(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3450
Mã Tuyên Vương nhìn đối phương, hơi nhíu mày dò hỏi:
– Ngài là tông chủ Hồng Viêm tông, Hứa Phi Hứa huynh?
Vị Tiên Vương Nhị Trọng Thiên cười lớn đáp:
– Chính là bổn tọa đây.
Tim Mã Tuyên Vương thót lại, nhưng ngoài mặt vẫn không chút biến sắc:
– Không hay Hứa huynh đến đây có việc gì?
Hứa Phi lắc đầu nói:
– Mã huynh nói lạ quá, vừa mới quát đuổi một trưởng lão của tông ta đi, nhanh vậy đã quên rồi sao?
Nghe vậy, đám người Lý gia đang ngã rũ chợt bừng tỉnh tinh thần, Lý Tĩnh Sơ cũng im bặt.
Tình hình... có lẽ đã thay đổi.
Mã Tuyên Vương ậm ừ, cười đáp:
– À, hóa ra Hứa huynh đến vì chuyện này. Nhưng hình như bổn tọa đâu có làm tổn hại đến vị trưởng lão đó của quý tông?
Hứa Phi gật đầu nói:
– Đúng vậy, nhưng cháu trai của La trưởng lão đã chết thảm ở đây. Bổn tọa là tông chủ Hồng Viêm tông, không thể nào khoanh tay đứng nhìn. Mã huynh, xin hãy giao hung thủ ra. Qua vài hôm, bổn tọa sẽ mời huynh uống rượu, trò chuyện.
Mã Tuyên Vương xòe tay, nhún vai:
– Hung thủ nào? Bổn tọa không hề hay biết.
Ai ngờ, người Lý gia chợt gào lên:
– Là hắn, chính là hắn!
Họ đồng loạt chỉ vào Vương Toàn Hà, đây là hy vọng duy nhất của họ, nên bất chấp uy thế của Mã Tuyên Vương mà lên tiếng.
Lý Tĩnh Sơ khóc ròng:
– Tiên Vương đại nhân, thiếp thân là thê tử mới được La Quang cưới về. Tên cuồng đồ này luôn thèm muốn nhan sắc của thiếp thân, thậm chí còn ra tay hành hung ngay trong hôn lễ của thiếp thân. Xin đại nhân hãy chủ trì công đạo!
Lý Tĩnh Sơ khóc lóc thảm thiết, cố lay động lòng người.
Đáng tiếc Hứa Phi chẳng hề động lòng. Nàng đã quá xem thường một Tiên Vương.
Mã Tuyên Vương cau mày, gã không ngờ lại có tình tiết éo le đến vậy, người Lý gia lại dám bạo gan mở miệng trước mặt gã.
Hứa Phi mỉm cười như không, nhìn Mã Tuyên Vương.
Mã Tuyên Vương trầm ngâm nói:
– Tiểu tử này rất quan trọng, Hứa huynh đừng xen vào thì tốt hơn.
Hứa Phi cười khẩy:
– Ồ, chẳng lẽ là con riêng của Mã huynh?
Bốp!
Hứa Phi ăn một cái tát giòn giã, khiến gã giật mình biến sắc.
Cái tát tuy khiến Hứa Phi đau điếng, nhưng điều quan trọng là gã không biết ai đã ra tay. Ngẫm nghĩ kỹ, gã rùng mình ớn lạnh.
Hứa Phi không dám tức giận, ngược lại hạ giọng hỏi:
– Là... vị đại nhân nào giá lâm, xin thứ lỗi Hứa mỗ chưa kịp nghênh đón từ xa.
Tim Mã Tuyên Vương lại thót một cái, thầm nghĩ: Không lẽ là hắn?
Giọng Lăng Hàn vang lên:
– Cái tát này là phạt ngươi cái tội miệng tiện, có phục không?
Lăng Hàn vốn không muốn ra tay, nhưng Hứa Phi lại dám nói Vương Toàn Hà là con riêng của Mã Tuyên Vương, động chạm đến gia phong của người khác, rõ ràng là ngứa miệng muốn ăn đòn.
Hứa Phi thầm than, gã chỉ nói đùa một câu mà đã rước họa vào thân. Gã thầm kêu oan, nhưng tuyệt nhiên không dám lộ ra trên nét mặt.
Hứa Phi càng trở nên trịnh trọng nói:
– Vị đại nhân này dạy chí phải, Hứa mỗ nhất định sẽ khắc ghi trong lòng.
Lăng Hàn nói:
– Đi đi.
Hứa Phi không cam lòng, hỏi:
– Vị đại nhân này có thể cho phép mỗ được chiêm ngưỡng dung nhan không?
Bốp!
Hứa Phi lại ăn một cái tát nữa.
Mã Tuyên Vương chứng kiến, thầm cười khẩy. Dù chưa thấy Lăng Hàn, nhưng Mã Tuyên Vương đã đoán ra thân phận của người bí ẩn. Gã thầm nghĩ: Ông ấy là tồn tại khủng khiếp đến nhường nào, chỉ nói vài câu với ngươi đã là nể mặt lắm rồi, còn đòi gặp người ta sao? Đồ ngốc, đây chính là Thiên Tôn đấy!
Hứa Phi ăn cái tát này xong, trong lòng đã hoàn toàn chịu phục.
