Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Mệnh Kinh Thiên - Chương 3: Chapter 3: Nhất thời lặng câm

- Ơ? Hai cẩu tạp chủng vẫn chưa chết sao? Mạng lớn đấy nhỉ.

Hai gã hộ vệ mặc trang phục ngắn gọn, trước ngực thêu chữ Hoàng, đứng gác trước cổng Hoàng gia. Vừa thấy hai huynh muội tiến đến, bọn chúng liền nhếch mép châm chọc.

Hoàng Bạch Thần lướt qua mà chẳng thèm liếc nhìn. Hắn chẳng lạ gì hạng người này—chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng—đám tay sai nịnh trên đạp dưới, ỷ thế hiếp người. Trước đây, hắn nhịn nhục, chỉ mong một ngày thực lực đủ mạnh sẽ khiến bọn chúng phải quỳ rạp xuống. Nhưng bây giờ, hắn đã là một kẻ phế nhân.

Bên cạnh hắn, Hoàng Bạch Linh cúi đầu, đôi bàn tay siết chặt vạt áo. Hắn biết nàng đang nghĩ gì.

Hắn xoa đầu nàng, nhẹ giọng:

- Linh Nhi, đừng bận tâm. Đi thôi.

Hoàng Bạch Linh cắn môi, rồi ngoan ngoãn gật đầu.

---

Hai huynh muội bước dọc con phố quen thuộc. Không khí nhộn nhịp, mùi thức ăn thoảng trong gió, từng quầy hàng nhỏ san sát nhau. Ánh mắt Hoàng Bạch Thần dừng lại trước một quầy kẹo giản dị nhưng sạch sẽ.

Thiệu Bà đã bán kẹo ở con phố này hơn mấy mươi năm. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, bà bày ba loại kẹo quen thuộc: kẹo hồ lô đỏ au, kẹo mạch nha dẻo ngọt, kẹo đậu phộng giòn tan. Khi còn nhỏ, Hoàng Bạch Thần thường dẫn Hoàng Bạch Linh tới đây mua kẹo. Ngày trước, chỉ vào những dịp lễ hắn mới có thể mua cả ba loại, còn ngày thường chỉ có thể mua một xiên kẹo hồ lô cho muội muội. Nhưng từ khi hắn lao vào tu luyện, những ngày như vậy cũng dần trở thành quá khứ.

Hắn bước tới, cất giọng:

- Lão bà bà, cho sáu xiên kẹo, mỗi loại hai xiên.

Thiệu Bà ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt hiền hậu nhưng không giấu được chút ngạc nhiên.

- Tiểu tử, lâu lắm rồi mới ghé nhỉ?

Bà đưa sáu xiên kẹo cho hắn, rồi đặc biệt thêm một xiên kẹo hồ lô đỏ au to nhất cho Hoàng Bạch Linh.

- Tiểu nha đầu ngoan, mau ăn đi.

Hoàng Bạch Linh tròn mắt, vui vẻ nhận lấy, nhanh chóng cắn một viên kẹo hồ lô, vừa nhai vừa lí nhí:

- Cám ơn Thiệu Bà Bà ạ!

Nhìn muội muội ăn ngon lành, Hoàng Bạch Thần bật cười, nhéo nhẹ má nàng:

- Từ từ thôi, kẹo đều là của muội cả đấy.

Hắn đưa bạc trả Thiệu Bà, rồi chợt nói:

- Lão bà bà, ta có chút việc phải làm, phiền bà trông Linh Nhi giúp ta một lát.

Thiệu Bà thở dài, vỗ nhẹ lên bàn:

- Tiểu tử, giang hồ hiểm ác, nhưng đừng quên rằng ngươi còn một muội muội cần bảo vệ.

Hoàng Bạch Thần thoáng ngẩn ra, rồi bật cười nhạt. Giang hồ hiểm ác ư? Còn có thể ác hơn lòng người không?

Hắn cúi xuống, xoa đầu Hoàng Bạch Linh:

- Ngoan, cứ ở đây ăn kẹo, ca ca đi một lát sẽ về.

