(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 372: Nhị hoàng tử.
"Ngươi vừa mới đột phá, tại sao lại có thực lực mạnh mẽ như vậy?"
Trần Lâm kinh ngạc nhìn thanh niên trước mắt, trong lòng thầm kinh hãi trước sức mạnh vừa rồi. Lực lượng được Chí Tổ gia trì cùng với thần lực đã có thể khiến lão ta bị thương. Tuy không nghiêm trọng, nhưng một tu sĩ Thần Cảnh tầng 1 lại có thể làm thương một vị Thần Cảnh tầng 3, quả là trước giờ chưa từng thấy. Hàn Vũ Thiên nhìn lão già nói:
"Ngươi mau rời khỏi đây đi, Băng Tình Cốc này không có cái gọi là bảo vật tiên tổ của các ngươi lưu lại đâu."
Trần Lâm nhìn Hàn Vũ Thiên, rồi lại nhìn sang Chu Minh, cộng thêm vị tiểu công chúa kia, là ba người có thực lực đáng gờm nhất trong mắt lão. Nếu bây giờ toàn lực khai chiến, chỉ dựa vào lão thì không có khả năng đánh bại ba người này. Còn hai người khác đối phó với đám Chí Tổ trẻ tuổi cộng thêm Băng Đào Tông phối hợp thì càng khó khăn, thậm chí phải bỏ mạng tại đây cũng không phải không có khả năng. Lão suy tính một hồi cũng nhượng bộ một bước, đợi khi quay về tông sẽ nhờ đến mấy vị trưởng lão giúp sức. Trần Lâm hóa thành luồng sáng, cùng hai vị trưởng lão khác rời đi. Hàn Vũ Thiên nhìn về phía Sở Tường Uyên, chắp tay nói:
"Đa tạ đã cho ta mượn bảo địa để đột phá Thần Cảnh, đây xem như là chút lòng thành của ta."
Hàn Vũ Thiên ném ra một quyển trục rơi vào tay nàng. Sở Tường Uyên nhìn quyển trục trong tay, khi quay lại nhìn thì Hàn Vũ Thiên đã cùng đám người của mình đi xa. Băng Đào Tông hừ lạnh nói:
"Công chúa điện hạ, có cần chúng ta ngăn cản bọn họ lại không?"
Sở Tường Uyên thu quyển trục vào trong túi trữ vật, lắc đầu nói:
"Mặc kệ họ, ta tiếp tục bế quan. Nói hoàng đô gọi thêm người đến hộ pháp đi, đám người Bích Đào Tông đó sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu."
Băng Đào Tông chắp tay nhận lệnh, liền phái một vị trở về hoàng đô nhờ chi viện. Còn Sở Tường Uyên tiếp tục bế quan tu luyện. Nàng cũng thực sự tò mò không biết quyển trục Hàn Vũ Thiên trao cho mình rốt cuộc là gì, lại khiến nàng cảm nhận được một luồng khí tức hài hòa đến thế. Hàn Vũ Thiên nhìn Nam Nguyệt Thiền nói:
"Nếu muốn chiến tranh để cứu lại hoàng đô của ngươi, chúng ta cũng cần phải có quân đội và tài nguyên, bằng không sẽ gặp bất lợi lớn. Ở xung quanh đây có thành trì nào đã bị chiếm đóng không?"
Nam Nguyệt Thiền tuy không biết Hàn Vũ Thiên hỏi như vậy là có ý gì, lập tức lấy ra tấm bản đồ và chỉ điểm những nơi đã bị Ngô Hoàng Đế Quốc chiếm đóng. Vừa hay, cách đó hai vạn dặm có một thành trì lớn tên là Phục Ma Thành. Nơi đây từng là một trong năm thành trì lớn nhất của Nam Minh Đế Quốc, giờ đã bị Ngô Hoàng Đế Quốc chiếm giữ, trở thành cứ điểm chứa đựng tài nguyên và quân lực tạm thời. Nhưng sau khi hợp tác cùng Tà Tinh Các thành công xâm chiếm hoàng đô, đa phần nhân lực ở đây đều đã bị điều đi. Hàn Vũ Thiên cùng đoàn người bước vào trong thành, quan sát một lúc lâu thì thấy trên đường buôn bán rất nhiều nô lệ, toàn bộ đều là chiến binh của Nam Minh Đế Quốc. Nam Nguyệt Thiền nhìn thấy con dân của mình bị trói buộc, đánh đập thì vô cùng căm hận, bàn tay giấu trong vạt áo nắm chặt lại. Hàn Vũ Thiên đi tới trung tâm thành trì thì thần thức bộc phát, không chút che giấu dò xét khắp thành, phát hiện nơi đây không hề có sự tồn tại của tu sĩ cực hạn Thần Cảnh tầng 3 như Chu Minh. Hắn vung tay, bàn tay khổng lồ che khuất bầu trời, giáng xuống không hề báo trước. Từ sâu trong phủ thành chủ lóe lên một bóng người, một đòn đối đầu trực diện với bàn tay khổng lồ. Hắn là thủ hạ của Ngô Hoàng Đế Quốc phái đến trấn thủ nơi đây, tên gọi Thái Hoà, tu vi đỉnh phong Thần Cảnh tầng 2. Thái Hoà không phải thành chủ nhưng cũng có sức ảnh hưởng không nhỏ, với tu vi như vậy cũng có thể nắm giữ một thành. Hàn Vũ Thiên vung tay, ma trảo rợp trời lao thẳng về phía các tu sĩ Ngô Hoàng Đế Quốc, tấn công tới tấp. Ma trảo chạm tới tu sĩ nào là nuốt chửng kẻ đó, biến thành ma thi. Ma thi điên cuồng lao về bốn phía, bắt giữ tu sĩ Ngô Hoàng Đế Quốc, dâng cho đám ma trảo thôn phệ. Thái Hoà kinh hãi tột độ khi lần đầu chứng kiến thủ đoạn luyện thi kinh khủng đến vậy, lập tức ra tay. Nhưng Công Tôn Vương Minh sao có thể để Thái Hoà được như ý? Phúc Hải Khuynh Thiên Quyền khuấy động không trung, giao tranh một chưởng với Thái Hoà, tức khắc khiến toàn thành chấn động dữ dội.
