(Đã dịch) Tham Thiên - Chương 281 : Nhỏ máu nhận thức
"Không biết." Vạn Trung Nhất mặt mờ mịt.
Mập mạp nghe vậy bĩu môi cười khẩy, liếc Nam Phong, "Bảo hắn đi."
Đối với thái độ huênh hoang của mập mạp, Nam Phong không hài lòng lắm, cũng chẳng thèm hợp tác, giả bộ ngạc nhiên, "Cái gì cơ?"
Mập mạp thở dài ngao ngán, một bụng phiền muộn, tặc lưỡi trừng mắt.
Chọc ghẹo cũng phải xem tình hình, lúc này rõ ràng không thích hợp nói đùa, Nam Phong liền thấp giọng nói, "Ngươi nghĩ kỹ đi, nếu thân phận của ngươi bị lộ, bọn họ sẽ bắt ngươi về dâng lên bàn thờ đấy."
Thấy Nam Phong xoay chuyển tình thế kịp thời, mập mạp vớt vát được chút thể diện, đưa tay vuốt vuốt vài sợi râu cằm ngắn ngủn, "Cũng được."
Hai người người tung kẻ hứng khiến Vạn Trung Nhất hoàn toàn không hiểu, tò mò không thôi, rượu cũng không uống nữa, đầy vẻ nghi hoặc nhìn Nam Phong, "Vị huynh đệ này, các ngươi là cao nhân nơi nào đến?"
"Ta không phải cao nhân, hắn mới là," Nam Phong chỉ tay vào mập mạp, "Ngươi có hiểu biết gì về Phật giáo không?"
"Đó là quốc giáo của Uế Độ, trước đây ta thường hóa thành hình người đi nghe pháp sư giảng kinh." Vạn Trung Nhất nói.
"Biết Địa Tàng Vương Bồ Tát sao?" Nam Phong lại hỏi.
"Đương nhiên biết, đó là một trong tứ đại Bồ Tát nhà Phật," Vạn Trung Nhất đánh giá kỹ lưỡng mập mạp, "Vị huynh đệ này từng được Bồ Tát khai sáng ư?"
Mập mạp hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía nơi khác.
Gặp hắn thái độ như vậy, Nam Phong chỉ muốn đạp cho hắn một cái, nhưng có người ngoài ở đây, cũng không thể để hắn khó xử, chỉ có thể nói, "Nói thật không dối gì ngươi, hắn thật sự là Địa Tàng Vương Bồ Tát chuyển thế, chỉ là Linh Thai chưa tẩy, Phật quang chưa hiện. Con Đế Thính Thần thú của hắn lúc này đang ở trong rừng bên hồ."
Vạn Trung Nhất nghe xong, lông mày cau chặt, nhìn Nam Phong rồi lại nhìn mập mạp, ánh mắt không phải bán tín bán nghi, mà là căn bản không tin.
Nam Phong thấy thế chỉ có thể lại nói, "Chúng ta không có lý do gì phải lừa gạt ngươi, hắn thật sự là Địa Tàng Vương Bồ Tát chuyển thế. Chỉ là Linh Thai chưa tẩy, Phật quang chưa hiện thôi, con Đế Thính Thần thú của hắn lúc này đang ở trong rừng bên hồ đấy."
Nghe Nam Phong nói như vậy, Vạn Trung Nhất biến thành bán tín bán nghi, "Bồ Tát là tăng lữ, sao lại thế này...?"
"Cái gì mà sao lại thế này? Ta thích đầu trọc thì cạo, thích giữ tóc thì giữ!" Mập mạp cố gắng giữ thể diện nhưng không thành công, trong lòng không vui chút nào, "Nói cho ngươi những điều này là để giúp ngươi giải quyết chuyện này, chứ có đòi hỏi gì của ngươi đâu. Vừa rồi ở bên hồ ngươi cũng thử qua, đánh ta hai cái, mà ta có bị thương không?"
Vạn Trung Nhất nghe vậy vội vàng cầm lấy vò rượu, uống liền mấy ngụm, hạ xuống thở phì phò, "Bồ Tát tọa hạ thật có một con Đế Thính, tương truyền Đế Thính có thể phân biệt thiện ác của nhân gian..."
"Hiện giờ thì chưa được, uống nhanh đi." Mập mạp ngắt lời Vạn Trung Nhất.
Vạn Trung Nhất lại uống thêm, uống thêm mấy ngụm rồi lại đặt vò rượu xuống định nói, "Nếu ngài thật sự là Bồ Tát giáng trần, có thể độ hóa ta không..."
Mập mạp lại khoát tay, "Sau này hãy nói, uống nhanh."
Vạn Trung Nhất lại uống, uống mấy ngụm rồi lại buông xuống, vừa muốn nói chuyện liền bị mập mạp ngắt lời, "Sao mà lắm điều thế?"
