(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4340
Lăng Hàn tiếp tục bước đi, nhưng sao lại chẳng thấy bóng người nào?
Phía trước hiện ra một tòa đại điện.
Bốn phía đại điện đều là những pho tượng hung thần ác sát, trợn trừng mắt, hai cánh tay một cao một thấp, dường như đang giận dữ muốn vồ chết đối thủ.
Chúng sẽ sống lại sao?
Lăng Hàn bước tới, hắn đã sẵn sàng ra tay.
Quả nhiên, pho tượng kia sống lại, nó gầm lên đầy giận dữ. "Ù!", một luồng thần thức chấn động quét thẳng về phía Lăng Hàn.
Sức mạnh này vô cùng đáng sợ, Lăng Hàn có thể khẳng định, thần thức của những người dưới cảnh giới Tứ Đỉnh chắc chắn sẽ nát tan, ngay cả thần thức của Tứ Đỉnh, Ngũ Đỉnh cũng sẽ bị chấn động đến đau đớn tột cùng.
Nhưng hắn là Thất Đỉnh, hơn nữa đỉnh của hắn lại do Tiên Môn viễn cổ tạo thành.
"Ù!", Tiên Đỉnh của hắn chấn động và đón lấy luồng thần thức kia.
Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo thành những gợn sóng chấn động cực mạnh.
Lăng Hàn thét dài một tiếng, hắn ra tay ngăn tượng đá lại.
Bành!
Hắn tung quyền, tượng đá tung một chưởng, những gợn sóng lấy hai người làm trung tâm, khuếch tán ra xung quanh và lan tỏa khắp bốn phương tám hướng.
Lăng Hàn lảo đảo suýt ngã, nhưng tượng đá cũng chẳng khá hơn là bao, trên thân nó cũng rung lên từng đợt sóng chấn động.
– Ha ha, lại đến!
Lăng Hàn cười to, hắn chưa từng gặp được đối thủ nào xứng tầm ở Chú Đỉnh cảnh, cho dù mạnh như Lục K���, Lưu Sấm cũng không phải đối thủ của hắn.
Nắm đấm của hắn quấn quanh Thiên Đạo Hỏa, nhờ vậy gia tăng lực phá hoại.
Bành! Bành! Bành!
Hắn kịch chiến với tượng đá, mỗi lần va chạm đều khiến tượng đá chấn động, chiến ý trong lòng hắn càng lúc càng dâng cao. Một đối thủ như vậy mới khiến hắn chiến đấu thỏa thích, hắn cứ thế không ngừng xông lên.
Hắn muốn thử Phong Thần Thối.
Hai chân Lăng Hàn đạp liên tục, bộp bộp bộp, hắn tung cước lăng lệ không gì sánh bằng, hơn nữa còn quấn quanh Thiên Đạo Hỏa, ngay cả Thất Đỉnh bình thường cũng có thể bị hắn đá chết.
Mạnh mẽ như tượng đá cũng chỉ có thể chống đỡ, tay phải đưa lên che chắn trước người, ngăn cản công kích của Lăng Hàn.
Lăng Hàn liên tục đá mười sáu cú, cánh tay phải tượng đá bắt đầu xuất hiện vết rạn, sau đó dần dần lan rộng, bao trùm khắp cánh tay phải, rồi nát vụn, hóa thành vô số hòn đá nhỏ.
Nếu đổi thành người bình thường, tuyệt đối đã bị trọng thương, không chừng đã bỏ chạy thục mạng, nhưng tượng đá thì có khả năng chạy trốn sao?
Nó há miệng, quát lên:
– Lâm!
"Ù!", đây không phải âm thanh, mà là thần thức hóa thành chữ "Lâm", nó không ngừng xoáy sâu trong thức hải Lăng Hàn, đồng thời tỏa ra uy thế đáng sợ, muốn đánh nát thức hải của Lăng Hàn.
Đây là… Cửu Tự Chân Ngôn!
Mọi người đều biết, Phật tộc có hai đại tuyệt học, một là Lục Tự Minh Vương chú dùng để xua đuổi tà vật, minh tâm chính niệm, còn lại là Cửu Tự Chân Ngôn, chuyên dùng để hàng ma phục yêu, sở hữu lực phá hoại đáng sợ không gì sánh bằng.
Cửu Tự Chân Ngôn theo thứ tự là Lâm, Binh, Đấu, Giả, Giai, Trận, Liệt, Tại, Tiền.
Cũng giống như Lục Tự Minh Vương chú, chín chữ này đều là những chữ bình thường, thế nhân đều biết, nhưng không phải ai cũng có thể phát huy ra uy lực chân chính, bởi vì việc này cần bí pháp Phật tộc mới có thể vận dụng.
Nếu không, sáu chữ và chín chữ này chẳng phải quá đỗi bình thường sao, ai cũng có thể học được dễ dàng.
Thế nhưng, bên trong Hắc Thiên miếu có một pho tượng đá, nó lại có thể sử dụng Cửu Tự Chân Ngôn, với uy lực kh���ng bố đến thế.
"Ầm!", trong khoảnh khắc, thức hải của Lăng Hàn rung động mạnh, uy thế của chữ "Lâm" quả thật quá kinh khủng, muốn đánh nát thức hải của hắn.
– Hừ!
Lăng Hàn tỉnh táo thong dong, Tiên Đỉnh rung lên nhè nhẹ, khí tức viễn cổ lưu chuyển, đối kháng lại chữ "Lâm".
