(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 373: Tiên kiếm.
Sương băng giá lạnh thấu tận linh hồn bỗng dưng bao phủ buổi đấu giá. Cái lạnh buốt giá ấy, không phải Thần Cảnh thì khó lòng chống chọi nổi. Hàn Vũ Thiên từng bước tiến vào trung tâm buổi đấu giá, khí tức cường đại tỏa ra, khóe môi hắn nở nụ cười nói:
"Chư vị, hôm nay ta đến cướp đấu giá, không phục liền giết!"
"Ngươi nghĩ mình là ai chứ? Kẻ trẻ tuổi ngông cu���ng, đến chết đi!"
"Trước mặt nhiều người buông lời ngu xuẩn, đáng chết!"
"Giết hắn!"
Ngô Tước Tử nhìn Mục Quân đại tướng khẽ gật đầu, ông ta cũng bùng nổ khí tức ra tay. Hàn Vũ Thiên mỉm cười, một cước đạp xuống, khí tức cuồn cuộn xông thẳng cửu thiên, bao phủ toàn bộ Phục Ma Thành. Tốc độ của mọi người lập tức chậm lại, trọng lực cũng gia tăng. Hai Chí Tôn Chi Vực Băng và Thổ đồng thời phát động khiến ngay cả tu sĩ Thần Cảnh tầng 3 đỉnh phong cũng khó lòng di chuyển. Mục Quân lập tức quay đầu nói:
"Bảo vệ nhị hoàng tử."
Vô Tuyền Giáo Đầu đã bất ngờ xuất hiện bên cạnh Ngô Tước Tử. Tà khí lập tức hóa thành xiềng xích phong bế toàn bộ tu vi của Ngô Tước Tử, kéo ông ta vào một không gian khác. Võ Vương Ngô Đài bùng phát khí tức, một quyền đấm về phía Mục Quân. Mục Quân đại tướng vẻ mặt kinh ngạc quát:
"Võ Vương ngươi điên rồi! Dám tạo phản sao!"
Toàn thân Võ Vương Ngô Đài phát ra ma khí kinh người. Quyền pháp vốn đã cường đại nay lại càng như biến hóa lên một bậc mới, đánh cho Mục Quân phải liên tục thoái lui, không có sức hoàn thủ. Quang Thái lập tức cau mày nói:
"Võ Vương Ngô Đài đã hóa thành khôi lỗi, các ngươi mau chóng khởi động đại trận tiêu diệt..."
Lời của Hắc Y Vệ Quang Thái còn chưa dứt thì bên ngoài thành truyền ra tiếng nổ vô cùng lớn. Hai trăm vạn đại quân vốn làm lá chắn bảo hộ lại bị đánh cho tan nát. Hai quân trận chìm trong hắc ám vô tận, chỉ còn văng vẳng những tiếng kêu thê lương thảm khốc. Quang Thái, cơ thể run lên vì giận, một quyền nện vỡ hư không, nói:
"Là do Tà Tinh Các? Nếu hôm nay không cho lão phu một câu trả lời thì ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi đây."
Từ vết nứt không gian bên cạnh do Quang Thái tạo thành, một bóng người bước ra. Hắn gầy gò như khô lâu, đôi mắt ảm đạm không khác gì người sắp hết thọ nguyên. Tà khí trên thân người này không bùng phát mãnh liệt như những Giáo Đầu Tà Tinh Các khác, trái lại thâm sâu khó lường. Đây chính là thủ lĩnh đứng đầu Thập Nhị Giáo Đầu, Địa Yêu Lão Quái, với tu vi Thần Cảnh tầng 3 nửa bước cực hạn. Địa Yêu Lão Quái đưa mắt quan sát những ma khôi đang làm loạn xung quanh, thản nhiên nói:
"Bọn chúng là thi khôi, không thuộc về Tà Tinh Các. Nếu chúng ta thật sự sở hữu được bí kỹ cao cấp này thì cần gì hợp tác với đám sâu kiến Ngô Hoàng các ngươi? Đây là bí pháp của đám người thiên ngoại."
Địa Yêu Lão Quái giơ tay lên chỉ về phía Hàn Vũ Thiên nói:
"Lão phu cảm nhận được linh hồn tiểu tử kia đang điều khiển đám thi khôi. Nếu giết chết hắn thì tất cả sẽ dừng lại, vậy nên..."
Lão ta bàn tay khô quắc rạch hư không, xé ra một vết nứt rồi chộp tới. Hàn Vũ Thiên lập tức hóa thành băng sương biến mất, né thoát một trảo của Địa Yêu Lão Quái. Hắn kinh ngạc nói:
"Không gian chi lực, nếu không phải Chu Minh nhắc nhở thì ta đã bị tóm rồi."
"Tránh được sao?"
Địa Yêu Lão Quái và Hàn Vũ Thiên ánh mắt chạm nhau. Lão ta vốn am hiểu về không gian chi lực lại còn thành thục cả cách che đậy khí tức, tự tin rằng đối thủ dù có cùng cảnh giới cũng không tài nào phát giác ra được dị động không gian trong lúc giao đấu, trừ phi đối thủ của lão am hiểu về không gian ph��p tắc hoặc có tu vi cao thâm hơn. Địa Yêu Lão Quái cảm nhận được Hàn Vũ Thiên cũng chỉ là Thần Cảnh tầng 1, vì vậy lão ta đoán tiểu tử trước mặt cũng có chút am hiểu về không gian chi lực.
