Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 358: Đột Phá Chí Tổ.

Nhạn Lạc nhìn Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn, nói:

"Nếu cứ tiếp tục e rằng không ai thoát được. Toàn lực ứng phó đi! Vạn Kiếm Triệu Thánh, Bách Kiếm Hạ Vạn Linh Hóa Huyết Hải!"

Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn cũng rống lên, lôi quang kinh người bùng phát, hội tụ trên đỉnh đầu hóa thành một quả cầu sấm sét. Ngọc Nữ Thần Đế trường kiếm lóe lên kim quang chói lọi, mang theo thần uy cực thịnh, hóa thành bảo kiếm vô tận chém tới. Chiến Đạt Xá vung trường thương, ngưng tụ phong hỏa hóa thành cự điểu phá không mà đến. Mộ Dung Chúc vung trường đao chém ra vô tận lưu tinh, liên kết cùng hai người kia tấn công.

"Kim Lai Vô Ngã."

"Phong Hỏa Vô Biên."

"Lưu Tinh Hạ Giới!"

Chỉ trong khoảnh khắc va chạm, một nửa quốc gia đã hóa thành phế tích. Nhạn Lạc cau mày, trường kiếm lóe sáng, cùng Ngọc Nữ và Chiến Đạt Xá lao vào cận chiến không ngừng. Nếu cứ tiếp tục, đợi khí thần hồn của hắn suy giảm, kết cục sẽ là hồn phi phách tán. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn vết thương cũ còn chưa lành hẳn, không thể một mình độc chiến hai vị Thần Tổ như thời kỳ hoàng kim của mình. Hiện tại, đấu với Mộ Dung Chúc cũng chỉ ngang tài ngang sức mà thôi. Cuộc chiến của năm vị Thần Cảnh trên bầu trời diễn ra không ngừng. Ba đại đế quốc và Huyết Chu Nhai cũng không dám chen ngang vào cuộc chiến cấp độ Thần Tổ. Các cường giả Thần Cảnh viên mãn của họ được cử ra chỉ để hộ pháp, tránh cho sinh linh thương vong ngày càng nhiều.

Tại Huyết Chu Nhai, một cột máu phóng thẳng lên cửu thiên. Một lão già toàn thân khô khốc như một pho tượng cổ ngàn vạn năm. Lão ta nhìn bầu trời phương xa, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng. Những tà tu xung quanh đồng loạt quỳ một chân xuống đất, đồng thanh hô:

"Cung nghênh Huyết Nhai Thần Chủ thức tỉnh."

Huyết Chu Nhai chính là nơi được đặt theo tên lão, là thiên đường của các cường giả tà tu. Bất luận ai cũng vô cùng tôn kính người đã mở ra một con đường sống cho tà tu trong thiên hạ. Huyết Nhai nhìn bầu trời, giọng nói già nua vang lên:

"Triệu tập tất cả đến đây, cùng ta tạo trận bảo hộ Huyết Chu Nhai!"

Ngay khi lão già xuất hiện ở Huyết Chu Nhai, toàn bộ cường giả Thần Cảnh, Chuẩn Thần, Bán Thần, Đạo Tổ, Thánh Tông lập tức hội tụ về đây, cùng lão kết thành đại trận huyết sát mạnh nhất, bao phủ nơi ở duy nhất của chúng tu sĩ, ngăn không cho công kích của năm vị Thần Tổ ảnh hưởng tới. Thiên Tân Đế Quốc bộc phát hồng quang kinh người. Vị lão già mặc hoàng bào ngồi trên long ỷ, vẻ mặt ngưng trọng, phất tay một cái. Vô s�� tu sĩ ẩn sâu trong hoàng đô lập tức phóng thẳng ra ngoài, lấy hoàng đô làm trung tâm kết thành đại trận bao phủ toàn bộ quốc gia. Hoàng Ly Thánh Quốc và Vân Đạo Thần Tông cũng tương tự lập ra đại trận bảo hộ sinh linh khỏi cuộc chiến kinh khủng đó.

Nhạn Lạc vừa ngăn cản một thương của Chiến Đạt Xá, Ngọc Nữ đã sát bên, một kiếm quét tới. Tuy nhiên, từ hư không một khe nứt mở ra, hư ảnh một đầu mãng xà chui ra, há miệng ngậm lấy lưỡi kiếm của nàng. Không gian vặn vẹo, vô số tiểu xà chui ra hình thành bậc thang dẫn xuống. Một nữ tử cung trang đỏ thẫm, chân trần, chậm rãi bước ra từ bên trong, vẻ đẹp kiều diễm quyến rũ vô cùng. Một ánh nhìn của nàng có thể hút hồn toàn bộ sinh linh. Ngọc Nữ Thần Đế cau mày hỏi:

"Tuyết Nguyệt, ngươi đến đây làm gì?"

Tuyết Nguyệt Xà Vương, tộc trưởng đương nhiệm của Xà Nhân Tộc, không trả lời. Bậc thang phía sau lưng nàng hóa thành bảo tọa, thân hình kiều diễm đầy đặn ngồi xuống, chống cằm, nở nụ cười câu hồn, nói:

"Bản vương đến cũng phải có lý do sao?"