Nam Nguyệt Thiền đột nhiên một bước đạp lên không trung, sắc vàng kim chói lóa hiện ra giữa bầu trời, một đầu kim ô hư ảo vút lên, hót vang trời. Đó không phải là kim ô thuần túy, chỉ là sự hiển hóa của công pháp mà thôi. Tấm vải che mặt nàng rơi xuống, giọng nàng vang vọng khắp thành, nói:
"Các tướng sĩ của Nam Minh Đế Quốc, ta là công chúa Nam Nguyệt Thiền đến để viện trợ! Các ngươi nguyện ý để gia đình, thân quyến, bằng hữu của mình bị tiêu diệt sao? Các ngươi nguyện ý nhìn cảnh nước mất nhà tan sao? Hãy cùng ta đánh đuổi đám giặc này ra khỏi đây!"
Vị công chúa này nhìn thì ngây thơ, nhưng vào thời khắc này lại đứng ra kêu gọi những người đang ẩn nấp sâu bên trong Phục Ma Thành. Mà những tù nhân bị bắt làm nô lệ kia lại là những kẻ phấn khích nhất. Bọn họ trung thành tận tụy với nước mới gặp phải kết cục bi thảm như vậy. Giờ đây công chúa của bọn họ cũng đã đứng lên chiến đấu, thì cớ gì phải cam chịu cảnh nô bộc? Tất cả đồng loạt phản kháng, cầm lấy binh khí chiến đấu với những tu sĩ khác. Huệ Viên và Trương Bá cũng ra tay ứng cứu những nô lệ. Nam Nguyệt Thiền dù lời lẽ lay động lòng người, nhưng chỉ thấy những binh sĩ bị bắt làm nô lệ động thủ, còn toàn thành vẫn im lặng như tờ. Đột nhiên từ trong những dinh thự khác, mấy bóng người Chuẩn Thần Vương lao ra, ngăn cản Trương Bá và Hu�� Viên. Một nữ nhân mặc y phục tím, một bước đạp lên không trung, ánh mắt kiêu ngạo nhìn Nam Nguyệt Thiền nói:
"Ngươi đúng là không hổ danh đệ nhất mỹ nhân của nhân tộc. Nhưng đáng tiếc giờ đây Nam Minh Đế Quốc đã ở trước bờ vực diệt vong còn muốn vùng vẫy? Chi bằng khoanh tay chịu trói để bản tiểu thư đảm bảo an toàn cho cô đi gặp Ngô Hoàng thì thế nào?"
Nữ tử trước mắt nhìn quyến rũ nhưng tu vi thâm sâu khó lường, cũng là một vị đỉnh phong Thần Cảnh tầng 1. Nàng là Tam tiểu thư Tần Mẫn của Tần gia. Tần gia nổi tiếng Tam Đại tiểu thư, ai trong số bọn họ cũng là thiên kiêu bậc nhất vạn năm nay của Tần gia. Nam Nguyệt Thiền đánh ra nhưng lại bị nàng dễ dàng phẩy tay hóa giải. Tần Mẫn cười nói:
"Không chịu nghe lời, vậy thì bổn tiểu thư đành tự mình ra tay."
Nàng định động thủ thì một nam tử vận kim bào xuất hiện, dáng vẻ tiêu sái, ngăn cản, cười nói:
"Tần Tam tiểu thư xin dừng tay, Nam Nguyệt Thiền là người mà bổn thái tử để mắt đến."
Thái tử của Vân Phong Đế Quốc, Vân Phong Dược, thuộc về nước láng gi���ng giống như Băng Thiên Đế Quốc. Nhưng sự xuất hiện của vị thái tử này không đơn giản chỉ là muốn bảo hộ công chúa Nam Nguyệt Thiền. Hắn đến đây là mưu cầu tài nguyên chiến tranh. Nhưng hiện tại tận mắt nhìn thấy nhan sắc của vị đệ nhất nữ nhân của nhân tộc, Vân Phong Dược lại có một ý nghĩ khác trong đầu. Hắn quyết định sẽ cướp đoạt nàng, liền cười nói:
"Công chúa, ta là Thái tử Vân Phong Đế Quốc, Vân Phong Dược. Nếu công chúa nguyện ý trở thành thê tử kết tóc của bản thái tử, thì ta sẽ xin phụ hoàng đưa quân tiếp ứng Nam Minh Đế Quốc thoát khỏi tình thế khốn khổ này."
Nam Nguyệt Thiền đương nhiên nhìn ra được âm mưu của Vân Phong Dược. Nếu nàng đồng ý, tức là đã để cho Vân Phong Đế Quốc đường đường chính chính lấy danh nghĩa giúp Nam Minh Đế Quốc để dẫn đại quân tiến vào lãnh thổ. Như vậy, khi hai nước lớn giao chiến, còn Nam Minh Đế Quốc bị kẹp ở giữa, cho dù có thoát khỏi cảnh diệt vong thì quãng đời còn lại sẽ chỉ là một đế quốc bù nhìn, mặc cho kẻ khác thao túng. Một bóng người khác lướt tới, cũng là một nam tử nhưng khoác trên người y phục hoàng thất của Ngô Hoàng Đế Quốc, tu vi đỉnh phong Thần Cảnh tầng 1. Hắn liếc nhìn Vân Phong Dược, nói:
"Vân Phong Dược, mặc dù ngươi là Thái tử của Vân Phong Đế Quốc, nhưng đừng nghĩ có thể làm càn ở đây. Nếu như dám động vào thứ mà phụ hoàng của ta muốn, thì đừng trách ta không nể tình ngươi."