Bóng đen đột nhiên xuất hiện sau lưng Địa Yêu Lão Quái công kích tới. Tà hỏa kinh người, chạm vào liền có thể thiêu rụi đến tận linh hồn. Nhưng công kích cường đại như thế lại bị Địa Yêu Lão Quái dùng tay không chặn lại. Thực tế, toàn bộ tà hỏa đã bị lão dùng không gian chi lực phân tán vào hư không. Địa Yêu Lão Quái híp mắt lại nói:
"Sớm nghe nói mấy tên Giáo Đầu có mặt ở Xích Bích Thần Thành đều đã bị tiêu diệt, hóa ra lại bị ngươi luyện hóa thành thi khôi."
Vô Tuyền sử dụng Tà Hỏa Ma Kinh của Tà Tinh Các đến mức thuần thục, chỉ kém vị kia trong Tam Đại Tà Thần. Nếu Địa Yêu Lão Quái không dùng lực lượng không gian đón đỡ một kích này thì cũng không thể dễ chịu nổi. Vô Tuyền khi còn sống là Thần Cảnh tầng 3 đỉnh phong, mà từ khi trở thành thi khôi, thực lực lại tăng tiến vượt bậc, so với Địa Yêu Lão Quái – Thần Cảnh tầng 3 nửa bước cực hạn – cũng chỉ kém một chút. Công Tôn Vô Quá cũng từ hướng khác xông tới, một quyền đấm ra, tạo thành đại hải vô tận.
"Phúc Hải Khuynh Thiên Quyền!"
Địa Yêu Lão Quái hừ lạnh, tóm lấy Quang Thái bên cạnh, xé toạc không gian, dễ dàng tránh thoát một kích. Lão ta lần nữa xuất hiện đã là ở bên ngoài Phục Ma Thành, cách vạn dặm. Quang Thái vẻ mặt ngơ ngác nói:
"Địa Yêu Lão Quái, ngươi làm như vậy là có ý gì?"
Địa Yêu Lão Quái hừ lạnh nói:
"Chúng ta không có bất kỳ cơ hội thắng nào đâu. Vùng vẫy vô ích, chi bằng bảo toàn lực lượng, chờ đến khi hoàng đô có động tĩnh chi viện."
Quang Thái vẻ mặt âm trầm siết chặt nắm đấm nói:
"Nhưng chí ít ngươi cũng phải cứu được Ngô Tước Tử trở ra, bằng không lão phu biết ăn nói thế nào với hoàng đế bệ hạ."
Địa Yêu Lão Quái vẻ mặt có chút âm trầm. Lão ta vỗ vào ngực, một ngụm máu tươi phun ra. Chỗ máu tươi rơi xuống, mở ra một khe nứt không gian. Lão thò tay vào, kéo Ngô Tước Tử đang hôn mê từ bên trong trở ra. Ngô Tước Tử bị nhốt trong không gian tà hỏa của Vô Tuyền Giáo Đầu, dù am hiểu không gian chi lực như Địa Yêu Lão Quái cũng cần phải trả giá mới lôi được hắn về. Lão không chậm trễ, lập tức bắt lấy hai người, hóa thành tử quang chạy đi. Bầu trời đột nhiên giáng xuống hỏa thủ. Âm thanh của Chu Minh vang vọng nói:
"Địa Yêu Lão Quái muốn chạy sao?"
"Cái lão già đáng chết! Không ở trong Xích Bích Thần Thành lại chạy đến đây làm gì? Tà Lục Vu Tẩu!"
Địa Yêu Lão Quái bị dọa khiếp vía, lập tức đánh vỡ hư không, chui vào trong, dùng tốc độ nhanh nhất để trốn thoát. Đối đầu với một tu sĩ cực hạn như Chu Minh, lão hoàn toàn không nắm chắc được phần thắng, chỉ có dùng toàn lực chạy trốn mới mong thoát khỏi cái chết. Chu Minh đứng trên tường thành Phục Ma, nhìn về phía Địa Yêu Lão Quái đang chạy trốn, nói:
"Lão già này đứng thứ nhất trong Thập Nhị Giáo Đầu quả không hề đơn giản. Vừa phát giác được khí tức của lão phu đã lập tức bỏ chạy không chút do dự."
Hàn Vũ Thiên vẻ mặt có chút trầm tư nói:
"Địa Yêu Lão Quái sao? Nếu như bắt được lão, luyện thành thi kh��i, thì chỉ cần dựa vào lực lượng không gian này, ta sẽ làm được rất nhiều việc."
Chu Minh cười nói:
"Ngươi nghĩ bắt một tu sĩ không gian chi lực dễ dàng đến thế sao? Lão phu còn nghe nói tên Tà Tinh chi chủ kia còn phải bỏ ra cái giá rất lớn mới bắt được Địa Yêu Lão Quái."
Hàn Vũ Thiên mỉm cười quay đầu trở lại chiến trường nói:
"Thu dọn tàn cuộc trước."