Hoàng Bạch Linh phồng má, ra vẻ giận dỗi nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

---

Thanh Hà Thành, một trong ba thành lớn nhất Tây Hải, thuộc Lục Lý Quốc. Thành trì phồn hoa này được chia thành mười phường thị rộng lớn, nơi người thường sinh sống đông đúc, cùng vô số gia tộc từ nhất lưu đến tam lưu, và không thể thiếu các tu sĩ hành tẩu.

Ba thế lực lớn thống trị Lục Lý Quốc, mỗi thế lực đều có phân đà riêng trong Thanh Hà Thành:

Vạn Phật Môn – chính đạo tông môn.

Song Tử Môn – ma đạo tông môn.

Vạn Bảo Lâu – thế lực trung lập không thuộc chính hay tà, nhưng lại được cả hai phe ngầm công nhận và bảo hộ. Vạn Bảo Lâu trải dài khắp tu tiên giới, chuyên tổ chức đấu giá hội, mua bán tình báo, trao đổi sử ký, cố sự, nhã văn, thơ ca, cùng vô số bảo vật quý hiếm.

Nằm ở trung tâm Thanh Hà Thành, Vạn Bảo Phường là khu phường thị lớn nhất, nơi tọa lạc phân đà của Vạn Bảo Lâu – Vạn Bảo Đường.

Từ giữa dòng người tấp nập, một thanh niên chậm rãi tiến vào.

Hắn sở hữu mái tóc đen dài, buông lơi theo gió, mang nét thần bí khó lường. Đôi mắt sâu thẳm, sắc bén như có thể xuyên thấu mọi sự trên thế gian. Gương mặt góc cạnh, làn da trắng nhưng không hề yếu ớt.

Khoác trên mình bộ hắc y thêu hoa văn tinh xảo, tôn lên vẻ cao quý. Dọc vạt áo, những đường thêu như ẩn chứa dấu ấn của một gia tộc tam lưu, khẳng định thân phận không tầm thường. Bên hông hắn đeo một khối ngọc bội, mặt ngọc khắc chữ "Hoàng", ánh lên một tia sáng mờ nhạt dưới nắng chiều.

Đứng trước cánh cổng đồ sộ của Vạn Bảo Đường, Hoàng Bạch Thần khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua từng chi tiết chạm trổ trên cột trụ dát vàng, từng mái ngói cong vút như cánh hạc giương cánh.

"So với gia tộc của ta... nơi này chẳng khác gì một thế giới khác."

Một gia nhân nhanh chân tiến đến, nở nụ cười thân thiện:

- Công tử, ngài cần mua đan dược, binh khí, công pháp hay muốn bán đấu giá bảo vật? Ở đây, mọi giao dịch đều có thể thực hiện.

Hoàng Bạch Thần không vội đáp, chỉ khẽ liếc nhìn người kia một cái, sau đó trầm giọng:

- Ta đến từ một gia tộc tam lưu, muốn bàn một vụ làm ăn lớn. Gọi chưởng quỹ ra gặp ta.

Ánh mắt gia nhân khẽ dao động. Hắn đã tiếp đón không ít người đến từ các gia tộc tam lưu, nhưng "vụ làm ăn lớn" ư? Không phải ai cũng có tư cách nói câu này trong Vạn Bảo Đường.

Tuy vậy, gia nhân vẫn giữ thái độ niềm nở:

- Dạ, công tử xin mời vào trong. Chưởng quỹ sẽ ra tiếp đón sau.

Bước chân vào Vạn Bảo Đường, sự xa hoa bày ra trước mắt còn vượt xa tưởng tượng. Nền gạch đen bóng phản chiếu như gương, tường được khảm ngọc bích, từng chiếc kệ trưng bày đan dược, ngọc giản, binh khí đều được sắp xếp tỉ mỉ. Không khí phảng phất mùi trầm hương thanh nhã, khiến tâm thần thư thái.

