Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4293

Lăng Hàn lên núi.

Một số trưởng lão lựa chọn ở trong Thánh cung, nhưng cũng có vài trưởng lão thích nơi thanh tịnh nên chọn ở trên núi, Liễu Tam Quân chính là người chọn lựa sau.

Lăng Hàn đi lên đỉnh núi, hắn nhìn thấy một gian nhà tranh không chiếm diện tích lớn, chẳng thể ngờ đây lại là nơi cư ngụ của một cường giả cấp Giáo Chủ.

– Ngươi tới làm cái gì?

Liễu Tam Quân đi ra khỏi nhà.

– Lại muốn giết đạo đồng của lão phu sao?

Đạo đồng trước đó vẫn đứng sau lưng hắn, nghe vậy lập tức rụt cổ núp sau lưng Liễu Tam Quân.

Khốn kiếp, hắn thầm nghĩ, kẻ đã loan tin mình là ác ma ăn thịt người chắc chắn là lão già này.

Lăng Hàn im lặng, hắn nhìn thoáng qua tên đạo đồng, đạo đồng sợ đến rụt cổ lại, cứ như chỉ cần Lăng Hàn liếc nhìn thêm lần nữa là hắn sẽ mất mạng ngay lập tức.

– Tiền bối, ta tới đây cảm tạ ngươi.

Hắn chắp tay cảm tạ.

Liễu Tam Quân lạnh lùng nói:

– Cho nên, ngươi dọa đạo đồng của ta sợ như thế?

Đạo đồng vội vàng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ cực kỳ đáng sợ.

Sắc mặt Lăng Hàn tối tăm, chẳng phải tất cả đều do lão gây ra sao? Hơn nữa, đạo đồng này cũng quá nhát gan.

– Làm sao có thể, tiền bối ngài hiểu lầm rồi.

Hắn cười nói.

Hắn biết, Liễu Tam Quân vẫn còn vướng mắc thể diện, bởi vì Lăng Hàn thật sự đã giết đạo đồng của hắn. Dù Liễu Tam Quân có tâm ái tài, nhưng thể hiện quá rõ ràng sao được?

Cho nên, hắn nhất định phải tỏ ra lạnh nhạt với Lăng Hàn, lời lẽ mang theo gai góc.

Biết điểm ấy liền dễ làm, Lăng Hàn tiếp xúc với Đại Hắc Cẩu lâu như vậy, hắn ăn nói trơn tru, nói khéo vài câu, sau đó khuôn mặt lạnh băng của Liễu Tam Quân cũng dần giãn ra nụ cười.

Đạo đồng kia càng sợ hãi, nếu Liễu Tam Quân bị Lăng Hàn mê hoặc, hắn làm sao bây giờ?

Bị hấp hay biến thành thịt kho tàu?

Lăng Hàn nói chuyện với Liễu Tam Quân rất lâu, hắn cũng có cái nhìn khác về lão già này.

Không sai, Liễu Tam Quân tính cách cố chấp, lại hay bao che khuyết điểm cho người thân cận, nhưng bản tính không xấu, trước đó cũng quá tin tưởng Tiết Băng Nguyên, luôn cho rằng những người thân cận sẽ không lừa gạt mình.

Cuối cùng, lão già nói với Lăng Hàn, nếu có chỗ nào không hiểu trong tu luyện cứ lên núi hỏi hắn, nếu gặp phải phiền phức cũng có thể tìm đến hắn.

Lăng Hàn cảm ơn một tiếng, sau đó xuống núi.

Trừ phi thực sự gặp gỡ đối thủ không thể địch nổi, bằng không Lăng Hàn không thể tận dụng mối quan hệ này.

Lại nói, có phiền phức liền đi tìm Liễu Tam Quân giải quyết, Liễu Tam Quân còn coi trọng hắn sao được?

Lăng Hàn đi đến động phủ mới, hắn nắm giữ trận pháp cốt lõi, từ nay về sau, chỉ có hắn mới là chủ nhân của động phủ này.

Động phủ không lớn, chỉ đủ cho hắn và đạo đồng ở lại, cho nên muốn đám người Nữ Hoàng cùng ở thì không thực tế chút nào.

Hắn thông qua phương tiện liên lạc nói cho nhóm người của mình nơi ở mới. Ngay lập tức, không chỉ nhóm Nữ Hoàng kéo đến, mà các "vưu vật" Đàm Mộng, Giang Diệc Phỉ cũng tìm đến chúc mừng, ánh mắt hàm tình mạch mạch, những "công thế nhu tình" lại bắt đầu.

Khi mọi người đang vui vẻ hòa thuận, lại có một vị khách không mời mà đến.

– Ai là Lăng Hàn?

Đó là người trẻ tuổi khoảng hai mươi tuổi, dáng người thon gầy, nhưng tuyệt không gầy yếu, hắn giống như báo săn, có thể bộc phát ra sức mạnh kinh người bất cứ lúc nào.

– Chuyện gì?

Lăng Hàn hỏi.

– Thì ra ngươi chính là Lăng Hàn.

Thanh niên kia nở nụ cười cao ngạo, nói:

– Cũng chẳng thấy có gì lạ, không mọc thêm ba đầu sáu tay.

Lời này mang theo khiêu khích rất mạnh.

