(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3423
Ầm!
Thiên địa chấn động, không gian vỡ nát như những lớp thủy tinh, hư không dễ dàng bị xé rách, bão năng lượng tuôn trào điên cuồng, tàn phá khắp nơi.
Thất Bộ khai chiến, dù chỉ tùy tiện ra tay cũng đủ sức kinh thiên động địa.
Nhan Vô Nguyệt mừng như điên, Xung Viêm Chí Tôn quả nhiên đã ra tay cứu gã!
Nhưng Nhan Thư càng sợ hơn, vì Xung Viêm Thiên Tôn chỉ có thể hóa giải một đòn của Lăng Hàn chứ không thể tiêu diệt được hắn.
Nếu bị Lăng Hàn ghi hận thì phải làm sao? Bị sức chiến đấu Thất Bộ truy sát, Nhan gia biết làm sao đối phó? Chẳng lẽ lại mong Xung Viêm luôn túc trực bảo vệ Nhan gia?
Mơ tưởng viễn vông!
Lăng Hàn cười khẽ, hắn chẳng hề bận tâm, chỉ khẽ nói:
- Người mà Lăng Hàn ta đã quyết giết, ngươi không cứu được.
Xung Viêm tiến đến từ phía xa, mang theo bá khí ngút trời:
- Càn rỡ!
Lăng Hàn gầm lên một tiếng, lao thẳng vào Xung Viêm, hắn đã vận chuyển toàn bộ ký hiệu lục lưu, gia tăng sức mạnh lên gấp ba ngàn lần, giáng một đòn vào đối phương.
Xung Viêm cười nhạt:
- Vô dụng!
Sức mạnh có lớn đến mấy cũng không thể tổn thương được gã.
Bùm!
Một quyền giáng xuống, Xung Viêm bị đánh bay ra ngoài, nhưng Thất Bộ bất tử bất diệt, đòn này chẳng thể gây tổn hại cho gã.
Thế nhưng, một cảnh tượng bất ngờ đã khiến Xung Viêm kinh ngạc tột độ, trước mắt gã tối sầm lại, gã đã bị đẩy vào một không gian hư vô.
Nguy rồi!
Xung Viêm thầm kêu lên một tiếng, hóa ra mục đích cú đấm của Lăng Hàn là đẩy gã vào hư không, tạm thời cô lập gã.
Đối phương đã nhân lúc gã không đề phòng, mở ra một khe hở không gian đẩy gã vào.
Lăng Hàn đứng ở rìa khe hở không gian, vẫy tay với Xung Viêm:
- Lão tặc, cứ ở trong đó mà chơi đùa một lúc đi.
Lăng Hàn đóng khe hở không gian lại, việc này không thể nhốt Xung Viêm được lâu, nhưng hắn cũng chẳng cần quá nhiều thời gian.
Lăng Hàn xoay người nhìn Nhan Vô Nguyệt.
Nhan Vô Nguyệt run lẩy bẩy, gã tuyệt đối không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Thất Bộ Chí Tôn mà không thể trấn áp được Lăng Hàn?
Xong, tiêu đời.
Các Tiên Vương khác vô cùng giật mình, ai mà ngờ chẳng những Nhan Thư không thể trấn áp được Lăng Hàn, mà đến cả Xung Viêm cũng đành bó tay.
Đây... cũng là một vị Thất Bộ Chí Tôn sao?
Rốt cuộc Nhan Vô Nguyệt đành lòng quỳ sụp xuống:
- Xin... xin đại nhân tha mạng!
Gã dám tấn công một vị Thất Bộ Chí Tôn! Lúc trước Lăng Hàn chỉ đánh Nhan Vô Nguyệt rớt xuống núi chứ không oanh sát thành tro bụi là đã nương tay lắm rồi.
Kẻ không biết có vô tội?
Nực cười! Hoàng đế trần gian khi vi hành mà bị người khác sỉ nhục chẳng lẽ sẽ chỉ cười xòa cho qua?
Người thường còn như vậy chứ nói gì Thất Bộ Chí Tôn, đó là đế vương thật sự, bá đạo tuyệt luân.
Lăng Hàn lạnh lùng nhìn Nhan Vô Nguyệt, giáng một chưởng, khiến gã tan thành mưa máu.
Nếu không phải thực lực của Lăng Hàn mạnh thì chẳng phải là hắn đã bị Nhan Vô Nguyệt hất xuống núi và bị oanh sát hay sao?
Tất cả những người chứng kiến đều vô cùng kinh ngạc.
Thất Bộ Chí Tôn ra tay mà không cách nào ngăn cản Lăng Hàn.
Ôi chao, tiểu tử này mạnh đến mức độ nào cơ chứ?
Những kẻ lúc trước cười nhạo Lăng Hàn chỉ ước gì có cái hố để chui xuống đất, mong sao hắn không để ý đến mình. Lăng Hàn vẫy tay một cái là có thể oanh sát họ thành tro bụi.
Lăng Hàn không định tàn sát hàng loạt, hắn không nhỏ nhen đến vậy.
Xung Viêm chắc cũng sắp đi ra.
Bùm!
Quả nhiên không gian nứt toác, một bóng người đang bốc lên ngùn ngụt lửa giận lao ra.
Là Xung Viêm.
Xung Viêm quét mắt nhìn quanh, đã phát hiện Nhan Vô Nguyệt bị Lăng Hàn oanh sát, cơn giận càng bùng lên dữ dội, đôi mắt gã như phun lửa, muốn thiêu rụi cả thiên địa.
- Nóng quá!
- Ta sắp bị đốt rồi!
