Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3442

Vương Toàn Hà ngây người, trong lòng bỗng dấy lên một tia hy vọng. Nếu y vượt qua thử thách, liệu có thể mời Mã Tuyên Vương ra tay diệt Lý gia?

Vương Toàn Hà biết rằng để Tiên Vương đưa ra điều kiện như vậy thì người vượt qua được thử thách chỉ đếm trên đầu ngón tay, hy vọng của y gần như bằng không. Nhưng luôn phải thử một lần, lỡ đâu được thì sao?

Vương Toàn Hà hướng về Tuyên Vương phủ trong thành mà đi tới. Y thấy trước cửa xếp hàng dài dằng dặc, không ngừng có người từ bên trong bước ra, lắc đầu thở dài.

- Hừ, thật sự có ai vượt qua được thử thách đó sao? - Không trắc nghiệm thiên phú võ đạo, không khảo sát thực lực võ đạo, rốt cuộc phải làm sao mới vượt qua được đây? - Chẳng hiểu gì hết.

Những lời lầm bầm của người ra về không thể dập tắt nhiệt huyết của đám đông đang xếp hàng. Bởi lẽ, nếu họ vượt qua được thử thách, phần thưởng nhận lại sẽ vô cùng lớn.

Có người trong hàng hỏi: - Rốt cuộc là trắc nghiệm cái gì vậy?

Người đi ra trả lời: - Họ đội một thứ lên đầu ngươi, không cần làm gì cả. Khoảng mười giây sau sẽ có người bảo ngươi không vượt qua, rồi cho ngươi đi.

Vương Toàn Hà nghe đáp án thì lòng dâng lên hy vọng, nhưng rồi lại thấy vô cùng xa vời. Thiên phú võ đạo của Vương Toàn Hà tuy không kém, nhưng cũng chẳng thuộc hàng đỉnh cao; chí ít vẫn có vô số người vượt trội hơn y. Vì vậy, xét về thiên phú võ đạo, Vương Toàn Hà tuy���t đối không thể đỗ được.

Đáp án đó khiến Vương Toàn Hà tự tin hơn chút ít, nhưng chứng kiến nhiều người đến vậy vẫn không vượt qua được, y lại không khỏi phập phồng lo sợ.

Trước mặt Vương Toàn Hà, một người xoay lại cười khẩy nói: - Xì, nực cười thật, ngay cả một tên ăn mày cũng dám đến thử vận may sao?

Đây là một thanh niên áo gấm. Gã chợt phát hiện phía sau mình có thêm một tên ăn mày Tinh Thần cảnh, liền lộ vẻ ghét bỏ ra mặt.

Thời gian trắc nghiệm không dài, chỉ mười giây, nhưng hàng người rất đông. Chờ đến lượt mình, gã không biết sẽ mất bao lâu. Lẽ nào gã phải chịu đựng cái mùi hôi hám của tên ăn mày này suốt? Chỉ nghĩ đến đã thấy buồn nôn!

Thanh niên áo gấm khinh thường nói: - Tên ăn mày kia, cút sang một bên!

Thanh niên áo gấm là một cường giả Trảm Trần cảnh, chỉ một ánh mắt cũng đủ giết Vương Toàn Hà trăm nghìn lần.

Vương Toàn Hà cắn răng. Nếu y vẫn còn là thiếu gia Vương gia, nghe những lời như vậy chắc chắn y sẽ đập bàn đứng dậy, gân cổ cãi lộn cho ra nhẽ.

Nhưng giờ đây, Vương Toàn Hà tự hiểu rõ tình cảnh của mình.

Dù y vẫn là thiếu gia của Vương gia thì sao? Đối thủ là Trảm Trần cảnh, một bàn tay cũng có thể diệt y vô số lần.

Nơi đây là phủ đệ của Tiên Vương, dù đối phương có kiêu ngạo đến đâu cũng không dám ra tay.

Nhịn!

Thanh niên áo gấm bóp mũi, vẻ mặt ghét bỏ, như thể ngửi thấy mùi hôi từ Vương Toàn Hà toát ra, ánh mắt gã tràn ngập khinh miệt.

Thanh niên áo gấm đe dọa: - Thằng ăn mày, có cút xéo không? Dù ta không ra tay ở đây, nhưng ngươi nghĩ mình có thể vượt qua được thử thách sao? Tuyệt đối không thể! Vậy nên, một khi ngươi bước chân ra khỏi nơi này, ta sẽ cho ngươi biết hối hận là gì!

Thân Vương Toàn Hà run rẩy. Y không ngờ đối phương lại cố chấp và vô lý đến mức này. Chỉ vì y xếp hàng sau gã, mặc đồ rách rưới một chút mà bị ghét bỏ đến tận mức độ này sao?

Áo của y tuy rách nát thật, nhưng tuyệt đối không có mùi hôi. Trước khi đến đây, Vương Toàn Hà đã tự thanh tẩy mình sạch sẽ.

Có nên kiên trì không?

Y không thể chết. Nếu y chết, Vương gia thật sự sẽ không còn chút hy vọng nào. Hơn nữa, đây có lẽ là cơ hội báo thù lớn lao cho gia tộc.