Ngô Khởi Nguyên đi ra, hắn nói:

– Ngươi muốn ăn đòn sao?

Thanh niên kia lao tới với tốc độ kinh người, chớp mắt đã đứng trước mặt Ngô Khởi Nguyên, một chưởng đánh vào vai trái của hắn.

Một kích này quá nhanh, cho dù là Ngô Khởi Nguyên cũng không thể tránh thoát, nhưng hắn trời sinh đã thích vật lộn, không hề bối rối, liền tung một quyền đáp trả lại đối phương.

Bành, hai người đối chọi một đòn, đều lui về phía sau.

Ngô Khởi Nguyên dính đòn nặng hơn một chút, nhưng hắn thể phách cường hãn, đã hóa giải hơn nửa lực lượng, bởi vậy, vết thương của hắn cũng không quá khác biệt so với thanh niên kia.

Thanh niên kia không cam tâm, rõ ràng hắn giành được tiên cơ, tấn công lúc đối thủ chưa kịp chuẩn bị, kết quả lại là lưỡng bại câu thương.

Hắn thu hồi ngạo khí, nói:

– Ta tên là Trình Báo, phụng lệnh chủ nhân nhà ta…

Hắn chỉ vào Lăng Hàn:

– … Lập tức đi tới chỗ chủ nhân ta chịu phạt nhận tội, nếu không làm theo, chủ nhân nhà ta sẽ cực kỳ tức giận! Tin ta đi, ngươi tuyệt đối không muốn thấy chủ nhân của ta nổi giận đâu.

– Chủ nhân nhà ngươi là?

Vũ Văn Thiên hỏi, mặc dù trong lòng của hắn đã có đáp án.

– Lục Kỳ!

Trình Báo ngạo nghễ nói.

Quả nhiên, chính là tên xếp thứ mười chín đó.

– Tốt rồi, nói thế thôi, ngươi tự liệu mà làm.

Trình Báo cười ha ha, sau đó nghênh ngang rời đi.

Phách lối, thật sự phách lối.

– Lăng Hàn!

Tất cả mọi người quay sang nhìn Lăng Hàn.

Đối thủ lần này quá mạnh, xếp hạng thứ mười chín trên tinh võng, nghe nói đã tu luyện ra tám Tiên Đỉnh, thực lực như vậy không biết mạnh hơn Tiết Chiến đến mức nào, Lăng Hàn sẽ đối phó ra sao?

– Không có việc gì, binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn.

Lăng Hàn mỉm cười, bảo mọi người yên tâm.

– Nếu không thì, buổi tối hôm nay chúng ta đi đánh lén, phế tên nhóc đó?

Đại Hắc Cẩu đề nghị.

Mặt ai nấy tối sầm lại, đây là chủ ý ngu ngốc, thật sự cho rằng những đại năng trong Thánh địa đều là kẻ vô dụng sao?

Nhưng chuyện này lại dùng phương thức khác gây thù vượt ngoài dự đoán của mọi người.

Tống Lam ra mặt, cầu tình vì Lăng Hàn trước mặt Lục Kỳ.

Mỹ nhân trong mộng ra mặt, đương nhiên Lục Kỳ phải nể mặt, hắn nói tạm thời bỏ qua chuyện này.

Không phải bỏ qua, là tạm thời b��� qua, dù sao thể diện của Lục Kỳ cũng không phải là thể diện sao? Còn việc tạm thời này sẽ kéo dài bao lâu, thì phải xem tâm trạng của Lục Kỳ.

Lăng Hàn cũng cảm thấy kỳ quái, hắn không quen biết mỹ nữ Tống Lam, tại sao đối phương lại đứng ra biện hộ cho hắn?

Nhưng Tống Lam dường như đã quên bẵng chuyện này, chỉ tùy tiện khuyên một câu, căn bản không để tâm.

Mọi việc tạm thời trở lại yên bình.

Ai nấy đều đang truy tìm tung tích Đồ Thần thuật, nhưng mấy ngàn vạn năm trôi qua, vẫn không ai tìm ra được, họ cũng chẳng có bất kỳ phát hiện nào.

Nhưng không ai từ bỏ, bởi vì Cửu Dương Thánh Nhân là Thánh Nhân mạnh nhất từ xưa tới nay, Cửu Dương Chỉ cương mãnh vô song, oai trấn khắp thiên hạ, không đối thủ. Vậy Đồ Thần thuật do Cửu Dương Thánh Nhân nghiên cứu ra lúc tuổi già sẽ mạnh đến mức nào?

Mặc dù chỉ là truyền thuyết, ai nấy cũng đều miệt mài tìm kiếm, chẳng muốn từ bỏ.

– Lăng Hàn, gần đây có một động phủ cổ của Hóa Linh Chân Quân bị phát hiện, có muốn đi thám hiểm không?

Vũ Văn Thiên đến tìm hắn.

– Ồ?

Lăng Hàn cảm thấy kỳ quái,

– Tại sao ngươi có hứng thú như vậy?

Không phải hắn kiêu ngạo, nhưng những tiên thuật mà họ đạt được trong Thánh địa chí ít cũng phải cấp bậc Hóa Linh Chân Quân, hoàn toàn không cần phải đi thăm dò động phủ của một Hóa Linh Chân Quân nữa chứ?

Phần dịch này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, mong quý độc giả không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free