(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3488:
Tối nay có thịt để lót dạ rồi.
Lăng Hàn lột da, rửa sạch thịt sói bên dòng suối, sau đó đốt lửa trại và gác miếng thịt lên nướng. Chẳng mấy chốc, miếng thịt đã vàng ươm, mỡ tứa ra thơm lừng hấp dẫn.
Đáng tiếc, nếu có pháp khí không gian thì hay biết mấy, có thể đựng được gia vị, món ăn sẽ ngon hơn nhiều.
Lăng Hàn đang định bắt đầu bữa tối thì một con Đại Mã Hầu bất ngờ nhảy xổ ra, không ngừng chỉ trỏ vào miếng thịt.
– Chít chít chít!
Một con Đại Mã Hầu đòi đồ ăn?
Lăng Hàn hơi bất ngờ. Nơi đây không phải Nguyên Thế Giới, nơi dã thú đã thành tinh thì việc chúng có trí tuệ và tính cách như người cũng chẳng có gì lạ. Thế nhưng, đây lại là một vùng đất mới mở ra con đường tiến hóa, việc xuất hiện loài vật thông minh như vậy khiến Lăng Hàn không khỏi giật mình.
Thấy Lăng Hàn không phản ứng, Đại Mã Hầu xoay người chổng mông đỏ, lắc lắc như đang khiêu khích.
Lăng Hàn cười lớn, dùng kiếm cắt một miếng đùi sói ném qua.
Đại Mã Hầu nhanh nhẹn đón lấy là thế, nhưng miếng thịt vừa nướng còn nóng hổi. Vừa chạm vào, nó đã kêu oai oái, thế nhưng vì ham ăn mà nó chẳng chịu buông tay. Nó liên tục chuyền miếng thịt từ tay này sang tay kia, lặp đi lặp lại hàng chục lần cho đến khi nhiệt độ miếng thịt giảm xuống. Đại Mã Hầu bắt đầu ăn, cắn một miếng, mỡ tràn ra, thịt nạc mỡ đan xen, ngon tuyệt.
Đại Mã Hầu hú lên sung sướng, và ăn càng nhanh hơn:
– Hú hú hú!
Lăng Hàn cũng ăn, hắn đói xẹp bụng.
Rất nhanh, Đại Mã Hầu ăn hết sạch thịt, xòe tay về phía Lăng Hàn, mắt mở to, trông hơi đáng yêu, như đang cầu xin.
Lăng Hàn bật cười, lúc trước hắn từng xem phỏng đoán nhân loại tiến hóa từ vượn khỉ, chẳng lẽ đây là huynh đệ viễn cổ của hắn sao?
Lăng Hàn lại ném một miếng thịt ra:
– Lấy đi.
Đại Mã Hầu hưng phấn nhảy cẫng lên, cắm đầu ăn.
Khẩu vị của Đại Mã Hầu không nhỏ, nó ăn hết bốn miếng thịt mới chịu thôi không đòi Lăng Hàn nữa.
Vèo!
Đại Mã Hầu nhảy phốc lên cây, tán lá khẽ rung rinh, rất nhanh nó biến mất.
Ài, đúng là vong ân bội nghĩa mà, ăn xong liền chạy ư? Ngươi còn chưa kịp lau mồm đâu.
Loại huynh đệ viễn cổ này thà không cần.
Kỳ lạ, chẳng phải hắn có được năng lực thân thiết cường đại sao? Tại sao lại chẳng có tác dụng gì với con khỉ này?
Lăng Hàn cười khẽ thầm nhủ. Hắn sẽ chẳng so đo với một con khỉ.
Lăng Hàn thấy trời đã tối mịt, hắn định tìm hang núi để nghỉ qua đêm. Hiện giờ thực lực của hắn chỉ tương đương với đỉnh nhị mạch bình thường, chưa thể xem là mạnh mẽ, vì thế không thể lơ là.
Lăng Hàn khá may mắn, rất nhanh tìm thấy một hang núi, bên trong khô ráo. Lăng Hàn nhóm đống lửa, dùng hòn đá đơn giản chặn kín cửa hang rồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Lăng Hàn đặt kiếm ngay cạnh mình, dã thú nào dám đánh lén ban đêm, hắn sẽ không ngần ngại tiêu diệt ngay lập tức.
Một đêm bình tĩnh trôi qua.
Lăng Hàn đã dần hình thành thói quen tỉnh dậy trước khi mặt trời mọc, hắn đẩy hòn đá chặn cửa hang ra, tìm một khoảng đất bằng phẳng để luyện quyền.
Lăng Hàn vào núi sâu một là rèn luyện, hai là muốn thử vận may tìm xem có thể tìm được trân quả không.
Sau khi thiên địa biến dị, xuất hiện nhiều thực vật mới, ví dụ như Dẫn Mạch Quả Thụ. Ngoài ra còn vô số loại thực vật khác kết ra trái quý, cực kỳ có lợi cho võ giả. Loại thực vật này được gọi là trân thụ, trân thảo, kết trái thì được gọi là trân quả, đương nhiên cũng có người gọi là dị quả, bảo quả, thậm chí tiên quả.
Trong Cổ Đạo tông có một gốc Dẫn Mạch Quả Thụ, là bảo thụ quý giá nhất hiện nay.