"Ầm!", hắn phản kích cực mạnh, trên chữ "Lâm" xuất hiện vô số vết rạn, sau đó nó vỡ vụn.
Không phải Đế thuật yếu kém đến mức không chịu nổi một kích, nếu đổi thành người khác, có lẽ thức hải đã nổ tung, nhưng Tiên Đỉnh của Lăng Hàn quá cường đại, mới có thể đối kháng được Đế thuật này.
Hơn nữa, dù sao nó cũng chỉ là pho tượng đá, có thể trông cậy vào nó thi triển Đế thuật đến cực hạn sao?
Cùng là Chú Đỉnh cảnh, nhưng liệu tượng đá nắm giữ Cửu Tự Chân Ngôn có thể sánh ngang với Phật tử, Thánh nữ của Phật tộc hay sao?
Lăng Hàn muốn xem tượng đá nắm giữ được bao nhiêu chữ trong Cửu Tự Chân Ngôn, bởi vậy hắn chỉ phòng thủ mà không tấn công.
Nhưng hắn thất vọng, tượng đá tới lui chỉ duy nhất chữ "Lâm", cũng không nắm giữ thêm được chữ nào khác của Cửu Tự Chân Ngôn.
Hắn định học trộm, nhưng không có công pháp đặc thù của Phật tộc, làm sao hắn có thể hiểu được chân lý?
Haizz.
Hắn lắc đầu, Phong Thần Thối liên tục đá ra, bộp bộp bộp bộp, đầu, cổ, ngực của tượng đá bị hắn đá trúng, nó xuất hiện từng vết nứt, sau đó khi đạt tới cực hạn, "Rắc!", tượng đá vỡ tan thành đống đá vụn.
Mọi chuyện đã xong.
Lăng Hàn cảm thấy đáng tiếc vì không thể học được Cửu Tự Chân Ngôn.
Hắn lắc đầu, rồi nhanh chân tiến vào đại điện.
Trong đại điện không hề tối tăm một chút nào, bởi vì có ngọn đèn đang phát sáng, nhưng điều khiến Lăng Hàn kinh ngạc là, khi bị ánh sáng này chiếu vào người, thể chất của hắn đang tăng lên toàn diện.
Làm sao có thể chứ?
Đây là ánh sáng gì mà lại có thể sánh ngang với tiên dược, hơn nữa tuyệt đối là đại dược từ thất tinh trở lên.
Toàn bộ đại điện chỉ có một chiếc đèn này, nhưng một chiếc đèn như thế lại có thể xua tan hết hắc ám trong đại điện.
Lăng Hàn tiến về phía ngọn đèn, chỉ đi vài bước, hắn lập tức kinh hãi, bởi áp lực tỏa ra quá lớn.
Nó không giống một chiếc đèn bình thường, mà như một tồn tại cường đại đang tỏa ra uy áp đáng sợ.
Lăng Hàn không thể không dừng bước, sau đó phát động nhãn thuật, hắn nhìn thẳng vào ngọn đèn.
A, hắn đã nhìn thấy gì?
Ngôi sao băng diệt, máu chảy thành sông.
Chỉ là một chiếc đèn mà thôi, tại sao lại có thể hiện ra hình ảnh khủng bố đến thế?
Đáng tiếc, hắn không thể tiếp cận. Nếu có thể, hắn nhất định sẽ thu lấy chiếc đèn này, nó chắc chắn là một thứ phi phàm.
Lăng Hàn thở dài, quyết định đi tìm kiếm thêm, xem còn có bảo vật nào khác không.
Nhưng hắn còn chưa kịp bắt đầu tìm kiếm, thì đã quay người lại, thấy hai người đi vào từ cửa chính, đó là một nam một nữ.
Người nam chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, dáng người thon gầy, dung mạo vô cùng anh tuấn, lại có khí chất cao ngạo, mang theo sự tự tin không gì sánh bằng.
Nữ tử nhìn trẻ hơn một ít, khoảng hai mươi tuổi, khoác trên mình bộ tăng y tuyết trắng, trên người không hề có chút trang sức nào, mộc mạc đến tận cùng.
Nhưng cho dù ai nhìn thấy nàng cũng sẽ cảm thấy trang sức không xứng với nàng.
Nàng thật đẹp, đẹp đến xuất trần thoát tục, giống như không phải dung mạo mà nhân gian nên có.
– A, không ngờ nơi này còn có người!
Nam tử kia thốt lên kinh ngạc.
Nữ tử không chú ý tới Lăng Hàn, mà ánh mắt lại hướng về phía ngọn đèn.
Ngọn đèn có thể gia tăng thể chất, một thiên tài đỉnh cấp có thể nhìn ra ngay.
– Tiên tử, ngươi giúp ta lấy đèn.
Nam tử nhìn sang vị nữ tử kia, sau đó nói với Lăng Hàn:
– Ngươi, đi lấy ngọn đèn kia cho ta.
A, nếu ta có thể lấy, thì còn đến lượt ngươi ở đây lắm lời sao?
Lăng Hàn chẳng thèm để ý, hắn không thể lấy ngọn đèn này, vì thế chỉ có thể hưởng thụ chỗ tốt mà ngọn đèn mang lại.
Trong đại điện này, trừ ngọn đèn ra, liệu còn có bảo vật nào khác không?
– Tiểu tử thật cuồng vọng!
Nội dung này được truyen.free biên soạn, hãy tôn trọng công sức của đội ngũ biên dịch.