Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 82: Chân Nam Nhân

Mặt nặng mày nhẹ bước vào cửa hàng, Lan Nương thầm nghĩ, quả nhiên cái tên đó đến mang theo xui xẻo.

Khách khứa đến rồi lại chẳng mua gì sất! Nàng nghĩ lát nữa nhất định phải đi đốt vía.

Hai tên thiếu niên vừa rồi, hay cả đôi nam nữ mới đi cũng vậy. Đều là những người tài sắc vẹn toàn, trai tài gái sắc. Chẳng biết gia tộc nào mới có thể bồi dưỡng được những ngư��i như vậy.

Thông thường cả tuần may ra mới gặp được một người, vậy mà hôm nay Lan Nương lại thấy tới bốn người, mỗi người một vẻ, khí chất phi phàm.

Dạo gần đây Linh Hoàng Tông sắp sửa chiêu mộ đệ tử, các thiếu niên thiếu nữ từ khắp nơi tề tựu đông đúc, chắc vì thế nên mới dễ dàng gặp được những người như vậy sao?

Linh Hoàng Tông!...

À... Lan Nương chợt nhớ ra, khuôn mặt thiếu niên ấy có nét tương đồng với một thanh niên từ Linh Hoàng Tông mười tám năm về trước. Thân phận và địa vị của người thanh niên đó phi phàm đến mức Lan Nương đã khắc sâu diện mạo hắn vào trong tâm trí.

Chỉ là mười tám năm trôi qua, nhất thời nàng không thể nhớ nổi, mãi đến khi nhắc đến Linh Hoàng Tông, nàng mới bừng tỉnh.

Lan Nương nhớ lại, người thanh niên đó khi vào cửa hàng có dẫn theo một thiếu nữ thân phận thấp kém hơn mình, sau này vì thiếu nữ ấy mà đã xảy ra tranh chấp ngay tại cửa hàng này.

Sự việc cuối cùng còn kinh động đến cả Linh Hoàng Tông, khiến Lan Nương không thể nào quên.

...

Trên đường đi đến khu vực S��n Đấu Giá.

Cao Lãng và Vân Hi sóng vai bước chậm cùng nhau. Hai dáng hình tuấn tú sánh bước bên nhau, so với đám đông xung quanh, họ nổi bật như hạc giữa bầy gà, vô cùng bắt mắt.

"Lãng đệ, vừa nãy ngươi có cảm nhận được gì không?" Vân Hi nhẹ giọng nói, khuôn mặt hơi có vẻ nghiêm túc.

"Cảm nhận được." Cao Lãng đáp lại, trong đầu hiện lên khuôn mặt thiếu niên vừa rồi:

"Giọng nói của hắn ẩn chứa một tia sóng âm rất nhỏ, có lẽ là đang thầm dò xét thực lực của chúng ta."

Vân Hi gật đầu đồng ý. Nếu vừa nãy không phải vì tia linh khí nhàn nhạt tỏa ra gần Sở Tiêu khiến Vân Hi cảnh giác, hắn đã chẳng thể âm thầm cảm nhận được sự khác lạ trong đó.

Cao Lãng âm thầm cảm thán.

Trong cơ thể mỗi người luôn tồn tại các loại thuộc tính, việc vận dụng chúng để tăng cường thực lực và đột phá cảnh giới chính là con đường tu luyện phổ biến của đại lục này.

Còn những con đường khác như tu luyện âm thanh, khôi lỗi, mị hoặc... không phải là không có, nhưng rất ít người theo đuổi.

Tu luyện theo lối đi khác đòi hỏi rất nhiều thiên phú bản thân cùng với khả năng thiên bẩm của mình.

Không những thế, công pháp tu luyện thông thường đã khó, công pháp đặc dị như vậy lại càng khó hơn, hơn nữa còn tiềm ẩn vô vàn tai họa.

Nhưng những ai tu luyện được, đều rất khó đối phó. Vì căn bản ít người theo đuổi con đường tu luyện đó, nên cũng rất ít người biết cách phá giải.

Khi giao chiến, họ thường bị năng lực của đối phương gây bất ngờ, thậm chí thất bại mà không hiểu tại sao.

Cũng không biết thiếu niên tên Sở Tiêu kia, đã tu luyện âm công đạt tới mức độ nào.

Vì chưa từng gặp đối thủ tương tự, Cao Lãng khá kiêng kỵ Sở Tiêu.

Từ trước đến nay, điều chưa biết luôn là điều đáng sợ nhất, bởi ta không thể lường trước được sức công phá của nó...

