(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4292:
Cái gì, còn muốn ta bồi thường?
Tra Hổ suýt ngất, hắn đã bị đánh cho một trận nhừ tử, khắp người vết thương chồng chất, toàn thân không biết bao nhiêu xương cốt đã gãy nát. Chẳng phải Lăng Hàn mới nên bồi thường cho hắn ư?
– Đầu tiên là cánh cửa lớn, tính giá mềm cho ngươi một chút, một trăm Đạo Thạch nhé.
Lăng Hàn bắt đầu tính.
Phốc!
Tra Hổ lập tức ngẩng đầu nhìn Lăng Hàn, cửa nhà ngươi làm bằng Tiên kim sao mà đáng một trăm Đạo Thạch ư?
Ngươi rõ ràng đang cố ý trấn lột tiền.
"Bốp!" Lăng Hàn tặng một cái tát, điềm nhiên nói:
– Ngươi có ý kiến gì sao?
Có, nhưng không dám nói.
Tra Hổ cúi đầu xuống, thầm nghĩ, bây giờ bất kể Lăng Hàn nói gì, hắn tuyệt đối không phản đối nữa. Ngược lại, một khi đã thoát thân, về sau này, tự khắc có Lục Kỳ ra tay thu thập Lăng Hàn.
Chỉ là một tên Đan sư, lại dám đối địch với chủ nhân, đúng là muốn chết.
– Phòng ốc cũng bị ngươi phá hủy.
Lăng Hàn tiếp tục tính.
– Rẻ một chút, tính ngươi chín trăm Đạo Thạch, ân, à, cứ gom tròn số, là một ngàn đi.
"Em gái ngươi! Có ai gom tròn số như thế không chứ?"
Tra Hổ muốn phản bác, nhưng vừa thấy ánh mắt hung ác của Lăng Hàn, hắn lại ngoan ngoãn như cũ.
– Còn có lò đan của ta, tính rẻ cho ngươi một chút, mười vạn Đạo Thạch.
Lăng Hàn lại nói.
– Không phải lò đan của ngươi không hỏng sao?
Tra Hổ nhịn không nổi nữa, chuyện này đương nhiên phải nói.
"Bốp!" Lăng Hàn tát hắn:
– Ngươi xông vào xuất thủ như vậy, Đan sư nào mà chẳng bị nổ lò? Ta không bị nổ lò là nhờ thực lực của ta, ta dùng thực lực của mình để cứu vãn linh dược, chuyện này liên quan gì đến ngươi?
"A, nghe có vẻ có lý, quả thực không thể nào phản bác được."
Kỳ thật Tra Hổ rất muốn phản bác: Ngươi luyện đan dược gì mà một lò lại có giá trị mười vạn Đạo Thạch?
Trấn lột tiền, trấn lột tiền trắng trợn!
"Nhịn! Cứ nhịn đã, chờ hắn thoát thân rồi, hắn sẽ không nhận món nợ này đâu."
– Còn có đồ dùng trong nhà, ta cũng không so đo với ngươi, mười vạn lẻ một nghìn một trăm Đạo Thạch, mau thanh toán đi.
Lăng Hàn vươn tay.
Tra Hổ rất chi là lưu manh, lắc đầu:
– Không có.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
– Không có tiền mặt cũng không sao, ta hỗ trợ ngươi chuyển khoản tệ tinh tế.
Tra Hổ tối sầm mặt: "Ngươi nghĩ cũng thật chu đáo."
– Ta không có nhiều tiền như vậy.
Hắn yếu ớt đến thảm hại.
– Không có!
Sắc mặt Lăng Hàn thay đổi, hắn thu hồi nụ cười, "ầm", hắn đấm một cái:
– Ngươi suy nghĩ kỹ chưa!
Một quyền lại một quyền giáng xuống liên tục, Tra Hổ đã không thể chống đỡ nổi.
– Có, ta có!
Hắn kết nối tinh võng, sau đó chuyển khoản tiền cho Lăng Hàn, nhưng chỉ có hơn bảy vạn ba nghìn tệ tinh tế.
– Ta thực sự chỉ có bao nhiêu đây.
Vẻ mặt hắn như đưa đám nói.
Hắn cũng chỉ là Chú Đỉnh, hơn nữa còn là thủ hạ của Lục Kỳ, hắn có bao nhiêu tích lũy chứ?
– Quỷ nghèo!
Lăng Hàn ngẫm nghĩ:
– Không sao, số còn lại ta sẽ đòi chủ nhân của ngươi.
Tra Hổ vội vàng cúi đầu xuống, cố gắng che giấu vẻ mặt hưng phấn của mình.
Ngươi đi đòi tiền Lục Kỳ?
Ha ha ha, đây không phải tự chui đầu vào lưới sao?
Đi thôi, nhanh đi.
– Cút!
Lăng Hàn đá một cước, đá Tra Hổ văng xa, sau đó đi Thánh cung để đổi một căn nhà khác.
Nhưng Thánh cung lại trực tiếp sắp xếp cho hắn một động phủ.
Khác với phòng phổ thông thế nào?
Trong động phủ có trận pháp, có thể rút năng lượng thiên địa để gia tốc tu hành, còn có tác dụng bảo vệ, chỉ cần chủ nhân không cho phép, người ngoài không thể nào xâm nhập, trừ phi người đó có thực lực cấp Giáo Chủ.
