(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3557:
Nếu lần này còn dám đắc tội Lăng Hàn, có lẽ Mạc Quốc Hào sẽ đánh chết gã ngay tại chỗ.
Chung Dương Minh vênh váo tiến đến, chỉ thẳng vào mặt Lăng Hàn mà nói: - Tiểu tử, giờ lão đại của ta đã đến, ngươi sợ chưa?
Nếu không phải e ngại Hoán Tuyết, ngón tay Chung Dương Minh đã dí thẳng vào mặt Lăng Hàn rồi.
Lăng Hàn cười nói: - Ha ha, sợ, đương nhiên sợ.
Chung Dương Minh càng thêm đắc ý, vẻ kiêu căng cố hữu lại hiện rõ: - Biết sợ thì tốt, còn không quỳ xuống cho ta!?
Thấy Lăng Hàn không nhúc nhích, Chung Dương Minh thúc giục: - Bảo ngươi quỳ xuống, không nghe thấy sao? Hay là muốn Hổ ca đích thân ra lệnh?
Lăng Hàn nhìn về phía Phan Hổ: - Được thôi, Hổ ca định nói gì đây?
Chung Dương Minh xoay người lại, gã tin tưởng Phan Hổ sẽ nổi cơn lôi đình dạy cho Lăng Hàn một bài học nhớ đời.
Quả nhiên Phan Hổ hùng hổ đi tới.
Kìa, hắn đang nổi giận thật.
Chung Dương Minh hơi giật mình, gã không ngờ mình có địa vị quan trọng đến thế trong lòng Phan Hổ, nếu không thì tại sao Phan Hổ lại tức giận đến mức này?
Sắp rồi, Phan Hổ đã giơ cao tay và vung xuống.
Ủa, cái tát này hơi sớm.
Bốp!
Một tiếng giòn vang rõ to.
Mọi người kinh ngạc đến ngây người.
Tình huống gì vậy?
Phan Hổ bị điên hay mắt lé mà tát vào mặt Chung Dương Minh?
Chung Dương Minh một tay bụm mặt uất ức nói: - Hổ ca đánh nhầm người rồi, tên khốn kiếp đó đứng phía sau ta mà.
Phan Hổ tức giận quát: - Không đánh sai, đánh tên khốn nhà ngươi!
Bốp bốp bốp!
Phan Hổ tát tới tấp, đánh Chung Dương Minh không thương tiếc.
Thằng khốn nạn có biết Lăng Hàn là ai không? Bà nội mày chứ ai!? Đánh chết ngươi!
Chung Dương Minh ngây người, đã xảy ra chuyện gì?
Lúc trước gã bị nữ nhân kia tát sưng mặt, giờ lại bị Phan Hổ đánh cho tơi tả, hình như gã đâu làm chuyện gì tội ác tày trời?
Chung Dương Minh đáng thương nói: - Hổ ca! Hổ ca! Ta làm sai chỗ nào mà Hổ ca đánh ta?
Phan Hổ nghe vậy càng điên tiết: - Khốn nạn! Có biết ngươi suýt hại chết ta không?
Phan Hổ tức giận quát: - Ngươi có biết Hàn thiếu gia là ai không!?
Hàn thiếu gia?
Chung Dương Minh sửng sốt, hoàn toàn ngơ ngác.
Hàn thiếu gia là ai?
Chung Dương Minh không tài nào liên tưởng Hàn thiếu gia với Lăng Hàn. Sao có thể? Gã từng gặp gỡ bạn bè của Hổ ca nhưng chưa từng thấy ai như thế.
Sau một trận đánh túi bụi, Phan Hổ đè Chung Dương Minh quỳ xuống trước mặt Lăng Hàn mà gằn giọng: - Còn không mau dập đầu xin lỗi Hàn thiếu gia!?
Cái gì? Hàn thiếu gia là người trẻ tuổi này?
Chung Dương Minh đã hiểu tại sao Phan Hổ đánh gã, lòng thầm hoảng sợ. Hổ ca còn phải cung kính gọi một tiếng thiếu gia thì lai lịch lớn cỡ nào? Biết đâu nói một câu có thể quyết định sống chết của gã.
Chung Dương Minh biết sợ, run giọng nói: - Hàn thiếu gia, ta... ta sai rồi!
Phan Hổ đạp Chung Dương Minh một cước: - Dập đầu! Mợ nó, lúc trước gã đã phải quỳ giữa đường dập đầu mười mấy cái, Chung Dương Minh đừng hòng qua truông dễ dàng!
Chung Dương Minh không còn cách nào, đành dập đầu.
Lăng Hàn thản nhiên nói: - Ngươi không cần dập đầu với ta, mà nên làm vậy với vị tài xế này.
Lăng Hàn chỉ vào người tài xế đang nấp trong xe.
Chung Dương Minh lộ vẻ không muốn, dập đầu với Hàn thiếu gia thì gã còn chấp nhận được, vì Hổ ca còn phải cung kính gọi một tiếng thiếu gia.
Nhưng tài xế? Mợ nó, nếu gã xin lỗi một tên tài xế thấp hèn thì sau này còn lăn lộn gì nữa?
