Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3558:

Chung Dương Minh bị người khác phớt lờ, những ánh mắt chế giễu thi thoảng lướt qua càng khiến gã thêm bực tức.

Chung Dương Minh không cam lòng, quan trọng là gã không hề biết Lăng Hàn là ai, cứ thế bị đánh một cách vô cớ khiến gã ấm ức không thôi.

Một giọng nói trầm thấp vang lên: – Dương Minh, làm sao vậy?

Một nam nhân vóc dáng thon dài tiến đến sau lưng Chung Dương Minh, trông khoảng hơn hai mươi tuổi.

Chung Dương Minh mừng rỡ nhào tới: – Ca!

Chung Dương Tất giật nảy mình, ôm ấp nhau trước mặt bàn dân thiên hạ thế này thì còn ra thể thống gì?

Chung Dương Tất né sang một bên, không muốn đệ đệ ôm, nhưng Chung Dương Minh vẫn cố chấp ôm chặt lấy đùi y. Chung Dương Tất nhe răng, cảnh tượng khó coi ấy khiến người ngoài không dám nhìn thẳng.

Chung Dương Tất gằn giọng khẽ: – Buông tay!

Chung Dương Minh vất vả lắm mới tìm được chỗ dựa vững chắc cho mình, làm sao chịu buông tay: – Ca nhất định phải trút giận cho ta!

Người xung quanh cười phá lên.

Chung Dương Tất thấy mặt nóng ran, dứt khoát kéo đệ đệ dậy rồi chạy vào Từ Tâm dược đường.

Chung Dương Tất là đệ tử xuất sắc nhất của Mạc Quốc Hào, trong dược đường y có địa vị cao hơn Phan Hổ. Y liền mở một phòng riêng để hỏi kỹ đệ đệ.

Nghe Chung Dương Minh kể xong đầu đuôi sự việc, sắc mặt Chung Dương Tất âm trầm.

Hừ, tên khốn Phan Hổ ngoài kiêu căng ngạo mạn ra thì còn biết làm gì? Giờ thì hay rồi, còn dám vươn tay ra ngoài gây sự với người của ta. Đúng là đồ ăn cây táo rào cây sung!

Chung Dương Minh sợ Phan Hổ nhưng Chung Dương Tất thì không, thậm chí y còn rất coi khinh Phan Hổ.

Chung Dương Tất nói: – Ngươi yên tâm, ta chắc chắn sẽ bênh vực cho ngươi.

Nhưng hội đấu giá sắp bắt đầu, lúc này không tiện xung đột với Phan Hổ. Chung Dương Tất quyết định chờ hội đấu giá qua đi, vì Mạc Quốc Hào cực kỳ xem trọng nó, tuyệt đối không được xảy ra sai sót.

Chung Dương Tất khâm phục, thậm chí kính ngưỡng Mạc Quốc Hào từ tận đáy lòng. Y không ngờ Mạc Quốc Hào có thể cải tiến phối phương Tham Mạch đan và Bí Lực Hoàn, tạo nên kỳ tích vĩ đại trong đan đạo suốt trăm năm qua, lợi quốc lợi dân. E rằng tương lai không xa sẽ được thánh thượng triệu kiến.

Nghĩ đến quốc chủ Huyền Bắc quốc, Chung Dương Tất càng thêm thành kính. Đó là một vị truyền kỳ, cả nước đều xem y như thần linh.

Rất nhanh, hội đấu giá bắt đầu, người phụ trách chủ trì là Mạc Quốc Hào.

Từ Tâm dược đường rất lớn. Khi xây dựng, người ta từng tính đến khả năng tổ chức đấu giá, bởi vậy ngay từ khâu thiết kế đã có phương hướng này. Từ Tâm dược đường đã tổ chức vài hội đấu giá, nhưng đây là lần đầu tiên đơn thuần chỉ vì một loại dược liệu.

Mặt mày Mạc Quốc Hào hồng hào nói: – Hoan nghênh các vị đến đây. Mọi người đã xem tài liệu rồi, hôm nay chúng ta đấu giá Tham Mạch đan bản cải tiến, giúp tăng hai mươi phần trăm xác suất cảm ứng kinh mạch mới. Ta dùng danh dự của mình bảo đảm, tuyệt đối không có chút giả dối nào!

Bên dưới ồn ào.

Mọi người đều nhận được thiệp mời do Từ Tâm dược đường phát, vì biết có Tham Mạch đan bản cải tiến mà tìm đến. Giờ nghe Mạc Quốc Hào chính miệng nói ra khiến bọn họ rất hưng phấn. Điều này đồng nghĩa với việc tu vi đang trì trệ của họ có thể được cải thiện.

– Chỗ ta có chín mươi viên Tham Mạch đan, quy định đấu giá như sau: mỗi viên một tổ, đấu giá theo tổ. Tức là mọi người có chín lần cơ hội đấu giá.

Mợ nó!

Nghe vậy, mọi người đều muốn chửi Mạc Quốc Hào là gian thương.

Nếu đấu giá từng viên thì có chín mươi viên, ít nhất một nửa sẽ không bị đẩy giá quá cao, vì số lượng nhiều, mọi người có thể chờ đến viên tiếp theo.

Nhưng giờ thì khác, mới có chín tổ.

