(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3492:
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Trong những đợt va chạm liên tiếp, Trịnh Đồng Phong cảm thấy như mình đang gặp phải quỷ thần. Đối phương thực sự chỉ là Nhất Mạch sao? Gã có cảm giác như đang đối đầu với một cường giả Ngũ Mạch, quá mạnh mẽ.
Trịnh Đồng Phong hoàn toàn bị áp chế, đừng nói đến việc giết chết Lăng Hàn, cứ tiếp tục giao chiến, gã khó mà sống sót. Nỗi sợ hãi dâng lên khiến Trịnh Đồng Phong mất hết ý chí chiến đấu.
Đi!
Trịnh Đồng Phong thầm nghĩ trong lòng, xoay người định trốn về tông môn.
Lăng Hàn hừ lạnh một tiếng: – Còn muốn chạy?
Không giống Trịnh Đồng Phong, Lăng Hàn cả đời đã trải qua bao nhiêu cuộc sát phạt. Hắn sải bước xông lên, trường kiếm đâm thẳng vào lưng đối phương.
Trịnh Đồng Phong không quay đầu lại mà vẫn giơ kiếm đỡ.
Đinh!
Lực lượng của Trịnh Đồng Phong kém xa Lăng Hàn, kiếm của gã bị thân kiếm của Lăng Hàn đánh bật lệch sang một bên, lưỡi kiếm vẫn tiếp tục đâm tới.
Mồ hôi lạnh túa ra, Trịnh Đồng Phong hoảng hốt kêu lên: – Lăng sư đệ, có gì từ từ nói chuyện!
Lăng Hàn đáp: – Được thôi, ngươi nói cho ta biết là ai đã sai khiến ngươi đưa ta đến sòng bạc?
Trịnh Đồng Phong á khẩu. Gã không dám bán đứng Lý Trường Đan, nếu không, kết cục của gã cũng chẳng khá hơn là bao.
Lăng Hàn cười khẩy nói: – Không nói? Ta cũng chẳng cần biết.
Lăng Hàn đâm kiếm.
Phập!
Lưỡi kiếm lạnh băng xuyên qua thân thể Trịnh Đồng Phong. Thanh kiếm này được rèn từ Địa Hóa Nguyên Thiết, cực kỳ sắc bén và cứng rắn. Trịnh Đồng Phong dù là Tứ Mạch, có lực lượng đạt ba ngàn cân, nhưng thể phách chẳng khác gì người phàm, không thể đỡ nổi một kiếm này.
Trịnh Đồng Phong quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, rồi mí mắt từ từ khép lại, đầu nghiêng sang một bên, trút hơi thở cuối cùng.
Lăng Hàn thật sự không bận tâm ai là kẻ ám toán mình từ phía sau. Kẻ đứng sau chắc chắn sẽ còn lộ diện, hắn chỉ cần có đủ thực lực, ai đến thì hắn sẽ giết kẻ đó, bất kể là ai. Chỉ là trò hề mà thôi.
Lăng Hàn rút kiếm về, suy nghĩ một lát, rồi kéo Trịnh Đồng Phong vào khóm cây rậm rạp phía xa. Làm như vậy, có lẽ phải vài tháng sau thi thể của Trịnh Đồng Phong mới bị phát hiện, hoặc thậm chí vĩnh viễn nằm lại nơi đây.
Người khác có lẽ sẽ chân mềm tay run, nhưng cả đời Lăng Hàn vốn dạn dày kinh nghiệm chiến đấu, sát phạt quyết đoán, đánh chết cường giả thiên tài nhiều vô số kể, hắn chẳng hề bận tâm chuyện này.
Người không phạm ta, ta không phạm người. Nếu ai phạm ta, ta sẽ trả lại gấp mười lần. Đây là nguyên tắc của Lăng Hàn, và hắn luôn kiên định với nguyên tắc này.
Lăng Hàn gãi đầu, có chút buồn bực: – Ài, rõ ràng ta sở hữu Nguyên Thế Giới, chỉ số may mắn và năng lực giao tiếp phải siêu cao mới đúng, vì sao luôn gặp rắc rối? Không lẽ hào quang thù địch mới là thuộc tính mạnh nhất c���a ta, lấn át tất cả? Chỉ có thể giải thích như vậy.
Lăng Hàn về lại chỗ ở, gọi Hoán Tuyết đến và đưa cho nàng ba viên đan dược: – Cầm lấy.
Hoán Tuyết tò mò hỏi: – Thiếu gia, đây là cái gì ạ?
Lăng Hàn thuận miệng trả lời: – À, Dẫn Mạch Đan.
Hoán Tuyết sững sờ, há hốc mồm, không nói nên lời. – Cái gì, đây là Dẫn Mạch Đan?
Tuy Hoán Tuyết không phải người tu võ nhưng từ nhỏ sống ở Cổ Đạo Tông, nàng có nghe nói về Dẫn Mạch Quả, Dẫn Mạch Đan. Thứ này cực kỳ quý giá, đặc biệt là Dẫn Mạch Đan, còn quý hơn Dẫn Mạch Quả, phải đến hơn trăm viên ngọc tử. Trong khi đó, chỉ một viên ngọc tử cũng đủ mua một người như nàng.