Đã có đồ tốt như vậy, sao trước đây không sớm sắp xếp cho hắn?
Bởi vì động phủ có hạn, Thánh cung còn chưa quyết định ban cho ai, nhưng phòng của Lăng Hàn đã hỏng, cho nên thuận nước đẩy thuyền, trực tiếp sắp xếp cho hắn một tòa động phủ.
Hào phóng như thế là vì có người đứng sau thúc đẩy.
Lăng Hàn lập tức đi tìm Nhan Đông để bày tỏ lòng cảm ơn, nhưng kết quả ngoài ý muốn lại là, người thực sự bỏ công sức vì chuyện này chính là Liễu Tam Quân.
Vị trưởng bối này có tư cách lâu đời nhất Thánh địa, thọ nguyên của hắn đang cạn kiệt, bởi vậy ai cũng muốn nể mặt hắn mấy phần.
Lại thêm Lăng Hàn đúng là một yêu nghiệt, võ, đan, trận tam tuyệt, một nhân tài như vậy tự nhiên cần được bồi dưỡng, cho nên Thánh cung dứt khoát bán cho hắn một ân huệ, từ đó Lăng Hàn trở thành người đầu tiên được cấp động phủ.
A, Liễu Tam Quân bị kích thích quá độ, đầu hỏng?
– Theo lão phu thấy, có lẽ Liễu lão quái đã động lòng ái tài.
Nhan Đông nói, trước đó Tiết Chiến bại trận tử vong, Liễu Tam Quân lại không chất vấn, điều đó đã khiến hắn nghi ngờ. Cộng thêm chuyện này, hắn càng thêm khẳng định Liễu Tam Quân rất thưởng thức Lăng Hàn.
Hơn nữa, loại người giống như Liễu Tam Quân có tính cách quái gở, dễ đi đến cực đoan, chán ghét một người thì chán ghét đến tột cùng, nhưng một khi đã thưởng thức ai, cũng thưởng thức đến tột cùng. Giống như Nhan Đông cũng thưởng thức Lăng Hàn, nhưng tuyệt đối sẽ không vỗ bàn trước mặt mọi người, không tranh đoạt với nhiều người để cho phép Lăng Hàn dọn vào động phủ.
Lão nhân này rất thú vị.
Lăng Hàn quyết định phải bái phỏng vị đại năng này, đối phương đã giúp hắn đại ân như vậy, về tình về lý hắn vẫn nên đến cảm tạ.
Hắn cáo từ Nhan Đông, sau đó đi bái kiến Liễu Tam Quân.
Đã lâu như vậy rồi, Liễu Tam Quân đã đổi một đạo đồng mới, người này mới mười lăm mười sáu tuổi.
Nhưng thiếu niên này vừa nhìn thấy Lăng Hàn, sắc mặt đã tái nhợt, hắn run rẩy nói:
– Đừng có giết ta! Đừng có giết ta!
Lăng Hàn tối sầm mặt: "Khốn kiếp, ta đã làm gì à?"
Hắn đúng là đã giết một đạo đồng của Liễu Tam Quân, nhưng cũng không đến mức gặp đạo đồng của Liễu Tam Quân là ra tay giết người.
– Yên tâm, ta không giết ngươi.
Đạo đồng kia lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó yếu ớt nói:
– Ngươi có ăn ta không?
Đã xảy ra chuyện gì vậy? Ngươi nghe tin ta là ác ma ăn thịt người từ đâu ra vậy?
Lăng Hàn thở dài:
– Yên tâm, ta cũng không ăn thịt người.
– Ngươi không có gạt ta?
Đạo đồng kia vẫn không yên lòng.
Lăng Hàn bỗng cảm thấy xúc động muốn đánh người, khốn kiếp, là ai đã hãm hại sau lưng hắn, truyền ra lời đồn hắn là ác ma thích ăn thịt người chứ?
– Không có!
Hắn gằn từng chữ.
Đạo đồng kia lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực:
– Lần này ta an tâm.
Dứt lời, hắn quay người đi lên núi.
– Ai ai ai, ngươi đừng đi.
Lăng Hàn vội vàng kêu lên.
Đạo đồng kia xoay người lại, gương mặt tái nhợt:
– Ngươi vẫn muốn ăn ta sao?
– Không phải, ta có việc muốn bái kiến Liễu Trưởng lão.
Lăng Hàn nói, trong lòng hắn muốn phát điên, câu này đáng lẽ phải nói ngay từ đầu.
– A, ngươi đến bái kiến Liễu Trưởng lão, thật sự không phải đến ăn thịt ta.
Đạo đồng kia càng yên tâm.
Lăng Hàn phất phất tay:
– Nhanh đi thông bẩm.
Hắn quay đầu, không nhìn đạo đồng kia, sợ mình không nhịn được mà đánh người.
– Nha.
Đạo đồng kia cuối cùng xoay người đi lên núi, không tiếp tục cái chủ đề quái đản lúc trước nữa.
Không lâu lắm, một luồng ý niệm truyền vào đầu Lăng Hàn:
– Tới đây.
Là Liễu Tam Quân.
Nội dung đã được biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free.