Nàng ta không mang hình dạng nửa người nửa rắn như những tộc nhân khác, bởi nàng đã thức tỉnh huyết mạch Tinh Vân Hoàng Xà – một trong thập đại hoàng xà mạnh nhất đại lục trong lịch sử Xà Nhân Tộc. Tuyết Nguyệt nhìn bàn tay trắng nõn của mình, mỉm cười nhìn Nhạn Lạc, nói:

"Vị cường giả này có kiếm pháp rất siêu cường, bản vương rất hứng thú. Chúng ta có thể hợp tác đẩy lui bọn chúng, ngươi thấy sao?"

Chiến Đạt Xá cau mày, vẻ mặt khó coi, nói:

"Xà Nữ, ngươi nói như vậy là ý gì?"

Mộ Dung Chúc híp mắt lại, nói:

"Lẽ nào ngươi muốn chống lại bọn ta? Không sợ sau chuyện này ba đại đế quốc sẽ vây công Xà Nhân Tộc sao?"

Tuyết Nguyệt không hề sợ hãi, vẻ mặt còn vô cùng xem thường Mộ Dung Chúc, nói:

"Dựa vào ba thế lực này thôi sao? Mặc dù Xà Nhân Tộc bọn ta ở gần lãnh địa nhân tộc nhất, nhưng bao nhiêu năm nay các ngươi có dám động vào không? Bản Vương đứng trên lãnh địa nhân tộc cũng không ai dám ngăn trở, ba tên Thần Tổ cũng dám hống hách?"

Ngọc Nữ Thần Đế bình thản nói:

"Tuyết Nguyệt, chúng ta giao chiến nhiều năm cũng xem như chỗ quen biết. Nếu ngươi đến vì Băng Liên Cực Hàn thì muộn rồi, nó đã bị đám người này lấy đi, bởi vậy bọn ta mới liên thủ đánh chúng."

Tuyết Nguyệt che miệng cười duyên dáng, nói:

"Tên Hậu Mã đúng là nhiều chuyện thật. Chuyện của bản vương cũng dám nói cho người ngoài biết, xem ra không nên giữ hắn lại trong tộc rồi."

Vừa dứt lời, bàn tay nàng bóp mạnh vào không gian, bàn tay trắng nõn xuyên qua tầng tầng không gian thế giới, bắt lấy Hậu Mã kéo đến chỗ nàng một cách dễ dàng. Không kịp để tên này trăn trối, nàng trực tiếp g·iết c·hết không lưu lại thần hồn. Ngọc Nữ nhướng mày, nói:

"Một Thần Cảnh thượng vị suy cho cùng vẫn là trụ cột trong tộc, vậy mà ngươi cũng g·iết đi."

Tuyết Nguyệt hừ lạnh, nói:

"Trong tộc ta những năm vừa qua phát triển không ít, một tên này cũng không làm giảm đi bao nhiêu chiến lực đâu. Mà nói cho các ngươi biết chuyện này cũng không sao, bản vương không cần đến Băng Liên Cực Hàn vẫn có cách bước khỏi cực hạn."

"Vậy mục đích ngươi đến là gì?" Mộ Dung Chúc cau mày nói.

Ngọc Nữ Thần Đế sắc mặt âm trầm, nói:

"Gây rối."

Tuyết Nguyệt cười nhẹ nhàng, nói:

"Kh��ng sai, ta nghe được tin một vị Thần Tổ trong các ngươi sẽ đột phá nếu có được Băng Liên Cực Hàn. Bản vương sao có thể trơ mắt đứng nhìn chứ, đành phải lặn lội xa xôi đến tận lãnh thổ nhân tộc để tạo ra một chút rắc rối. Nhưng không ngờ nội bộ các ngươi cũng không đoàn kết lắm nhỉ."

Chiến Đạt Xá hừ lạnh, nói:

"Nhanh chóng ra tay, đừng để ả câu kéo thêm thời gian."

Ba người không còn chần chừ nữa, lập tức lao vào chiến đấu. Chiến trường đã cân bằng lại, hình thành thế trận một chọi một: Nhạn Lạc đối đầu với lão giả Chiến Đạt Xá; Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn chiến đấu Mộ Dung Chúc; còn Tuyết Nguyệt Xà Nữ thì lại một lần nữa làm đối thủ của Ngọc Nữ Thần Đế.

"Chiến trường này đối với sáu người có vẻ không còn thích hợp lắm. Lên thiên không thôi!"

Nhạn Lạc là người đầu tiên phóng thẳng ra khỏi tầng mây, hướng đến trời sao vô tận phía trên. Năm người khác cũng theo sát phía sau, vụt ra khỏi bầu khí quyển của Tô Lăng giới. Nhưng họ chỉ dừng lại khi cách mặt đất mấy ức vạn dặm. Dù có đi xa thêm, họ cũng không có cách nào, bởi một kết giới vô hình đã ngăn cản họ lại – đó chính là quy tắc thiên địa áp đặt lên sinh linh chưa phải Thần Hoàng. Nếu gượng ép vượt qua kết giới, họ sẽ lập tức bị bài trừ không nghi ngờ gì.