Lăng Hàn lại tặng cho nàng ba viên, nên Hoán Tuyết mới ngây như phỗng. Mãi một lúc lâu Hoán Tuyết mới hoàn hồn, nhưng vẫn lắp bắp: – Thiếu... thiếu... gia... ta... ta... ta...
Lăng Hàn gật đầu: – Cầm lấy đi, lát nữa ta dạy Tứ Phương Quyền cho. Ngươi luyện xong vào sáng sớm khi mặt trời vừa ló dạng, hãy nuốt một viên đan dược rồi bắt đầu luyện quyền.
Hoán Tuyết lắp bắp, niềm vui bất ngờ khiến nàng choáng váng: – Đa... tạ... tạ... tạ thiếu gia.
Giờ phút này Hoán Tuyết sẵn sàng chết vì Lăng Hàn. Trong loạn thế này, cái gì quan trọng nhất? Thực lực! Nàng không biết mình có thể bước chân vào con đường võ đạo hay không, nhưng ít nhất Lăng Hàn đã trao cho nàng một cơ hội. Chẳng ai khác từng cho nàng cơ hội này.
Lăng Hàn dạy Tứ Phương Quyền cho Hoán Tuyết. Kể từ khi lĩnh ngộ công pháp bí ẩn kia, thì đừng nói Tứ Phương Quyền phiên bản đơn giản, dù là Tứ Phương Quyền gốc cũng chẳng lọt vào mắt xanh của hắn. Đương nhiên, lúc đối chiến, Tứ Phương Quyền vẫn có công dụng nhất định.
Hoán Tuyết không hề ngốc, nàng cũng được kích thích ý chí chiến đấu. Một lần chưa được thì hai lần, ba lần, dù tay chân có mỏi nhừ, đau buốt, nàng vẫn cắn răng kiên trì. Mãi khi Lăng Hàn kêu ngừng, Hoán Tuyết mới nghỉ ngơi một chút.
Mất vài ngày Hoán Tuyết mới học thuộc Tứ Phương Quyền, nhưng mới chỉ nắm được hình thức bên ngoài, nhiều chi tiết chưa đủ hoàn mỹ. Lại qua hai ngày, Hoán Tuyết đã hoàn toàn nắm vững Tứ Phương Quyền.
Lăng Hàn mỉm cười, nếu hắn bồi dưỡng ra một thị nữ cấp Thập Nhị Mạch, chẳng phải sẽ khiến thiên hạ kinh hãi sao?
Lăng Hàn nhớ đến chuyện khác: – Hai ngày nữa là đến kỳ hạn ước hẹn với Tông chủ Tôn, liệu có thể kiếm thêm được một trái Dẫn Mạch Quả nữa không nhỉ?
Tài sản của Lăng Hàn chủ yếu đến từ Dẫn Mạch Đan, nhưng nguyên liệu chế Dẫn Mạch Đan lại có hạn, không thể kiếm được số lượng lớn. – Có thể mua được không? Chắc rất khó, những ai chưa đạt tới Thập Nhị Mạch đều giữ khư khư Dẫn Mạch Quả cho riêng mình. À, có lẽ có cách này!
Mắt Lăng Hàn chợt sáng lên, hắn nghĩ ra một cách, nhưng vì đã dùng hết Dẫn Mạch Đan nên đành phải chờ một thời gian nữa mới có thể thử nghiệm.
Lại qua hai ngày, Lăng Hàn đã mở rộng kinh mạch thứ tư đến cực độ. Hiện tại Lăng Hàn có lực lượng tám ngàn cân, trong khi đỉnh cấp Tứ Mạch bình thường chỉ khoảng ba ngàn năm trăm cân.
Nhưng cảnh giới càng cao, tốc độ tiến bộ càng chậm. Dù tổng lượng năng lượng Lăng Hàn hấp thu vẫn không đổi, nhưng số lượng kinh mạch càng nhiều thì việc mở rộng càng khó khăn. Lăng Hàn cần nhiều ngọc tử hơn để bố trí tụ linh trận tăng tốc độ tu hành. Còn trân quý quả nữa, những loại quả trực tiếp tăng tu vi như thế này, có bao nhiêu cũng chẳng đủ.
Cùng với lực lượng tăng vọt, thể chất của Lăng Hàn cũng được tăng cường, cơ bắp càng săn chắc, xương cốt cũng chắc khỏe hơn rất nhiều. Bằng không, dù có thể đấm nát đá thì nắm đấm của chính hắn cũng sẽ bị vỡ vụn. Lăng Hàn phát hiện sự tăng tiến mạnh mẽ này là nhờ việc ăn những trân quả trong Hầu Cốc.
Trong bảy ngày đó, Lăng Hàn được mở rộng tầm mắt. Những con khỉ trong cốc có khí lực siêu mạnh, rơi từ trên cao xuống mà chẳng hề hấn gì. Thậm chí, vì muốn thỏa mãn cơn thèm ăn, chúng còn săn giết cả hổ dữ. Chỉ có ba con Đại Mã Hầu đực, khi trở về không mất đi con nào, cũng không con nào bị thương. Có thể thấy sức lực của chúng mạnh mẽ đến nhường nào.
Toàn bộ tác phẩm này được truyen.free giữ bản quyền chuyển ngữ và phát hành, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.