Bốp!
Chung Dương Minh mới do dự đã bị Phan Hổ tát.
Phan Hổ hung tợn hăm dọa: - Hàn thiếu gia đã bảo ngươi xin lỗi mà còn dám chần chừ? Có tin ta đánh chết ngươi không?
Phan Hổ vì muốn lấy lòng Lăng Hàn mà thực sự có thể ra tay giết người.
Chung Dương Minh sợ thật, bộ dạng ăn thịt người của Phan Hổ không phải làm bộ.
Chung Dương Minh nói với tài xế: - Xin... xin lỗi.
Tài xế kinh sợ, gã đã biết Chung Dương Minh là ai, liệu sau này có bị trả thù không? Gã chỉ là tài xế nhỏ bé bình thường, làm sao chọc nổi công tử bột như Chung Dương Minh?
Lăng Hàn nhìn thấu nỗi lo của tài xế, hắn thản nhiên nói: - Yên tâm, sau này ngươi mà có chuyện gì không hay, dù chỉ động đến một sợi tóc, ta sẽ tìm Chung nhị thiếu gia tính sổ.
Hả?
Chung Dương Minh xoe tròn mắt, dù chỉ thiếu một cọng tóc cũng tính lên đầu gã? Oan quá vậy! Lỡ tên kia bị người chém thì chẳng phải là gã cũng đền mạng?
Lăng Hàn mỉm cười nói: - Ngươi đoán đúng, chính là cái lý do đó.
Lý gì, vô lý mới đúng.
Nghe Lăng Hàn nói, tài xế như trút được gánh nặng, không có tai họa ngầm thì tốt rồi.
Tài xế nói: - Mấy vị thiếu gia, tiểu nhân xin phép đi.
Lăng Hàn cười nói: - Chờ chút, khoan vội, chưa trả tiền xe, cũng chưa đền bù đèn xe bị hư hỏng.
Tài xế vội nói: - Không cần, không cần.
Lăng Hàn nhìn về phía Chung Dương Minh: - Cần, ai làm hư hỏng thì người đó phải chịu trách nhiệm bồi thường, rõ chưa?
Lần này Chung Dương Minh học ngoan, chủ động móc tiền ra nhét xấp tiền giấy vào tay tài xế.
Tài xế là người thành thật, nói: - Dư rồi, không cần nhiều vậy.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn.
Tiểu tử này là ai mà làm hai tên công tử bột ngoan như cừu?
Tài xế đã đi, khu vực này dần ổn định lại, từng người một từ trong xe bước xuống. Bọn họ không vào trong mà đứng một bên bàn tán, họ muốn biết Lăng Hàn là nhân vật lớn gì khiến Phan Hổ cung kính như thế.
- Chắc chắn không phải Chung Dương Tất.
- Vớ vẩn!
Nếu người đó là Chung Dương Tất thì Chung Dương Minh vốn sẽ không xung đột, hơn nữa Chung Dương Tất không thể nào trấn áp được Phan Hổ.
- Chẳng lẽ là Nghiêm Tuấn?
- Hình như không giống, Nghiêm Tuấn đã hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, lứa tuổi không giống.
- Hơn nữa Nghiêm Tuấn không đủ sức trấn áp Phan Hổ.
- Vậy là Thác Bạt Thiên Hoang.
- Đúng rồi, Thác Bạt Thiên Hoang cũng cỡ tuổi này. Đệ nhất nhân võ đạo thế hệ trẻ, tương lai sẽ thành bá chủ, Phan Hổ lấy lòng hắn cũng là điều dễ hiểu.
- Nhưng Thác Bạt Thiên Hoang sớm đã là thập nhị mạch, hắn đến chỗ này làm gì?
- A...
- Người đó cũng không phải Thác Bạt Thiên Hoang, dung mạo Thác Bạt Thiên Hoang có nét đặc trưng riêng, không cột tóc, phóng đãng không kiêng kỵ, không giống người kia.
- Hơn nữa Phan Hổ gọi hắn là Hàn thiếu gia.
- Ừ, vậy thì kỳ lạ thật, trong thành từ khi nào có người trẻ tuổi uy phong như vậy?
- Con trai của thành chủ chăng?
- Hay thiếu chủ Yến gia, gia tộc hào môn bậc nhất?
- Nhưng không ai có chữ Hàn!
Mọi người bàn tán xôn xao mãi không đoán ra thân phận của Lăng Hàn, thật ra dù có người nhận ra hắn, nói hắn là phó đội trưởng của Huyền Thanh kỳ thì đảm bảo chẳng ai tin.
Phan Hổ dẫn Lăng Hàn vào phòng riêng đã chuẩn bị sẵn cho hắn. Còn Chung Dương Minh, Phan Hổ chẳng thèm để mắt tới, định bụng sau này rảnh rỗi sẽ xử lý sau. Chết tiệt, suýt làm hỏng việc lớn của gã, th��t chỉ muốn bóp chết tên khốn ấy!
Bản dịch này được tài trợ bởi truyen.free, mong quý vị đọc giả đón nhận.