Chu Minh lắc đầu, cũng hóa thành hỏa diễm bay vào chiến trường. Dưới sự áp đảo về thực lực của Chu Minh, tất cả các thế lực trong Phục Ma Thành lần này đều đã thất bại. Rất nhiều người bị luyện chế thành thi khôi phục vụ cho mục đích chiến tranh sắp tới, trong đó có cường giả tầng 3 đỉnh phong như Mục Quân đại tướng. Hắc Y Vệ cũng có 2 người là Thần Cảnh tầng 2 đỉnh phong, còn Thần Cảnh tầng 1 thì chiếm đến 5 vị, đến từ các thế lực khác nhau. Thu hoạch lần này cũng vượt xa dự tính của Hàn Vũ Thiên.
Hắn để lại mấy đạo thi khôi mạnh nhất cho Nam Nguyệt Thiền tự mình xử lý, bản thân thì bế quan, bắt đầu tiêu thụ đống tài nguyên vừa đoạt được từ tay Ngô Hoàng Đế Quốc. Thời gian trôi qua rất nhanh, đã bốn tháng. Trong động phủ truyền ra từng đợt khí tức mạnh mẽ, Băng Hỏa Tiên Quyền của Hàn Vũ Thiên cũng đã tu luyện tới bước thứ hai là Băng Hỏa Lưu Tinh Quyền.
Hàn Vũ Thiên đã đạt Thần Cảnh tầng 1 đỉnh phong, chỉ kém một bước là tiến cấp tầng 2. Xích Bích Hỏa Linh, sau khi thổ nạp đại lượng tài nguyên hỏa diễm, cũng đã tỉnh lại sau giấc ngủ say. Hàn Vũ Thiên cũng phải chuẩn bị đầy đủ cho việc tiến đánh hoàng đô sắp tới, chứ không thể chỉ dựa vào đám thi khôi kia được. Trong lúc tĩnh tu, Chu Minh cũng có bước tiến. Con đường cực hạn của lão vừa có cảm ngộ sâu sắc hơn, có thể nói đã gần đạt được tới cảnh giới siêu việt Thần Cảnh tầng 3. Hàn Vũ Thiên tuy đã điểm hóa cho lão một ít, nhưng Chu Minh là sinh linh ở Chân Mộc Thổ Giới, đã sống gần chục vạn năm, hòa làm một thể với thiên đạo quy tắc nơi đây. Thần Cảnh tầng 3 cực hạn đã là thứ cả đời lão dậm chân tại chỗ. Tuy miễn cưỡng được Hàn Vũ Thiên chỉ điểm thì cũng có thể đạt tới cường giả siêu việt, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Nếu lão có thể ra được bên ngoài, bằng vào huyết mạch và thần hỏa trên thân, cũng có thể đột phá đến Thần Đế, thậm chí là Thần Tổ, điều đó không phải là không thể.
Tại Thái Cổ Yêu Sơ, trong Tiên Sơn Thần Bí, Phân Thân Tiên Đạo của Hàn Vũ Thiên đang ở Luyện Hư trung kỳ đỉnh phong. Bên trong truyền ra từng tiếng nổ lớn, chỉ thấy thân ảnh hắn điên cuồng chớp động, tránh thoát các cấm chế. Hàn Vũ Thiên chế tạo 32 đạo cấm phù, cuối cùng sử dụng hết một nửa cũng chỉ khám phá ra được một phần ba tiên sơn này, thu hoạch cũng không được nhiều như tưởng tượng. Từ trong hư không, một cự thủ ngưng tụ giáng xuống, mang theo toàn lực của một tu sĩ Luyện Hư viên mãn. Hàn Vũ Thiên tay kết thủ ấn, một chưởng vung ra. Bạch Ly Giao Long và Nguyên Long Huyền Linh Quy cũng đồng thời xuất hiện, đánh ra công kích của mình.
"Vũ Chi Khai Tiên Chưởng!"
"Nguyên Long Phá Thiên Ấn!"
"Huyền Ly Bạch Hỏa Tráo!"
Một chưởng kia nổ tung, Hàn Vũ Thiên lập tức thu hai đầu linh thú trở về, rồi chạy thẳng vào sâu bên trong. Nguyên Long Huyền Linh Quy, trên vai Hàn Vũ Thiên, kinh sợ nói:
"Chủ nhân, càng đi sâu thì thực lực của cự thủ kia càng cường đại, đòn vừa rồi chắc chắn là thuộc về Đạo Tổ viên mãn."
"Cứ tiếp tục đi, ở trong chắc chắn sẽ có nơi để ẩn nấp."
Hàn Vũ Thiên vẫn lao thẳng vào sâu bên trong tiên sơn, mặc cho phải đối đầu với trùng trùng hiểm nguy do cấm chế tiên nhân lưu lại. Hắn trên đường đi đã sử dụng thêm ba đạo cấm phù ngăn cản trường thương, xạ tiễn và đại chùy hư ảnh, cũng chỉ còn 13 đạo cấm phù trên thân. Hắn sợ rằng khi bước vào điểm cuối, toàn thân đã không còn bảo vật phòng hộ nào. Trong lúc cấp bách, Hàn Vũ Thiên đã phát hiện ra một hang động lóe lên ánh sáng kỳ lạ. Hắn không nghĩ nhiều, lập tức lao xuống bên dưới. Ngay sau đó là một thanh trường kiếm, uy lực sánh ngang một kích toàn lực của tu sĩ nửa bước Hợp Đạo, truy đuổi theo.