Chiến đấu ở tinh không sẽ không làm ảnh hưởng tới bất kỳ sinh mệnh nào ở Tô Lăng giới, đồng thời cho phép các Thần Tổ bộc phát toàn bộ chiến lực của mình. Các đế quốc xung quanh đều nhìn lên bầu trời, nơi liên tục nổ ra từng đoàn hào quang, đủ thấy chiến trường phía trên khốc liệt đến cỡ nào.

Trong đại sảnh Thiên Thần Điện, nơi họp mặt của bốn thế lực mạnh nhất nhân tộc, một lão già tóc hoa râm, sau lưng treo thanh đại đao, đang ngồi cùng ba vị khác trên bảo tọa. Ông thở dài nói:

"Bọn chúng lại gây rối rồi."

Người lên tiếng là Ngọc Trấn, một vị Thần Tổ bài danh thứ hai trên Thần Tổ bảng, thuộc về Đao Hải Thần Sơn. Một lão thái thái vẻ mặt hiền từ, xung quanh hồ điệp bay múa không ngừng, bài danh thứ ba trên Thần Tổ Bảng, thuộc về Trung Viên Hồ Điệp, chính là Thái Bạch Cô Cô – bà cố của Bạch Kỳ Du. Thái Bạch Cô Cô cười nói:

"Yêu tộc cũng đã dám tự mình tới lãnh địa nhân tộc rồi, trong mắt bọn chúng, chúng ta đã không còn một chút uy nghiêm nào. Cũng cần phải ra tay giáo huấn một chút."

"Trang Viên Hồ Điệp các ngươi lúc nào cũng mang ý thù địch với các tộc khác, chẳng trách nhiều năm như vậy, thế lực bị nhiều tộc nhắm tới lại là các ngươi. Nếu không phải nàng ấy trở về, ta đoán Trang Viên Hồ Điệp không quá vạn năm sẽ hóa thành lịch sử."

Người vừa cất lời là Mạnh Vũ Huyên, bài danh thứ nhất trên Thần Tổ Bảng, một lão đầu mặc lục bào, nhìn vào liền thấy thời trẻ hẳn ông ta rất nho nhã. Một người trung niên khoanh tay ôm thanh trường kiếm, vẫn nhắm mắt từ đầu đến cuối, bỗng chậm rãi mở mắt, nói:

"Mấy lão già này, lúc nào gặp cũng cãi nhau thật phiền phức. Ta sẽ đi giải quyết bọn họ."

Kẻ lên tiếng chính là Nhạn Độc Cô, vị bài danh thứ tư của Thần Tổ Bảng, thuộc về Sáng Thế Kiếm Cung. Tuy xếp hạng thứ tư nhưng hắn là kẻ có sức chiến đấu mạnh mẽ nhất trong bốn người tại đây. Thân phận của bốn người còn đặc biệt hơn, họ chính là Tứ Đại Cổ Nguyên Lão của Thiên Thần Điện. Ngoài bốn vị điện chủ ra, bốn vị nguyên lão này có chức vị cao nhất trong Thiên Thần Điện. Ngay cả phó điện chủ cũng phải cung kính nghe lệnh như gặp điện chủ. Từ lúc bốn vị điện chủ m·ất t·ích, vị trí đó vẫn luôn để trống. Ngay cả Tứ Đại Cổ Nguyên Lão cũng không ai dám bước lên ngôi vị kia, bởi vì ngôi vị càng cao đòi hỏi tu vi phải cực kỳ mạnh mẽ. Chưa thành Thần Hoàng, chưa thành bất bại, ngươi có gan xưng chủ cũng sẽ bị bách tộc liên thủ trảm diệt. Vài năm gần đây, một trong bốn vị điện chủ đã quay về, làm cho Thiên Thần Điện tăng thêm hy vọng ba người còn lại sẽ sống sót trở lại.

Nhạn Độc Cô còn có một thân phận khác: dòng máu truyền thừa duy nhất của Nhạn Lạc Sáng Thế Kiếm Chủ, con trai độc nhất của vị kiếm tu bất bại Tô Lăng Giới. Ngoài bốn vị điện chủ ra, không còn ai biết được tầng thân phận cao quý này của hắn. Nhạn Độc Cô biến mất khỏi đại sảnh, lao lên tinh không vô tận phía trên. Chỉ trong khoảnh khắc, hắn đã xuất hiện ở chiến trường này. Nhạn Độc Cô đứng ở đó, không tản ra bất kỳ khí tức nào, nhưng lại làm cho mọi người phát giác được sự hiện diện của hắn. Cả sáu người lập tức dừng chiến, chia làm hai phe, đều nhìn chằm chằm vào người vừa tới. Nhạn Độc Cô khoanh tay nhìn đám người, nhàn nhạt nói:

"Dừng tay được rồi. Cuộc chiến vô nghĩa này đã làm tổn hại rất nhiều sinh linh vô tội. Nếu kẻ nào còn chiến đấu thì đừng trách ta không khách khí."

Mộ Dung Chúc thấy người đến, lập tức ôm quyền cung kính, nói:

"Nhạn Độc Cô tiền bối, ngài có điều không biết. Xà nữ yêu tộc liên thủ cùng với hai kẻ này, ý đồ chiếm đoạt Băng Liên Cực Hàn. Bọn ta là để tránh mối họa về sau mới liên thủ bài trừ đám người này."

