Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3422:

Nhan Thư hỏi: – Sao còn chưa bắt đầu lên núi?

Quy định của Xung Viêm đạo tràng là ai tự mình leo lên núi được sẽ được nhận làm đệ tử.

Nhan Vô Nguyệt lúng túng, không đáp. Gã ngượng nghịu vì mình đã bị người ta đá văng xuống núi như một trái bóng.

Thị nữ Cửu Trọng Thiên xen lời: – Đại nhân, thiếu chủ bị người ta đánh lén, mới leo đến giữa sườn núi thì đã bị đánh rơi xuống.

Nhan Thư lộ vẻ tức giận: – Cái gì?!

Quá to gan, dám đánh lén nhi tử của ta, truyền nhân xuất sắc nhất tương lai của Nhan gia?

Nhan Thư trầm giọng nói, cái tính khí này y hệt Nhan Vô Nguyệt: – Bản tôn thật muốn xem kẻ nào to gan dám đụng vào nhi tử của ta!

Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, mặc kệ đúng sai.

Thị nữ Cửu Trọng Thiên chỉ hướng Lăng Hàn: – Đại nhân, chính là hắn!

– Thằng nhãi này...

Nhan Thư liếc qua Lăng Hàn liền sững người, suýt dụi mắt để xem có phải mình nhìn nhầm không. Nhưng một luồng khí lạnh lẽo đã bao trùm lấy gã, khiến gã không thể nhúc nhích dù chỉ một li.

Đây là sát tinh đó!

Lăng Hàn là sát tinh số một thiên hạ, chọc vào hắn thì không ai có kết cục tốt.

Phong Vô Định ghê gớm lắm ư? Từng được xưng là con trai thiên mệnh của Nguyên Thế Giới đời trước, đã đạt đến sức chiến đấu Thất Bộ.

Kết quả thì sao?

Bị Lăng Hàn oanh giết.

Sức chiến đấu Thất Bộ, tồn tại mạnh nhất trên trời dưới đất.

Ngươi nói xem Lăng Hàn có đúng là sát tinh số một thiên hạ không?

Bây giờ nhi tử của gã chọc vào sát tinh này, có lẽ Nhan gia sẽ bị diệt vong mất.

Nhan Vô Nguyệt lấy làm lạ hỏi: – Phụ thân đại nhân?

Phụ thân sao vậy? Sao vẻ mặt lại kỳ lạ như vừa ăn phải một vạn con ruồi vậy?

Bốp!

Nhan Thư rùng mình một cái, đột ngột xoay người tát vào mặt nhi tử. Nhan Vô Nguyệt quay mười mấy vòng tại chỗ, mấy cái răng bay vèo vèo ra ngoài.

Nhìn mặt nhi tử sưng vù như đầu heo, Nhan Thư đau nhói lòng. Nhưng khi nhớ đến sự đáng sợ của sát tinh Lăng Hàn, lòng dạ gã lại trở nên sắt đá.

Nhan gia không thể vì nhi tử khốn kiếp này bị diệt được.

Bốp! Bốp! Bốp!

Nhan Thư đánh vào mặt nhi tử như thể đang tét mông, một hơi tát liên tục mười tám cái.

Mọi người đều ngây người nhìn, chuyện gì đang xảy ra vậy? Mới vừa rồi còn hùng hổ đòi báo thù cho nhi tử, vậy mà giờ lại tự tay đánh con trai mình?

Bị trúng tà?

Thiên Tôn mà cũng bị trúng tà?

Thật là kỳ lạ.

Thị nữ Cửu Trọng Thiên đứng bên cạnh sợ xanh mặt, không dám khuyên một lời.

Nhan Thư âm trầm quát: – Oắt con khốn nạn, ngươi biết vị đại nhân này là ai không?

Cái gì?

Đại nhân?

Mọi người đều rùng mình. Nhan Thư là một tồn tại ra sao? Đường đường là một Nhị Bộ Thiên Tôn, mà Nhan Thư lại phải cung kính gọi một tiếng "đại nhân", vậy Lăng Hàn rốt cuộc là loại tồn tại nào?

Nhan Vô Nguyệt ngơ ngác nhìn phụ thân của mình.

Người đó là ai mà làm phụ thân đánh gã?

Mọi người vểnh tai nghe ngóng, vô cùng tò mò về thân phận của Lăng Hàn.

Nhan Thư nói: – Đó là Lăng Hàn, Lăng đại nhân!

Nhan Thư vỗ sau gáy Nhan Vô Nguyệt, quát: – Còn không bái kiến Lăng đại nhân!

Không đợi nhi tử nói chuyện, Nhan Thư đã vội vàng cúi người hành lễ trước Lăng Hàn, chắp tay nói: – Nhan Thư bái kiến Lăng đại nhân!

Thiên Tôn tuy cao cao tại thượng nhưng Lăng Hàn quá mạnh, Nhan Thư phải tự biết vị trí của mình.

Nhan Vô Nguyệt chắp tay hành lễ: – Bái... bái kiến Lăng đại nhân!

Nhan Thư xanh mặt: – Càn rỡ, còn không quỳ xuống cho ta!

Ngươi tưởng mình là ai?

Nhan Vô Nguyệt trong lòng không muốn chút nào. Đối phương đã làm gã mất hết mặt mũi, phụ thân không báo thù cho mình thì thôi, đằng này còn ép mình phải quỳ xuống hành lễ?