Không được, y không thể lùi bước. Lùi một bước ở đây, thì sau này gặp các loại cơ duyên, y có lẽ cũng sẽ lùi bước mãi, vĩnh viễn bỏ lỡ. Nếu y không liều mình, làm sao có thể vượt qua Lý gia, báo thù diệt tộc?

Đằng trước có nhiều người bật cười phá lên: - Ha ha ha!

Bọn họ cười nhạo thanh niên áo gấm. Hắn đe dọa như thế mà không làm cho một tên ăn mày Tinh Thần cảnh sợ hãi bỏ chạy, quả là mất mặt.

Mặt thanh niên áo gấm đỏ rực, gã thực sự tức giận.

Thanh niên áo gấm âm trầm nói: - Giỏi, giỏi, giỏi! Dám không nghe lời Lôi Đông này nói, ngươi đúng là gan to bằng trời! Ngươi đã không biết trời cao đất rộng, vậy thì bản thiếu gia sẽ dạy cho ngươi cách làm người!

Vương Toàn Hà cắn răng, không đáp lại.

Có người cười nhạo: - Lôi Đông, ngươi càng sống càng chẳng ra gì. Một tên ăn mày cũng không làm gì được sao?

Lôi Đông hầm hừ vặc lại: - Triệu Ly, ngươi muốn luận bàn với ta không?

Người đó tiếp tục trào phúng Lôi Đông: - Giải quyết một tên ăn mày còn không xong, luận bàn với ngươi chẳng khác nào hạ thấp thân phận của bản thiếu gia.

Mặt Lôi Đông lúc xanh lúc đỏ, hận không thể giết người. Nhưng người đó không yếu hơn gã, mà gia tộc Lôi gia cũng chẳng mạnh hơn gia tộc của đối phương là bao. Đối mặt với lời trào phúng của kẻ kia, Lôi Đông cùng lắm chỉ có thể đấu võ m���m.

Lôi Đông bị người ta chạm đúng vào điểm yếu, vô cùng đau đớn.

Tên ăn mày đáng ghét!

Lôi Đông trút cơn tức giận lên đầu Vương Toàn Hà. Nếu không phải tiểu tử này không biết tốt xấu, thì gã đâu trở thành trò cười cho thiên hạ. Chờ xem, gã chắc chắn sẽ cho tên ăn mày biết hai chữ "hối hận" viết như thế nào.

Lôi Đông sắc mặt âm trầm, toàn thân toát ra khí lạnh.

Thời gian chậm rãi trôi, không ngừng có người thất vọng rời đi, nhưng hàng người vẫn không hề giảm bớt. Người mới lại lục tục xếp hàng, bởi ai nấy đều sẵn lòng kiên nhẫn chờ đợi, chỉ cần xếp hàng là có lẽ sẽ nhận được một cơ duyên to lớn.

Rốt cuộc cũng đến lượt Lôi Đông. Gã tràn đầy tự tin bước vào, nhưng một lát sau lại ủ rũ đi ra. Lúc nhìn thấy Vương Toàn Hà, mắt Lôi Đông đầy sát khí.

Lôi Đông không vượt qua được thử thách. Gã trút sự thất vọng đó lên đầu Vương Toàn Hà, cảm thấy chính đối phương đã hại gã không thể thành công.

Lôi Đông âm trầm nói: - Ta ở bên ngoài chờ ngươi, thằng ăn mày!

Không đợi Vương Toàn Hà k��p nói gì, Lôi Đông đã bước nhanh rời đi.

Đây chính là phủ đệ của Tiên Vương, Lôi Đông không dám càn rỡ, chỉ có thể hăm dọa.

Vương Toàn Hà nhìn đối phương rời đi, cắn răng bước nhanh vào trong sảnh.

Bên trong có hai người, vẻ mặt không chút biểu cảm: - Ngồi xuống.

Vương Toàn Hà nghe lời ngồi xuống. Một người rất nhanh lấy ra một vật như vòng bịt đầu, đội lên đầu y. Vương Toàn Hà không biết đó là thứ gì, nhưng y hiểu rằng đây chính là thiết bị dùng để trắc nghiệm.

Một lúc sau, Vương Toàn Hà nghe sau lưng có tiếng hét giật mình: - Cái này! Cái này! Cái này! - Rốt cuộc cũng tìm được rồi!

Hai người vốn có vẻ mặt không chút biểu cảm đều biến sắc, kinh ngạc kêu lên.

Vương Toàn Hà sửng sốt, sau đó chợt hiểu ra y đã đậu.

Ồ, vậy có nghĩa là y có thể nêu bất cứ yêu cầu nào với Tiên Vương sao?

Máu nóng dồn lên não, Vương Toàn Hà kích động đến mức đầu óc trở nên trống rỗng.

- Lý gia ơi là Lý gia, chắc chắn các ngươi không thể ngờ được y sẽ trở lại báo thù nhanh đến mức này.

- Lý Tĩnh Sơ, ta sẽ ch�� xem trái tim ngươi cứng rắn đến mức nào!

Bản dịch này thuộc về kho tàng độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free