Nhạn Độc Cô thản nhiên nói:

"Nếu ta nhớ không nhầm, Băng Liên Cực Hàn bẩm sinh đã có linh trí. Nếu nó đã nhận chủ, đó là do kẻ đạt được có cơ duyên tạo hóa cùng với nó. Cớ sao các ngươi lại cố chấp không buông thứ vốn không thuộc về mình?"

Chiến Đạt Xá cau mày, bước lên một bước, nói:

"Độc Cô, ngươi không phải là muốn để cho Yêu tộc ngày càng phát triển chứ? Nếu trơ mắt nhìn Băng Liên Cực Hàn rơi vào tay Yêu tộc, hậu quả sẽ vô cùng khó lường."

Nhạn Độc Cô liếc nhìn lão, kiếm ý bàng bạc truyền ra tứ phía, thản nhiên nói:

"Dù Yêu tộc có phát triển thì đây cũng không phải thời điểm thích hợp để c·hiến t·ranh. Các ngươi cũng phải biết rằng chúng ta cần chuẩn bị cho điều gì đúng chứ?"

Lời này của hắn làm cho Mộ Dung Chúc và Chiến Đạt Xá cứng đờ mặt. Tuyết Nguyệt cười nói:

"Xem ra vị kiếm thần này của các ngươi còn biết rõ đại cục hơn cả. Đừng lúc nào cũng vì lợi ích trước mắt mà gây tổn hại về sau."

Cách đó ngàn vạn dặm, cuộc chiến của đám người Hàn Vũ Thiên vẫn đang diễn ra khốc liệt. Tà Uyên một mình trấn áp Thất Bảo Thần Chủ, còn Tử Ma Hổ và Hàn Vũ Thiên liên thủ chống lại mấy vị thần còn lại, vô cùng khó khăn, không có đường lui. Mặc dù không còn Hậu Mã tham chiến, nhưng một trung vị Thần Cảnh và một tu sĩ Đạo Tổ vẫn không đủ khả năng ngăn trở nhiều vị thần linh như vậy. Nhạn Độc Cô điểm ngón tay, kiếm khí quét ngang thiên địa, lập tức tạo thành hộ thuẫn bao bọc Thất Bảo Thần Chủ, Tử Ma Hổ và Hàn Vũ Thiên.

Phân thân của Ngọc Nữ nhận được tin tức từ bản thể, nhẹ giọng nhắc nhở:

"Nhạn Độc Cô đã ra tay ngăn cản trận chiến này, nếu chúng ta tiếp tục thì hắn sẽ không lưu tình."

Công Tôn Tà Uyên nét mặt trầm xuống, nhìn ba người bọn họ. Đột nhiên hắn thấy một kẻ khá quen thuộc, liền kinh ngạc nói:

"Tiểu tử, không ngờ ngươi lại đến được tận đây mà còn có thực lực chiến với Thần Cảnh. Ngày hôm đó lão phu mất cảnh giác không tóm được ngươi, hôm nay ngươi lại may mắn được kẻ khác bảo hộ. Lần sau gặp mặt, bản vực thần sẽ không để ngươi trượt khỏi tay."

Hàn Vũ Thiên toàn thân bê bết máu, sinh cơ trong cơ thể bị trảm diệt chín phần mười. Dù có sự bảo hộ của Mộc Thiên liên tục cung cấp sinh mệnh lực dồi dào, nhưng trước mười tên Thần Cảnh vây công thì đó cũng chỉ là chuyện đổ nước xuống biển mà thôi. Mặc dù hắn tu luyện Phệ Thiên Thư, pháp lực dồi dào hơn tu sĩ thông thường gấp mười lần, sinh cơ trong cơ thể cũng cường hãn hơn tu sĩ gấp trăm lần. Nếu đổi lại là Thiên Tổ thông thường chịu đựng thương thế như vậy, e rằng đã c·hết không biết bao nhiêu lần rồi. Hàn Vũ Thiên nở nụ cười, máu tươi chảy ra, thản nhiên nói:

"Phúc Hải Thánh Quốc, tốt nhất là ngày hôm nay các ngươi nên g·iết ta. Bằng không, đợi sau khi chuyện ngày hôm nay kết thúc, đích thân bản tọa sẽ khiến Phúc Hải Thánh Quốc của các ngươi nhận lấy kết cục vạn kiếp bất phục."

Công Tôn Tà Uyên là một kẻ xưa nay nổi tiếng quyết đoán. Hắn biết, nếu tên thiếu niên này hiện tại chỉ mới là Đạo Tổ mà có thể đánh với Thần Cảnh, thì tương lai đột phá thành thần chẳng phải có thể nghiền ép kẻ cùng cấp bậc hoặc chiến vượt cấp sao? Để hắn trưởng thành chính là mầm tai họa ngầm của Phúc Hải Thánh Quốc. Công Tôn Tà Uyên thản nhiên nói:

"Nếu ngươi chịu gia nhập Phúc Hải Thánh Quốc, mọi ân oán của chúng ta xem như chấm dứt. Lấy thân phận của ta ra đảm bảo, một đời này của ngươi sẽ được vinh hoa phú quý. Đừng nói là hoàng tử hay thái tử, cho dù ngươi muốn xưng đế cũng không có bất kỳ ai phản đối. Công chúa, quận chúa hay mỹ nữ trong tộc mặc ngươi vinh hoa hưởng lạc. Chỉ cần ngươi chịu làm người của Phúc Hải Thánh Quốc, theo họ Công Tôn, trở thành thiên tài vạn cổ, thì Công Tôn Tà Uyên – một Vực Thần như ta – hay các nguyên lão bên trong Phúc Hải Thánh Quốc, tương lai sẽ mặc ngươi sai khiến."

