Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 71: Chung Linh

Một tháng sau, hai thiếu niên cùng hai con ngựa rời Minh Châu Thành, được hơn nửa cư dân trong thành ra tiễn đưa. Cảnh tượng khi đó vô cùng náo nhiệt.

Cao Lãng đăm chiêu nhìn thiếu niên bên cạnh. Rõ ràng, số đông người trong thành là để tiễn Vân Hi rời đi, và số lượng người tiễn đưa ấy đủ cho thấy tầm ảnh hưởng của hắn tại Minh Châu Thành lớn đến mức nào.

Trong một tháng này, nhờ tài nguyên La Thiên cung cấp, Cao Lãng đã thành công đột phá Linh Hải Cảnh lục trọng. Anh cũng đã sắp xếp để La Thiên chăm sóc Xuân Hoa.

Bản thân Cao Lãng có thể chịu đựng được gian khổ, nhưng với một nữ hài như Xuân Hoa, 15 ngày đường quả là một thử thách. Đây không phải thời hiện đại với xe hơi, tàu lửa đi lại nhanh chóng. Vì thế, chỉ riêng việc di chuyển ở đây, đối với một số người mà nói, đã là một chặng đường gian nan, khắc nghiệt.

Trước kia La Thiên cũng từng chăm sóc người nhà của những huynh đệ bị yêu thú săn giết, nên công việc này đối với hắn không còn xa lạ gì. Xuân Hoa được giao cho một nông phụ chăm sóc, hàng ngày đều có sự giám sát và trông coi cẩn thận của người Diệu La Hội. Dù sao La Thiên cũng không muốn Cao Lãng khi trở về lại thấy Xuân Hoa gặp chuyện gì, để rồi tìm cách xử lý hắn.

Cùng đi với thiếu niên bên cạnh, kẻ lúc nào cũng nở nụ cười tự tin, Cao Lãng chợt cảm thấy vô cùng phiền phức, bởi tên này nói quá nhiều.

"Cao Lãng huynh đệ năm nay mới 17 tuổi, ta hơn ngươi hai tuổi, vậy sau n��y ta sẽ gọi ngươi là Lãng đệ."

"Lãng đệ, gia tộc ngươi là ở đâu? Ngươi có sư thừa không? Một người có thiên phú như ngươi sao lại có thể lang thang một mình?"

"Lãng đệ, tháng trước ngươi mới Linh Hải Cảnh ngũ trọng, tháng này đã đột phá Linh Hải Cảnh lục trọng rồi, chúc mừng nhé."

"Lãng đệ, quãng thời gian đi đường này rất buồn chán, ngươi mở miệng chút đi."

"Lãng đệ, sao ngươi không nói chuyện?"

"Lãng đệ…"

"Ê… Lãng đệ."

Cao Lãng sầm mặt nhìn Vân Hi. Thấy hắn mở đôi mắt to, chớp chớp mỉm cười nhìn mình.

"Hừ," lạnh một tiếng, Cao Lãng quay đầu đi. Thật khó mà tin nổi, kẻ đứng sau giật dây toàn bộ Minh Châu Thành lại có thể là một người với tên đang đứng cạnh anh lúc này.

Trong lòng có chút cảm thán. Trước đây không điều tra thì thôi, giờ La Thiên đã thành thuộc hạ, Cao Lãng mới bắt đầu cho người điều tra các thế lực phân bố tại Minh Châu Thành. Một mình Vân Hi nắm giữ đến bảy mươi phần trăm lực lượng tại đây, bao gồm các Bang Hội và những gia tộc nhỏ liên kết. Có thể nói, tại Minh Châu Thành, Vân Hi nói một không ai dám nói hai. Điều đó cũng chứng tỏ vì sao La Thiên lại nể sợ Vân Hi đến vậy.

Một thế lực lớn như vậy mà nói bỏ là bỏ. Ít nhất Vân Hi có được sự quyết tâm ấy, điều mà Cao Lãng chưa làm được.

Cao Lãng trầm ngâm suy nghĩ, ánh mắt đầy thâm ý dò xét Vân Hi. Đôi lúc Cao Lãng thậm chí còn nghi ngờ Vân Hi biết trước tương lai anh sẽ rời khỏi Minh Châu Thành, nên mới tạo nên thế lực mạnh mẽ đến vậy chỉ để bảo vệ Vân gia và người nhà của hắn.

Với thế lực mạnh như vậy, dù là tên ngu ngốc Vân Lâm nắm quyền, chỉ cần hắn không đưa ra bất kỳ ý định ngu ngốc nào, thì nếu vận hành và phát triển một cách bình thường, cũng đủ cho Vân gia tiếp tục đứng vững vị trí gia tộc số một suốt thời kỳ hắn nắm quyền.