"Ta thở một hơi thôi mà." Vạn Trung Nhất cầm vò rượu lên, một hơi uống sạch mới buông xuống.
"Say không?" Mập mạp hỏi.
"Sắp say rồi." Vạn Trung Nhất đáp.
"Thế thì chờ chút." Mập mạp bưng chén lên, uống cạn nốt chỗ rượu còn lại trong chén, "À đúng rồi, quên hỏi ngươi, ngươi uống say có làm trò điên khùng không?"
Vạn Trung Nhất ợ một hơi rượu, "Chuyện đó thì không, ta chỉ ngủ thôi."
Mập mạp yên tâm, ngáp một cái, đêm qua hắn chưa từng ngủ ngon, bây giờ đến chỗ ấm áp, bắt đầu phạm buồn ngủ.
Không bao lâu, Vạn Trung Nhất ghé vào bàn đá.
"Tỉnh." Mập mạp đưa tay đẩy.
Vạn Trung Nhất không có phản ứng.
"Hắn cũng thành thật thật, nghe ngươi nói mấy câu đã tin sái cổ." Nam Phong nói.
"Ta lại không có lừa gạt hắn," mập mạp lại ngáp, "Ngươi tìm được cách nào chưa?"
"Công chúa không phải ở chỗ này sao?" Nam Phong liếc mắt ra hiệu cho mập mạp, ý bảo Vạn Trung Nhất lúc này mới ngủ gật, chưa say hẳn.
Mập mạp hiểu ý, nói, "Hắn đã tin ta, ta liền không thể để hắn thiệt thòi. Nếu hắn thật sự loại bỏ được yêu khí, ta sẽ để lão hoàng đế kia đồng ý hôn sự của bọn họ, cũng coi như làm được một việc công đức."
"Đại sư giơ cao đánh khẽ, xin tha cho ta với." Mộ Dung Phượng ở góc tường cất tiếng nức nở cầu xin.
Mập mạp nghe tiếng quay đầu, "Cái gì mà cái này cái nọ? Hắn đã lập được công lao lớn cho các ngươi, cha ngươi cũng đã đồng ý hôn sự của hai người rồi, vậy mà chỉ vì hắn dung mạo không được ưa nhìn mà ngươi lại chán ghét hắn. Cái đó gọi là trông mặt mà bắt hình dong, ngươi cần phải tỉnh ngộ!"
Mập mạp nói những lời đạo lý chính đáng, Nam Phong nghe âm thầm nhíu mày, gã này quả thật nói một đằng làm một nẻo. Nếu hắn không phải trông mặt mà bắt hình dong, thì lúc trước tuyển cưới cũng đâu đến nỗi lo lắng bồn chồn, nơm nớp lo sợ, cuối cùng chọn tới chọn lui cũng không phải theo ý hắn, mà là do vận khí không tốt thôi.
Nhìn thấy Nam Phong vẻ mặt kỳ quái, mập mạp nghiêng đầu hỏi, "Sao thế, ta nói không đúng sao?"
"Đúng, ta đang lo lắng Mộ Dung Luật có tin hay không ngươi là Bồ Tát chuyển thế. Lời nói cử chỉ của ngươi bây giờ cũng chẳng giống một cao tăng đắc đạo chút nào." Nam Phong nói.
Mập mạp nghe xong, đứng lên xắn tay áo, "Ài, ta chẳng rõ. Ai quy định cao tăng thì phải nhắm mắt cúi đầu ngồi? Ai quy định cao tăng thì phải mặt mày từ bi? Ai quy định cao tăng thì phải mang vẻ thâm sâu khó lường, không thể có chút nào nhân khí ư?"
"Ngươi làm gì, muốn đánh nhau à?" Nam Phong nói.
Mập mạp nghe vậy lại ngồi xuống, "Cái nhìn của bọn hắn là sai rồi. Ngươi muốn ta như thế, thà giết ta đi còn hơn. Lại nói, ta là Bồ Tát, chứ đâu phải hòa thượng. Biết ta vì sao có thể thành Bồ Tát không? Cũng bởi vì ta khác với những hòa thượng kia, bọn họ tầm thường quá."
"Tốt tốt tốt, ngươi không tầm thường." Nam Phong cười nói.
Mập mạp rất ít nói nhiều lời như vậy, nói ra được lòng cũng thấy thoải mái, hơi thở cũng thông suốt, liền nhìn về phía Vạn Trung Nhất, nhìn Vạn Trung Nhất rồi lại nhìn Nam Phong, ý muốn hỏi Vạn Trung Nhất đã ngủ say chưa.
Nam Phong nhẹ gật đầu, Vạn Trung Nhất ngay bên phải hắn, rất gần, hắn có thể rõ ràng nghe thấy tiếng hít thở của Vạn Trung Nhất, hô hấp của Vạn Trung Nhất rõ ràng trở nên chậm hơn.
