Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Mệnh Kinh Thiên - Chương 2: Chapter 2: Vòng quay định mệnh

Giọng nói lạnh lẽo của hệ thống đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hoàng Bạch Thần.

[ Đinh! Kiểm tra phát hiện ký chủ còn một phần quà phúc lợi chưa mở từ khi hệ thống hoàn tất dung hợp. Ký chủ có muốn mở không? ]

Hắn giật giật khóe miệng.

- Cẩu hệ thống! Ngươi còn biết báo quà phúc lợi à?!

Miệng thì chửi, nhưng tay vẫn chọn mở không chút do dự.

Ngay lập tức, trước mặt hắn xuất hiện một vòng quay trúng thưởng với năm màu sắc: lục, lam, hoàng kim, tử và hắc. Trong đó, lục chiếm diện tích lớn nhất, tiếp theo là lam, hoàng kim, tử rất ít, còn hắc thì chỉ có một khe nhỏ đến mức gần như không đáng kể.

Hắn nhíu mày: Những màu này có ý nghĩa gì?

Hệ thống đáp ngay, giọng điệu vẫn cứng nhắc như cũ:

[ Hệ thống Bách Khoa Vạn Giới dung nạp toàn bộ mọi thứ và tri thức của hai thế giới. Đây là phần quà phúc lợi đầu tiên khi hệ thống hoàn tất dung hợp. Ký chủ có tổng cộng ba lượt quay, và mỗi lần nâng cấp hệ thống sẽ nhận thêm ba lượt nữa. ]

[ Tỷ lệ quay thưởng: ]

Lục sắc: 56.66%

Lam sắc: 28.33%

Hoàng kim sắc: 10%

Tử sắc: 5%

Hắc sắc: 0.01%

[ Từ thấp đến cao, lục là cấp thấp nhất, hắc là cấp cao nhất. Ký chủ có thể quay thưởng bất cứ lúc nào, nhận được công pháp, đan dược, binh khí, bảo dược, nhã văn, cố sự… tùy vào màu sắc quay trúng. ]

[ Hiện tại, ký chủ có muốn quay không? ]

Hoàng Bạch Thần xoa cằm, ánh mắt lóe lên tia hứng thú.

- Được rồi, quay ba lần!

Vòng quay sáng rực bắt đầu chuyển động, kim chỉ lia qua từng ô màu. Nhịp tim hắn vô thức tăng nhanh, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Khi vòng quay dần chậm lại, hắn nín thở nhìn kết quả.

Lục – Lam – Hoàng kim.

Một âm thanh máy móc vang lên:

[ Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được: ]

Lục sắc: Cố sự

Lam sắc: Nhã văn

Hoàng kim sắc: Kỹ năng >

Hoàng Bạch Thần: (⊙_☉)

"...Má nó! Cái quái gì đây?!"

Hắn sững sờ. Không đan dược, không bảo dược, không binh khí? Hắn đang khốn đốn thế này mà lại trúng toàn mấy thứ linh tinh?!

Hắn nghiến răng: Cầm Quyết là cái gì?

[ Đinh! Cầm Quyết giúp ký chủ tinh thông tất cả âm luật, nhạc cụ, đạt đến cảnh giới đại sư. Ký chủ có muốn sử dụng ngay không? ]

Không chút do dự, hắn đáp: Dùng ngay!

Ngay lập tức, một luồng sáng ấm áp tràn vào thức hải. Trí nhớ của hắn mở ra như một kho tàng, từng nốt nhạc, từng khúc phổ, từng âm điệu… Tất cả đều rõ ràng như thể hắn đã luyện tập cả trăm năm.

Hắn cúi đầu, ngón tay vô thức khẽ lướt trên không trung như đang đàn một khúc nhạc vô hình.

Cố sự Tam Sinh Tam Thế, Thập Lý Đào Hoa và nhã văn Tiếu Ngạo Giang Hồ cũng khắc sâu vào tâm trí, từng câu từng chữ tái hiện hoàn hảo.

Hắn nhắm mắt, khẽ thở dài.

- Thì ra… dù đã rời khỏi thế giới đó, ta vẫn mang theo những ký ức này.

Một chút hoài niệm thoáng qua. Nhưng rất nhanh, hắn thu lại cảm xúc, ánh mắt dần trở nên kiên định.

- Hệ thống, làm sao ta ra ngoài?

