(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3555:
Chẳng lẽ việc ngưng tụ tinh hoa thần thạch đã giúp năng lực đan đạo của Lăng Hàn đạt đến tầm cao mới? Lăng Hàn đoán rằng thứ này không có giá trị trong nền văn minh đời trước, vậy nên chẳng có đan sư nào đủ thông minh để nghiên cứu nâng cao hiệu quả của nó. Vậy đâu mới là giả thuyết đúng? Có lẽ là cả hai. Một mặt, năng lực đan đạo của Lăng Hàn quá mạnh; mặt khác, có lẽ trong nền văn minh trước đây, Tham Mạch đan không đáng giá đến mức khiến ai đó phải bỏ công cải tiến.
- Kệ đi, giờ ta lo kiếm tiền đã. Phiên bản cải tiến của Tham Mạch đan chắc chắn sẽ mang lại nhiều thu nhập hơn. Bí Lực Hoàn chỉ có tác dụng tăng tốc độ tu hành, khác biệt duy nhất là ở mức độ nhanh chậm. Còn Tham Mạch đan, khi được nâng cao hiệu quả, có thể giúp người vốn dậm chân ở thập mạch đạt đến thập nhất mạch, hay từ thất mạch đột phá lên bát mạch. Ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Mỗi ngày, Lăng Hàn luyện ba lò Bí Lực Hoàn. Thời gian tu luyện còn lại, hắn tập trung cải tiến Tham Mạch đan. Có định hướng là một chuyện, nhưng việc cải tiến cụ thể thế nào lại đòi hỏi sự tỉ mỉ và không thể thành công ngay trong một lần. Thế nhưng, chỉ bốn ngày sau, Lăng Hàn đã hoàn thành.
- Hiệu quả tăng lên hai mươi phần trăm! Tham Mạch đan vốn chỉ mang lại mười phần trăm xác suất cảm ứng kinh mạch mới cho võ giả, giờ đây đã tăng lên hai mươi phần trăm. Đừng tưởng chỉ tăng thêm mười phần trăm xác suất là ít, biết đâu điều này có thể giúp một nửa số người có cơ hội tiến vào cảnh giới cao hơn, ý nghĩa của nó hoàn toàn khác hẳn.
Buổi tối, Phan Hổ tìm đến, Lăng Hàn giao hai bình đan dược cho gã. Phan Hổ tò mò hỏi: - Ủa? Hàn thiếu gia, bình này là gì vậy? Lăng Hàn đáp: - Ngươi cứ giao cho Mạc lão bản là được. Phan Hổ gật đầu: - Hiểu rồi. Phan Hổ ngập ngừng một lát rồi hỏi tiếp: - Hàn thiếu gia có gì căn dặn thêm không? Mấy ngày nay, Phan Hổ vẫn luôn coi mình như nô tài, hết sức khép nép. Lăng Hàn xua tay: - Đi đi.
Hơn một tiếng sau, Mạc Quốc Hào cùng Phan Hổ vội vã tìm đến nhà Lăng Hàn. Lăng Hàn biết Tham Mạch đan mới sẽ khiến Mạc Quốc Hào ngạc nhiên, nhưng việc hắn chạy đến ngay lập tức thì Lăng Hàn có chút bất ngờ. Mạc Quốc Hào nói: - Tiểu hữu thật biết dọa người, ta năm nay mới bốn mươi sáu tuổi mà bị tiểu hữu dọa cho mắc bệnh tim. Tuy là nói đùa, nhưng nét mặt Mạc Quốc Hào vẫn lộ rõ vẻ giật mình. Không giật mình sao được, Lăng Hàn nhận đan phương tổng cộng mới qua năm ngày, hắn không những thấu hiểu đan phương, luyện chế đan dược mà còn cải tiến để luyện ra đan mới. Cứ như thể mỗi ngày đều có bước tiến lớn, đúng là khiến người ta kinh ngạc! Mạc Quốc Hào tuy là đan sư trung cấp, nhưng trước một yêu nghiệt như thế, gã cảm thấy mình thật nhỏ bé, thậm chí mơ hồ như đang đối mặt với một tông sư đan đạo.
Lăng Hàn cười nói: - Chẳng qua chỉ tăng thêm mười phần trăm xác suất, có đáng gì đâu. Cái này mà không đáng giá ư? Mạc Quốc Hào khẽ thở dài: - Tiểu hữu có biết điều này mang ý nghĩa gì không? Nếu đồng thời sử dụng Bí Lực Hoàn và Tham Mạch đan mới, thực lực tổng thể của quân đội triều ta có thể tăng gấp mười lần. Đây là một công lao to lớn! Lăng Hàn cười cười: - Ta chỉ muốn kiếm chút tiền thôi. Mạc Quốc Hào cười nói: - Việc này không hề mâu thuẫn với chuyện kiếm tiền của ngươi. Ta định tổ chức đấu giá Tham Mạch đan nhằm phát huy hiệu quả tối đa. Không biết tiểu hữu có đồng ý không? Lăng Hàn gật đầu nói: - Được thôi.