Mọi người đều kinh ngạc khi nghe thấy lời này từ một vị Vực Thần của Phúc Hải Thánh Quốc. Công Tôn Tà Uyên công khai nói lời này với những vị Thần Cảnh đang quan chiến, cho thấy sự quyết đoán của hắn khi muốn lôi kéo một thiên tài tuyệt thế vạn cổ hiếm có. Các vị cấp bậc Thần Cảnh trên toàn bộ đại lục nhân tộc đều có thể nhìn thấy chiến trường ở đây. Hàn Vũ Thiên đích thị là một quái thai mà những đại thế lực đang dòm ngó, muốn chiếm đoạt bí mật trên cơ thể hắn. Tuổi trẻ mà có chiến lực ngang với Thần Cảnh, dù là hoàng kim thiên kiêu bảng cũng không đáng nhắc tới trước mặt hắn. Công Tôn Tà Uyên là muốn tiến trước một bước, chặt đứt ý định của rất nhiều thế lực khác. Hắn cũng muốn Hàn Vũ Thiên đồng hóa cùng với Công Tôn gia tộc, biến thế hệ sau này của hắn thành họ Công Tôn. Hàn Vũ Thiên phun một ngụm xuống đất, thản nhiên nói:

"Ta, Hàn Vũ Thiên, đi không đổi tên, về không đổi họ! Công Tôn Tà Uyên, ngươi muốn ta khuất phục ư? Điều đó vĩnh viễn là không thể! Lời ta nói, ngay cả thiên đạo cũng không thay đổi được! Phúc Hải Thánh Quốc nhất định phải diệt!"

Hàn Vũ Thiên bùng nổ khí tức, hư ảnh Hàn Long Nguyên Thánh cao ngàn vạn trượng xuất hiện, rống lên một tiếng long âm chói tai, khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống nhanh chóng. Ánh mắt hắn tràn ngập sát ý, nhìn chằm chằm vào Công Tôn Tà Uyên. Mặt đất dậy sóng, t·hiên t·ai giáng xuống như thiên đạo nổi giận quét ngang tứ phía. Công Tôn Tà Uyên hừ lạnh, nói:

"Nếu ngươi muốn một mất một còn với Phúc Hải Thánh Quốc, vậy thì trên toàn bộ đại lục này sẽ không có chỗ cho ngươi dung thân!"

Tần Thạch Vỹ ngồi trong một góc nhỏ ở căn chòi lá, uống một ngụm trà, cười nói:

"Tiểu tử ở vùng đất này không ngờ lại có lá gan đến vậy, dám thách thức Phúc Hải Thánh Quốc. Vực Thần Công Tôn Tà Uyên hạ mình cầu hòa vẫn không làm hắn chịu nhượng bộ nửa bước. Nhàn Nhàn, con kết được một tên bằng hữu phải nói là gây họa khắp nơi đó."

Tần Thạch Vỹ thân là đại trưởng lão Trang Viên Hồ Điệp, thực lực có thể sánh ngang với Tứ Đại Nguyên Lão của Thiên Thần Điện. Ở thời đại cũ, lão được biết đến là Đệ Tam Thần Tổ, nhưng do ẩn mình rất ít khi thể hiện bản thân cho thế nhân thấy, nên ở thế hệ hiện tại, lão không muốn đứng trên Thần Tổ bảng, tự mình thoái lui. Bằng không, dựa vào bốn tiểu bối mới nổi vạn năm nay như Ngọc Nữ cũng không xứng đứng vào hàng Thần Tổ. Sau khi trở về Trang Viên Hồ Điệp, Vũ Lâm Nhàn đã hoàn toàn thay đổi. Nàng khoác lên mình một bộ cung trang tuyệt mỹ, mái tóc dài tự do buông thả trước kia nay đã được thắt gọn, cài thêm vương miện nhìn như một nữ vương. Nàng thở dài nói:

"Trưởng lão gia gia, đã nói hắn không phải bằng hữu của ta. Chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi. Nếu không nhờ hắn, ta không thể thành Thiên Thánh được; cũng không nhờ ta, hắn sẽ không đến Thiên được. Nhưng làm thế nào trong thời gian ngắn hắn đã mạnh đến vậy?"

Vũ Lâm Nhàn còn không biết, việc Hàn Vũ Thiên hợp tác với nàng hay không cũng chẳng thể ảnh hưởng được chuyện hắn đi đến Thiên. Bằng vào thủ đoạn Hàn Vũ Thiên mang trong người, phá đi không gian phế địa dẫn vào Thiên là một chuyện không mấy khó khăn. Chỉ là hắn không muốn gây ra động tĩnh quá lớn để cường giả ở Thiên chú ý tới. Không cần cường giả Thần Hoàng ra tay, chỉ cần Thần Tổ thôi cũng đủ để tiêu diệt một phế địa. Vũ Lâm Nhàn trở về đây, pháp tắc không có hạn chế như ở phế địa, một thân tu vi của nàng cũng đã đạt thành Bán Thần. Danh xưng Thánh Nữ cũng không phải đơn giản mà có được ở trong Trang Viên Hồ Điệp.

