(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3554
Lăng Hàn cười, đối với hắn, tỷ lệ thành đan là trăm phần trăm, mỗi lò trung bình bốn viên, giá vốn năm trăm nhưng thu về một vạn sáu trăm, lời lớn. Lăng Hàn gật đầu nói: - Được. Thấy Lăng Hàn đồng ý, Mạc Quốc Hào càng thêm nhiệt tình, vì Lăng Hàn đã trở thành đối tác kinh doanh cực kỳ quan trọng của gã. Nhìn Mạc Quốc Hào xem trọng Lăng Hàn như vậy, Phan Hổ thầm may mắn, nếu không lôi kéo được Lăng Hàn về đây, gã không biết sẽ bị Mạc Quốc Hào mắng mỏ đến mức nào. Lăng Hàn hỏi: - Mạc lão bản, ở đây có bán đan phương nào không? Không thể cứ tìm đan phương trên website mãi được, vì những đan phương có cấp bậc cao sẽ không được bày bán trên đó. Mạc Quốc Hào kinh ngạc hỏi: - Ngươi còn dư sức nghiên cứu đan phương khác sao? Mạc Quốc Hào cho rằng nếu Lăng Hàn cung cấp mười viên đan dược mỗi ngày, thì ít nhất phải có ba lò đan thành công. Nhưng có đan sư sơ cấp nào có thể đảm bảo tỷ lệ thành đan trăm phần trăm? Nếu làm được, đan sư đó sẽ lời lớn. Bình thường, tỷ lệ thành đan ba mươi phần trăm đã là rất giỏi rồi. Thế nên, một ngày Lăng Hàn phải luyện cỡ mười lò đan dược, hầu như không có thời gian ngủ, thời gian đâu mà rảnh rỗi nghiên cứu đan phương mới? Nhưng Lăng Hàn đã hỏi, Mạc Quốc Hào liền lấy quang não ra, nói: - Đây là những đan phương ta tìm được, tiểu hữu muốn cái nào ta tặng cho. Đan phương, giống như võ kỹ, đều vô cùng quý giá. Mạc Quốc Hào nói câu này là đ��� ban cho Lăng Hàn một ân huệ rất lớn. Lăng Hàn gật đầu nói: - Đa tạ Mạc lão bản. Lăng Hàn đọc lướt qua. Mạc Quốc Hào đã thu thập được khoảng hơn trăm đan phương, chia thành sơ cấp, trung cấp và cao cấp. Trong số đan phương sơ cấp, có giá trị thực dụng nhất là Tham Mạch đan và Bí Lực Hoàn. Lăng Hàn chỉ có phối phương Bí Lực Hoàn, còn Tham Mạch đan thì chưa có. Lăng Hàn nói: - Vậy ta học Tham Mạch đan trước đi. Mạc Quốc Hào ngạc nhiên, nghe giọng điệu của Lăng Hàn thì hình như hắn không chỉ muốn học Tham Mạch đan, mà sau này còn muốn học thêm những đan phương khác. Ngươi thật sự có nhiều thời gian đến vậy sao? Mạc Quốc Hào nói: - Trên quang não có đan phương cụ thể, ngươi mở ra xem liền biết. Mạc Quốc Hào thầm nghĩ Lăng Hàn còn trẻ tuổi bồng bột nên thứ gì cũng muốn học, tự cho mình là cao siêu. Đợi khi gặp nhiều khó khăn, tâm tính ắt sẽ điều chỉnh lại. Lăng Hàn đọc kỹ, rất nhanh chóng ghi nhớ tài liệu, cách luyện chế Tham Mạch đan và diễn luyện một lần trong đầu. Cách luyện đan ở thế giới này và Nguyên Thế Giới chỉ khác ở chỗ một bên dùng lửa, một bên đổi thành trận pháp dẫn động năng lượng. Bỏ qua điểm khác biệt này, độ khó của Tham Mạch đan hay Bí Lực Hoàn đối với Lăng Hàn chỉ như trò trẻ con. Lăng Hàn dám bảo đảm dù bây giờ hắn mới bắt đầu luyện đan nhưng vẫn có thể dễ dàng luyện ra Tham Mạch đan, chắc chắn thành công ngay lần đầu. Một Đế vương Đan đạo, tự tin là lẽ đương nhiên. Lăng Hàn từ biệt: - Vậy ta xin đi trước. Lăng Hàn đã hoàn toàn nắm giữ Tham Mạch đan, vấn đề tiếp theo là liệu hắn có thể cải tiến đan phương này, tăng tỷ lệ thăm dò mạch hay không. Mạc Quốc Hào cùng Lăng Hàn xuống lầu: - Ta tiễn ngươi xuống. Mạc Quốc Hào sai người thu ngân đưa bốn vạn huyền bắc tệ cho Lăng Hàn, số tiền này dùng để thanh toán cho mười viên Bí Lực Hoàn phiên bản cải tiến. Lăng Hàn không khách sáo, dù sao Mạc Quốc Hào cũng không bị lỗ, chỉ là lời nhiều hay ít mà thôi. Phan Hổ lên tiếng: - Dượng, để cháu đưa Hàn thiếu gia về. Mạc Quốc Hào ngạc nhiên, cháu trai mình từ khi nào lại hiểu chuyện đến vậy? Mạc Quốc Hào hy vọng làm tốt quan hệ với Lăng Hàn, nhưng tuổi tác của gã lớn hơn Lăng Hàn rất nhiều, khó mà có đề tài chung để nói