(Đã dịch) Ta Một Ngày Có 48 Giờ - Chương 977: Lễ vật
Từ Thiến không nghĩ tới bạn trai mình, Khâu Minh, lại trở về Thượng Hải sớm hơn so với lịch định nhiều ngày như vậy.
Vừa nhận được bưu kiện Khâu Minh gửi đến, nói rằng còn khoảng hai mươi phút nữa sẽ đến dưới nhà. Đối mặt cuộc viếng thăm bất ngờ này, Từ Thiến vội vàng sai người máy dọn dẹp phòng, gói ghém vứt bỏ hết đồ ăn sáng còn thừa. Sau đó, nàng cũng nhanh chóng chạy đến bàn trang điểm, bắt đầu dặm lại, thử vài bộ quần áo, cuối cùng chọn một chiếc váy liền thân trông rất bình thường ở nhà, nhưng lại khéo léo tôn lên vóc dáng của nàng.
Đợi nàng thay xong quần áo, vòng tay liền nhắc nhở có khách xin phép vào khu dân cư.
Thế là Từ Thiến cấp quyền cho khách vào. Tính đến nay, yêu nhau lâu như vậy rồi mà đây là lần đầu tiên Khâu Minh đến nhà nàng. Không phải Khâu Minh không muốn đến, mà là trước đây Từ Thiến cố ý kiểm soát tiến độ mối quan hệ, không muốn Khâu Minh cảm thấy mình quá dễ dãi mà xem nhẹ nàng. Bởi vậy, nàng chưa bao giờ cho Khâu Minh lên nhà, nhiều nhất chỉ là để anh ấy đưa mình đến dưới lầu.
Nhưng lần này Khâu Minh vì nàng mà sớm từ Địa Cầu trở về, vừa xuống phi thuyền đã làm việc đầu tiên là đến tìm nàng, lúc này Từ Thiến cũng không tiện từ chối nữa.
Thêm nữa, trong khoảng thời gian này bên cạnh nàng xảy ra rất nhiều chuyện, cần gấp một chỗ dựa tinh thần. Thế nên, khi nhận được tin Khâu Minh trở về, Từ Thiến mừng rỡ, lần đầu tiên không từ chối yêu cầu ghé thăm của anh.
Từ Thiến mở hình chiếu, chọn một kênh phim, sau đó hơi làm rối tóc một chút, kết hợp với lớp trang điểm nhẹ của nàng, trông như thể vừa thức dậy chưa lâu. Nàng vừa ngồi xuống sofa thì cánh cửa liền mở ra.
Một người đàn ông trung niên, vóc dáng hơi mập một chút nhưng trông vẫn rất anh tuấn, bước vào từ bên ngoài.
“Anh đã đến.” Từ Thiến đứng dậy, đi đến trước mặt người đàn ông, dịu dàng giúp anh cởi áo khoác ngoài, rồi treo lên mắc áo.
Khâu Minh lấy ra một hộp sô cô la đưa cho Từ Thiến, “Đây là quà cho em.”
Từ Thiến nhìn thấy sô cô la, khẽ lộ vẻ thất vọng, nhưng vẻ thất vọng đó chỉ chợt lóe lên trong mắt nàng, sau đó liền nở một nụ cười vui vẻ, mở miệng nói, “Sao anh biết em thích ăn sô cô la?”
“Con gái ai chẳng thích đồ ngọt, phải không? Sô cô la ở tiệm này đều làm hoàn toàn thủ công, mở ra nếm thử xem nào.” Khâu Minh nói.
Thế là Từ Thiến mở lớp giấy bọc bên ngoài, rồi mở hộp sô cô la ra, kết quả lại nhìn thấy bên trong là một chiếc đồng hồ kim cương nữ.
Từ Thiến một tay che mi��ng, “Trời ạ, đây là Patek Philippe bản phục cổ? Cái này phải đến cả trăm vạn điểm tín dụng chứ!”
“Đồng hồ có đắt đến mấy cũng không bằng em thích.”
Khâu Minh vừa nói vừa lấy chiếc đồng hồ đó từ trong hộp sô cô la, tự mình đeo vào cổ tay Từ Thiến.
“Món quà này quá quý giá,” Từ Thiến thụ sủng nhược kinh nói.
“Cho vợ tương lai của anh, anh không thấy thế.” Khâu Minh đeo đồng hồ xong cho Từ Thiến, lại hôn nàng một cái, sau đó đến ngồi xuống sofa, nới lỏng cà vạt.
“Anh muốn uống gì không?” Từ Thiến hỏi.
“À, nước lọc là được rồi,” Khâu Minh nói. Nói xong, anh đánh giá khắp lượt căn hộ của Từ Thiến, rồi hỏi, “Em ở đây sao?”
Từ Thiến không sai người máy giúp đỡ, mà tự mình rót nước cho Khâu Minh, đặt cốc nước trước mặt anh. “Sao, chê chỗ ở của bọn em nghèo nàn sao?”