Từ bên ngoài, một lão thái bà vẻ ngoài đã hơn chín mươi tuổi, chống cốt trượng hồ điệp, bước vào nhìn Lâm Vũ Nhàn, cười nói:

"Thánh Nữ, dù sao thì thiếu niên này cũng rất tài năng. Nếu kết thông gia với chúng ta thì sẽ càng tốt."

"Tư nãi nãi, người lại trêu con rồi."

Lâm Vũ Nhàn đỏ ửng mặt, e thẹn như thiếu nữ mới lớn. Lão thái bà này là Tam Trưởng lão Trang Viên Hồ Điệp, tên là Tần Tư. Đột nhiên, bên trong Thiên Thần Điện truyền ra khí tức kinh người của Thần Tổ. Một thân ảnh lướt ngang qua hư không, khí tức sắc bén tới trước mặt Hàn Vũ Thiên. Đoản đao cắt ngang, chỉ cách yết hầu hắn một đoạn nhỏ là đã có thể chém đứt. Nhưng một bàn tay trắng nõn giơ ra đã hất đoản đao ngược trở về. Tuyết Nguyệt cười nói:

"Lý Nghi, ngươi đừng có giở trò."

Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Tuyết Nguyệt. Xà Nữ vậy mà đã đạt tới cực hạn của Thần Tổ, hiện tại có thể cùng Nhạn Độc Cô giao thủ một chút. Nhạn Lạc bên cạnh vung tay bắt lấy Hàn Vũ Thiên, thản nhiên nói:

"Chúng ta đi, xem thử kẻ nào dám cản, g·iết không tha."

Kiếm khí ngút trời xé tan thiên địa, làm cho sắc mặt toàn bộ mọi người đại biến, không dám vọng động. Kiếm trong tay Nhạn Độc Cô cũng rung lên không ngừng, như đáp lời khí thế sắc bén của kẻ đội đấu bồng thần bí kia. Toàn bộ trường kiếm trên đại lục nhân tộc rung lên không ngừng, bay lên không trung, hướng đến bầu trời, thôi diễn thành một kiếm trận kinh hồn xoay tròn giữa hư không. Chiêu này, bất luận là ai cũng chưa từng thấy Nhạn Lạc sử dụng. Đây là sở học cả đời của hắn, chỉ là chưa có cơ hội để dùng ra mà thôi. Hiện tại, cảnh giới tuy nói suy giảm nhưng hắn vẫn có thể dùng trận này áp đảo toàn bộ sinh linh trên thiên địa. Trừ phi ngươi là Thần Hoàng ra tay, thì mới cản được nhất kích này.

Tại đại sảnh Thiên Thần Điện, một nữ tử tuyệt đẹp đột nhiên xuất hiện, đôi mắt có vẻ ngưng trọng, nhìn lên kiếm trận khủng bố phía trên, nói:

"Kiếm trận với uy lực này, toàn bộ Thần Tổ không ai có thể ngăn cản được một kích."

Thái Bạch Cô Cô nhướng mày, nói:

"Trang chủ, ngay cả người cũng không ngăn cản được?"

Quân Hỷ Thanh trầm ngâm một chút, nói:

"Ngăn cản thì có thể, nhưng cũng phải mất một chút sức lực. Phía Yêu tộc cũng vừa thông tri cho ta biết một số sự tình, nói rằng không được n·ội c·hiến vào thời điểm này."

Nàng ta lấy ra tấm lệnh bài trang chủ đưa cho Thái Bạch Cô Cô. Lão biết cần phải làm gì, lập tức nhận lệnh bài, ôm quyền rồi biến mất khỏi đại sảnh. Lần nữa xuất hiện, lão đã ở chiến trường, đứng bên cạnh Nhạn Độc Cô, nói:

"Trang chủ có lệnh."

Lệnh bài vừa ra, toàn bộ nhân tộc cường giả có mặt tại đây đều cung kính ôm quyền cúi đầu nhận lệnh. Thái Bạch Cô Cô nghiêm giọng nói:

"Cuộc chiến đến đây là dừng. Kẻ nào tiếp tục động thủ, lập tức bị tiêu diệt!"

Lời vừa dứt, toàn bộ đều không dám ở lại đây, mau chóng rời khỏi chiến trường này. Ngay cả Công Tôn Tà Uyên cũng từ bỏ, mặc kệ Hàn Vũ Thiên mà chạy về Phúc Hải Thánh Quốc. Lời của một Thần Hoàng chính là lời của thiên địa đại đạo, không ai dám chống lại lệnh của một chí cao vô thượng trên đại lục nhân tộc. Tuyết Nguyệt hóa thành hư ảnh cự xà, chui vào hư không biến mất. Nhạn Lạc trước khi rời đi nhìn Nhạn Độc Cô, nói:

"Kiếm của ngươi vẫn vậy, không có tiến bộ. Kiếm đạo quá hư vô sẽ không bao giờ đạp được cảnh giới Thần Hoàng. Ngươi cần tìm một điểm sáng khác để bước đi."