Nhưng ai biết được trong ngọn núi hoang vu này có gốc bảo thụ thứ hai không?
Ủa?
Lăng Hàn đang luyện quyền chợt giật giật lỗ tai, hắn nghe tiếng xột xoạt. Các con Đại Mã Hầu từ trên cây nhảy xuống ngồi xuống trước mặt hắn.
Có ít nhất hơn ba mươi con vây quanh Lăng Hàn. Có Đại Mã Hầu đực cao lớn khỏe mạnh, có khỉ cái ôm khỉ con. Chúng vây quanh Lăng Hàn xem, còn bắt chước hắn đánh quyền, trông đến là buồn cười.
Lăng Hàn mặc kệ chúng, thời gian tu luyện mỗi ngày có hạn. Hắn coi đám khỉ như không tồn tại, chỉ đến khi nửa giờ tu luyện kết thúc, hắn mới dừng lại.
Những con Đại Mã Hầu lại xúm xít, dường như biết vừa rồi không nên quấy rầy Lăng Hàn:
– Chít chít chít!
Lăng Hàn không khỏi bật cười hỏi:
– Chắc ngươi không lẽ lại đòi ăn nữa sao?
Hôm qua con khỉ ăn thịt sói xong chẳng lẽ về ổ tuyên truyền rồi, nên hôm nay rủ thêm nhiều đồng bọn đến đây sao?
Trong mắt Lăng Hàn thì mấy con khỉ đều giống nhau như đúc, rất khó phân rõ con khỉ hôm qua là con nào.
Lăng Hàn cười nói:
– Được rồi, dù sao ta cũng cần ăn sáng.
Vì tình "huynh đệ viễn cổ", hắn sẽ mời chúng bữa ăn này.
Lăng Hàn nướng thịt, bầy khỉ nhìn chòng chọc. Chúng ngửi mùi thịt nóng nảy, cứ nhảy cẫng lên, không kiềm được chảy nước miếng òng ọc.
Lăng Hàn chia thịt sói thành nhiều phần, bản thân lấy một phần, còn lại cho bầy khỉ hết:
– Cầm đi.
Bầy khỉ ùa lên chia thịt nướng.
Ăn xong, bầy khỉ giải tán ngay.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Ài, quả nhiên là một đám ăn cháo đá bát.
Lăng Hàn dọn dẹp một chút, cầm kiếm lên chuẩn bị xuất phát.
Xột xoạt!
Tán lá lại xao động, mấy con Đại Mã Hầu xuất hiện, nhưng lần này chúng nó không còn tay không mà mỗi con cầm hai trái cây. Bảy con khỉ đặt mười bốn trái cây trước mặt Lăng Hàn.
Lăng Hàn kinh ngạc hỏi:
– Ủa? Cái này cho ta sao?
Chẳng lẽ hắn đã sai lầm rồi sao, bầy khỉ cũng biết báo ân?
Bảy con khỉ nhảy tưng tưng như đang trả lời Lăng Hàn:
– Chít chít!
Lăng Hàn cười lớn nhận hết trái cây, chẳng cần đưa sát mũi cũng đã ngửi thấy mùi thơm thanh mát, sảng khoái đến tận ruột gan. Lăng Hàn cầm lấy rửa sạch, chọn một trái ăn.
Cắn một miếng, nước ngọt ngào lập tức ứa ra trong miệng, khiến từng lỗ chân lông trên cơ thể như giãn nở, chỉ có hai chữ: Thoải mái.
Không chỉ vậy, Lăng Hàn cảm nhận có một dòng năng lượng nhỏ bé dâng lên trong kinh mạch, mang theo tác dụng khuếch trương. Nhưng tốc độ siêu chậm, không thể sánh bằng lúc hắn luyện quyền.
Có thể nâng cao tu vi?
Lăng Hàn ngạc nhiên, dù hơi yếu ớt nhưng chẳng cần tu luyện mà tự nhiên có được, ai có thể từ chối sự hấp dẫn này?
Trân quả, cái này cũng là trân quả.
Lăng Hàn ngồm ngoàm nhai xong một trái, bắt đầu ăn trái khác.
Những trái cây này cùng một chủng loại, to cỡ nắm tay, màu đỏ mọng nước.
Thật là thứ tốt, không chỉ tươi ngon mà còn có thể tăng tu vi.
Dù Lăng Hàn đã ăn no nhưng vẫn cố gắng ăn cho bằng hết số trái cây.
Ăn mười bốn trái cây tương đương với Lăng Hàn tu luyện thêm một ngày.
Lăng Hàn tràn đầy mong chờ nhìn một con Đại Mã Hầu gần nhất, hỏi:
– Còn trái cây giống như vậy không?
Đám Đại Mã Hầu làm sao mà nghe hiểu, chúng nó kêu chít chít nhìn Lăng Hàn như thể nhìn một tên ngốc.
Mợ nó, bị mấy con khỉ xem thường?
Lăng Hàn chỉ vào hạt quả dưới đất, làm bộ dạng ăn cho bầy khỉ xem.
Các huynh đệ viễn cổ này chắc... có thể xem hiểu?
Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, mong độc giả đón nhận và ủng hộ.