Thập Hoàng Tử Ngô Gia Thuận của Ngô Hoàng Đế Quốc, là một trong những vị hoàng tử nhỏ tuổi nhất. Hắn biết rõ đám người này vốn không có hảo ý nào, từ Tần Mẫn cho đến Vân Phong Dược. Nếu để bọn họ cướp được Nam Nguyệt Thiền vào trong tay, thì Ngô Hoàng Đế Quốc phải trả một cái giá lớn. Hàn Vũ Thiên liếc nhìn ba người trẻ tuổi ồn ào, vung tay một cái, một bàn tay băng giá đánh bay tất cả ra ngoài. Ba người bất ngờ bị đánh bay xa vài trăm trượng, vẻ mặt vô cùng tức giận. Hàn Vũ Thiên bình thản nói:
"Giết hết chúng."
Huỳnh Tiêu và Trúc Anh từ không gian trữ vật xuất hiện, theo lệnh Hàn Vũ Thiên tấn công nhóm người trẻ tuổi kia. Hai cỗ thi khôi ở đỉnh phong Thần Cảnh tầng 1. Trúc Anh chỉ là Thần Cảnh tầm thường, miễn cưỡng có thể giao thủ với một người trong số đó. Còn Huỳnh Tiêu, hộ pháp Tà Tinh Các, sở hữu tà pháp đáng sợ được cho là của một vị Chuẩn Thần Hoàng thời thượng cổ để lại. So với thời đại bây giờ, tà công này nhỉnh hơn một bậc, đủ sức một mình đối phó với hai vị thiên kiêu Vân Phong Dược và Tần Mẫn. Hàn Vũ Thiên lại lấy ra ma thi Vô Tuyền, lệnh nó làm hộ vệ cho Nam Nguyệt Thiền, còn bản thân thì hướng thẳng tới chiến trường, tiến hành thôn phệ đại lượng quân sĩ Ngô Hoàng Đế Quốc.
"Các ngươi còn chờ gì chứ? Giết hết những kẻ xâm nhập!"
Thái Hoà không còn đủ kiên nhẫn, lập tức quát lớn. Từ trong phủ thành chủ, vô số bóng người bay ra: hàng trăm vị cường giả Bán Thần và Chuẩn Thần, cùng với hơn ba mươi vị Chuẩn Thần Vương. Số lượng cường giả như vậy, hơn nửa không thuộc về người của Ngô Hoàng Đế Quốc mà là những kẻ đã trục lợi, chọn theo phe Ngô Hoàng Đế Quốc. Bên trong còn có hai vị cận vệ hoàng gia của Nam Minh Đế Quốc. Những người này lập tức phân tán khắp nơi, công kích đám ma thi. Giết hết ma thi này đến ma thi khác, không hề lưu thủ. Nhưng chỉ cần thân thể không bị phá hủy, chúng lại hết lần này đến lần khác khôi phục như ban đầu. Một vị lão già nhận ra điều bất thường, lập tức quát lớn nói:
"Tuyệt đối không được để lại nhục thân, bằng không chúng s�� tiếp tục hồi sinh!"
Những người khác nghe vậy cũng lập tức hạ sát chiêu, phá hủy ma thi không để lại cơ thể. Hướng Quản Hi xuất hiện trên không trung, một cước giậm xuống, trọng lực kinh khủng đè ép khiến đám người phải nằm rạp trên đất, hắn nói:
"Các ngươi còn làm trò gì nữa?"
Thanh Tuyền kết pháp ấn, chín cột thủy trụ phóng thẳng lên cửu thiên, tạo thành một chiếc lồng giam nhốt tất cả tu sĩ bên trong. Năng lượng Chí Tổ gia trì khiến trận pháp càng thêm cứng cỏi. Thái Hoà kinh ngạc khi thấy thủ đoạn của hai người trẻ tuổi kia, lập tức hạ lệnh:
"Ngăn bọn chúng lại!"
Bốn vị cao thủ Thần Cảnh của Ngô Hoàng Đế Quốc không còn ẩn nấp, lập tức ra tay muốn phá tan màn nước. Ngay khi công kích chạm vào, thần lực lập tức bị chuyển hóa, tiêu tan. Uy Lân xuất hiện, hừ lạnh nói:
"Cút!"
Ánh lửa quét ngang, chỉ trong một cái phất tay đã đánh lui toàn bộ. Bốn người liên thủ công kích, muốn dùng thời gian nhanh nhất để tiêu diệt kẻ địch trước mắt. Hàn Vũ Thiên một cước đạp ra, đã xuất hiện bên ngoài thành. Hắn hư��ng tới một doanh trại cách đó vạn dặm, nơi đang ngưng tụ một binh trận theo hiệu lệnh của một tướng soái tu vi Thần Cảnh tầng 1. Binh trận có ba tầng: vòng ngoài gồm hơn trăm vạn tu sĩ cấp Thánh Tông, năm mươi Đạo Tổ làm vòng thứ hai, trung tâm trận là bốn Chuẩn Thần Vương và một Thần Cảnh tầng 1 làm hạch tâm đại trận. Uy lực này có thể dễ dàng tiêu diệt một tu sĩ đỉnh phong Thần Cảnh tầng 1 chỉ bằng một kích. Hàn Vũ Thiên chính là đang nhắm thẳng vào doanh trại này. Trăm vạn hùng binh dùng cho chiến tranh, chẳng phải là vô cùng thích hợp sao? Tướng soái kia hạ lệnh, đại trận bắn ra một đoàn ngân quang, xuyên thủng không gian xung quanh, lao thẳng về phía Hàn Vũ Thiên. Ngay cả Hướng Quản Hi cũng hơi rùng mình, muốn ra tay hỗ trợ.