Vừa dứt lời, thân ảnh của hắn đã biến mất, mang theo đám người Hàn Vũ Thiên rời khỏi đây, chỉ trong tức khắc đã về lại Mãn Châu Quốc. Cơ thể Nhạn Lạc đã hư ảo, hao tổn sau cuộc chiến vừa rồi vô cùng lớn. Hàn Vũ Thiên ôm quyền nói:

"Đa tạ tiền bối, về sau ta nhất định sẽ báo đáp."

Nhạn Lạc cười, nói:

"Ngươi cứ lo cho tốt việc của mình đi. Sau lần này, ta sẽ phải ngủ say một thời gian. Dù Nguyễn Công Sơn ở hiện tại cũng không bảo vệ được ngươi lâu dài. Đắc tội nhiều thế lực như vậy, về sau ngươi gặp không ít khó khăn, tự mình lo liệu đi."

Nói rồi, hắn hóa thành tàn ảnh, chui vào trong Sáng Thế Thần Kiếm. Hàn Vũ Thiên nhìn Thất Bảo Thần Chủ, nói:

"Ngươi vẫn còn sức sau cuộc chiến vừa rồi chứ?"

Thất Bảo Thần Chủ hừ lạnh, nói:

"Chỉ là một Thần Cảnh viên mãn mà thôi."

Hàn Vũ Thiên phun ra một ngụm máu, toàn thân truyền tới cảm giác đau đớn kịch liệt. Mộc Thiên mãnh liệt phát ra sinh mệnh lực rót vào cơ thể hắn, cũng đã tiêu hao không nhỏ, nhưng vẫn chỉ bù đắp được một phần ba sinh cơ bị trảm diệt của hắn. Ở cấp độ Thần Cảnh, tốc độ khôi phục vô cùng cường đại, nên thủ đoạn của đám thần linh kia ra tay cũng có khả năng triệt tiêu sinh cơ đối phương vô cùng gắt gao. Thần linh khi đối đầu với nhau sẽ luôn tìm cách không cho đối phương có cơ hội khôi phục. Hàn Vũ Thiên lần này tiêu hao rất nhiều, e rằng trong vòng vài tháng sẽ không thể trở về đỉnh phong.

"Ta cần bế quan tu luyện một thời gian. Sau khi đạt được Băng Liên Cực Hàn, tu vi của ta sẽ bước vào cảnh giới tiếp theo."

Hàn Vũ Thiên lau máu trên khóe môi, thản nhiên nói. Thất Bảo Thần Chủ nhẹ gật đầu, nói:

"Ta hộ pháp giúp ngươi."

Hàn Vũ Thiên bế quan. Hắn dùng vô lượng tài nguyên cho Mộc Thiên giúp nó bồi bổ sinh mệnh lực, liên tục trị liệu thương thế cho hắn. Với lượng tài bảo dồi dào như vậy, Mộc Thiên cũng đã có thể khôi phục hơn nửa sinh cơ của Hàn Vũ Thiên trong thời gian ngắn. Một tháng sau, Hàn Vũ Thiên bắt đầu lấy ra Băng Liên Cực Hàn, bay lượn trước mắt. Hắn điểm lên đóa liên hoa, đại lượng linh khí và băng hàn chi lực xoay tròn bắt đầu truyền vào nhục thân của Hàn Vũ Thiên. Tuyết Vũ Nhi hiện thân, xuất hiện trước mặt Hàn Vũ Thiên. Nàng xếp bằng lại, thi triển nội lực giúp hắn dung hòa băng hàn kinh người mà Băng Liên Cực Hàn tản ra. Tuyết Vũ Nhi gấp giọng nói:

"Đại ca, ta giúp ngươi hộ pháp. Tuy lực lượng này cường đại, nhưng nếu kiên trì thì không phải là không có cách dung hòa nó."

Hàn Vũ Thiên kiên trì. Trong nội thể, Phệ Thiên Thư đã bắt đầu luân chuyển, cùng với đó chính là công pháp Hàn Nguyên Băng Thiên Thánh Quyết của Hàn Long Nguyên Thánh. Thứ này cuối cùng đã hoàn toàn thức tỉnh dưới sự thôi động của Băng Liên Cực Hàn. Băng Tiên Điển bắt đầu dung hòa cùng với Hàn Nguyên Băng Thiên Thánh Quyết, trở thành công pháp băng hàn mạnh nhất đại lục. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn ở bên ngoài cảm nhận được hơi lạnh từ trong động phủ truyền ra, liền nhướng mày nói:

"Vũ Nhi, muội đột phá sao?"

