(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3443:
Đầu óc Vương Toàn Hà mờ mịt, y hoàn toàn không hiểu sao mình lại được mời vào viện. Dọc đường đi, dường như có rất nhiều người dõi theo y với ánh mắt kính sợ xen lẫn ngưỡng mộ.
Mã Tuyên Vương không xuất hiện ngay lập tức, phải ba ngày sau ngài ấy mới ghé thăm căn viện nơi Vương Toàn Hà đang ở.
Vương Toàn Hà quỳ xuống hành lễ: – Bái kiến đại nhân! Đối với y, đó là một vị Tiên Vương vĩ đại nhất cõi trời đất.
Mã Tuyên Vương tỏ ra rất khách sáo, vội tiến lên dùng hai tay đỡ Vương Toàn Hà dậy, không để y quỳ nữa.
Chớ đùa, đây chính là người mà Lăng Hàn muốn tìm, Mã Tuyên Vương làm sao dám tự phụ hay vênh váo được.
Mã Tuyên Vương mỉm cười hỏi: – Tiểu hữu, mấy hôm nay sống ở đây có quen không?
Vương Toàn Hà khép nép đáp: – Đa tạ Tiên Vương đã quan tâm, tiểu nhân ở đây rất ổn ạ.
Một vị Tiên Vương cao quý lại đích thân quan tâm đến đời sống của y. Điều này khiến Vương Toàn Hà vừa cảm động, vừa kinh sợ, rồi lại dấy lên niềm tin mãnh liệt rằng hy vọng báo thù cho gia tộc cuối cùng đã đến.
Mã Tuyên Vương cứ trò chuyện vòng vo mãi những chuyện không đâu, bởi lẽ ngài ấy cũng không hề biết tại sao Lăng Hàn lại muốn tìm Vương Toàn Hà. Ngài ấy chỉ nắm được một điều rằng, người này cực kỳ quan trọng đối với Lăng Hàn.
Đó là một vị Thiên Tôn!
Vương Toàn Hà thấy đối phương chỉ nói chuyện phiếm với mình, lòng thầm sốt ruột. *Chẳng phải ngài nói chỉ cần ta phù hợp tiêu chuẩn sẽ đồng ý một yêu cầu sao? Sao giờ lại không nhắc tới?*
Nhưng vì Mã Tuyên Vương không hề đề cập, Vương Toàn Hà cũng không dám chủ động khơi chuyện. Lỡ đâu chọc cho ngài ấy không vui thì hậu quả sẽ thế nào?
Thế nhưng, mối thù hằn tựa mũi kim nhọn cứ đâm vào lòng Vương Toàn Hà, không ngừng nhắc nhở y từng giây từng phút. Cuối cùng, sau nửa ngày chịu đựng, y đành nhắc đến lời hứa.
Mã Tuyên Vương cười xòa: – Người trẻ tuổi, đừng nóng vội. Có một vị đại nhân vật sắp đến rồi, con có thể trình bày yêu cầu đó với ngài ấy.
*Ngài muốn chơi xấu ư?* Vương Toàn Hà thầm nghĩ. *Ngài đã là Tiên Vương rồi, còn ai đáng để gọi là đại nhân vật nữa chứ? Rõ ràng là ngài muốn đổi ý!*
Nhưng Vương Toàn Hà không dám cãi lời một vị Tiên Vương. Dù ngài ấy không cần đích thân ra tay, chỉ cần tùy tiện phái một vài thuộc hạ cũng đủ sức dễ dàng giết chết y rồi.
Vương Toàn Hà dù sao cũng còn trẻ, mọi suy nghĩ đều hiện rõ mồn một trên mặt.
Mã Tuyên Vương mỉm cười. Ngài ấy biết rõ Vương Toàn Hà đang nghĩ gì trong đầu, và thật ra, chính ngài cũng rất đỗi ngạc nhiên.
Một vị Thiên Tôn cường đại lại tốn nhiều công sức chỉ để tìm một người hết sức bình thường như thế ư?
Mã Tuyên Vương không thể nhận ra Vương Toàn Hà có điểm gì xuất chúng đến mức đáng để một Thiên Tôn chú trọng nhường ấy. Nếu không vì Lăng Hàn, chỉ cần thấy Vương Toàn Hà dám nảy sinh những suy nghĩ như vậy, Mã Tuyên Vương đã có thể một chưởng đập chết y rồi. Nhưng giờ đây, ngài ấy chỉ dám tưởng tượng điều đó trong đầu, bởi Mã Tuyên Vương biết rõ Lăng Hàn xem trọng chuyện này đến mức nào.
– Ngươi... Mã Tuyên Vương vừa cất lời thì chợt khựng lại, bởi ngài vừa nhận được truyền âm của Lăng Hàn. Ngài vội vã đứng lên, cung kính giữ thái độ trang nghiêm: – Kính chào đại nhân!
Vương Toàn Hà giật nảy mình, trong lòng tự hỏi: *Thật sự có một tồn tại nào ghê gớm hơn cả Mã Tuyên Vương ư?*
Vương Toàn Hà thấy hoa mắt, chớp mắt đã thấy trong sân xuất hiện thêm một người. Người đó trông rất trẻ, gương mặt tuấn tú như ngọc, mái tóc đen nhánh không cột lại, khẽ bay trong gió, toát lên vẻ phiêu dật khó tả.
Vương Toàn Hà thông minh quỳ xuống trước Lăng Hàn: – Bái kiến đại nhân.
Lăng Hàn vươn ngón tay ấn nhẹ lên trán Vương Toàn Hà, phát hiện trong thức hải của đối phương có một đoàn sáng. Quả nhiên là người hắn muốn tìm.