Hàn Vũ Thiên vừa chui vào trong động phủ thì trường kiếm kia lập tức dừng lại, sau đó hóa thành tiên quang bay trở về. Hắn thở dốc, toàn thân linh lực cũng đã hao hết sạch. Hắn lập tức uống đan dược, ngồi xuống điều tức. Nguyên Long Huyền Linh Quy nhảy xuống quan sát bên trong động phủ, lập tức kinh sợ nói:
"Chủ nhân, đây là hang động của một vị cường giả nào đó lưu lại, xung quanh tản ra tiên khí vô cùng nồng đậm."
Hàn Vũ Thiên chậm rãi mở mắt, nhìn xung quanh hang động tràn ngập tiên khí nồng đậm. Hắn thấy có một chiếc giường ngọc chạm khắc tinh xảo hình thanh loan thần thú. Trên chiếc giường ngọc kia vậy mà tồn tại một cổ thi thể nữ tử. Đó là Thi Thể Tiên Tôn Phi Tử.
"Tiên thi? Vậy mà trong đây lại tồn tại một cổ tiên thi hoàn mỹ như vậy. Xem ra nữ nhân này lúc còn sống cũng là tồn tại cấp bậc Tiên Tôn hoặc Tiên Vương, mới có thể bảo tồn thi thể tới trình độ này. Các ngươi thăm dò xung quanh, tạm thời đừng động tới cổ thi thể kia."
Nửa năm sau, Hàn Vũ Thiên bừng tỉnh. Tiên khí xung quanh lập tức ngưng tụ lại một điểm giữa động phủ. Hắn kiểm tra kỹ càng, biết được cứ hai tháng tiên khí sẽ hội tụ lại một lần để bồi dưỡng, giữ cho tiên thể không bị ăn mòn, trường tồn vĩnh cửu. Mà Hàn Vũ Thiên lại muốn đánh chủ ý lên đạo tiên khí đang ngưng kết kia để đột phá Luyện Hư hậu kỳ.
"Ngũ Tiên Bích La Hoán Thiên Trận! Đi!"
Hàn Vũ Thiên tay kết pháp ấn, ném ra năm đạo cấm phù, hóa thành đại trận bao bọc lấy đoàn tiên khí. Đột nhiên động phủ rung lắc dữ dội, tiên thi ngưng t��� kim quang, hóa thành hư ảnh giống hệt nữ nhân kia. Hư ảnh kia chưởng tới, muốn phá đi đại trận, lấy lại đoàn tiên khí. Hàn Vũ Thiên tay điên cuồng kết pháp ấn, cơ thể lóe lên ba luồng hào quang: đen, trắng và vàng. Từ trong hắc quang tách ra, một Hàn Vũ Thiên khác bước ra, một thân áo đen và tóc đen. Từ trong bạch quang tương tự cũng bước ra một Hàn Vũ Thiên bạch y tóc trắng.
Phân thân luyện thể của Hàn Vũ Thiên đang ở Ma Thân Sơ Kỳ Tam Chuyển (tương đương Đạo Tổ); Phân thân thần thông của Hàn Vũ Thiên đang ở Thiên Thể Sơ Kỳ Tam Tinh (tương đương Đạo Tổ); còn phân thân tiên đạo của Hàn Vũ Thiên thì ở Luyện Hư trung kỳ.
Hai phân thân này chính là hạt giống mà bản thể lưu lại trên tiên đạo chi thân. Một bên là Ma Thân tu luyện nhục thể, một bên là Thiên Thể tu luyện thần thông, kết hợp cùng với tiên đạo chi lộ, chính là bước hoàn hảo để hóa thân tiên đế.
Ma Thân được chia thành Thập Nhị Đấu Chuyển, mỗi Chuyển gồm các tầng sơ, trung, hậu kỳ. Ở Tô Lăng giới, Nhất Chuyển sơ, trung, hậu kỳ chính là Nhân Cảnh, Viên Cảnh và Thiên Cảnh. Phân thân Hàn Vũ Thiên đang ở Tam Chuyển sơ kỳ, cũng tức là Đạo Tổ Cảnh. Thiên Thể cũng tương tự, chia thành Thập Nhị Nhật Tinh, cũng có sơ, trung, hậu kỳ như Ma Thân. Phân thân thần thông đã đạt Tam Tinh, tức là Đạo Tổ Cảnh.
Hàn Vũ Thiên Ma Thân Tam Chuyển lập tức kết ma ấn, giam cầm nữ nhân hư ảnh. Hàn Vũ Thiên Thiên Thể Tam Tinh dùng thần thông phong cấm, cắt đứt liên hệ giữa tiên thi và tiên khí. Hàn Vũ Thiên Luyện Hư dùng trận pháp thu hồi đạo tiên khí. Lập tức, hắn cùng với hai đạo phân thân khác lao thẳng ra ngoài động phủ, bỏ trốn. Động phủ "đùng" một tiếng vỡ tan. Chỉ thấy tiên thi kia mở bừng hai mắt, sinh cơ đang nhanh chóng tiêu tán, triển lộ ra tử khí ngập trời. Tiên Tôn Tiên Phi Tử, với âm thanh uy nghiêm tột cùng, chỉ điểm ra nói:
"Kẻ nào to gan dám làm hỏng quá trình dưỡng thi của bổn tôn, chết! Vũ Tiên Thánh Kiếm!"