Chỉ là Thiên Tôn chứ gì, Nhan gia có ba vị Thiên Tôn.

Nhan Thư quay đầu lườm một cái, thấy nhi tử cứng đầu cứng cổ như một con lừa, khiến lòng gã lạnh toát.

Ngươi đang tự tìm cái chết, thậm chí còn hại chết cả Nhan gia.

Nhan Thư đá vào nhượng chân của Nhan Vô Nguyệt, với một lực mạnh khiến xương chân gã như vỡ vụn, quỳ sụp xuống: – Nhi tử vô dụng, kêu ngươi quỳ xuống không nghe thấy sao?

Nhan Thư run giọng nói: – Xin Lăng đại nhân thứ tội!

Lăng Hàn cười khẽ: – Nhi tử của ngươi muốn giết ta.

Nhan Thư suýt tắt thở: – Khuyển tử vô tri! Xin đại nhân nghĩ tình nó còn trẻ người non dạ, tha cho nó một con đường sống. Ta... ta xin thay nó nhận tội với đại nhân.

Đôi chân Nhan Thư mềm nhũn định quỳ xuống.

Lăng Hàn giơ tay nâng, Nhan Thư khựng người lại.

Nhan Thư thầm mừng, không lẽ Lăng Hàn chịu nương tay.

Lăng Hàn nói: – Ngươi không đắc tội ta, không cần quỳ.

Lăng Hàn nhìn thẳng Nhan Thư: – Tại sao ngươi không đi chiến trường vực ngoại?

Mợ nó, chẳng phải ngươi cũng không đi sao?

Nhan Thư chỉ dám rủa thầm trong bụng, gã cau mày ấp úng.

Tại sao Nhan Thư không ở trong chiến trường vực ngoại?

Đơn giản thôi, khi biết năm Chí Tôn như Xung Viêm rời khỏi chiến trường, nhiều Thiên Tôn đã mất đi ý chí liều mạng, không ít người đã âm thầm bỏ trốn.

Miễn là chiến trường sân nhà chưa tan tác hoàn toàn, Huyền Mạc vị diện sẽ chưa thật sự bị công chiếm, vẫn có thể chống đỡ rất lâu.

Nhan Thư ngẫm nghĩ: – Thực lực của tại hạ có hạn, ở lại chiến trường vực ngoại cũng không giúp được gì.

Lăng Hàn cười cười: – Vậy sao?

Lăng Hàn không so đo, vì hắn cũng không đi chiến trường vực ngoại, không có lập trường để chỉ trích đối phương. Hơn nữa, đến năm Chí Tôn như Xung Viêm còn bỏ chạy thì lấy gì mà trói buộc người khác?

Lăng Hàn nhìn hướng Nhan Vô Nguyệt: – Chuyện nào ra chuyện đó, ngươi không đắc tội ta, không cần quỳ. Nhưng nhi tử của ngươi lại có ý đồ sát hại ta, chuyện này ta không thể bỏ qua được.

Nhan Thư biến sắc mặt hét lên: – Đại nhân!

Đây là hậu duệ xuất sắc nhất của Nhan gia, tương lai rất có thể đạt đến Tam Bộ thậm chí là Tứ Bộ Thiên Tôn, gánh vác hy vọng của cả Nhan gia. Nếu không, Nhan Thư đã chẳng đưa Nhan Vô Nguyệt ��ến Xung Viêm đạo tràng tu luyện, chỉ vì muốn nó có thể tiến xa hơn nữa.

Nhan Vô Nguyệt nhảy cẫng lên, có nguyên lực chống đỡ thì gãy xương cũng chẳng sao.

Nhan Vô Nguyệt chỉ vào Lăng Hàn quát: – Ngươi quá kiêu ngạo! Nhan gia ta có tới ba vị Thiên Tôn! Hơn nữa đây là đạo tràng của Xung Viêm đại nhân, ngươi dám càn rỡ trước mặt Xung Viêm đại nhân, thật là gan to bằng trời!

Nhan Thư im lặng không nói thêm lời nào, Lăng Hàn đã nổi sát ý, liệu gã có thể khuyên can được nữa không? Nhi tử nói đúng, đây là đạo tràng của Xung Viêm Thiên Tôn, lẽ nào đối phương sẽ trơ mắt nhìn Lăng Hàn hành hung ngay trên địa bàn của ngài ấy sao?

Lăng Hàn phớt lờ lời uy hiếp của Nhan Vô Nguyệt, nói: – Ngươi muốn giết ta, thậm chí còn thực hiện hành vi đó. Đối với loại người như vậy, ta luôn chỉ có một cách giải quyết duy nhất.

Lăng Hàn ra tay.

Ầm!

Một luồng lực lượng vô cùng ngưng tụ hóa thành bàn tay khổng lồ che lấp cả bầu trời, đánh thẳng từ giữa sườn núi xuống, ấn về phía Nhan Vô Nguyệt.

Giọng Xung Viêm từ đỉnh núi vọng xuống: – Lăng Hàn, ngươi dám hành hung trước mặt bản tôn, thật là gan to bằng trời!

Nhanh hơn cả tiếng nói, một bàn tay khổng lồ khác đã kịp lúc xuất hiện, đè thẳng xuống bàn tay của Lăng Hàn.

Mọi bản quyền chuyển ngữ của nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free