Diệt cỏ phải diệt tận gốc.

Cao Lãng cũng có đến Tào gia một lần, khi đó, trước mắt anh là đám tang của Tào Sơn. Vân Hi đã bí mật giúp Cao Lãng giải quyết chuyện này. Những người còn lại của Tào gia mải tranh giành chức gia chủ, không ai có tâm trí trêu chọc Cao Lãng, vì thế anh đành rời đi.

Trong một tháng, Hổ Vằn Bang bị tận diệt, Tào gia mất gia chủ, những tin tức này được truyền khắp Minh Châu Thành thời gian gần đây. Tuy nhiên, những tin tức này chỉ duy trì được một thời gian rồi liền bị Vân Hi dìm xuống. Nếu Cao Lãng chủ động giết sạch người Tào gia, anh sẽ lập tức bị các thế lực trong thành chú ý. Vì khi đó, Cao Lãng chính là người có khả năng uy hiếp đến gia tộc của bọn chúng, các gia tộc sẽ đề phòng anh, ngăn chặn không cho Cao Lãng phát triển thế lực tại Minh Châu Thành.

Nhờ có Vân Hi giúp đỡ phía sau, lại thêm Diệu La Hội của La Thiên vốn đã phát triển, hiện tại sức ảnh hưởng càng mạnh hơn trước.

Trải qua bốn ngày đi đường, Cao Lãng phải chịu đựng đủ lời lảm nhảm của Vân Hi. Trên trán nổi đầy gân xanh, Cao Lãng đưa bàn tay trái che thái dương, khó chịu nói: "Ngươi không nói câu nào sẽ chết sao?"

"Lãng đệ, ngươi phải biết, ta ở trong Minh Châu Thành, chính là nín gần chết rồi." Vân Hi mỉm cười, giọng nói có chút cảm khái. "Suốt ngày phải giữ vẻ mặt nghiêm túc nói chuyện với mọi người, đứng trước thuộc hạ, nếu ta để lộ vẻ mặt như bây giờ, ngươi nghĩ còn ai nghe lệnh của ta?"

Cao Lãng khẽ kéo khóe miệng, không nói gì, tiếp tục đi tới.

"A…" Đột nhiên Vân Hi lấy tay kéo áo Cao Lãng. Ngay lập tức, Cao Lãng liền né người sang một bên, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn.

"Chuyện gì?"

Vân Hi không nói gì, hắn ra hiệu một động tác giữ im lặng, sau đó chỉ tay về phía trước.

Cao Lãng khẽ cảm nhận. Từ luồng khí tức phát ra từ đó, anh cũng nhận ra phía trước có người, số lượng rất đông, thậm chí còn đang có xung đột.

Cao Lãng nhíu mày, trong lòng có chút bực bội. Khi nãy Vân Hi nói nhảm quá nhiều khiến anh phải vận linh khí, che bớt âm thanh lọt vào tai, làm ảnh hưởng đến phản xạ của anh. Nên mới phát hiện chậm hơn Vân Hi một bước.

"Lãng đệ, có muốn đi xem không?" Vân Hi nhẹ giọng hỏi.

Trầm ngâm một lúc, Cao Lãng khẽ gật đầu. Dù sao cũng tiện đường phía trước, mất chút thời gian cũng chẳng sao, huống chi hai người cũng chỉ đứng ngoài bí mật quan sát, không có ý định nhúng tay vào chuyện này.

Hai người núp sau một bóng cây, phóng tầm mắt ra xa, thấy hai nhóm người đang đối đầu nhau. Một bên là một đám đại hán hung dữ, tay cầm đao lớn, kẻ dẫn đầu là một đại hán trung niên mặc bộ đồ màu xám. Bên còn lại chỉ có một thiếu nữ dáng người thanh tú, trên tay cầm một thanh trường kiếm toát ra hàn khí.

"Chung Linh tiểu thư, hôn ước đã định, mời tiểu thư theo chúng ta quay về." Đại hán cầm đầu vẻ mặt âm trầm nói.

"Cút." Thiếu nữ chỉ nói một câu, nhưng lại khiến đám người bên kia càng hung hăng hơn.

"Chậc. Thật có cá tính." Vân Hi đứng ngoài quan sát, với vẻ mặt đầy hứng thú, nhìn vào bên trong rồi quay đầu nói với Cao Lãng: "Đúng không Lãng đệ?"

Cao Lãng khẽ gật đầu, khuôn mặt tỏ vẻ lạnh nhạt, cũng chẳng tỏ ra hứng thú gì.

