Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3449:

Mã Tuyên Vương dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn La Tu Hiền, thầm nghĩ:

Đừng nói y giết tôn tử của ngươi, dù giết nhi tử, phụ thân của ngươi thì ngươi cũng phải nhịn, chấp nhận. Vì ngươi không thể dây vào người đứng sau lưng y.

Đương nhiên Mã Tuyên Vương đường đường là một Tiên Vương, ông ta đâu cần phải giải thích gì với một Thăng Nguyên cảnh.

Tiên Vương thản nhiên nói:

– Bổn tọa bảo ngươi đi, chẳng lẽ ngươi có ý kiến?

La Tu Hiền cắn răng nói:

– Không dám!

La Tu Hiền định xoay người rời đi, nhưng lại nói thêm:

– Ta là trưởng lão của Hồng Viêm tông, tông chủ của bản tông cũng là Tiên Vương. Xin đại nhân nể tình này mà suy xét lại.

Mã Tuyên Vương sắc mặt sa sầm nói:

– Ngươi lấy Hồng Viêm tông ra chèn ép bổn tọa?

Mã Tuyên Vương thầm cười nhạt, đừng nói chỉ là một Tiên Vương, dù Thiên Tôn có đến thì đã sao?

Trời đất bao la, Lăng Hàn lớn nhất.

Mã Tuyên Vương nạt:

– Cút mau!

La Tu Hiền bất đắc dĩ đành rời đi, thân phận nhỏ bé của lão không dám đối đầu với Tiên Vương.

Thấy La Tu Hiền cụp đuôi chạy mất, mọi người giật mình đến da đầu tê dại.

Mã Tuyên Vương vì Vương Toàn Hà mà thà đắc tội với một thế lực Tiên Vương.

Cưng chiều dễ sợ!

Lý Tĩnh Sơ hối hận muốn chết, nếu lúc trước nàng kiên định đi theo Vương Toàn Hà, nhìn thái độ Mã Tuyên Vương dành cho y lúc này, thì việc thu nàng làm đồ đệ ruột chỉ là chuyện nhỏ.

Bây giờ thì sao?

La Quang đã chết, mọi chuyện đã mất hết.

Không, La Quang chết nhưng Vương Toàn Hà vẫn còn, rất được lòng một vị Tiên Vương.

Ánh mắt Lý Tĩnh Sơ lóe lên, giờ phút này nàng muốn đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng. Chỉ trong một thoáng, nàng đã quyết định.

Lý Tĩnh Sơ vươn tay về phía Vương Toàn Hà:

– Toàn Hà, giúp muội với! Thật ra muội bị bức ép, muội yêu huynh sâu sắc như vậy, làm sao có thể phản bội huynh chứ? Nhưng vì bất đắc dĩ, gia tộc dùng tính mạng mẫu thân để uy hiếp muội, nếu không nghe theo mệnh lệnh của họ, mẫu thân của muội sẽ bị giết chết. Lần này, gia tộc cũng lấy tính mạng mẫu thân uy hiếp, bắt muội phải gả cho La Quang. Toàn Hà, hãy cứu muội, cứu mẫu thân của muội!

Lăng Hàn ngạc nhiên, nữ nhân này mặt dày vô sỉ quá.

Vì ôm đùi Tiên Vương mà vứt hết mặt sao?

Lăng Hàn không hề nổi giận, chỉ bình tĩnh quan sát. Nếu Vương Toàn Hà còn mềm lòng với nữ nhân này, thì hắn sẽ lười nhận hậu nhân này, trực tiếp đưa y lên Cửu Trọng Thiên rồi bỏ mặc.

Những người Lý gia gầm lên, cực kỳ tức giận:

– Lý Tĩnh Sơ!

Ngươi muốn sống, họ thông cảm, nhưng không thể khiến họ phải chịu tiếng xấu.

Lý Tĩnh Sơ la lên:

– Toàn Hà, giết bọn họ! Giết bọn họ!

Trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ âm độc, phá hỏng vẻ đẹp, lộ ra chút dữ tợn.

– Giết sạch bọn họ thì ta có thể đi cùng ngươi, chúng ta yêu nhau mặn nồng, làm bạn đến già.

Lý Tĩnh Sơ tha thiết nói:

– Toàn Hà, chẳng phải ngươi luôn muốn cưới ta sao, hôm nay ta gả cho ngươi!

Vương Toàn Hà lặng im một lúc rồi lắc đầu nói:

– Ngươi nghĩ ta là con nít ba tuổi, hay là thiếu niên ba năm trước bị tình mê làm choáng váng?

Vương Toàn Hà tạm dừng, sát khí ngập tràn:

– Hôm nay ta đến báo thù, ai dính máu của người nhà Vương gia đều đừng hòng trốn thoát.

Lý Tĩnh Sơ, ngươi là một trong những hung thủ chính, có chết một trăm lần cũng ít!