Phải liều mạng.

Mạc Quốc Hào cười, tuy gã là đan sư nhưng càng là thương nhân tài giỏi, ưu tiên hàng đầu là tối đa hóa lợi nhuận.

– Vậy bắt đầu đi.

Hội đấu giá bắt đầu, mọi người hăng tiết gà điên cuồng kêu giá, như thể đó không phải tiền mà chỉ là con số.

Tổ Tham Mạch đan thứ nhất được bán với giá cao ngất ngưởng hai mươi sáu vạn, trung bình một viên hai vạn sáu. Tham Mạch đan bình thường một viên chỉ bán năm ngàn, khác biệt rất lớn.

Đấu giá tiếp tục nóng bỏng, vì chỉ có chín tổ.

Chỉ một tiếng sau, chín tổ Tham Mạch đan đã đấu giá xong hết, tổng cộng thu về hai trăm năm mươi hai vạn huyền bắc tệ, một con số rất kinh người. Lăng Hàn tin rằng nếu tự hắn rao bán, có lẽ chỉ thu về được một nửa số tiền đó đã là may mắn lắm rồi.

Uy tín của Mạc Quốc Hào đã biến Từ Tâm dược đường thành một chiêu bài đắt giá, nâng cao giá trị sản phẩm. Đương nhiên, Tham Mạch đan chỉ có chín mươi viên cũng là nguyên nhân rất quan trọng, vì vật càng hiếm thì càng quý.

Khi kết thúc, Mạc Quốc Hào nói một câu khiến những người đấu giá thành công tức nghẹn họng, còn những ai chưa mua được thì lại hưng phấn tột độ.

– Về sau, mỗi tuần Từ Tâm dược đường sẽ tổ chức hội đấu giá một lần, bao gồm Tham Mạch đan bản cải tiến, không giới hạn.

Mợ nó, gian thương, đúng là gian thương! Quá đen đủi! Đúng là một cú lừa ngoạn mục!

***

Phan Hổ cung kính nói: – Hàn thiếu gia, ta sẽ dẫn người đi gặp dượng.

Trời ạ, mới chỉ ba ngày Hàn thiếu gia đã luyện ra chín mươi viên Tham Mạch đan, tạo nên khối tài sản khổng lồ đến thế. So sánh thì mỗi tháng gã nhận tiền tiêu vặt, hay đúng hơn là tiền công, chỉ cỡ tám ngàn, chẳng khác nào muối bỏ biển.

Thiên tài là đây, muốn kiếm tiền chỉ cần động tay một chút là có ngay. Quá oách, khiến gã chỉ còn biết nghiêng mình khâm phục.

Lăng Hàn gật đầu theo Phan Hổ đi gặp Mạc Quốc Hào.

Họ mới đến cửa thư phòng tầng hai thì vừa vặn thấy hai bóng người đang tiến đến.

Chung Dương Tất, Chung Dương Minh.

Cái gọi là kẻ thù gặp lại hết sức đỏ mắt. Chung Dương Minh chỉ vào Lăng Hàn, biểu cảm muốn ăn tươi nuốt sống: – Ca, là bọn họ!

Chung Dương Minh lúc này mới vỡ lẽ Lăng Hàn chính là kẻ chủ mưu, còn cô gái xinh đẹp kia chỉ là làm theo lệnh của hắn mà thôi.

Chung Dương Tất hừ mũi: – Phan Hổ, chuyện này ngươi phải cho ta một lời giải thích, nếu không ta sẽ bẩm báo với sư phụ, ngươi đừng hòng yên ổn đâu!

Gã ta cả ngày chỉ biết làm chuyện xằng bậy, không chịu làm việc tử tế, sớm đã bị Mạc Quốc Hào chán ghét. Nhưng vì Phan Hổ là cháu trai nên Mạc Quốc Hào mới không nỡ đuổi đi.

Mỗi lần Chung Dương Tất đe dọa sẽ mách với Mạc Quốc Hào là Phan Hổ đều sợ xanh mặt, lập tức xuống nước cầu xin ỉ ôi.

Nhưng lần này Chung Dương Tất tính sai.

Phan Hổ cười tủm tỉm nói: – Giải thích cái gì? Không có gì phải giải thích hết.

Phan Hổ đã luôn bị Chung Dương Tất lấn át, lại càng vì y thường xuyên mách lẻo khiến gã bị Mạc Quốc Hào mắng xối xả không ít lần, nên trong lòng gã đã chất chứa một nỗi ấm ức.

Đáng tiếc Chung Dương Tất là thiên tài đan đạo, rất được Mạc Quốc Hào yêu thích, Phan Hổ không thể thắng nổi đối phương, muốn báo thù mà không có cơ hội.

Nhưng lần này thì khác.

Lăng Hàn là ai? Đến cả Mạc Quốc Hào còn phải kính trọng, mà ngươi dám vô lễ sao? Chẳng phải là tự tìm đường chết à?

Chung Dương Tất âm trầm nói: – Phan Hổ, bình thường ngươi làm loạn thì ta còn có thể nhắm mắt bỏ qua vì nể mặt sư phụ. Nhưng lần này ngươi dám trèo lên đầu ta, thì ta tuyệt đối không thể bỏ qua được nữa!

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free