"Ngươi nghĩ nàng có đánh thắng hết đám người này không?" Vân Hi vui vẻ hỏi.

"Sẽ đánh được." Cao Lãng khẽ đáp, ánh mắt nghiêm túc nhìn thiếu nữ. Khi nãy có vài tên thuộc hạ vừa xông lên, thiếu nữ xuất kiếm, thực lực không hề thua kém Cao Lãng.

"Ta cũng nghĩ thế."

Vân Hi mỉm cười, trong miệng lẩm bẩm: "Lát nữa g���p mặt, mình nên xuất hiện như thế nào đây?"

Cao Lãng vừa nghe xong, ánh mắt quái dị nhìn hắn.

"Nếu Chung Linh tiểu thư đã không muốn, vậy chúng ta đành phải đắc tội vậy." Đại hán trầm giọng, vẫy tay, đám thuộc hạ đứng sau lưng hắn đồng loạt xông lên.

Chỉ thấy thiếu nữ xuất kiếm, kiếm tựa sương lạnh, dáng người uyển chuyển như đang múa lượn giữa đám người. Đám người xung quanh không ai là đối thủ, lập tức bị đánh bay. Thiếu nữ trước mặt cũng không hề lưu tình. Xung quanh chân tay cụt đứt, trên vết thương bao hàm một tầng sương mỏng, đủ để không cho máu chảy ra ngoài.

Tất cả mọi người đều kinh hãi lùi lại, không ai dám lại gần. Tên đại hán cầm đầu tức giận quát to một tiếng, xông lên phía trước, linh khí hội tụ trong lòng bàn tay.

"Thiết sa chưởng."

Thiếu nữ hơi cong người, vừa đủ vòng qua một chưởng của hắn, kiếm quét một đường tròn, vuốt qua cánh tay.

Đại hán hét thảm một tiếng, ôm cánh tay mau chóng lùi lại. Lập tức đám thuộc hạ xông lên chắn trước người hắn, sợ thiếu nữ thừa thế xông lên lấy mạng hắn.

Chặt đứt một cánh tay, thiếu nữ cũng không đánh tiếp, đứng yên tại chỗ, khuôn mặt bao phủ một lớp sương lạnh: "Cút."

"Ngươi cứ đợi đấy. Nếu ngươi không đồng ý, Chung gia ngươi cứ việc chờ bị diệt cả nhà đi."

Tên đại hán cầm đầu đau đớn ôm cánh tay, âm trầm nhìn thiếu nữ, hung ác nói, sau đó vội vàng được đám thuộc hạ dìu đi mất.

Thấy đám người đã bỏ đi, thiếu nữ vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt quét qua khu vực Cao Lãng và Vân Hi đang ẩn nấp, lạnh giọng nói: "Ra đi."

Xoạt.

Tiếng bước chân vang lên, hai bóng người từ sau thân cây bước ra.

Cao Lãng vẻ mặt bình thản không nói gì. Vân Hi bên cạnh thì hoàn toàn trái ngược, khuôn mặt mỉm cười, vội vàng vỗ tay, chậm rãi bước đến chỗ thiếu nữ.

"Tại hạ Vân Hi, hôm nay được chiêm ngưỡng dáng vẻ của nàng, thấy nàng xuất thủ, quả nhiên là nữ trung hào kiệt. Không biết tại hạ có thể được biết tính danh của nàng không?"

Vân Hi vừa vỗ tay hai tiếng, vừa nói vừa đưa tay làm một động tác mà hắn cho là tao nhã nhất, cười nói với thiếu nữ trư���c mặt.

Chung Linh lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn, miệng khẽ mở, giọng nói lành lạnh: "Chung Linh. Còn ngươi là ai?"

Nói xong, nàng quay đầu nhìn sang Cao Lãng, toát lên vẻ cảnh giác, tay vẫn nắm chặt kiếm, sẵn sàng xuất thủ bất cứ lúc nào. Nàng biết đám người vừa nãy là người lạ, hiển nhiên không phải người vùng này. Trong lòng nàng cảnh giác không biết liệu hai người có phải là đám người kia mời tới giúp đỡ hay không. Nhưng nếu là giúp đỡ, tại sao khi nãy nàng chặt một tay tên đại hán kia, họ lại không xuất thủ?

"Cao Lãng." Anh khẽ nói tên mình, rồi liếc mắt quan sát thiếu nữ. Từ xa nhìn không rõ, nhưng khi lại gần quan sát, thiếu nữ với khuôn mặt tinh xảo cùng dáng người, hiển nhiên là một mỹ nữ. Đáng tiếc vẻ ngoài có phần lạnh lùng, rất khó tiếp cận.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free