Lý Tĩnh Sơ bị khí thế lấn át, đứng trước Vương Toàn Hà tàn khốc, nàng không dám lớn tiếng la mắng, càng tỏ ra đáng thương nói:

– Toàn Hà, hãy tha thứ cho ta một lần đi, ta chắc chắn sẽ hầu hạ ngươi thật tốt.

Vương Toàn Hà lạnh lùng nói:

– Ghê tởm!

Vương Toàn Hà chém mấy nhát đao, Lý Băng bị xé thành mười khúc.

Sinh lực của Hằng Hà cảnh rất dài, dù bị cắt thành mười khúc vẫn không chết, mỗi khúc thân thể vẫn còn mấp máy như con giun.

Cảnh này thật máu me và đáng sợ.

Vương Toàn Hà lại túm một người Lý gia, bình tĩnh nói:

– Ngươi giết bao nhiêu người nhà Vương gia của ta?

Người đó sợ đến mức mắt trợn trắng, tiểu cả ra quần.

Vương Toàn Hà lạnh lùng nói:

– Không chết dễ như vậy!

Vương Toàn Hà phong lại tu vi của người đó rồi ném sang một bên.

Lý gia chủ quát to:

– Chạy! Chia nhau chạy, nghịch tử này tuy thực lực cao siêu nhưng chỉ có một người, không thể bắt hết tất cả chúng ta!

Đám người Lý gia chạy trốn, sau đó phát hiện chạy cách nào cũng không thể ra khỏi đại đường. Những người ở bên ngoài không ra khỏi sân được, những người trong trấn thì không thể ra khỏi trấn.

Chuyện... chuyện gì thế này? Là do nghịch tử Vương Toàn Hà này làm sao?

Vương Toàn Hà nhìn Mã Tuyên Vương, chắp tay nói:

– Đa tạ đại nhân ra tay.

Vương Toàn Hà không có năng lực như vậy, nhưng Tiên Vương có thể dễ dàng làm được.

Mã Tuyên Vương gật đầu, cười nói:

– Tiện tay thôi.

Thôi rồi, thật sự tiêu tùng, Tiên Vương cũng đã ra tay. Hôm nay, nếu một con chó trong Lý gia còn sống sót chạy thoát ra ngoài thì sẽ là nỗi nhục lớn của một Tiên Vương. Bởi vậy, Lý gia chắc chắn hết đường cứu, chỉ còn nước chết ngắc.

Vương Toàn Hà ra tay, ai đã tham gia vào vụ án Vương gia ba năm trước đều bị y giết. Kẻ nào đã giết bao nhiêu người, Vương Toàn Hà sẽ chặt thành bấy nhiêu khúc, thủ đoạn rất tàn nhẫn.

Vương Toàn Hà bắt đầu xử lý những người không quan trọng trước, còn những kẻ như Lý gia chủ, Lý Tĩnh Sơ thì y để dành đến cuối cùng. Nếu không, khoái cảm báo thù sẽ không thể lên đến đỉnh cao nhất.

Lăng Hàn nhìn thấy hết, nhẹ lắc đầu.

Lăng Hàn không trải qua nỗi đau gia tộc bị diệt, dù Vương gia là hậu duệ huyết mạch của hắn nhưng đã cách nhiều đời, chưa từng gặp mặt, nên tuy hắn tức giận nhưng khó đồng cảm với Vương Toàn Hà.

Đối với Lăng Hàn thì đây chỉ là hậu duệ trên danh nghĩa, còn với Vương Toàn Hà, họ là người thân kề cận sớm chiều, đâu dễ dàng buông bỏ.

Vương Toàn Hà tràn đầy thù hận, Lăng Hàn có thể thông cảm cho y nhưng lại cảm thấy việc làm này hơi quá đáng.

Có lẽ trong lòng thiếu niên đang ẩn chứa một con dã thú, khi Vương gia bị hủy diệt, con dã thú ấy đã được thả ra, nuốt chửng bản tính vốn có của y, hay đúng hơn là giải phóng nó.

Phải dạy dỗ lại đàng hoàng, nếu không thì có ngày tiểu tử này sẽ tẩu hỏa nhập ma.

Trong đại đường, tất cả những người Lý gia sợ đến mềm nhũn. Đối diện tình huống này, ngoài việc chờ chết, bọn họ còn có thể làm gì được nữa?

Chỉ có Lý Tĩnh Sơ vẫn chưa hết hy vọng, tiếp tục diễn một màn kịch, kể lại những chi tiết khi ở bên Vương Toàn Hà, hòng lay động y.

Ong ong ong ong ong!

Một luồng khí tức cường đại đột nhiên ập đến, phá vỡ lớp phòng ngự do Mã Tuyên Vương bày ra.

Ngay sau đó, một bóng người xuất hiện và đứng trong đại đường.

Nhìn hai sắc màu kỳ dị quấn quanh người, có thể thấy người đến tuy đột ngột nhưng không hề tầm thường, điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Vì đây là một Tiên Vương Nhị Trọng Thiên.

Vị Tiên Vương chắp tay chào Mã Tuyên Vương:

– Mã huynh!

Mọi quyền lợi bản dịch thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free