Nhưng Hàn Vũ Thiên đã truyền âm cho hắn không được tiến gần nửa bước. Hàn Vũ Thiên muốn thử xem sau khi đột phá, cơ thể của Lý Chiêu Lâm có ngăn cản nổi một kích của binh trận này hay không, Hàn Băng Thánh Thể này rốt cuộc có như lời đồn không. Hàn Vũ Thiên vung tay, băng liên xoáy chuyển. Liên hoa không ngừng khuếch đại, bao trùm lấy cơ thể hắn, tạo thành hộ thuẫn, ngăn cản đòn tấn công cường đại của binh trận. Ầm ầm, băng liên rạn nứt rồi vỡ tan, không gian cũng không còn nguyên vẹn, biến đổi không ngừng. Khói bụi tiêu tán, Hàn Vũ Thiên ôm ngực phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt tái nhợt, nhận lấy trọng thương kinh người. Tướng soái kia hừ lạnh nói:
"Vậy mà không chết! Tiếp tục tấn công!"
Đại trận binh pháp lần nữa ngưng tụ công kích, nhưng cũng phải mất thêm một ít thời gian. Hàn Vũ Thiên hừ lạnh, vung tay kéo vài cỗ ma thi từ trong thành ra, thôn phệ cấp tốc khôi phục thương thế, rồi bắn thẳng về phía doanh trại. Cơ thể hắn lập tức to lớn vạn trượng, phóng xuất thần uy đè ép xuống. Thần thức quét ngang thiên địa, khiến trăm vạn hùng binh tu vi Thánh Tông lập tức bị nghiền ép, sợ hãi không có chút lực phản kháng. Đạo Tổ thì run rẩy không dám vọng động, chỉ có những người cấp Chuẩn Thần Vương trở lên là vẫn còn một chút sức chống cự với thần uy này. Trận pháp dù mạnh đến mấy, nhưng đứng trước công kích tinh thần mà không vững tâm thì ngay phút chốc cũng có thể bị hủy diệt. Hàn Vũ Thiên thu nhỏ thân hình, rơi vào giữa đại quân trăm vạn, vung tay xuất ma trảo điên cuồng thôn phệ. Tướng soái thấy vậy lập tức phẫn nộ lao ra ngăn cản, nhưng năng lực Chí Tổ đã phong cấm, e rằng dùng lực lượng thể xác để ngăn cản hắn là không thể. Ma trảo càng thôn phệ, màu sắc càng thêm tối đen mù mịt, biến nơi đây như vùng đất bị tinh không tăm tối nuốt trọn. Hàn Vũ Thiên xuất hiện lần nữa trước mặt tướng soái kia, Băng Hỏa Kinh Quyền vung ra, trực tiếp đánh nát cánh tay phải của tướng soái một cách dễ dàng. Thân thể này đã đạt tới Thần Cảnh, nên uy lực của băng hỏa tất nhiên càng thêm cường đại, vượt xa so với trước. Tướng soái bị trọng thương bất ngờ, liền hoảng sợ chạy trốn, nhưng dưới gánh nặng của băng hỏa, vừa thiêu đốt thần hồn vừa làm chậm nhục thân, trong ngoài đều tổn hại, tốc độ của tướng soái đương nhiên giảm mạnh.
"Võ Vương, cứu ta!"
Tướng soái điên cuồng chạy về một hướng, thét lên trong hoảng sợ. Hàn Vũ Thiên áp sát, một quyền nữa nện xuống, đấm cho tướng soái rơi xuống mặt đất, toàn thân bê bết máu, không thể di chuyển được nữa. Một cước đạp lên, ma khí trào ra. Không gian chấn động, một âm thanh uy nghiêm giáng xuống, đè nặng lên người Hàn Vũ Thiên. Một trung niên râu rậm, thân mặc chiến giáp, uy nghiêm vô thượng, khoanh tay đứng đó như quân vương thiên hạ, nhìn Hàn Vũ Thiên nói:
"Nếu ngươi dám giết hắn, bản thân sẽ nhận phải kết cục không tốt."
Khí tức của vị Võ Vương ấy vậy mà là tu sĩ Thần Cảnh tầng 3, còn kém chút nữa là đạt tới đỉnh phong. Võ Vương Ngô Đài, một trong Tam Vương của Ngô Hoàng Đế Quốc, vậy mà chấn thủ tại đây, khiến những kẻ vốn muốn thừa nước đục thả câu ở Phục Ma Thành đều lộ vẻ mặt âm trầm. Bọn họ cứ ngỡ Ngô Hoàng Đế Quốc đã điều toàn bộ cường giả đến hoàng thành, nhưng thật không ngờ, nơi này lại còn ẩn giấu một vị cao thủ mạnh mẽ như Võ Vương. Hàn Vũ Thiên không nói gì, cước bộ nhấc lên, đạp thẳng xuống, xuyên thủng ngực tướng soái bên dưới, ma khí trào ra luyện hóa thành một cỗ ma thi vô hồn. Ng�� Đài trầm mặc, một quyền nện xuống, mang theo uy nghiêm vô thượng của bậc thánh thần. Nhưng từ phía xa, một cột ngân sắc phóng ra, đánh thẳng vào người Võ Vương, khiến một quyền đang ngưng tụ kia sụp đổ. Võ Vương vì vậy mà lui ra vài bước, vẻ mặt tức giận nhìn về phía doanh trại. Điều khiến lão ta khiếp sợ chính là toàn bộ doanh trại lại tản ra ma khí nồng đậm, toàn bộ cao thủ bên trong đều đã bị luyện hóa thành ma khôi. Hàn Vũ Thiên bình thản nói:
"Trở về khiển trận."
Ma thi tướng soái nhận lệnh, cấp tốc bay về đại trận. Nếu binh trận có hai vị Thần Cảnh làm hạch tâm khiển trận, thì sẽ càng thêm cường đại, có thể so sánh với một kích toàn lực của Thần Cảnh tầng 3 sơ giai. Võ Vương hừ lạnh, một quyền vung ra, muốn tiêu diệt hoàn toàn thiếu niên trước mắt. Hàn Vũ Thiên đạp ra Băng Ảnh Tam Bộ. Thân hình lóe lên, đã biến mất, tránh thoát đòn tấn công. Băng Hỏa Kinh Quyền vung ra cũng khiến Võ Vương hơi bất ngờ, nhưng hắn cũng thuận tay đánh trả, quyền pháp va chạm ầm ầm một tiếng, kim quang và băng hỏa chia bầu trời làm hai n���a. Hàn Vũ Thiên lùi lại một bước, hơi cau mày nói:
"Đúng là không đủ mạnh. Nếu là nhục thân chân chính của ta đột phá Thần Cảnh, thì một quyền này, dưới Thượng Vị Thần Cảnh, không ai có thể đỡ nổi. Nhưng mà thân thể của Lý Chiêu Lâm này cũng không tệ. Hàn Băng Thánh Thể nếu đạt đến Đại Thành, cũng có thể dung hòa với Băng Cực Thuần Âm Thể một chút, đạt được Trung Giai thì cũng không tệ."
