(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3489:
Quả nhiên bầy khỉ hiểu được.
Một con Đại Mã Hầu tiến lên vài bước, ngoái đầu thấy Lăng Hàn không nhúc nhích thì huơ tay ra hiệu cho hắn đi theo.
Lăng Hàn hiểu ngay, con khỉ có lẽ muốn dẫn hắn đến chỗ cây trân quả.
Tuyệt vời, vậy là hắn có thể tự hái, không cần phải xin phép bầy khỉ nữa.
Chúng băng rừng vượt núi, đàn khỉ thoăn thoắt, không có đường đi thì leo núi, trèo cây. Lăng Hàn thì khác. Hiện tại hắn chỉ có sức lực lớn hơn người thường một chút, vận động với cường độ cao khiến hắn thở hổn hển.
Lăng Hàn yêu cầu dừng lại và phải nghỉ ngơi vài bận trên đường mới đến một sơn cốc.
Thung lũng rất hẻo lánh, chủ yếu vì đường khó đi. À không, chính xác hơn là chẳng có lối đi nào cả, bảy mươi phần trăm quãng đường chỉ toàn là leo trèo.
Đây rõ ràng là nơi trú ngụ của đàn khỉ. Trong thung lũng có hàng trăm con khỉ. Thấy Lăng Hàn đến, chúng lập tức nhảy tới gần, kêu chít chít và chuyền cành thoăn thoắt, trông rất hăng hái.
Lăng Hàn khẽ cười, cố gắng tỏ ra thân thiện. Đám khỉ này thường xuyên ăn loại trân quả đó, chắc chắn có sức lực rất lớn, lỡ chọc giận chúng, hàng trăm con khỉ cùng lúc xông lên thì không phải chuyện đùa.
Một thiên tài Chí Tôn vô thượng như hắn ngày trước mà chết dưới tay đám khỉ này thì đúng là để tiếng cười cho muôn đời.
Dưới đáy thung lũng, có một gốc cây ăn quả cao khoảng tám thước. Trong khung cảnh xung quanh, chiều cao tám thước không hề gây chú ý. Lăng Hàn chăm chú nhìn những trái cây đang kết trên cành. Đều là loại quả hắn từng ăn, nhưng đa số vẫn còn xanh, chưa to bằng nắm tay và chưa ngả màu chín đỏ.
Chỉ có khoảng hơn mười trái là có thể hái được, và chúng đều nằm trên ngọn cây.
Lăng Hàn định leo cây để hái quả. Hắn đến dưới gốc cây, vừa định leo thì bất ngờ trượt chân, ngã dúi dụi.
Đàn khỉ vui vẻ cười to:
– Chít chít chít!
Mẹ kiếp, lại bị bầy khỉ cười nhạo!
Lăng Hàn phủi mông đứng dậy. Hắn thầm lấy làm lạ, tại sao mình lại đột nhiên trượt té? Đất ở đây đâu có trơn trượt đến vậy.
Lăng Hàn cẩn thận hơn, nhưng khi vừa chuẩn bị leo, hắn lại trượt chân ngã lần nữa.
Đám khỉ lại được dịp cười phá lên, chúng cười té ghế:
– Chít!
Chắc chắn có điều gì đó bất thường.
Lăng Hàn đứng dậy, không có lý nào hắn lại ngã nhào vô cớ như vậy. Chắc chắn có kẻ phá đám. À không, có lẽ là khỉ.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, nhưng mỗi con khỉ cách hắn khá xa. Lăng Hàn không tin chúng có thể gây ảnh hưởng đến hắn từ xa như vậy.
Vậy rốt cuộc là chuyện gì?
Lăng Hàn càng trở nên cẩn trọng, và hành động chậm rãi hơn.
Bộp!
Lăng Hàn bất ngờ nhanh chóng ôm chặt lấy thân cây.
Để xem ngươi còn phá đám kiểu gì nữa.
Lăng Hàn leo cây, nhưng mới leo được chừng nửa thước, hắn chợt cảm thấy tay chân mềm nhũn.
Bịch!
Lăng Hàn lại trượt xuống từ trên cây, ngã chổng vó.
Đàn khỉ vui vẻ:
– Chít chít!
Bố tiên sư cha nhà nó!!!
Lăng Hàn cảm thấy ức chế như hổ lạc giữa đồng bằng lại bị chó khinh thường. Lúc trước hắn cường đại, oai phong lẫm liệt biết bao, giờ lại bị đàn khỉ cười nhạo.
Bức bối!
Có tiếng cười át cả tiếng kêu của đàn khỉ:
– Ha ha ha ha ha ha!
Hả?
Lăng Hàn giật mình. Loài khỉ chỉ biết kêu chít chít chứ đâu thể nói chuyện. Ai đang cười?
Là người! Nơi này có người!
Chắc chắn là người đó đã ra tay, nhưng có vẻ không mang ác ý. Nếu không, chỉ cần vận lực từ xa, giết Lăng Hàn dễ như trở bàn tay.
Lăng Hàn đứng dậy chắp tay vái bốn phía:
– Vị tiền bối này có thể cho vãn bối được diện kiến không?
Một giọng nói vang lên:
– Tiểu tử thật sự muốn gặp Lão Tôn?
Người này họ Tôn?
Lăng Hàn cười nói:
– Đương nhiên.
Giọng nói mang theo vẻ tinh quái:
– Được thôi, vậy ngươi hãy đi tìm Lão Tôn đi.