Mặt đất vỡ ra, một thanh tiên kiếm uy thế ngút trời hiện lên. Vô số tiên quang hội tụ lấy nó làm trung tâm. Tiên Phi Tử ngón tay điểm tới, tiên kiếm lập tức hóa thành thần long truy sát. Phân thân Hàn V�� Thiên tiên đạo lập tức tế ra toàn bộ cấm phù, xoay chuyển ngăn cản tiên kiếm trong một khắc, rồi quát lớn nói:
"Tách ra!"
Phân thân luyện thể lập tức dùng độn thuật, độn thổ xuống dưới mà đi. Phân thân thần thông dùng thuật pháp không gian, phá vỡ một con đường hư vô để chạy trốn. Phân thân tiên đạo lập tức lấy ra Tinh Đồ Thổ Giới, chui vào bên trong, hướng đến nơi khác, dùng tốc độ của pháp bảo không gian để chạy trốn. Tiên Phi Tử không đuổi theo, đôi mắt nhìn xa xa nói:
"Nếu các ngươi không chết bởi tiên kiếm còn có thể thu phục được chúng thì là cơ duyên của các ngươi."
Nói đoạn, nàng ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại, tay kết pháp quyết. Chiếc giường ngọc thạch từ trong đống đất đá bay ra, hóa thành tiên tháp xoay phía sau nàng.
"Tiên Thiên Linh Tháp! Thu!"
Tiên tháp tạo ra một cổ hấp lực kinh người, hấp thu toàn bộ linh khí ở tầng giữa tiên sơn. Cùng theo đó, vô số pháp bảo và tài nguyên trong tầng giữa này cũng bị cuốn vào trong tiên tháp. Bóng dáng của Tiên Phi Tử chui vào trong tiên tháp, phá vỡ không gian rồi bi��n mất. Nguyên Long Huyền Linh Quy và Bạch Ly Giao Long ở bên trong Tinh Đồ Thổ Giới, cảm nhận được sát khí, lập tức sợ hãi nói:
"Chủ nhân, thanh kiếm kia đang truy sát chúng ta. Đòn này có thể nói sánh ngang toàn lực một Thần Cảnh ra tay."
Hàn Vũ Thiên sắc mặt ngưng trọng, lập tức vung tay. Hơn vạn viên linh thạch bay ra, đồng loạt nổ tung, bổ sung linh lực cho Tinh Đồ Thổ Giới tiếp tục chạy trốn khỏi tiên kiếm. Bị truy sát ba ngày ba đêm, gần đến điểm cuối của tiên sơn thì thanh tiên kiếm cũng có vẻ suy yếu đi không ít. Hàn Vũ Thiên chính là chờ đợi thời khắc này. Hắn lập tức thu hồi Tinh Đồ Thổ Giới rồi hiện thân, cùng với Nguyên Long Huyền Linh Quy và Bạch Ly Giao Long toàn lực công kích vào tiên kiếm.
Sóng khí "đùng đùng" quét ngang, làm không gian nứt toạc ra. Tiên kiếm mạnh mẽ đánh bay cả ba, thế nhưng cũng mất đi toàn bộ lực lượng, nằm yên giữa không trung. Hàn Vũ Thiên bay tới, bàn tay vừa bắt lấy tiên kiếm, lập tức có một đạo hồn niệm lao thẳng vào thần thức, truyền tải thông tin cho hắn.
"Thanh kiếm này gọi là Vô Giải Tiên Kiếm. Nếu ngươi không chết sau một kích của ta thì thanh tiên kiếm này sẽ thuộc về ngươi, cũng xem như là cơ duyên của ngươi."
Vừa dứt lời, dấu ấn linh hồn trên Vô Giải Tiên Kiếm biến mất. Hàn Vũ Thiên cắt tay nhỏ một giọt bản mệnh tinh huyết vào. Lập tức thấy Vô Giải Tiên Kiếm có phản ứng. Tiên kiếm bay vào trong tay, không hề có một chút bài xích nào với hắn. Mặt đất nổ tung, phân thân luyện thể bay ra khỏi lòng đất. Không gian nứt toác, phân thân thần thông cũng từ bên trong chạy ra.
Cả hai phân thân đều lướt qua nhau. Hàn Vũ Thiên nắm lấy Vô Giải Tiên Kiếm, chém ra một đường kiếm. Bạch Ly Giao Long và Nguyên Long Huyền Linh Quy cũng nhất kích tấn công, nhắm tới thanh tiên kiếm đang truy sát phân thân thần thông. "Đùng" một tiếng, uy lực trên tiên kiếm bị phá giải. Phân thân tiên đạo lên tiếng nói:
"Tiếp nhận thần thức bên trong tiên kiếm, dùng tinh huyết để nó nhận chủ."