[ Ký chủ chỉ cần mặc niệm "rời đi", thức hải sẽ tự động thoát khỏi hệ thống. Thời gian trong hệ thống không ảnh hưởng đến thế giới thực, ký chủ không cần lo lắng. ]

Hắn gật đầu, khẽ niệm.

Ngay khi mở mắt ra, hắn đã trở lại thực tại.

---

Tiếng gà gáy vang lên khi trời còn chưa sáng rõ. Hoàng Bạch Linh giật mình tỉnh giấc, bàn tay nhỏ dụi dụi mắt. Khi mở mắt ra, nàng thấy ca ca đang ngồi đó, lặng lẽ nhìn mình.

- Ca ca!

Không kìm được vui mừng, nàng lao vào lòng hắn, òa khóc nức nở.

- Hu hu hu! Ca ca cuối cùng cũng tỉnh lại rồi! Linh Nhi sợ lắm… Mẫu thân đi rồi, phụ thân cũng mất rồi... Muội sợ ca ca cũng bỏ muội mà đi!

Tiếng khóc của nàng như nhát dao cứa vào lòng Hoàng Bạch Thần. Hắn lặng lẽ xoa đầu muội muội, cảm nhận cơ thể gầy gò đang run rẩy trong lòng mình. Hai ngày qua, nàng đã kiệt quệ vì lo lắng và chăm sóc hắn. Chỉ mới mười tuổi thôi mà đã phải chịu nhiều uất ức như vậy.

- Linh Nhi ngoan, ca ca sẽ không đi đâu cả.

Nàng nấc lên, giọng nghẹn lại:

- Linh Nhi vô dụng lắm… chỉ biết khóc thôi…

Sau một hồi khóc mệt, Hoàng Bạch Linh chậm rãi lau nước mắt, cố gắng mỉm cười:

- Ca ca chắc đói lắm rồi, để muội nấu cháo cho huynh ăn!

Hoàng Bạch Thần nhìn muội muội, giọng nói dịu dàng:

- Ừ, Linh Nhi ngoan lắm.

Hoàng Bạch Linh cẩn thận mở vò gạo, chậm rãi đếm từng hạt—bên trong chỉ còn đúng một trăm hạt. Nén lại lo lắng, nàng lấy ra bảy mươi hạt, bắt đầu nhóm lửa nấu cháo.

Ngọn lửa nhỏ bập bùng, phản chiếu trong đôi mắt to tròn. Khói bếp làm khuôn mặt nàng lấm lem tro bụi, nhưng nàng vẫn kiên trì khuấy nồi cháo, sợ rằng nếu không cẩn thận, số gạo ít ỏi này sẽ bị cháy khét.

Cuối cùng, sau bao cố gắng, một bát cháo loãng không thể loãng hơn cũng hoàn thành.

Hoàng Bạch Thần cầm bát cháo, chậm rãi uống từng ngụm. Mùi gạo nhàn nhạt, lẫn với chút khói bếp, nhưng đối với hắn lúc này, nó lại đắng chát đến khó tả. Khóe mắt hắn nóng lên, một giọt lệ lặng lẽ rơi vào bát cháo.

Hắn đã từng sống ở một thế giới khác, từng trải qua bao cay đắng. Nhưng khoảnh khắc này, khi nhìn muội muội vì hắn mà cực khổ đến vậy, hắn cảm thấy đau hơn bất kỳ nỗi đau nào từng trải qua.

Hắn cúi xuống nhìn Hoàng Bạch Linh, nàng đã ngủ thiếp đi trong lòng hắn, hơi thở đều đều, bàn tay nhỏ vẫn nắm lấy vạt áo hắn như sợ hắn lại biến mất.

Ánh mắt Hoàng Bạch Thần tràn đầy kiên định:

“Từ nay về sau, ta tuyệt đối không để muội muội phải chịu bất kỳ khổ cực nào!”

Sau khi Hoàng Bạch Linh ngủ say, Hoàng Bạch Thần mới chậm rãi sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ.

Trước kia, hắn từng có tài nguyên để đột phá võ giả đỉnh phong. Nhưng phần lớn trong đó đều nhờ vào muội muội, vậy mà giờ đây nàng vẫn chỉ là một phàm nhân chưa tu luyện.

Mà hắn… giờ là một kẻ phế nhân.