Được dẫn lên tầng hai, Hoàng Bạch Thần bước vào một gian phòng tiếp khách riêng biệt.

Trong phòng, một bộ bàn ghế gỗ điêu khắc tinh xảo, trên bàn đặt bộ trà cụ bạch ngọc, hơi nước bốc lên, lan tỏa mùi bạc hà thoang thoảng. Bên góc phòng, một cây đàn tranh tinh xảo đặt ngay ngắn trên bàn gỗ lim, bề mặt vẫn còn sáng bóng, như có người thường xuyên sử dụng.

Gia nhân cúi người:

- Công tử xin cứ an tọa. Nếu có gì cần, nha hoàn ở đây sẽ hầu hạ ngài. Hạ nhân đi thông báo cho chưởng quỹ ngay.

- Ừ.

Hoàng Bạch Thần nhàn nhạt gật đầu, ngồi xuống, nhưng ánh mắt lại dừng trên cây đàn tranh.

Hắn không phải người gắn bó với âm nhạc, nhưng nhờ hệ thống, mọi tinh túy của cầm đã được khắc sâu trong ký ức.

Cây đàn này được làm từ Hoàng Mộc Ngàn Năm, âm sắc chắc chắn thanh thoát, trong trẻo. Chỉ cần nhìn thoáng qua, hắn đã có thể phán đoán độ căng của dây, vị trí phím, thậm chí cả cách lên dây chuẩn xác nhất.

Bất giác, một giai điệu chợt vọng về trong tâm trí hắn.

Một khúc nhạc từ kiếp trước.

Chậm rãi, hắn bước đến, đặt tay lên dây đàn, nhắm mắt, để mặc ký ức dẫn lối...

---

Bên trong Vạn Bảo Đường, những gian hàng trưng bày đủ loại bảo vật quý hiếm, ánh sáng linh thạch phản chiếu lấp lánh, tạo nên một khung cảnh hoa lệ. Tiếng người rôm rả trao đổi, tiếng mặc cả xen lẫn tiếng cười nói, làm không gian thêm phần náo nhiệt.

Tầng ba, trong một gian phòng trang nhã, Lệ Ngân, đại chưởng quỹ của Vạn Bảo Đường, đang nhàn nhã thưởng trà. Đôi mắt phượng sắc sảo thoáng ánh lên tia suy tư khi một gia nhân vội vã bước vào, cúi đầu bẩm báo.

“Một vụ làm ăn lớn?” – nàng nhướng mày, môi khẽ nhếch thành nụ cười giễu cợt. “Khẩu khí thật lớn! Vạn Bảo Đường chưa từng thiếu kẻ ngông cuồng. Để xem kẻ nào dám đến đây nói chuyện lớn lao trước mặt ta.”

Nói đoạn, Lệ Ngân đứng dậy, phất tay áo bước ra khỏi phòng, theo sau là hai hộ vệ thân cận.

Nhưng khi nàng vừa đến gần gian phòng của vị khách kia, một âm thanh trong trẻo bỗng vang lên—một tiếng đàn nhẹ nhàng, thanh khiết như làn nước chảy qua khe suối sâu.

Không gian lập tức tĩnh lặng.

Những tiếng cười nói trong đại sảnh đột nhiên im bặt. Người bán hàng ngừng mời chào, khách nhân cũng vô thức dừng lại, tất cả đều bị cuốn hút bởi giai điệu mê hoặc này.

Lệ Ngân giật mình, bước chân hơi khựng lại. Tiếng đàn… quá xuất thần!

Nàng là người từng nghe qua vô số danh khúc, nhưng khúc nhạc này… lại xa lạ đến lạ thường. Nó không giống bất cứ phổ cầm nào từng xuất hiện trên thế gian này.

Nàng hạ giọng ra lệnh: “Đi nhẹ thôi.” Hai hộ vệ phía sau lập tức giảm nhẹ bước chân.

Cửa phòng khẽ mở.