Hàn Vũ Thiên khẽ nắm chặt bàn tay, nhìn về phía Võ Vương Ngô Đài nói:
"Ngươi rất phù hợp để ta luyện quyền."
Thân hình chớp động rất nhanh, đã áp sát Võ Vương, cùng cường giả đỉnh phong giao thủ, tạo thành từng đợt xung kích mạnh mẽ khuếch đại khắp thiên địa, khiến sinh linh sợ hãi điên cuồng chạy trốn. Những người trong thành chứng kiến cảnh này cũng sợ hãi tột cùng trước thiếu niên lạ mặt kia. Dùng tu vi Thần Cảnh tầng 1 mà lại giao thủ với một vị Thần Cảnh tầng 3 Thượng Vị. Đặt trên toàn bộ đại lục nhân tộc, dường như chỉ có duy nhất tuyệt đại thiên kiêu Sở Tường Uyên là có thể làm được điều này. Võ Vương giao thủ một lúc lâu mới trầm mặc nói:
"Ngươi không phải là người của nhân tộc thế giới này?"
Võ Vương là cao thủ đỉnh phong của nhân tộc, đương nhiên biết được sự tình ngoại giới sẽ giáng lâm sau vạn năm. Mà quyền pháp Hàn Vũ Thiên thi triển trước giờ chưa từng được ghi chép trong lịch sử. Võ Vương đam mê quyền pháp, một lòng hướng đạo, tất nhiên đã truy cầu quyền đạo tới mức thâm sâu khó lường, nhìn qua cũng biết được tất cả quyền pháp trên toàn bộ Chân Mộc Thổ Giới. Nhưng quyền pháp mà thiếu niên này sử dụng, từ trước tới nay chưa từng nghe nói qua, chứ đừng nói là xuất hiện. Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói:
"Ngươi sắp chết rồi, không cần phải biết nhiều như vậy."
Võ Vương một quyền vừa giao thủ lập tức thấy không ổn, nhanh chóng dùng phòng ngự, thì phía sau lưng Hàn Vũ Thiên, ma quang kinh người bắn tới, đẩy lui Ngô Đài văng ra trăm bước mới dừng lại thân hình. Tuy đòn này không khiến hắn bị thương nặng, nhưng cũng khiến Võ Vương phải chịu chút chật vật không nhỏ. Còn chưa kịp để Võ Vương định hình, băng hỏa quyền lại tới, đấm cho hắn đập thẳng xuống mặt đất, xuyên qua hơn trăm trượng lớp đất đá mới ngưng lại. Toàn bộ hít vào một ngụm khí lạnh, thật không ngờ Võ Vương vậy mà bị đánh bại chỉ trong một đòn. Mặt đất vỡ toác, kim quang phóng xuất, một đạo cự quyền đấm tới. Hàn Vũ Thiên lui ra sau, một quyền ngăn cản, lại bị đẩy ngược ra ngoài, vẻ mặt âm trầm, toàn thân hơi chấn động. Võ Vương toàn thân kim quang lao ra, một quyền đấm tới, tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, thì một bóng dáng già nua xuất hiện, nhẹ nhàng chộp lấy bàn tay của Võ Vương. Chu Minh cuối cùng cũng động thủ, một luồng áp lực kinh người đè xuống người Võ Vương, khiến hắn không thể nào động đậy được. Khoảng cách giữa Cực Hạn và Thượng Vị là một trời một vực, một kích cũng đủ để khiến Võ Vương trọng thương, chứ đừng nói là ngăn cản một đòn công kích toàn lực này. Hàn Vũ Thiên bình thản nói:
"Giết hắn."
Hàn Vũ Thiên đương nhiên sẽ không đích thân giết Võ Vương, điều này sẽ làm mất rất nhiều thời gian của hắn. Đột phá Thần Cảnh, đương nhiên hắn có thể giết một tên Võ Vương, nhưng cũng không dễ dàng gì. Chu Minh vung tay, hỏa diễm bốc lên đầy trời, quyền pháp ngưng tụ thành hình giữa hư không, giáng xuống một kích, đập cho Võ Vương trọng thương, không có sức hoàn thủ. Võ Vương nằm trên mặt đất, phun ra máu tươi, vẻ mặt hoảng sợ nói:
"Đây là sức mạnh của cực hạn Thần Cảnh! Ngươi là ai? Tại sao lại nhúng tay vào chuyện của Ngô Hoàng Đế Quốc?"
Chu Minh híp mắt lại, sát cơ nổi lên, bao trùm ngàn vạn dặm. Nguyên thần khổng lồ xuất hiện giữa trời cao, tỏa ra hỏa diễm xích hồng như muốn thiêu rụi vạn vật. Lão ta hừ lạnh nói:
"Ngô Hoàng Đế Quốc các ngươi ngang nhiên xâm chiếm đất nước của ta, nhà của ta, tàn hại đồng bào của ta, bằng hữu của ta, vậy mà nói ta không được nhúng tay vào sao? Hôm nay, lão phu sẽ cho ngươi chết một cách minh bạch. Lão phu tên là Chu Minh, Xích Bích Thần Quân!"