Phân thân thần thông dùng hấp lực thu lấy thanh tiên kiếm kia. Tay vừa chạm vào, một tiếng phượng minh vang vọng trong đầu, đưa hắn vào ảo cảnh tràn đầy hỏa diễm và nham tương phun trào. Một đầu hỏa phượng rít lên vang trời, hóa thành tiên kiếm xé toạc hư không. Âm thanh của Tiên Phi Tử vang lên nói:
"Đây là Hỏa Hoàng Tiên Kiếm. Nếu ngươi sống sót sau một kích này thì thanh tiên kiếm này thuộc về ngươi, cũng xem như là cơ duyên."
Phân thân thần thông lập tức nhỏ máu vào trong tiên kiếm, nó run lên không ngừng, lập lòe hư ảnh hai con tiểu phượng vờn quanh. Về phía phân thân luyện thể thì đang chật vật với thanh tiên kiếm đang truy sát mình. Uy lực của thanh tiên kiếm này quái dị ở chỗ, truy kích đã mấy ngày mà vẫn không hề giảm đi chút sức mạnh nào. Phân thân tiên đạo Hàn Vũ Thiên tay cầm Vô Giải Tiên Kiếm, chém ra kiếm ý kinh người: có thể phá vạn đạo, phá vạn pháp, vạn đạo vạn pháp vô giải nhất kiếm.
"Vô Giải Thanh Ngân."
Phân thân luyện thể cũng lập tức quay đầu, một quyền ngưng tụ toàn lực đấm tới, muốn đối cứng với tiên kiếm quỷ dị kia. Mà Nguyên Long Huyền Linh Quy và Bạch Ly Giao Long bên này cũng dùng ra thủ bút, tạm thời phong ấn khả năng di chuyển của tiên kiếm.
"Nguyên Long Tr��ng Áp!"
"Long Du."
Hư ảnh Nguyên Long Huyền Linh Quy che khuất bầu trời, long trảo chộp xuống, mang theo uy áp kinh khủng đè ép. Hư ảnh một đầu cự long cũng quấn lấy thanh tiên kiếm, ngăn cản sự chuyển động của nó. Phân thân thần thông cũng xuất hiện, trong tay là Hỏa Hoàng Tiên Kiếm, chém ra một hư ảnh phượng hoàng hỏa diễm.
Ba đạo công kích đâm thẳng vào thanh tiên kiếm quỷ dị kia. "Ầm ầm"! Khói bụi tiêu tán, chỉ thấy tiên kiếm kia bất động một lúc trong hư không rồi run lên liên hồi, lập tức hướng về nơi khác chạy trốn. Phân thân luyện thể ở gần nhất, phản ứng cực kỳ nhanh, một quyền phá toái không gian, bước vào trong, một bàn tay chộp lấy tiên kiếm từ trong không gian.
"Thả ta ra! Tên khốn!"
"Hóa ra là thanh tiên kiếm này tồn tại kiếm hồn, chẳng trách lại triển lộ uy lực vượt trội vậy."
Phân thân luyện thể bắt lấy tiên kiếm, nó càng vùng vẫy kháng cự. Đột nhiên một cổ tiên lực thần bí phóng ra, làm cho phân thân luyện thể trọng thương, phun ra một ngụm máu tươi. Tiên kiếm cũng nhờ vào một khắc này thoát ra, ý đồ chạy trốn. Nhưng nó đột nhiên suy nghĩ lại, hướng về kẻ này mà ra một đòn tất sát.
"Muốn chết!"
Phân thân luyện thể một trảo chộp ra hóa thành ma thủ. Vào một khắc tưởng chừng sẽ xảy ra vụ nổ kinh người thì chỉ thấy tiên kiếm xuyên qua ma thủ rồi đột nhiên ngưng lại, cách yết hầu của phân thân luyện thể chỉ vài phân. Ma thủ kia bắt được một người, hay nói đúng hơn là một đoàn linh hồn thể. Phân thân luyện thể nhìn kẻ bị ma thủ bắt lấy trong tay, hừ lạnh nói:
"Hóa ra chỉ là một đạo tàn hồn trốn vào trong thanh kiếm, dùng hồn lực đánh chiếm thần thức của vị kia lưu lại, mới đoạt được quyền điều khiển tiên kiếm tạm thời."
Tàn hồn kia trong mắt tràn đầy sợ hãi, thật không ngờ tới tiểu tử trước mắt chỉ dùng một đòn đã có thể lôi hắn ra khỏi tiên kiếm. Phân thân luyện thể nhìn thanh tiên kiếm bên cạnh, rồi bàn tay khẽ phất, kéo tàn hồn kia lại. Tàn hồn sợ hãi, gấp giọng nói:
"Tiền bối, tiền bối hạ thủ lưu tình! Ta là Chu Nguyên Sơn, đại trưởng lão của Liệt Ma Tiên Cung. Nếu ngài ở tiên giới thì hẳn sẽ biết Liệt Ma Tiên Cung cường đại đến mức nào. Nếu giết ta thì cấm chế trên người sẽ kích hoạt, tạo thành nguyền rủa đối với ngươi. Người của Liệt Ma Tiên Cung cũng sẽ biết được mà truy sát."