Lăng Hàn đầu tiên nhìn quanh cái cây nhưng chẳng phát hiện gì cả. Hắn mở rộng phạm vi tìm kiếm, vẫn không thấy bóng người. Bốn phía đều là vách núi, không hề có hang động. Vậy người có thể ẩn mình ở đâu?
Ủa?
Lăng Hàn phát hiện một điểm khác lạ: một đống lá cây lớn chất chồng lên nhau, như thể đang che giấu thứ gì đó.
Lăng Hàn bước đến gần:
– Tiền bối ở chỗ này phải không?
Nhưng đống lá này có vẻ hơi nhỏ, liệu có thể giấu được người bên trong không?
Giọng nói vang lên:
– Coi như tiểu tử nhà ngươi thông minh.
Lăng Hàn đứng bên cạnh nhưng hoàn toàn không xác định được âm thanh phát ra từ đâu trong đống lá cây.
Cao nhân có khác.
Lăng Hàn vén lá cây ra, từng chiếc, từng chiếc một, liên tục gỡ bỏ những chiếc lá. Khi chỉ còn ba chiếc lá, Lăng Hàn lại gỡ xuống một chiếc, mặt lộ vẻ không tin nổi.
Dưới lớp lá cây không phải là một người, mà là một cái đầu... cái đầu của một con khỉ.
Lăng Hàn ngỡ ngàng, vừa nãy là con khỉ này nói chuyện với hắn sao? Cũng là nó trêu đùa hắn ư?
Lăng Hàn nhìn kỹ thân thể con khỉ bị kẹt trong lòng núi, chỉ có mỗi cái đầu ló ra bên ngoài. Chắc chắn nó không thể tự mình chui vào đó, vì khe hở ở cổ quá nhỏ, không đủ cho thân thể chui lên, mà cái đầu cũng không thể rụt lại để đi theo đường hầm được.
Con khỉ này dường như bị giam cầm trong lòng núi.
Con khỉ nhe răng, vẻ mặt hung dữ quát lớn:
– Hừ! Tiểu tử, thấy Lão Tôn mà không quỳ xuống?
Thật sự là con khỉ nói chuyện.
Lăng Hàn ngạc nhiên, hơn một trăm năm trước, khi Thiên Hải tinh xảy ra biến dị, nhiều mãnh thú đã khai mở trí tuệ, đạt được lực lượng cường đại, nhưng chưa từng nghe nói có dã thú nào biết nói chuyện.
Chẳng lẽ con khỉ này thực sự là huynh đệ viễn cổ của nhân loại, nên sau khi biến dị mới biết nói tiếng người?
Lăng Hàn chắp tay, nhưng hắn sẽ không quỳ lạy một con khỉ:
– Vãn bối kính chào tiền bối.
Con khỉ lớn tiếng nói:
– Nhân tộc nho nhỏ! Năm xưa Lão Tôn uy chấn thiên hạ, biết bao thiên tài nhân tộc muốn theo Lão Tôn, nhưng Lão Tôn nào vừa mắt kẻ nào. Giờ cho ngươi cơ hội quỳ lạy mà ngươi lại không cần, thật là tức chết Lão Tôn mà!
Đàn khỉ xung quanh nhìn từ xa, dường như rất kính sợ con khỉ này.
Lăng Hàn thầm gật đầu, con khỉ biết nói tiếng người thì đã đạt đến đẳng cấp tiến hóa rất cao, hèn gì khiến những con khỉ khác phải kính sợ như vậy.
Lăng Hàn hỏi:
– Hình như tiền bối bị trấn áp ở đây?
Lăng Hàn từng trải qua nhiều chuyện, nhìn cảnh này liền biết ngay con khỉ đang bị trấn áp. Mặc dù nó chỉ lộ mỗi cái đầu, nhưng bộ lông màu vàng óng ánh như được đúc bằng hoàng kim, toát lên vẻ uy vũ và cao quý, tuyệt nhiên không phải một con khỉ bình thường.
Con khỉ vốn rất tức giận, nghe Lăng Hàn hỏi thì xìu ngay, lộ vẻ ủ rũ.
Bị nói trúng tim đen.
Con khỉ lại tràn đầy tự tin nói:
– Hừ! Trời cao còn chẳng che được mắt Lão Tôn, huống chi ngọn núi cỏn con này sao có thể vĩnh viễn trấn áp được ta? Chẳng đến mười năm nữa, Lão Tôn chắc chắn sẽ thoát khỏi hiểm cảnh này!
Con khỉ này cũng đáng thương thật. Rõ ràng đã được biến dị, khai mở trí tuệ, lại sở hữu lực lượng cường đại, thế mà lại bị đè dưới ngọn núi, chẳng khác nào bị giam cầm trong ngục tù. Vậy mà nó vẫn giữ được một trái tim lạc quan, thật sự không hề dễ dàng chút nào.
Lăng Hàn khen:
– Tiền bối có tâm tính thật đáng ngưỡng mộ.
Con khỉ đắc ý nói:
– Đương nhiên, Lão Tôn vô địch cùng giai, tương lai đã định trước sẽ xưng bá dưới vòm trời sao!
Trông con khỉ quả thật vô ưu vô lo. Thật khó mà tưởng tượng được, hiện tại nó đang bị trấn áp.
Lăng Hàn hỏi:
– Nên xưng hô tiền bối như thế nào?
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, hy vọng quý vị đọc giả không sao chép khi chưa được sự cho phép.