"Linh Hoàng Tông càng gần đến ngày chiêu mộ đệ tử, sẽ càng xuất hiện nhiều kẻ có thực lực thật sự..." Cao Lãng khẽ nói.

Rầm...

"Ha ha ~ Phong ca, cố lên..."

"Phong ca, đánh hay lắm."

Một đám đông tụ tập phía trước, chắn ngang lối đi của Cao Lãng. Rất nhiều thiếu niên trẻ đang tập trung tại một chỗ, tiếng cười đùa, hò hét, ồn ào náo nhiệt.

Cao Lãng đưa mắt nhìn sang.

Hai tên thiếu niên cường tráng đang giao đấu với nhau.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói, cho đến khi hắn nhận ra cả hai đều trần truồng, đang quần thảo cận chiến với nhau.

Những cú đấm nện vào da thịt, từng thớ cơ bắp săn chắc trên thân hình vạm vỡ nổi lên cuồn cuộn.

Hai người chẳng hề né tránh, chỉ chịu đựng từng quyền một của đối phương, rồi lập tức đánh trả.

Đám đông xung quanh hò hét cổ vũ không ngớt, khiến hai người càng thêm hăng máu chiến đấu.

Cao Lãng cảm thấy... cay mắt.

Hai tên thiếu niên kia không biết ngượng sao?

Còn cả đám người xung quanh nữa, các người không thấy có điểm gì kỳ lạ à?

Hai tên đó hoàn toàn chẳng mặc gì cả...

Khóe miệng Cao Lãng khẽ giật giật: "... và còn xuất hiện thêm vài kẻ biến thái nữa."

"Huýt... hay lắm, tiếp đi."

Vân Hi không biết từ lúc nào đã trà trộn vào đám đông hò reo cổ vũ, gương mặt hưng phấn vô cùng náo nhiệt.

Cao Lãng tối sầm mặt, giờ lại thêm cả ngươi nữa.

"Làm gì đấy? Ngươi làm cái quái gì?" Vân Hi bất mãn.

Ngươi không thấy ta đang xem sao? Kéo ta ra ngoài là có ý gì? Cứ để yên cho ta xem hết đã.

Cao Lãng im lặng.

Hắn có cảm giác muốn mặc kệ Vân Hi mà rời khỏi chỗ này ngay lập tức.

"Ngươi không ngại mất mặt, nhưng ta thì ngại. Hai tên nam nhân trần truồng có gì đáng xem?" Cao Lãng trầm giọng, vẻ mặt đen sầm như đáy nồi.

"Toàn là nam nhân cả mà, người ta còn chẳng ngại, ta thì có gì phải ngại? Ngươi còn là nam nhân không đấy?" Vân Hi lớn tiếng nói, tiếng ồn ào xung quanh gần như át hẳn giọng hắn:

"Đợi trận đánh kết thúc rồi đi cũng được."

Cao Lãng tức sầm mặt lại. Vấn đề khác hắn có thể không quan tâm, nhưng vấn đề này hắn không quan tâm không được.

Cao Lãng im lặng đứng yên tại chỗ, nhìn hai tên thiếu niên giao đấu. Hắn ngầm đồng ý.

Vân Hi khẽ gật đầu, lập tức quay người hò hét cổ vũ giữa đám đông.

Âm thầm quan sát, Cao Lãng không thể không công nhận, trừ việc hai thiếu niên kia trần truồng ra, thì thực lực của họ không phải chuyện đùa.

Cả hai đều tu ngoại công, sức chịu đựng vô cùng bền bỉ. Ít nhất, nếu Cao Lãng chỉ dựa vào thân thể mà chịu nhiều quyền như vậy, hắn đã sớm gục ngã.

Vậy mà hai thiếu niên kia, ngoài khuôn mặt hơi nhăn nhó ra, vẫn còn sung sức ra quyền vào đối thủ.

Rầm...

Sau một thời gian giao đấu, một tên thiếu niên gục ngã. Tên thiếu niên cường tráng còn lại vẫn đứng vững, mệt mỏi đứng tại chỗ hồng hộc thở vài hơi, cả người ướt đẫm mồ hôi.

Tên thiếu niên đó liền đứng tạo dáng, khoe cơ bắp săn chắc của mình: lúc thì gồng hai tay, lúc thì ưỡn ngực, phô diễn đủ mọi kiểu dáng khác nhau.

Ngao! Ngao!

"Phong ca, được lắm..."

Đám đông càng thêm gầm thét, mặt mày ửng hồng, gào đến khản cả cổ họng.

"Hết rồi đấy. Đi thôi." Cao Lãng lạnh nhạt liếc nhìn, rồi lập tức thu hồi ánh mắt.