Muốn khôi phục kinh mạch, chỉ có hai cách: cầu cao nhân hoặc tìm đan dược. Nhưng cả hai thứ này hắn đều không có.

Còn Hoàng gia?

Hắn cười lạnh. Đừng mong chờ gì ở nơi đó!

Bỗng nhiên, một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

Trong Thanh Hà Thành, có một nơi tên là Vạn Bảo Đường—phân đà của Vạn Bảo Lâu, một thế lực khổng lồ chuyên đấu giá bảo vật, thu mua tình báo, trao đổi cố sự, nhã văn, thơ ca…

Hắn nở nụ cười lạnh:

- Thế gian này không thiếu kẻ khát vọng tri thức. Ta có ký ức của hai thế giới, tại sao không biến nó thành tài nguyên?

Hoàng Bạch Thần đã có kế hoạch.

Hắn sẽ kiếm đủ tài nguyên để khôi phục kinh mạch và tu luyện, đồng thời giúp muội muội bước lên con đường tu tiên!

---

Suy nghĩ miên man về kế hoạch sau này, Hoàng Bạch Thần không nhận ra trời đã sáng hẳn. Ánh bình minh nhàn nhạt xuyên qua khe cửa, phủ lên căn phòng một lớp sáng dịu nhẹ.

Hắn cúi xuống, nhìn Hoàng Bạch Linh đang ngủ say trong lòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vẫn còn nét hồn nhiên, hơi thở đều đặn phập phồng. Nhẹ nhàng, hắn đặt muội muội xuống, kéo chăn đắp cho nàng, động tác vô cùng cẩn thận, như sợ đánh thức giấc mộng đẹp.

Bước tới góc bếp, hắn mở nắp vò gạo. Bên trong chỉ còn lưa thưa chục hạt, trơ trọi dưới đáy. Ánh mắt hắn thoáng trầm xuống, lòng se lại.

Cảm nhận cơ thể đã hồi phục phần nào, Hoàng Bạch Thần thử cử động một chút rồi đứng dậy, đẩy cửa bước ra ngoài.

Trước mắt hắn là một khu vườn nhỏ, phía trước là căn nhà cũ kỹ, vách gỗ đã bạc màu theo năm tháng. Ở góc sân, một cái chuồng gà đơn sơ, bên trong có một cặp gà trống mái—tất cả gia sản của hai huynh muội.

Nơi này là một khu gia viên nhỏ nằm sau đại viện của Hoàng gia, tách biệt với phần lớn tộc nhân. Hiếm có ai lui tới, cũng chẳng ai quan tâm đến hai đứa trẻ sống ở đây.

Hắn bước đến chuồng gà, cẩn thận lấy hai quả trứng rồi quay vào trong nhà, nhóm bếp. Than củi bùng lên ánh lửa cam đỏ, tỏa ra hơi ấm le lói giữa căn bếp đơn sơ. Hắn tất bật nấu cháo, luộc trứng, hương thơm nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa.

Một lát sau, tiếng cựa mình khe khẽ vang lên. Hoàng Bạch Linh dụi dụi mắt, giọng ngái ngủ cất lên:

- Ca ca… huynh đang làm gì đó?

Hoàng Bạch Thần quay lại, khóe miệng lộ ra ý cười ôn hòa.

- Linh Nhi ngoan, ca ca đang nấu đồ ăn cho muội. Ăn xong, ca ca sẽ dẫn muội đi chơi, mua kẹo hồ lô nhé?

Đôi mắt Hoàng Bạch Linh lập tức sáng lên, nhưng lại nhanh chóng cụp xuống. Nàng mím môi, lặng lẽ nuốt nước bọt, giọng nói nhỏ xíu:

- Linh Nhi sẽ ngoan…

Trước kia, ca ca thường dẫn nàng đi chơi, cùng nhau dạo quanh Thanh Hà Thành, dừng lại trước quầy hàng của Thiệu Bà để mua xiên kẹo hồ lô đỏ au. Nhưng đã lâu lắm rồi… huynh không còn làm vậy nữa.

Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa đầu nàng.

- Mau đi rửa mặt, rồi ăn đi. Sau đó thay y phục đẹp. Hôm nay ca ca sẽ dẫn muội đi dạo phố.

Nụ cười tươi tắn lập tức nở rộ trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Đối với nàng, chỉ cần có ca ca ở bên, chỉ cần có một bữa ăn no, thế là đủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free