"Yêu khí biến mất hoàn toàn rồi?" Mập mạp hỏi dồn.
"Hẳn là." Nam Phong nói.
"Ngươi đừng có 'chắc là' chứ, chuyện này đâu phải trò đùa, ngươi phải xác định rõ ràng. Cái này nếu lỡ sinh ra một ổ tiểu vương bát thì tội của ta lớn lắm." Mập mạp quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Phượng.
Mộ Dung Phượng trước đó đã bị mập mạp mắng cho khóc thét, thấy hắn quay đầu, lại nghe hắn nói như vậy, khóc càng thê thảm hơn.
"Ngươi ở chỗ này chờ đây, ta đi gọi Gia Cát Thiền Quyên tới." Nam Phong đứng lên.
"Tìm nàng làm gì, ngươi không thể làm phép gì đó sao?" Mập mập hỏi.
"Nơi này không lộ thiên." Nam Phong quay người ra khỏi sơn động.
Tới đỉnh núi, triệu gọi Bát gia đến, chở về bờ tây.
Mộ Dung Luật và những người khác đang nóng nảy chờ đợi, thấy hắn trở về, vội vàng ra đón, "Chân nhân, sao rồi?"
"Các ngươi đã từng có ý đồ đầu độc Vạn Trung Nhất sao?" Nam Phong nhíu mày hỏi.
"Cái này... Cái này..."
Thấy vẻ mặt này của Mộ Dung Luật, Nam Phong trong lòng đã nắm chắc. Vạn Trung Nhất không nói dối, Mộ Dung Luật và đám người quả thực đã từng có ý đồ hạ độc giết hắn.
"Thế nào rồi?" Gia Cát Thiền Quyên đi tới gần.
"Đi với ta ra đảo." Nam Phong lôi kéo Gia Cát Thiền Quyên, nhảy lên lưng Bát gia bên cạnh, "Lão Bạch đâu, gọi nó tới luôn."
"Chân nhân." Mộ Dung Luật ở phía dưới la lên.
"Phái người khẩn cấp, mời mấy vị cao tăng có kiến thức trong nước đến đây, cung nghênh Bồ Tát." Nam Phong nói với Mộ Dung Luật.
Lúc Bát gia đón Lão Bạch, Gia Cát Thiền Quyên thừa cơ hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Nam Phong đầu óc tỉnh táo, tóm tắt sơ lược mọi chuyện đã xảy ra cho Gia Cát Thiền Quyên nghe trong vài câu. Gia Cát Thiền Quyên nghe xong hơi nghi hoặc, "Mập mạp thật sự là Bồ Tát chuyển thế?"
"Ngươi không biết?" Nam Phong hỏi lại.
"Ngươi nói cho ta biết sao?" Gia Cát Thiền Quyên hỏi lại.
"Phải nói là, ngươi không có ghi nhớ." Nam Phong khẳng định một cách dứt khoát.
Cũng may Gia Cát Thiền Quyên cũng không xoắn xuýt gì nhiều về chuyện này, "Hắn nhất thời hứng thú mà lộ thân phận ra như vậy, liệu có gây phiền phức gì cho hắn không?"
Nam Phong lắc đầu, "Chắc là không có phiền phức gì, bất quá ngược lại sẽ thu hút một đám tín đồ. Ngươi không nói chuyện này, ta còn chưa kịp phản ứng, gã này có lẽ không ph���i nhất thời hứng thú, mà là cố ý để lộ thân phận."
"Vì sao?" Gia Cát Thiền Quyên không hiểu.
"Có lẽ là muốn làm hộ quốc pháp sư của Uế Độ." Nam Phong cười nói. Mập mạp dung mạo trung hậu, cho người cảm giác không chút tâm cơ, hắn có lẽ cũng đích xác không có tâm cơ, nhưng đầu óc vẫn phải có chứ.
Trong l��c hai người nói chuyện, Bát gia bay tới cô phong, lần này trực tiếp đáp xuống ghềnh đá trước sơn động. Gặp bọn họ tới nơi, mập mạp từ trong động đi ra đón.
"Thế nào rồi?" Nam Phong hỏi.
"Vẫn còn ngủ, không biến thành vương bát." Mập mạp nói.
Một đoàn người tiến vào sơn động, Nam Phong chỉ vào Vạn Trung Nhất giải thích tình huống cho Gia Cát Thiền Quyên. Nói xong, hỏi, "Có cách nào xác định hắn đã hoàn toàn loại bỏ dị loại khí tức chưa?"
"Có thể đâm huyệt." Gia Cát Thiền Quyên nói.