“Làm gì có chuyện đó, nơi này rất ấm cúng,” Khâu Minh đón lấy cốc nước, uống ực một hơi cạn sạch. “Chỉ là hơi nhỏ một chút, cũng không có bể bơi hay phòng chiếu phim, lại thiếu một phòng bảo mẫu.”
“Em lại không ở tầng thứ tư,” Từ Thiến giả vờ giận dỗi, đẩy nhẹ người Khâu Minh.
Anh cười cười, “Vậy cuối cùng thì khi nào em định đồng ý lời cầu hôn của anh đây, và chuyển đến tầng thứ tư sống cùng anh? Anh đã cho người hầu chuẩn bị xong phòng ốc cho em rồi đấy, biệt thự của anh cần một nữ chủ nhân.”
“Anh gấp gáp muốn em dọn đến như vậy, rốt cuộc là cần một nữ chủ nhân, hay là cần một cô nha hoàn để làm ấm giường cho anh?”
“Nói thật, cả hai cái này anh đều cần,” Khâu Minh nói, đưa tay ôm lấy eo Từ Thiến.
“Đừng làm ồn,” Từ Thiến vuốt ve tay bạn trai.
“Anh có làm ồn đâu, chính em mới là người gây rối. Anh còn tưởng chúng ta đã nói chuyện xong xuôi rồi chứ.” Khâu Minh ngồi thẳng người. “Em nói với anh tối qua sẽ tuyên bố tin tức kết hôn trong buổi livestream, rồi sẽ rút lui khỏi công việc này. Nhưng tối qua anh xem livestream của em, em chẳng nói gì cả, lại còn có mấy gã đáng ghét ở dưới gọi vợ tương lai của anh là ‘vợ’.”
“Em...” Từ Thiến dừng một chút. “Em cần một chút thời gian. Ừm, em đã làm trong ngành n��y lâu như vậy rồi, không thể nào nói bỏ là bỏ ngay được chứ.”
“Tại sao lại không thể? Anh đã nói là sau khi em rút lui anh sẽ nuôi em mà.” Khâu Minh vừa nói vừa cầm lấy hạt dưa, cho con hamster trên bàn ăn. “Đây là thú cưng của em sao? Tại sao trước đây chưa từng nghe em nhắc đến?”
“Đáng ghét! Anh không thể cho em thêm chút thời gian nữa sao? Đâu phải chỉ một mình anh có sự nghiệp.” Từ Thiến đương nhiên không thể nói là vì những lời nói đó của Trương Hằng đã khiến nàng do dự, nên không lập tức tuyên bố rút lui trong buổi livestream tối qua.
“Đương nhiên là được chứ, nhưng trước đó không phải chính em nói sao, rằng trước hôn nhân còn rất nhiều thứ cần chuẩn bị, nào là mời khách, địa điểm cưới, váy cưới... Em nói em có thể không có thời gian để livestream mà.”
“Em... nói qua những thứ này sao?” Từ Thiến gượng cười.
“Đúng vậy chứ, anh nhớ rất rõ mà, mới hai ngày trước thôi. Em không phải đã quên rồi đấy chứ?”
“Không có. Em rót thêm cho anh cốc nước.” Từ Thiến vừa nói vừa cầm cốc nước Khâu Minh vừa uống cạn, đi tới phòng bếp, đặt dưới máy đun nước, nhấn nút nước nóng rồi khoanh tay lại.
Từ Thiến thật sự ước gì hôm qua mình đã không đi cùng Trương Hằng xuống tầng thứ nhất. Như vậy có lẽ bây giờ nàng đã có thể đeo chiếc đồng hồ mới Khâu Minh mua cho nàng, hạnh phúc nằm trong vòng tay Khâu Minh, chứ không phải nghi thần nghi quỷ như bây giờ.
“Có chuyện gì vậy?”
Giọng Khâu Minh đột nhiên vang lên từ phía sau lưng, khiến Từ Thiến giật nảy mình. Nàng phải bám vào sau lưng bếp lò mới không khuỵu xuống đất.
“Em không sao chứ? Anh có cảm giác sai sao, hôm nay em trông hơi lạ,” Khâu Minh nhíu mày.
“Em không sao. Em chỉ là không ngờ anh lại vào tận bếp.”
“À, là vì anh vừa nhớ ra một chuyện. Chiều nay nhà hát Lam có một buổi biểu diễn ca kịch, anh đã mua hai vé rồi. Đến lúc đó chúng ta có thể cùng đi xem, mà em buổi chiều có bận gì không?”
“Em không có việc gì,” Từ Thiến đưa cốc nước nóng vừa rót xong cho Khâu Minh. “Chúng ta có thể đi xem ca kịch.”
“Tốt quá! À, trưa nay em định ăn gì? Hay là chúng ta lại đến nhà hàng Pháp lần trước đi, món gan ngỗng ở đó cũng khá ngon.” Khâu Minh nói. “Ngoài ra, anh còn chuẩn bị một món quà khác cho em.”
Mọi quyền lợi đối với phần văn bản này đã được truyen.free đăng ký bản quyền chuyển ngữ.