Khoan đã! Lăng Hàn sửng sốt, hắn phát hiện có thêm điều gì đó khác. *Huyết mạch cộng minh!*
Đây là hậu duệ của hắn sao? Sao có thể như vậy? Nơi này chỉ là một vị diện trung đẳng, cớ sao hậu duệ của hắn lại xuất hiện ở đây?
Không đúng, điều đó cũng rất có thể xảy ra. Hồi trước, khi năm vị Chí Tôn gây khó dễ, nhóm Lăng Hi, Lăng Kiến Tuyết bị bắt, hậu duệ Lăng gia tứ tán khắp nơi. Phần lớn họ trốn vào các góc của Huyền Mạc vị diện, nhưng cũng có khả năng một nhánh đã chạy trốn đến tận nơi đây.
Việc vượt qua mười vị diện là cực kỳ khó khăn, nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu rồi, nên khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.
Lăng gia đã từng vô cùng hưng thịnh, chắc chắn sẽ có những chí bảo truyền xuống giúp xuyên qua các vị diện. Khi đến được nơi này, hậu duệ Lăng gia đã định cư lại. Tuy nhiên, việc xuyên qua vị diện có lẽ đã khiến huyết mạch Lăng gia chịu tổn hại nặng nề, các cao thủ đều bỏ mạng, chỉ còn lại những hậu nhân có đẳng cấp Trảm Trần mà thôi.
Thậm chí, không lâu trước đó, gia tộc này còn suýt bị diệt môn.
Lăng Hàn dâng lên cơn giận mãnh liệt, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh, quyết định để Vương Toàn Hà tự mình giải quyết ân oán.
Lăng Hàn nói với Mã Tuyên Vương: – Ngươi vất vả rồi.
Mã Tuyên Vương không dám nhận công, khiêm tốn đáp: – Phụng sự việc của đại nhân là điều tiểu nhân nên làm.
Thực ra, chỉ cần có chút dính líu đến Lăng Hàn, Mã Tuyên Vương cũng xem như có một tấm phù miễn tử. Sẽ chẳng có Tiên Vương hay Thiên Tôn nào dám động thủ với ngài ấy nữa.
Ân tình này quả thật lớn hơn trời.
Lăng Hàn gật đầu nói: – Ngươi cứ đi lo việc của mình đi.
Mã Tuyên Vương ngoan ngoãn rời đi: – Vâng, thưa đại nhân.
Tuy Mã Tuyên Vương rất tò mò không biết vì sao Lăng Hàn lại muốn tìm một người bình thường như vậy, và trên người đối phương rốt cuộc cất giấu bí mật gì.
Nhưng tò mò thường hại thân, ngài ấy biết mình chỉ có mấy cân mấy lượng, nào dám chỉ trỏ vào việc của Thiên Tôn.
Khi Mã Tuyên Vương rời đi, Lăng Hàn quay sang nhìn Vương Toàn Hà và hỏi: – Ngươi có tâm nguyện gì?
Đến lúc rồi! Vương Toàn Hà phấn chấn đáp: – Đại nhân, tiểu nhân có mối thù sâu nặng, muốn nhờ đại nhân ra tay tiêu diệt kẻ thù.
Lăng Hàn trầm ngâm suy nghĩ, quyết định tạm thời không tiết lộ mối quan hệ giữa hai người: – Đừng gọi ta là đại nhân, ta tên Lăng Hàn. Ngươi cứ... gọi tiền bối là được.
Vương Toàn Hà vội đáp: – Vâng, thưa tiền bối.
Lăng Hàn nhìn y, nói: – Ta sẽ không ra tay giúp ngươi.
Vương Toàn Hà như bị sét đánh ngang tai, vẻ mặt hưng phấn bỗng chốc đông cứng lại, rồi chuyển sang thất vọng tột cùng nhìn Lăng Hàn, đôi môi run run.
Tại sao? Vương Toàn Hà muốn hỏi nhưng không sao thốt nên lời.
Lăng Hàn mỉm cười nói: – Chẳng lẽ ngươi không muốn đích thân chất vấn nữ nhân kia tại sao lại phản bội ngươi sao?
Hả? Vương Toàn Hà giật mình kêu lên: – Sao... sao tiền bối lại biết điều đó?
Lăng Hàn nói: – Ta sẽ không ra tay trực tiếp, nhưng ta có thể truyền thụ võ công cho ngươi, giúp ngươi tự tay báo thù.
Vương Toàn Hà ngây người, vội vàng quỳ sụp xuống: – Đệ tử Vương Toàn Hà xin bái kiến sư...
Chữ "phụ" chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Vương Toàn Hà đã được Lăng Hàn nâng dậy.
Lăng Hàn lắc đầu nói: – Ta sẽ không nhận đồ đệ nữa.
Thật nực cười, đây là hậu duệ của hắn cơ mà, nếu nhận làm đồ đệ chẳng phải sẽ khiến bối phận lộn xộn hết sao?
Lăng Hàn nói: – Ta cần một thứ trên người ngươi. Để đền bù, ta sẽ ban cho ngươi thực lực để tự tay báo thù. Ngươi có chấp nhận không?
Vương Toàn Hà lộ rõ vẻ thất vọng. Một tồn tại khiến cả Tiên Vương cũng phải kính cẩn gọi là đại nhân thì hẳn là siêu phàm đến mức nào, thật đáng tiếc lại không chịu nhận y làm đồ đệ.
Nhưng chỉ cần có thể báo thù, vậy là đủ rồi.
Vương Toàn Hà gật đầu nói: – Thành giao!
Bản biên tập này được truyen.free mang đến cho độc giả.