Nguyên thần hỏa diễm chọc trời, một tay chộp xuống, trực tiếp xóa bỏ sinh cơ của Võ Vương Ngô Đài một cách dễ dàng. Hàn Vũ Thiên lướt tới, ma khí quấn lấy nhục thân, điên cuồng luyện hóa, rất nhanh đã biến Võ Vương trở thành một ma khôi cường đại. Quyền pháp chú trọng luyện thể và lực lượng tự thân, vừa hay ma thi lại chuyên dùng nhục thể để tấn công, càng làm lực lượng của ma khôi Võ Vương tăng thêm không ít. Con bài tẩy mà Ngô Hoàng Đế Quốc ẩn giấu sâu trong Phục Ma Thành không phải là Thái Hoà cùng những vị Thần Cảnh, Chuẩn Thần Vương hay đại quân trăm vạn Thánh Tông, mà chính là Võ Vương Ngô Đài, một trong Tam Vương của Ngô Hoàng Đế Quốc. Vậy mà lại bị địch thủ dễ dàng bóp chết, còn luyện hóa thành khôi lỗi. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, bình thản nói:
"Phàm là kẻ tham gia vào chuyện hôm nay, đều phải chết! Giết!"
Võ Vương ma thi bùng nổ, một thân tu vi Thần Cảnh tầng 3 lao thẳng vào trong Phục Ma Thành. Sự điên cuồng và mạnh mẽ của một vị từng là Võ Vương khi còn sống là cường đại tới mức nào. Mỗi một đường Võ Vương quét ngang, không ai có thể ngăn trở, dù liên thủ tấn công cũng không thể làm gì được. Rất nhanh, chỉ trong vài canh giờ, các thế lực thừa nước đục thả câu hay phe Ngô Hoàng Đế Quốc đều bị bắt gọn. Đa số đều bị luyện hóa thành ma thi. Chỉ có một vài cao tầng chủ chốt là bị bắt giam, đưa về phủ thành chủ tra hỏi ngọn ngành. Được đối đãi đặc biệt nhất, có lẽ là vị Thập Hoàng Tử của Ngô Hoàng Đế Quốc. Nam Nguyệt Thiền ngồi ở chủ vị, nhìn Thập Hoàng Tử bị trói nằm trên mặt đất. Hai bên đều là ma thi được Hàn Vũ Thiên luyện hóa, làm thủ vệ cho nàng. Bất luận ai giờ phút này chứng kiến cảnh này, đều lạnh toát người bởi ma lực phát ra từ từng cỗ ma thi. Nàng tiến hành tra hỏi Thập Hoàng Tử, dùng tất cả phương pháp tra tấn của Nam Minh Đế Quốc mà nàng biết lên người hắn. Dù là một công chúa nổi danh hiền đức, nhưng đứng trước cảnh đất nước sắp rơi vào bờ vực diệt vong, tâm tính nàng cũng cần phải thay đổi để phù hợp với tình thế hiện tại. Võ Vương Ngô Đài chết, đương nhiên trên thân hắn có lưu lại ấn ký của đế quốc, sẽ lập tức phát tín hiệu về hoàng đô. Nhưng Hàn Vũ Thiên khi giết Võ Vương vẫn lưu lại một đạo linh hồn, cốt để không đánh rắn động cỏ. Thông tin báo về rằng tài nguyên chiến tranh ở Hoàng Đô Ngô Hoàng Đế Quốc sẽ được chuyển về Phục Ma Thành trong nửa tháng tới. Cao thủ trong đó đương nhiên sẽ không ít hơn so với Phục Ma Thành hiện tại. Hàn Vũ Thiên cũng cần chuẩn bị, tiến hành bế quan củng cố tu vi cho thân thể Lý Chiêu Lâm.
Mọi việc bên ngoài đều do Nam Nguyệt Thiền và đám người nàng phụ trách. Tài nguyên được đưa vào trong động phủ nhiều vô số kể. Ma thi Vô Tuyền và Trúc Anh đều chỉ kém một chút nữa là đột phá cảnh giới tiếp theo. Hàn Vũ Thiên cũng không keo kiệt, lập tức đem mấy cỗ ma thi tu vi Chuẩn Thần Vương đến cho bọn chúng thôn phệ, tăng cao thực lực. So về chất, ma thi tu vi càng cao thì sẽ càng mạnh hơn nhiều so với số lượng trăm vạn hùng binh kia. Hàn Vũ Thiên còn dự định, khi kết thúc trận chiến này, sẽ dùng cơ thể của Lý Chiêu Lâm thôn phệ đại lượng ma thi, tấn cấp nó thành Ma Hoàng Thi. Nhưng trước hết cũng cần phải luyện hóa ra một nhục thân đàng hoàng cho bản thân. Bế quan nửa tháng, động phủ nổ vang một tiếng. Thực lực của Hàn Vũ Thiên cũng đã ổn định, tùy ý có thể sử dụng thần lực, không còn rào cản như khi mới đột phá nửa tháng trước. Thời gian ước tính, đám người Ngô Hoàng Đế Quốc kia cũng đã sắp tới. Võ Vương Ngô Đài thu liễm toàn bộ ma khí, trong con ngươi cũng hiện ra một chút linh tính. Hàn Vũ Thiên điều khiển một phần linh hồn còn sót lại của Võ Vương, để hắn làm việc cho mình thuận lợi hơn chút. Đợi thêm vài ngày nữa, một đoàn xe ngựa phi tới. Dẫn đầu là một tướng quân hoàng giáp, vẻ ngoài không giận mà uy. Người này chính là Mục Quân Đại Tướng, tu vi đỉnh phong Thần Cảnh tầng 3, cường đại hơn Võ Vương Ngô Đài rất nhiều. Võ Vương cùng một vài vị cao tầng Ngô Hoàng Đế Quốc tiếp đón, chắp tay nói:
"Đại Tướng đường xa vất vả rồi, mời vào nghỉ ngơi."
"Võ Vương khách khí. Chúng ta bàn chính sự trước rồi nghỉ ngơi sau cũng chưa muộn. Tài nguyên chiến tranh không quá hai canh giờ nữa sẽ tới. Trước hết, xin tiếp đón hoàng tử điện hạ."