Các Tiên Vương xung quanh đều kinh hoàng. Thất Bộ quá mạnh, một ý niệm thôi cũng đủ khiến quy tắc cao nhất sôi trào, ngang với đòn oanh kích của vô số Tiên Vương Cửu Trọng Thiên cộng lại. Liệu có Tiên Vương nào chịu đựng nổi?
Mấy Tiên Vương cấp thấp đã bị thiêu thành tro bụi, đa số Tiên Vương dốc sức chống đỡ, nhưng có thể đối kháng bao lâu?
Lăng Hàn gầm lên một tiếng dài, xông thẳng vào Xung Viêm, rồi "bùm" một tiếng, lại đánh gã bay thẳng vào hư không.
Xung Viêm biến mất khỏi vị diện này, ngọn lửa nóng bỏng cũng biến mất theo. Những Tiên Vương còn sống sót đều thở phào nhẹ nhõm, mừng vì sống sót sau tai nạn.
Họ nhớ rằng Xung Viêm đã hoàn toàn không màng đến sự sống chết của họ, ngang nhiên giao chiến. Lăng Hàn tuy là người khiêu khích nhưng vào phút then chốt đã cứu họ, đánh Xung Viêm bay vào hư không, giúp họ tránh khỏi tai ương bị quy tắc hỏa thiêu thành tro bụi.
Phải chăng họ nên cảm kích Lăng Hàn?
Tâm tình của bọn họ rất phức tạp, cũng không biết phải xử sự ra sao.
Trong hư không, Lăng Hàn và Xung Viêm đang kịch chiến tơi bời.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Lăng Hàn chưa tung hết sức lực, chỉ giao thủ vài chiêu rồi lập tức thoát ra khỏi hư không, rảo bước nhanh chóng vọt tới Xung Viêm đạo tràng, vươn tay chộp lấy tấm chiêu bài của Xung Viêm đạo tràng.
Xung Viêm đã đuổi kịp, một chưởng như đao chém xuống, nhằm chặt đứt Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười lớn nói:
- Lão tặc, tiểu gia sẽ tạm giữ tấm chiêu bài rách nát này giúp ngươi trước, muốn đoạt lại thì cứ đuổi theo ta!
Xung Viêm tức giận quát:
- Càn rỡ!
Xung Viêm không chút do dự đuổi theo Lăng Hàn.
Tấm chiêu bài không đáng giá là bao nhưng nó đại diện cho thể diện của Xung Viêm, nếu bị Lăng Hàn lấy đi treo trước cửa một nhà xí nào đó thì sẽ khiến thanh danh gã bị vấy bẩn muôn đời.
Xung Viêm chẳng sợ hãi điều gì, Thất Bộ Chí Tôn có khí thế vô địch, gã chẳng lo Lăng Hàn sẽ bày mưu hãm hại.
Xung Viêm gầm lên, nhanh như tia chớp:
- Khốn nạn, bản tôn muốn nghiền nát ngươi thành tro bụi!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Dọc đường Xung Viêm đi qua, không gian đều bị chấn nát.
May mắn Lăng Hàn bay khá cao, những vết nứt không gian không gây thương tổn cho người, bản thân vị diện lại có năng lực tự khép kín rất mạnh, chỉ chốc lát sau sẽ lại bình yên vô sự.
Lăng Hàn bay nhanh, không hề giao chiến với Xung Viêm. Cứ thế, hai người một trước một sau bay vút đi suốt hơn mười ngày, khiến Xung Viêm cảm thấy lạ lùng.
Vì đây là chỗ của Bắc Đẩu Thiên Tôn.
Tại sao tên tiểu tặc này lại tìm đến đây?
Vẻ mặt Xung Viêm Thiên Tôn tràn đầy kinh ngạc, chẳng lẽ tên tiểu tử này còn muốn chọc giận cả Bắc Đẩu Thiên Tôn?
Xung Viêm muốn nhắc nhở Bắc Đẩu ra tay hợp sức với mình để vây công Lăng Hàn, nhưng với tốc độ cắm đầu lao đi của Lăng Hàn, làm sao gã có thể kịp thông báo?
Dù Xung Viêm Thiên Tôn có hét to thì âm thanh cũng không thể truyền tới Lăng Hàn, thần thức cũng vậy.
Vèo vèo!
Hai người bay nhanh như thoi đưa.
Bắc Đẩu đạo tràng.
Có ít nhất mấy trăm Tiên Vương ngồi khoanh chân trong đạo tràng, trên đầu họ là một quả cầu ánh sáng lấp lánh, thỉnh thoảng lại bốc lên những luồng hơi thở huyền diệu.
Đám Tiên Vương đang chuyên tâm tham ngộ, vì đây là thủ đoạn mà Bắc Đẩu Thiên Tôn bày ra, chỉ cần lĩnh ngộ được một phần nhỏ cũng đủ khiến họ cảm thấy thụ ích vô cùng.
Có người cười lớn:
- Ha ha, ta đột phá!
Ầm!
Mây sấm cuồn cuộn, thiên kiếp đột nhiên đến.
Các Tiên Vương khác không dám khinh thường, miễn là không chủ động ra tay thì thiên kiếp sẽ không giáng xuống những người vô tội, nhưng việc đứng ngay trong trung tâm của cơn bão táp đó vẫn khiến họ thầm run sợ.
- A?
Mọi người cảm nhận được một cảm giác nghẹt thở cực mạnh đang ập đến, khiến họ chỉ muốn nằm sấp rạp xuống đất. Bản dịch này được thực hiện vì tình yêu văn học tại truyen.free.