Ít nhất cũng phải mặc thêm cái nội khố chứ. Hình ảnh bây giờ còn chướng mắt hơn cả trước nữa.

"Ngươi có đi không, nếu không đi thì ta đi trước." Thấy Vân Hi còn vẻ mặt do dự, Cao Lãng lạnh nhạt nói.

Sở thích của ngươi cũng đủ quái dị thật. Cả đám đông xung quanh đây cũng vậy.

Có một số người quá náo nhiệt đến mức cởi hết áo ngoài để trần, may thay bọn họ vẫn còn giữ lại quần.

"Được rồi, đi thôi." Vân Hi có chút tiếc nuối nhìn thân ảnh thiếu niên vẫn đang tạo dáng bên trong, thở dài một hơi, rồi bước ra ngoài.

Đây mới đúng là chân nam nhân chứ.

Vân Hi trước đây từng tiếc nuối rằng Vân gia không có công pháp ngoại công cao cấp, lại thêm thuộc tính của hắn không phù hợp để tu luyện ngoại công, thế nên hắn không thể có được hình dáng như vậy.

Liếc mắt sang Cao Lãng, Vân Hi có chút do dự hỏi: "Ta nhớ không lầm ngươi là Kim thuộc tính phải không? Sao ngươi không đi theo con đường ngoại công? Nó rất phù hợp với thuộc tính của ngươi mà?"

"Ta không thích thân hình quá đồ sộ như vậy. Cơ thể săn chắc là được rồi. Thân hình kia có quá nhiều bất tiện." Cao Lãng lạnh nhạt đáp.

Ngay từ đầu, cả Cao Lãng và Vân Hi đều không có được thuộc tính như ý nguyện của mình.

Cao Lãng muốn có Hỏa thuộc tính, tương lai hắn có phải dễ dàng giả làm luyện dược sư đ��n giản hơn không.

Dùng ít lửa đốt trong lò để che mắt, sau đó dùng hệ thống luyện chế ra đan dược, đảm bảo sau này ai cũng sẽ tin hắn là luyện dược sư.

Chỉ là Cao Lãng lại mang Kim thuộc tính, hắn và luyện dược sư căn bản không thể có mối liên hệ nào.

Vân Hi muốn có thuộc tính phù hợp cho hắn tu luyện ngoại công, phát triển thân thể, nhưng thuộc tính của hắn lại thiên về âm nhu. Nếu phát triển ngoại công, đó chẳng khác nào bỏ gốc lấy ngọn, được không bù mất.

Căn cơ phát triển không được như ý chút nào...

Chậm rãi đi vòng qua vài ngã tư, hai người cuối cùng cũng đến được đích đến của mình.

Sàn Đấu Giá Triệu Gia.

"Ở đây cũng có Sàn Đấu Giá Triệu Gia sao?"

Cao Lãng hơi cảm khái. Gia tộc hắn cũng có một Sàn Đấu Giá Triệu Gia, mà ở đây cũng có một cái.

Triệu Gia tộc phát triển quả thực rất mạnh mẽ.

"Ngươi không biết sao? Hồi trước ta có nói về Ngũ Gia, Triệu Gia tộc chính là một trong số đó, phát triển mạnh về thương nghiệp, có rất nhiều chi nhánh trải rộng khắp phía Đông đại lục."

Vân Hi nhẹ nhàng giải thích.

"Triệu Gia bao trùm lớn như vậy, nhưng vẫn chỉ nằm trong Ngũ Gia thôi sao?" Cao Lãng nhíu mày, hơi khó hiểu hỏi.

Nếu đã bao trùm cả phía Đông đại lục, thế lực của nó hẳn phải rất mạnh chứ?

"Như ta đã nói, đây là thương nghiệp. Triệu Gia tuy có phạm vi bao trùm rất lớn nhưng không có nghĩa là thực lực sẽ mạnh hơn cả tông môn. Ở một số nơi, chỉ cần có cường giả Linh Hải Cảnh, hay Linh Đan Cảnh, là đủ để trấn áp cả một sàn đấu giá rồi." Vân Hi khẽ cười.

Cao Lãng khẽ gật đầu hiểu ra. Triệu Gia tuy phát triển mạnh về số lượng, nhưng về chất lượng thì lại không thể sánh bằng các tông môn hay học viện.

Sàn đấu giá được xây dựng trong một lều trại khổng lồ, với diện tích khoa trương, có thể chứa hàng nghìn người.

Nhìn vào lều trại, Cao Lãng cũng phải công nhận, tài lực của Triệu Gia thật sự rất lớn, không hổ danh là một trong Ngũ Gia.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và mọi hành vi sao chép đều bị nghiêm cấm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free