Mục Quân Đại Tướng rất cung kính nhìn về phía cỗ xe ngựa vừa mới xuất hiện. Từ bên trong bước xuống một thanh niên dáng vẻ bình thường, y phục cũng không khác gì một công tử tầm thường. Hàn Vũ Thiên đột nhiên được truyền tới một đoạn ký ức của Ngô Đài, liền biết đây là Ngô Tước Tử, Nhị Hoàng Tử của Ngô Hoàng Đế Quốc. Tuổi trẻ đã thao túng một nửa hoàng triều. Võ Vương và Mục Quân chính là người của Nhị Hoàng Tử Ngô Tước Tử này. Bề ngoài tầm thường nhưng thiên phú và mưu lược đích thị là của một quân vương thiên hạ. Tu vi siêu việt, trẻ tuổi đã là đỉnh phong Thần Cảnh tầng 2, chỉ kém hơn so với vị thái tử kia một chút. Võ Vương Ngô Đài chắp tay nói:
"Nhị Hoàng Tử cũng đích thân tới, quả nhiên là đại công cáo thành."
Nhị Hoàng Tử tới sát gần Võ Vương, cung kính hành lễ nói:
"Đều là nhờ hoàng thúc tương trợ cho Tước nhi."
"Tài nguyên chiến tranh nhiều hơn cả dự tính, đấu giá hội lần này phải mau chóng tiến hành. Nghe nói bên phụ hoàng có động tĩnh."
Ngô Tước Tử truyền âm cho Võ Vương Ngô Đài, nhưng thực chất toàn bộ đều được Hàn Vũ Thiên nghe hết. Đương nhiên kế hoạch đấu giá này hắn cũng đã biết từ trước thông qua những phần ký ức của linh hồn Võ Vương. Nhưng đáng tiếc cho vị Nhị Hoàng Tử này, toàn bộ Phục Ma Thành đều đã trở thành sân nhà của Hàn Vũ Thiên. Hắn đang không muốn đánh rắn động cỏ, đợi bọn chúng toàn bộ bước vào thành rồi mới một lưới tóm gọn. Võ Vương Ngô Đài cười nói:
"Hoàng tử điện hạ, Võ Vương ta có một món quà muốn dâng lên người, chắc hẳn người sẽ rất thích."
Ngô Tước Tử vẻ mặt hứng thú nói:
"Là lễ vật gì mà khiến hoàng thúc đích thân đem tới vậy?"
Ngô Đài vỗ tay, liền có mấy người Nam Minh Đế Quốc bị trói đưa tới trước mặt Ngô Tước Tử và Mục Quân, khiến hai người họ con ngươi co rút lại, vẻ mặt không thể tin được chuyện trước mắt. Một nữ tử tuyệt đẹp bị trói, chính là điểm thu hút ánh nhìn của hai người họ. Đệ nhất mỹ nhân Nam Nguyệt Thiền, vậy mà lại rơi vào trong tay Võ Vương Ngô Đài! Ngô Tước Tử vẻ mặt hưng phấn nói:
"Hoàng thúc, ngài vì sao lại bắt được nữ nhân này? Ta và các hoàng tử khác điên cuồng truy sát vẫn không tìm ra được chút tung tích nào, vậy mà nàng lại rơi vào tay thúc."
Võ Vương Ngô Đài sắc mặt nghiêm trọng, chắp tay nói:
"Nhị Hoàng Tử, nếu điện hạ đáp ứng sẽ không truy cứu tội trạng của lão thần, thì ta mới dám nói."
Ngô Tước Tử vui vẻ nói:
"Được, được, ta chắc chắn sẽ bảo hộ hoàng thúc bằng mọi giá."
Võ Vương Ngô Đài do dự hồi lâu mới nói:
"Nam Nguyệt Thiền là do Thập Hoàng Tử bắt giữ được. Lão thần kiến nghị đưa nữ nhân này dâng cho Nhị Hoàng Tử, nhưng Thập Hoàng Tử lại không đồng ý, muốn đem lên Hoàng đế bệ hạ tự mình nhận thưởng. Lão thần bạo gan đành phải cướp nàng từ tay Thập Hoàng Tử và nhốt ngài ấy vào trong lao ngục, chờ Nhị Hoàng Tử tới xử trí."
Ngô Tước Tử nghe vậy cũng quay đầu nhìn sang Mục Quân, hai người rơi vào trầm tư hồi lâu, rồi cùng nhẹ gật đầu. Ngô Tước Tử cười nói:
"Võ Vương yên tâm, ta biết phải làm như thế nào. Công của ngài không nhỏ. Còn về phần tiểu tử Ngô Gia Thuận kia, chờ đến khi đấu giá kết thúc, ta sẽ đích thân luận tội cũng chưa muộn."
Võ Vương chắp tay mời hai người bước vào trong phủ thành chủ, rồi cũng giải đám người Nam Minh Đế Quốc trở về ngục tối. Không lâu sau, vô số chiến hạm chở đầy vật tư xuất hiện trên bầu trời, vô số thủ vệ đứng trên đó. Đáng chú ý nhất là một đoàn người vận hắc bào, đeo mặt nạ đủ loại hình dáng, gọi là Hắc Y Vệ của Hoàng Đế Ngô Hoàng Đế Quốc. Hắc Y Vệ là lực lượng mạnh nhất của hoàng đô, cao thủ bên trong toàn bộ đều từ Chuẩn Thần trở lên, được tuyển chọn nghiêm ngặt, là bề tôi trung thành của Hoàng đế bệ hạ. Dù Nhị Hoàng Tử âm thầm nắm được một nửa hoàng triều, cũng không dám vọng động là do có sự tồn tại của Hắc Y Vệ. Bề ngoài, Ngô Hoàng Đế Quốc có Tam Vương, Tứ Tướng và các quan triều đình, nhưng mặt tối lại tồn tại Hắc Y Vệ còn mạnh mẽ hơn đâu chỉ một hai phần. Hắc Y Vệ ngày thường sẽ không bao giờ xuất hiện, mà theo chỉ thị của Hoàng đế làm một số nhiệm vụ tối mật mà ngay cả hoàng tử hay thái tử cũng không thể nào biết được. Nhưng giờ đây, Hoàng đế lại hạ lệnh cho một nhóm Hắc Y Vệ đi đến Nam Minh Đế Quốc không chỉ đơn thuần là giám sát và bảo hộ tài nguyên chiến tranh được vận chuyển tới nơi an toàn, mà còn là thăm dò ý đồ của các vị hoàng tử. Vị Hắc Y Vệ dẫn đầu lần này tên là Quang Thái, tu vi không sai biệt lắm là một vị đỉnh phong Thần Cảnh tầng 3, thiếu chút nữa thì chính là cực hạn Thần Cảnh. So với Mục Quân thì mạnh hơn nhiều. Quang Thái ngồi trong phòng, tay cầm tách trà lắc lư nhưng không uống, nói:
"Nhị Hoàng Tử, ngài gọi ta đến đây là có chuyện gì?"