Nếu tự mở tiệm, thu lợi sẽ rất cao nhưng cũng lắm phiền phức. Lăng Hàn vừa phải tu luyện, luyện đan, luyện trận, thì lấy đâu ra thời gian cho xuể? Tốt hơn hết là để người khác kiếm chút đỉnh, còn hắn rảnh tay làm những việc mình muốn. Mạc Quốc Hào hỏi: - Vậy quyết định thời gian vào ba ngày sau được không? Lúc trước, Mạc Quốc Hào khá xem trọng Lăng Hàn, nhưng trong lòng vẫn mang theo chút ngạo khí của một đan sư trung cấp, chỉ vì hắn là đối tác làm ăn quan trọng nên mới giữ thái độ lễ độ. Còn bây giờ, Mạc Quốc Hào coi Lăng Hàn là người cùng đẳng cấp, thậm chí có phần cao hơn. Dù hiện tại Lăng Hàn chỉ là đan sư sơ cấp, nhưng đối phương có thể cải tiến hai đan phương, đủ để Hiệp Hội Đan Sư đế đô đặc cách phong cho hắn làm đan sư cao cấp, thậm chí là tông sư vinh dự. Vô thức, Mạc Quốc Hào buông bỏ thái độ kiêu ngạo, hành xử đầy cung kính. Lăng Hàn gật đầu nói: - Được.
Phan Hổ chứng kiến tất cả, thầm líu lưỡi. Hàn thiếu gia thật oách, đến mức khiến dượng của gã cũng phải lộ vẻ cung kính khi đứng trước mặt. Gã thấy mình thật sáng suốt khi kịp thời thay đổi thái độ, nếu không, chẳng những không ôm được đùi Lăng Hàn mà còn đắc tội với một tồn tại siêu khủng bố. Mạc Quốc Hào và Phan Hổ lập tức trở về. Lăng Hàn thì luyện tinh thần lực một lúc. Tinh thần lực thật khó tăng tiến. Không có công pháp, không có bảo quả, chỉ có thể dựa vào bản thân để tăng lên từng chút một, thật sự quá chậm chạp. Lăng Hàn dùng quang não kết nối vào mạng lưới internet quốc tế, xem thử có loại bảo vật đặc biệt nào giúp nhanh chóng tăng cường tinh thần lực hay không. Kết quả khiến Lăng Hàn thất vọng. Hắn thấy nhiều người muốn mua một loại bảo quả tên Kỳ Vân quả, loại quả này có thể tăng cường tinh thần lực. Nhưng tất cả đều là tin rao tìm mua, không hề thấy giao dịch thành công nào. Chỉ có trận pháp sư và đan sư mới muốn mua, những người khác không cần tăng cường tinh thần lực. Lăng Hàn xem kỹ: Kỳ Vân quả sản sinh ở Nguyệt Độc sơn. Loại bảo quả này cực kỳ thưa thớt, lại sinh trưởng ở những nơi vô cùng hiểm ác, hái được nó khó như lên trời, thế nên từ trước đến nay vẫn là vô giá.
Lăng Hàn vốn định treo tin tìm mua, nhưng thấy người ta cứ hở ra là đưa giá hàng trăm vạn, nếu hắn không ra giá cao hơn thì sẽ không có sức cạnh tranh. Để đăng tin tìm mua phải trả phí, sau ba ngày nếu không có giao dịch thành công thì sẽ được hoàn trả. Hiện giờ Lăng Hàn chưa có mấy trăm vạn huyền bắc tệ, đành phải từ bỏ ý định này. Liều mạng luyện đan, kiếm tiền thôi! Trong ba ngày, Lăng Hàn luyện ra hai mươi chín lò Tham Mạch đan bản cải tiến, suýt chút nữa khiến hắn kiệt sức. Kể từ khi tu vi có thành tựu, Lăng Hàn chưa từng mệt mỏi vì luyện đan đến thế, nhưng hắn cũng rất thỏa mãn, vì trong tay hắn có chín mươi viên Tham Mạch đan, ước tính sẽ mang lại khoản thu nhập lên đến hàng trăm vạn huyền bắc tệ.
Đan sư rất dễ kiếm tiền, trận pháp sư không thể nào sánh bằng được. Vì hôm nay, người của Từ Tâm dược đường rất bận rộn. Ngay cả công tử bột như Phan Hổ cũng phải đi chiêu đãi mấy công tử bột chơi bời khác, thành ra gã không rảnh đến đón Lăng Hàn. Lăng Hàn không để bụng, hắn có chân có tay, chẳng lẽ không tự đi được sao? Lăng Hàn dẫn theo cô thị nữ nhỏ, gọi một chiếc xe, rất nhanh đã đến Từ Tâm dược đường. Trời ạ. Lăng Hàn nhìn qua cửa sổ, cơ mặt co giật. Hôm nay rất đông người đến, bên ngoài cửa, xe cộ đông nghẹt, người người không ngừng xuống xe. Khách vừa xuống xe là xe đã lập tức rời đi, vậy mà dòng người vẫn đông nghìn nghịt, có chút khoa trương. Tham Mạch đan có sức hấp dẫn lớn đến vậy sao? Một lúc lâu sau, xe chậm rãi lái đến cửa. Chưa kịp dừng hẳn thì một chiếc xe khác từ đằng sau đã chen lên đậu ngay trước mặt xe của Lăng Hàn.
Mọi bản quyền và quyền sở hữu đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free.