Lần này Hứa Phi đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng vẫn bị tát mà không thể hiểu nổi. Hiển nhiên, thực lực của đối phương không chỉ cao hơn gã, mà còn vượt xa đến mức khó lường.
Không thể chọc vào được.
Hứa Phi vái lạy không khí rồi bỏ đi. Gã chỉ muốn rời xa chốn thị phi này, vĩnh viễn không bao giờ đặt chân đến đây nữa.
Vương Toàn Hà thu tầm mắt về, y biết người bí ẩn ra tay chắc chắn là Lăng Hàn, chỉ có hắn mới sở hữu thực lực cường đại như vậy.
Vương Toàn Hà tiếp tục giết người. Cứ thẩm vấn xong một người là y lại đoạt mạng một người. Nếu gặp người Lý gia trước đó không gây tội ác, y chỉ phế bỏ tu vi rồi ném sang một bên, coi như tha mạng.
Thế nhưng, trong thế giới này, mất đi tu vi chẳng khác nào đã chết?
Lý gia chủ hét lớn:
– Nghịch tử, ngươi hung tàn như vậy rồi có ngày sẽ chết thảm trong tay kẻ khác!
Giờ đây, chỉ còn Lý gia chủ và Lý Tĩnh Sơ sống sót.
Vương Toàn Hà lạnh lùng nói:
– Ngươi đáng phải chết một trăm lần.
Vương Toàn Hà bắt đầu từng chút một xẻ thịt Lý gia chủ.
Mã Tuyên Vương thấy bất nhẫn, giết người cùng lắm là mất mạng, nhưng làm vậy thì quá tàn độc.
Lăng Hàn ở gần đó nên Mã Tuyên Vương không dám ngăn cản Vương Toàn Hà.
Lý Tĩnh Sơ sợ đến nỗi tè ra quần, mặt không còn chút máu.
Lý gia chủ thảm thiết vô cùng, bị băm vằm thành trăm mảnh, không còn một khối thịt nào nguyên vẹn, nhưng vẫn chưa chết hẳn ngay lập tức. Máu tươi chảy lênh láng khắp đất, cảnh tượng khiến người ta không nỡ nhìn lâu.
Mã Tuyên Vương quay mặt đi. Nếu không phải biết Lăng Hàn đang ở gần đây, gã dù không ngăn cản cũng sẽ bay đi để mắt không thấy tâm không phiền. Nhưng giờ đây, Mã Tuyên Vương đành cố nén cơn buồn nôn mà đứng một bên.
Lăng Hàn hơi cau mày, chẳng lẽ mình đã bồi dưỡng ra một ác ma sao?
Chờ Lý gia chủ trút hơi thở cuối cùng, Vương Toàn Hà mới nhìn sang Lý Tĩnh Sơ.
Lý Tĩnh Sơ quỳ rạp dưới đất, liên tục dập đầu, tóc tai bù xù như người điên dại:
– Đừng giết ta! Đừng giết ta! Toàn Hà, ta chấp nhận làm tất cả vì ngươi. Ta không cầu làm thê tử của ngươi, ta sẽ làm nha hoàn, làm nữ nhân của ngươi...
Phập!
Tiếng van xin bỗng im bặt khi một nhát kiếm đâm xuyên thức hải của nàng.
Vương Toàn Hà rút kiếm về, vẻ mặt chất chứa muôn vàn phức tạp.
Đại thù đã được báo, nhưng vì sao y chẳng hề thấy vui?
Lăng Hàn xuất hiện:
– Đi thôi.
Lăng Hàn nắm lấy Vương Toàn Hà, xé rách hư không, đưa y xuyên qua các vị diện.
Trước khi khe hở hư không khép lại, giọng Mã Tuyên Vương cung kính vọng đến:
– Cung tiễn đại nhân!
Chỉ có Thiên Tôn mới có thể xé nát hư không, dưới Thiên Tôn thì chỉ có thể xé rách không gian, không thể phá vỡ rào cản vị diện.
Mấy tháng sau, Lăng Hàn mang theo Vương Toàn Hà trở lại Huyền Mạc vị diện. Lăng Hàn kể rõ lai lịch gia tộc họ Vương cho Vương Toàn Hà nghe.
Vương Toàn Hà quỳ xuống, cung kính hành lễ với Lăng Hàn:
– Bái kiến lão tổ.
Lăng Hàn thở dài, hỏi:
– Ngươi có oán ta?
Vương Toàn Hà không ngẩng đầu lên:
– Không dám.
Không dám, chứ không phải là không có.
Lăng Hàn vẫy tay:
– Từ hôm nay, ngươi tên là Lăng Toàn Hà.
Không ngờ, Vương Toàn Hà lại bướng bỉnh nói:
– Lão tổ, không có lệnh của phụ mẫu thì Toàn Hà không dám sửa họ.
Nút thắt trong lòng tiểu tử này thật nặng.
Lăng Hàn trầm ngâm nói:
– Được rồi.
Lăng Hàn không thể cứ mãi dành tâm sức cho hậu bối này. Đợi đến tổ địa Lăng gia, hắn sẽ nhờ Lăng Kiến Tuyết giải quyết chuyện này, còn hắn thì sẽ bế quan tu luyện.
Sản phẩm tâm huyết này do truyen.free biên soạn, xin độc giả vui lòng truy cập trang gốc để ủng hộ.