Phân thân luyện thể cười nhạt nói:
"Nếu thật sự như lời ngươi nói, vậy tại sao khi thể xác bị vị tiên tôn kia tiêu diệt lại không thấy người của Liệt Ma Tiên Cung đến tìm ngươi? Mà ta có giết ngươi đi chăng nữa thì đây không phải là tiên giới mà là Tô Lăng Giới. Ngươi và nữ nhân được gọi là tiên tôn kia, cùng với kẻ tạo ra ngọn núi này, từng là những kẻ xâm lược Tô Lăng Giới, rồi tìm được bản đồ tới đây, nhưng lại bị mắc kẹt không thể rời đi."
Chu Nguyên Sơn sắc mặt trầm xuống, thật không ngờ kẻ trước mắt lại đoán ra được chuyện này. Mà lão cũng chỉ còn là một đạo tàn hồn, không có nổi một phần ba uy lực như thời đỉnh phong, bằng không thì sao có thể dễ dàng rơi vào tay tên tiểu tử này? Phân thân luyện thể thản nhiên nói:
"Giao thần thức và ký ức của ngươi về trận chiến năm đó ra đây, ta tha cho ngươi không chết."
Chu Nguyên Sơn không dám đưa ra điều kiện. Từ trong mi tâm lão bắn ra hai đạo khí tức kim sắc. Đạo thứ nhất chui vào trong thức hải của phân thân luyện thể, hiện ra khung cảnh huyết sắc: khắp nơi là núi thây biển máu trải dài vô tận, có một thanh huyết kiếm nhất niệm chém đôi thiên địa.
"Đây gọi là Huyết Sát Tiên Kiếm. Nếu ngươi sống sót sau một kích của ta thì thanh tiên kiếm này thuộc về ngươi, xem như là cơ duyên."
Trong đầu phân thân luyện thể hiện ra một đoạn ký ức về trận chiến năm đó xâm lược Tô Lăng Giới. Tiên quân hùng hậu dưới sự chỉ huy của Tiên Phi Tử không ngừng quét ngang thổ dân nơi đây. Một vị Ma Thần khí thế ngút trời từ trong ma hải xông ra, cùng với nàng đánh đến hôn thiên địa ám. Cũng có một vị Tiên Vương xuất chiến nhưng bị Yêu Thần cản lại. Cuối cùng là Chu Nguyên Sơn đối chiến với Tu La Thần.
"Tu la tộc?"
Theo ký ức mà phân thân luyện thể biết được thì trên Tô Lăng giới chưa từng ghi chép lại một chút thông tin nào về Tu La Tộc. Kể cả công pháp hay thần thông của họ cũng không chút d��u vết mà biến mất khỏi thế gian. Cuộc chiến của sáu vị cường giả thời điểm đó gây ra tổn hao nghiêm trọng, làm một phần Tô Lăng Giới bị vỡ ra, rơi vào trong không gian loạn lưu này. Nói cách khác, Thái Cổ Yêu Sơ này chính là mảnh thế giới bị phá hủy từ cuộc chiến trước đó. Cuối cùng, Chu Nguyên Sơn bị Tu La Thần giết, làm cho thế trận lệch về một phía. Tiên Vương buộc phải hi sinh bản thân để giữ chân ba vị Thần Yêu, Ma, Tu La, giúp tiên tôn dùng tiên tháp phong ấn chúng lại.
"Vậy ra tiên sơn này là một nơi phong ấn ba vị Thần Cảnh của Tô Lăng giới. Trải qua vô số tuế nguyệt, chắc cũng chỉ còn lại một bộ thi thể mà thôi. Về phần ngươi, ta nói sẽ không giết chết ngươi, nhưng không thể để cho ngươi trốn thoát. Nếu đã trốn trong Huyết Sát Tiên Kiếm thì hãy ngoan ngoãn trở thành kiếm hồn của nó đời đời kiếp kiếp đi. Đó cũng chính là hậu quả ngươi tự chịu."
Phân thân luyện thể nhỏ máu vào trong Huyết Sát Tiên Kiếm, sau đó vung tay kéo tàn hồn của Chu Nguyên Sơn tới. Từ bên trong tiên kiếm phóng ra bốn đạo huyết xích, trói chặt lão ta lại. Chu Nguyên Sơn hoảng sợ nói:
"Đừng, đừng giam ta vào tiên kiếm, không!"
Chu Nguyên Sơn bị kéo vào trong tiên kiếm. Một sợi dây liên kết vô hình lập tức trói chặt hắn lại, không thể nào thoát ra khỏi không gian này. Tiên kiếm còn thì hắn vĩnh sinh bất diệt, tiên kiếm diệt thì hắn nhất niệm tiêu tan. Phân thân luyện thể tập hợp cùng với phân thân thần thông và tiên đạo. Phân thân luyện thể lập tức đem ký ức vừa tiêu hóa, truyền lại cho hai phân thân khác, nói:
"Ta sẽ đến Cự Đầu Hổ Sơn tìm kiếm cơ duyên, không chừng sẽ có cơ duyên đột phá Tam Chuyển trung kỳ. Tiên kiếm các ngươi dùng cũng nên tìm một kiếm hồn thích hợp mới phát huy được hết uy lực của nó."