Lệ Ngân ra hiệu cho nha hoàn lui xuống, rồi chậm rãi tiến vào. Ánh mắt nàng lướt qua căn phòng đơn giản nhưng tinh tế, cuối cùng dừng lại ở bóng dáng người thanh niên ngồi trước cây đàn tranh.

Người ấy khoác y phục đen, mái tóc dài rủ xuống bờ vai, phấp phới theo làn gió nhẹ từ cửa sổ.

Ánh nến hắt lên gương mặt hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như nước hồ thu. Đôi tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên dây đàn, mỗi một phím chạm đều như kéo theo từng dòng cảm xúc đan xen, dồn nén.

Một khúc nhạc buồn cất lên, âm sắc đầu tiên vang vọng như giọt nước nhỏ xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Từng phím đàn chậm rãi, sâu lắng, như tiếng gió lạnh rít qua vách núi cô liêu.

Mỗi nốt nhạc tựa như hàn khí, thấm vào tận xương tủy.

Lệ Ngân vô thức siết chặt tay áo, đôi mắt hiện lên tia chấn động. Người này… đang đánh đàn, hay đang bày tỏ tâm sự?

Âm thanh trầm bổng hòa quyện, tựa như tiếng lòng ai oán của một tình yêu không trọn vẹn.

Hắn nhắm mắt, như chìm vào một thế giới khác—nơi tuyết trắng phủ kín đại địa, nơi gió lạnh cuốn theo những cánh hoa đào rơi rụng.

Bóng dáng ai đó hiện lên trong tâm tưởng.

Giữa nền tuyết trắng, nàng từng đứng nơi đó, tay áo phiêu linh theo gió...

Tay phải hắn lướt nhanh trên dây đàn, kéo theo những âm thanh sắc bén, như cắt xuyên màn đêm tĩnh lặng. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mái tóc dài khẽ lay động theo từng nhịp rung.

Hắn chợt cười khẽ.

Một nụ cười nhàn nhạt, tự giễu.

Rồi hắn cất giọng trầm thấp, ngâm nga theo khúc nhạc:

- Sương lạnh thấm áo người ly biệt,

Hồng trần vạn kiếp hóa mộng tan...

Giọng hát của hắn, nhẹ mà u ám, tựa như vọng lại từ một nơi xa xăm nào đó.

Mỗi nốt ngân vang như lưỡi dao khắc vào lòng người, mang theo sự xót xa không thể nói thành lời.

Lệ Ngân đứng lặng, trái tim khẽ rung động theo từng nhịp đàn.

Đây không đơn thuần là một khúc phổ cầm—đây là một hồi ức, là một câu chuyện đã chôn sâu trong tâm khảm người đánh đàn.

Nhưng nàng không biết, câu chuyện đó… có phải là quá khứ của hắn, hay chỉ là cảm xúc hắn mượn tấu lên?

Khi khúc nhạc dần đi đến cao trào, động tác đánh đàn của hắn trở nên dứt khoát hơn.

- Trăng chiếu nhân gian ai còn đợi,

Một kiếp vô thường, một đoạn đau...

Tiếng đàn chợt trầm xuống, như một tiếng thở dài kéo dài đến vô tận.

Bản nhạc kết thúc.

Hắn buông tay. Dây đàn rung lên lần cuối, rồi rơi vào tĩnh lặng.

Lặng im đến mức, người ta có thể nghe thấy tiếng lá khô rơi rụng ngoài hiên.

Hoàng Bạch Thần vẫn không nói gì. Hắn chỉ khẽ ngửa đầu, ánh mắt u ám nhìn lên trần nhà, như muốn tìm kiếm điều gì đó đã sớm tan biến trong cõi hồng trần.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo dư âm của bản nhạc, để lại một khoảng trống vô tận trong lòng người nghe.

Lệ Ngân đứng yên, lặng lẽ quan sát nam nhân trước mặt.

Một khắc này, nàng chợt hiểu—hắn không chỉ là một tu sĩ bình thường.

Hắn là ai?

Nàng không biết.

Nhưng từ giây phút này, nàng biết chắc rằng… sẽ không thể quên được hắn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free