chuyện, không tiện bằng Phan Hổ. Có điều, Mạc Quốc Hào lo rằng Phan Hổ sẽ làm hỏng việc, biến việc tốt thành xấu. Mạc Quốc Hào cảnh cáo: - Ngươi phải cẩn thận chút! Phan Hổ nói: - Cháu hiểu. Dượng đã xem trọng Lăng Hàn như vậy, đương nhiên Phan Hổ cũng phải xem Lăng Hàn như dượng của mình. Không không không, Phan Hổ càng cung kính hơn, vì làm vậy chẳng khác nào nịnh bợ cả hai người. Mạc Quốc Hào cười nói: - Lăng tiểu hữu, để Hồ Tử tiễn ngươi đi, hai người cùng là thanh niên, chắc chắn sẽ có nhiều đề tài chung. Lăng Hàn thầm nghĩ hắn sống trong Nguyên Thế Giới không biết bao nhiêu năm, là lão quái vật, ở đây, ai có thể có đề tài chung với hắn được chứ. Nhưng Lăng Hàn không so đo chuyện đó, hắn chỉ gật đầu. Phan Hổ cung kính nói: - Mời Hàn thiếu gia. Thái độ cung kính của Phan Hổ khiến các nhân viên trong tiệm đều khó tin, tự hỏi từ khi nào công tử bột ăn chơi trác táng này lại biến thành một người khác? Hai người đi ra c���a, dọc đường Phan Hổ kể chút chuyện buồn cười cho Lăng Hàn nghe. Phan Hổ vốn lông bông, nên những chuyện cười gã kể toàn dính dáng đến nữ nhân. Rất nhanh, Lăng Hàn lộ vẻ không kiên nhẫn. Phan Hổ rất giỏi quan sát, gã liền ngậm miệng không nói nữa, thầm nghĩ chẳng lẽ Hàn thiếu gia không thích nữ nhân? Ủa, không thích nữ nhân tức là thích nam nhân sao? Gã có nên vì muốn nịnh Lăng Hàn mà bán hoa cúc của mình không? Thôi bỏ đi, sự hy sinh đó quá lớn, ít ra bây giờ vẫn chưa cần thiết. Hai người kêu xe về nhà Lăng Hàn, đương nhiên hắn không cần trả tiền vì Phan Hổ đã giành trả tiền trước. Phan Hổ muốn vào nhà tiếp tục làm thân nhưng Lăng Hàn đã khéo léo từ chối ngay ngoài cửa. Phan Hổ không quá thất vọng, dù sao vừa mới đắc tội Lăng Hàn, có thể tiếp xúc được đến mức này đã không dễ dàng rồi, sao có thể trông chờ một chốc mà trở thành cánh tay phải của hắn được chứ? Phan Hổ quyết tâm bắt đầu từ ngày mai gã sẽ đến lấy thuốc, vậy là mỗi ngày có thể giao lưu với Lăng Hàn. Chà, gã thật thông minh. Phan Hổ đứng bên ngoài nhà Lăng Hàn một lúc mới kêu xe về. Vừa về nhà, Lăng Hàn liền mở lò luyện chế Tham Mạch đan, hắn rất có hứng thú với việc luyện đan. Hai tiếng sau, Lăng Hàn đã thành công luyện chế ra một lò Tham Mạch đan. Thần thạch giúp tăng thêm trị số may mắn của hắn, cộng với thiên phú đan đạo sẵn có, nên việc thành công ngay lần đầu cũng không có gì l��. Lăng Hàn nếm một viên, kiểm nghiệm kỹ lưỡng. Một lúc sau, hắn mỉm cười thầm lẩm bẩm: - Ta có thể tăng hiệu quả lên hai mươi phần trăm! Thật khó tin. Tham Mạch đan truyền từ văn minh thượng cổ, không nói đến những người đã từng luyện, nó đã được lưu truyền đến nay cũng hơn một trăm năm rồi, nhưng lại không ai có thể thay đổi được dù chỉ một chút. Nhưng Lăng Hàn chỉ luyện một lần, nếm một chút là đã có phương hướng cải tiến. Chuyện này thật sự kinh khủng biết bao nhiêu? Lăng Hàn nhíu mày, nói: - Sao ta lại cảm thấy hình như đây là loại đan dược ở tầng thấp nhất nên mới dễ dàng cải tiến đến vậy? Người ở thời đại này thì không nói làm gì, vì võ đạo mới chỉ phát triển được trăm năm, chỉ vừa khởi đầu. Nhưng nền văn minh đời trước đã sáng tạo ra rất nhiều đan phương, trận pháp và võ đạo huy hoàng, chứng tỏ đó đã là một hệ thống hoàn chỉnh vững chắc. Trong một môi trường đã thành hình như vậy, chẳng lẽ không ai nghĩ đến việc cải tiến đan phương hay sao? Việc rất đơn giản, Lăng Hàn dễ dàng nếm ra trong đan dược có những điểm không hợp lý, ví dụ như quá liều hoặc hơi yếu, cần thêm hoặc giảm chút ít dược liệu tương ứng. Tại sao người xưa lại không phát hiện ra điều này?
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, được dày công biên soạn để mang đến trải nghiệm đọc hoàn hảo nhất.