Phân thân thần thông nhận được thông tin của tiên sơn liền nói:
"Ta thì đến Cổ Pháp Tiên Cung, chắc rằng sẽ đoạt được một cơ duyên, đột phá Tam Tinh trung kỳ."
Phân thân tiên đạo ngồi xếp bằng giữa hư không nói:
"Ta sẽ bế quan hấp thu đạo tiên khí vừa lấy được, hẹn gặp lại ở bên ngoài tiên sơn."
Phân thân luyện thể và phân thân thần thông hướng về hai nơi khác nhau mà bay đi, để lại phân thân tiên đạo Hàn Vũ Thiên ở đây, cùng Nguyên Long Huyền Linh Quy và Bạch Ly Giao Long hộ pháp.
"Hi vọng đạo tiên khí này có thể giúp ta đạt tới Luyện Hư hậu kỳ, để có thể bảo toàn mạng sống trong tiên sơn này."
Hàn Vũ Thiên nhắm mắt lại, cơ thể bắt đầu hấp thu thiên địa linh khí. Ở đỉnh đầu là đạo tiên khí cũng đang dần dần bị luyện hóa. Nửa tháng sau, phân thân tiên đạo Hàn Vũ Thiên, đã đạt Luyện Hư hậu kỳ, bừng tỉnh với một cổ khí thế đầy trời. Hắn vung tay, không gian bị xé toạc ra rồi nhanh chóng khép lại. Nguyên Long Huyền Linh Quy giọng nịnh nọt nói:
"Chủ nhân, thực lực của ngài bây giờ hẳn đã rất cường đại."
Hàn Vũ Thiên phóng thần thức thăm dò xung quanh thản nhiên nói:
"Thực lực có đột phá, nhưng cũng chỉ có thể so với Chuẩn Thần. Trừ khi ta đạt đến đỉnh phong Luyện Hư mới có khả năng vô địch dưới Thần Cảnh."
Hắn nhìn sâu vào phía trong điểm cuối cùng của tiên sơn, được gọi là Tiên Vương Chi Địa, là thủ bút cuối cùng của vị Tiên Vương kia trước khi tử trận lưu lại. Hàn Vũ Thiên đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, hướng về Tiên Vương Chi Địa mà bay đi. Trên đường đi, Hàn Vũ Thiên gặp không ít cấm chế và trận pháp, cũng chật vật đối phó. Nhưng có Vô Giải Tiên Kiếm và tu vi Luyện Hư hậu kỳ đột phá, hắn vẫn có thể bình an vượt qua được hết thảy nguy cơ. Hắn tới một đại điện hùng vĩ, tản ra tiên quang. Xung quanh là vô số cấm chế và trận pháp được bày trí cẩn thận. Hàn Vũ Thiên tay kết pháp quyết, lập tức ném ra một đạo cấm phù màu huyết sắc.
"Thiên Địa Nhân, Đại Đạo Chi Cảnh, Khai!"
Hàn Vũ Thiên xuất hiện ba tầng hào quang xếp chồng lên nhau. Bạch quang đại diện cho Thiên, hiển hóa ra bầu trời và tinh không. Kim quang ở giữa là Nhân, tạo thành vô số tu sĩ và phàm nhân thế tục, tất thảy sinh linh trong thiên địa đều bắt nguồn từ đây. Tầng cuối cùng là hiện thân của Địa, dùng bóng tối vô tận của hư không. Hắc ám bao phủ đại địa, quang minh soi sáng bầu trời, kim sắc trung hòa ở giữa, tạo thành một cảnh tượng bắt mắt. Hắn điểm tới cấm phù, từng đ���o vết nứt bắt đầu lan truyền ra trận pháp và cấm chế ở Tiên Vương Chi Địa này. Một lúc sau, trận pháp vỡ nát, hắn mới đặt chân lên sảnh. Cảm nhận được tiên khí nồng đậm, hắn liền nhắm mắt bắt đầu điều tức lại.
Hấp thu lượng lớn tiên khí còn tồn đọng tại đây, giúp Hàn Vũ Thiên củng cố được một chút thực lực. Vô Giải Tiên Kiếm đột nhiên bay ra khỏi thức hải, run lên không ngừng như được triệu hoán. Hắn đứng dậy, vẻ mặt có chút nghi hoặc nói:
"Tiên kiếm cảm ứng? Bên trong này có thứ làm cho tiên kiếm phải rung động sao?"
Hàn Vũ Thiên bắt lấy chuôi kiếm, bắt đầu bước vào trong Tiên Vương Chi Địa. Nơi đây, tuế nguyệt ăn mòn, từ một tiên bảo trấn áp bát phương đã trở thành một phế tích, không còn chút uy nghiêm nào của ngày xưa. Hắn càng bước sâu vào bên trong càng thêm cảnh giác, bởi vì tiên khí bắt đầu dày đặc hơn bên ngoài rất nhiều. Mặt đất nứt toác, tiên thú khổng lồ lao thẳng tới, há miệng cạp xuống.
Tất cả những tinh hoa ngôn từ này là thành quả biên tập độc quyền của truyen.free, không thể sao ch��p hay tái sử dụng.