"Cách này không được." Nam Phong lắc đầu, dị loại hóa hình thành người, huyệt đạo kinh lạc sẽ hơi khác biệt so với con người, nhưng đó chỉ là dị loại đạo hạnh cạn. Dị loại đạo hạnh sâu hơn, huyệt đạo cũng giống con người.
"Tích máu." Gia Cát Thiền Quyên lại nói.
"Lại không phải nhận thân, nhỏ máu làm chi?" Mập mạp xen vào.
"Nhỏ máu có tác dụng không?" Nam Phong cũng không rõ nội tình.
"Có tác dụng. Huyết dịch của dị loại khác biệt với nhân loại. Nếu máu của hắn tương hợp với huyết dịch con người, thì chứng tỏ h��n không khác gì con người." Gia Cát Thiền Quyên giải thích.
"Nếu như máu của hắn giống với con người, thì có phải sinh con cũng giống con người không?" Mập mạp lo lắng nhất chính là nhầm lẫn uyên ương phổ, sinh ra quái vật lai tạp.
"Đúng," Gia Cát Thiền Quyên nhẹ gật đầu, "Dòng dõi chính là huyết mạch truyền thừa. Nếu như máu của hắn giống con người, thì sẽ không sinh hạ dòng dõi dị loại."
"Vậy được, nhanh thử đi." Mập mạp thúc giục.
Biện pháp này cũng đơn giản, một chén rượu, lấy một giọt huyết dịch của Vạn Trung Nhất, lại lấy một giọt huyết dịch của mập mạp.
"Sao lại không hòa vào nhau?" Mập mạp rất căng thẳng, hai giọt huyết dịch trong rượu vẫn là hai giọt độc lập.
Gia Cát Thiền Quyên không trả lời, đổ rượu đi, một lần nữa rót một chén, lại lấy huyết dịch của Vạn Trung Nhất, lần này trộn lẫn với huyết dịch của Nam Phong, cũng không hòa vào nhau.
"Thôi xong." Mập mạp thực sự uể oải.
"Chưa thể vội vàng kết luận," Gia Cát Thiền Quyên lắc đầu, "Huyết dịch của người với người cũng không hoàn toàn giống nhau. Máu của các ngươi không hòa với hắn, có lẽ huyết dịch của người khác sẽ tương hợp."
Hai người nghe được không hiểu rõ lắm, nhưng có Gia Cát Thiền Quyên ở đó, bọn họ cũng không cần quá hiểu rõ, chỉ cần yên tĩnh mà xem thôi.
Sau đó Gia Cát Thiền Quyên lại dùng máu của mình đi thử, vẫn không thành công.
"Hay là ta đi bắt một con rùa về thử xem?" Mập mạp vẻ mặt uể oải.
Gia Cát Thiền Quyên không để ý tới hắn, đi tới góc tường lấy máu Mộ Dung Phượng. Lần này, hai giọt máu từ trong rượu chậm rãi hòa hợp thành một giọt.
"Là người." Gia Cát Thiền Quyên đổ chén rượu đó đi.
"Có thể hay không lầm?" Mập mạp không yên lòng.
Để hắn an tâm, Gia Cát Thiền Quyên lại thử một lần nữa, vẫn tương hợp.
"Là người, không có sai." Gia Cát Thiền Quyên rất là khẳng định.
"Nhỏ máu không phải đều dùng để nhận thân sao, còn có thể dùng để nhận dạng nữa sao." Mập mạp được mở mang tầm mắt.
"Nhỏ máu nhận thân rất dễ lầm, nếu là hài tử mang huyết mạch của cha, lấy huyết mạch của mẹ để thử, huyết dịch sẽ không tương hợp, ngược lại cũng vậy." Gia Cát Thiền Quyên nói.
"Ngươi có thể hay không xác định hai người là thân sinh mẹ con?" Nam Phong hỏi.
"Ngươi nghĩ thử ai?" Gia Cát Thiền Quyên hỏi lại.
"Chuyện đó dài dòng lắm." Nam Phong nói, hắn nghĩ tới chính là Liễu Như Yên của Ly Hỏa Cung và Thất đệ Mạc Ly.
Gia Cát Thiền Quyên cũng không hỏi tới, mà nói, "Không khó, dù là đứa bé kia huyết mạch theo cha, ta cũng có cách xác định họ có phải mẹ con hay không."
"Vậy là tốt rồi." Nam Phong nhẹ gật đầu, quay sang chỉ vào Vạn Trung Nhất, "Đánh thức hắn đi."
"Dùng dao mổ trâu giết gà, giội nước cho tỉnh không phải là xong sao." Gia Cát Thiền Quyên không muốn động thủ.
Mập mạp nghe vậy, xách vò rượu ra ngoài múc nước hồ về, một bát nước lạnh dội xuống, "Mau tỉnh lại, đi làm chú rể..."
Từng dòng chữ này thuộc về truyen.free, mọi sự sao chép đều không được phép.