Ngô Tước Tử vung tay, một màn sáng cách âm bao trùm lên căn phòng. Hắn cười nói:
"Ta là một người thẳng thắn, cũng không muốn vòng vo với ngài làm gì. Quang Thái, ngài có muốn hợp tác với ta không?"
"Hợp tác? Hợp tác như thế nào?"
Quang Thái ngừng việc lắc tách trà trong tay, đôi mắt giấu sâu trong chiếc mặt nạ lóe lên một tia hứng thú. Hắn nghe nói Nhị Hoàng Tử mưu sâu hiểm độc, nay gặp mặt quả nhiên không sai. Đến cả Hắc Y Vệ của Hoàng đế cũng dám lôi kéo vào phân tranh hoàng thất, thì vị hoàng tử này có lá gan không nhỏ. Võ Vương Ngô Đài bên cạnh cười nói:
"Đương nhiên là phân chia tài nguyên chiến tranh như thế nào cho phải."
Quang Thái bóp bể tách trà trong tay, khí tức bao trùm lên toàn bộ căn phòng, giọng trầm thấp mang theo sát cơ kinh người nói:
"Các ngươi to gan dám nhòm ngó đồ vật của Hoàng đế bệ hạ? Có tin lão phu một chưởng liền giết toàn bộ các ngươi không?"
Ngô Tước Tử ngồi yên không động, tựa như không xem đó là một lời uy hiếp, ngược lại còn bình thản nói:
"Quang Thái, ngài không thử nghĩ lại một chút sao? Phụ hoàng là người như thế nào, ngài ở bên cạnh là người hiểu rõ hơn ai hết. Tu vi của ngài tuy chỉ thiếu một chút là đột phá tới cực hạn, nhưng tài nguyên tiêu tốn lại vô cùng lớn, cộng thêm tuổi của ngài đã cao, không chừng vạn năm nữa thọ mệnh sẽ tận. Dù đột phá đến cực hạn cũng không sống được bao lâu nữa. Vốn dĩ phụ hoàng ta có thể dễ dàng dùng tài nguyên trợ giúp ngài đột phá, nhưng vẫn chưa từng làm như vậy là vì sao? Ngài không rõ sao?"
Quang Thái đột nhiên im lặng, đôi mắt trong chiếc mặt nạ bất chợt nheo lại, lộ rõ một tia hận ý đối với Hoàng đế mà mình phục tùng bấy lâu nay. Đúng như Nhị Hoàng Tử đã nói, lão ta vốn đã có khả năng đột phá, nhưng Hoàng đế một mực trì hoãn, ngược lại còn âm thầm dùng tài nguyên bồi dưỡng những người trẻ tuổi khác sau lưng lão. Mặc dù Quang Thái rất căm hận, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn vì một lòng tận trung với Hoàng đế. Giờ đây, cơ hội Nhị Hoàng Tử đưa ra trước mắt chính là ngòi nổ kích hoạt sự bất mãn mà lão đã chôn giấu bấy lâu nay đối với Hoàng đế. Người không vì mình trời tru đất diệt. Quang Thái thu hồi khí tức, hít một hơi thật sâu nói:
"Lần hành động này ta sẽ âm thầm an bài. Các ngươi liệu mà hành sự, đừng để bị phát hiện."
Ngô Tước Tử chắp tay nói:
"Quang Thái yên tâm, kết thúc vụ này ngài đương nhiên lập được đại công. Đấu giá hội ba ngày sau sẽ bắt đầu."
Quang Thái đứng dậy, biến mất không để lại chút hành tung nào. Thời gian trôi qua, ba ngày sau, buổi đấu giá diễn ra ở Vân Hi Các. Rất nhiều thế lực khắp nơi trên đại lục, vì miếng bánh ngon Nam Minh Đế Quốc này mà đến. Không biết thông tin lộ ra từ đâu, Vân Hi Các sẽ đấu giá rất nhiều vật phẩm trân quý, khiến các thế lực ở các thành lân cận cũng kéo đến theo, làm cho kế hoạch của Hàn Vũ Thiên có chút thay đổi. Ngô Tước Tử và người của Ngô Hoàng Đế Quốc đến buổi đấu giá, ngồi quan sát như những người tham gia đấu giá bình thường. Sau ba ngày, Quang Thái cũng đứng ở bên cạnh, hiển nhiên đã hoàn toàn theo phe của vị Nhị Hoàng Tử này. Hàn Vũ Thiên suy đoán, nếu Nhị Hoàng Tử này không chết ở đây thì sớm muộn cũng sẽ trở thành một vị Hoàng đế cực kỳ thâm sâu. Đánh thẳng vào tâm ma để thu phục lòng người, quả nhiên đủ mưu lược để làm một vị vương giả. Buổi đấu giá diễn ra vô cùng suôn sẻ, không hề có chút sai sót nào. Hàn Vũ Thiên đột nhiên từ trong đám đông đứng dậy, bàn tay khẽ phẩy, băng khí phóng xuất, áp đảo toàn bộ tu sĩ xung quanh.
Bản quyền dịch thuật và hiệu đính thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.