Tử Ma Hổ nằm sấp bên cạnh, cũng vểnh tai lên nhìn chằm chằm vào động phủ. Thất Bảo Thần Chủ thì khoanh tay tựa vào vách đá, cũng đưa mắt nhìn tới. Phía xa còn có ba bóng người quen thuộc là lão tông chủ Bích Ly, Hoàng đế Vân Chính và tông chủ Đông Hoàng Tông Khư Hoài, cũng từ nơi xa chạy tới. Cảm nhận được uy thế bức người từ trong hang động truyền ra, còn vượt xa cả khí thế đột phá của Thần Cảnh thông thường. Huyết Nha Sư lẳng lặng quan sát ở tường thành Vạn Niên Cung. Nó lười biếng duỗi người một cái rồi ngáp dài, nói:

"Tiểu tử này không tầm thường. Đột phá Chí Cảnh trong Đạo Tổ, tương lai chẳng khác nào bậc vô thượng cường giả có thể bước vào trung vị thế giới. Hợp tác với ngươi cũng không tồi."

Huyết Nha Sư than vãn vài câu, đã hóa thành một con mèo nhỏ màu trắng như tuyết, cuộn mình ngủ trên tường thành, lười để ý những chuyện xung quanh. Bầu trời thương khung nổi lên sấm to gió lớn, thổi quét khắp Vạn Niên Cung trải dài ngàn dặm. Hàn Vũ Thiên đứng giữa hư không, chắp tay sau lưng, nhìn lên bầu trời lôi kiếp phía trên. Đây chính là thiên phạt cho sinh linh đạt được tầng cuối cùng của một cảnh giới Chí Cảnh. Hàn Vũ Thiên điểm một chỉ tay, nói:

"Kiếp tới!"

Bầu trời phía trên như đáp lại lời của hắn, lập tức giáng xuống kiếp lôi kinh người. Có thể nói, thứ này đã sánh ngang với thần kiếp của cường giả Chuẩn Thần khi đột phá. Hàn Vũ Thiên kiếm trong tay lóe lên lam quang, chém ra bốn đóa băng liên ngăn cản nhất kiếp. Lôi kiếp không buông tha dễ dàng như vậy, lại có mấy đạo lôi đình khác đánh xuống. Hắn vẫn bình tĩnh đạp ra, hư ảnh hàn long rít gào bay múa cùng lôi kiếp chiến đấu.

Lôi kiếp liên tục giáng xuống, nhưng Hàn Vũ Thiên vẫn chống đỡ không chịu lùi bước, mặc cho cơ thể cũng đã bắt đầu xuất hiện từng vết thương lớn nhỏ. Tuyết Vũ Nhi, Thanh Tuyền, Uy Lân, Hướng Quản Hi và Lôi Linh đột nhiên xuất hiện, đứng vây quanh Hàn Vũ Thiên như hình thành một đại trận. Năm luồng sức mạnh liên kết lại làm một với hắn. Hàn Vũ Thiên nhất niệm, đã khoác lên mình một bộ chiến giáp tràn ngập uy nghiêm. Hắn hướng đợt lôi kiếp cuối cùng lao thẳng tới không chút do dự. *Ầm!* Một tiếng động lớn vang lên, thiên địa chiếu rọi một tia hào quang trắng xóa, làm thị giác mọi người chỉ còn là một màu trắng. Đến khi lấy lại được thị lực thì lôi vân đã tiêu tán, chỉ thấy cơ thể Hàn Vũ Thiên lao thẳng xuống bên dưới, khói bốc lên nghi ngút. Cũng có lần lượt năm thân ảnh khác đang rơi cùng với hắn, chính là năm đạo linh thể.

"Vũ Nhi!"

Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn và Tử Ma Hổ tràn ngập đau thương, lập tức uốn người lao tới tiểu muội đang rơi xuống. Hai yêu thú còn chưa kịp chạm đến tiểu muội thì nàng đã hóa thành bông tuyết, tan biến giữa thiên địa. Theo ánh mắt của bọn họ, bốn người khác cũng lần lượt tan biến không dấu vết. Sinh mệnh trong cơ thể Hàn Vũ Thiên như đã hoàn toàn biến mất, để lại một cổ t·hi t·hể. Tất cả mọi người đều thở dài tiếc nuối và đau buồn khi thấy t·hi t·hể kia.

"Lão Đệ!"

"Sư tôn!"

Lão tông chủ Bích Ly và hai đệ tử của hắn vẻ mặt bi thương nhìn t·hi t·hể đầy khói nghi ngút đang rơi xuống kia. Nhục thân Hàn Vũ Thiên cũng bắt đầu tan thành tro bụi ngay trước mắt toàn bộ mọi người. Nhưng khi nhục thân kia tan biến, để lộ ra một viên ngọc màu lam lơ lửng giữa hư không. Nó tản ra hào quang vô cùng thuần khiết và thần thánh. Tất cả mọi người tập trung nhìn lam ngọc, vẻ mặt nghiêm túc tới cực điểm, bởi thứ này hẳn là bản nguyên còn sót lại của Hàn Vũ Thiên.

"Sinh ra từ đống tro tàn, lập rồi lại phá, phá rồi lại lập, Dục Hỏa Trùng Sinh!"

Âm thanh của Hàn Vũ Thiên vang vọng đất trời, thâu tóm pháp tắc. Năm đạo hư ảnh mơ hồ, nhưng tản ra thuộc tính thủy, hỏa, thổ, lôi, băng rất cường đại, lấy viên lam ngọc làm trung tâm, điên cuồng hấp thu nhật nguyệt đất trời. Mộc Thiên không biết từ nơi nào xuất hiện, hóa thành lục quang bao trùm lên, tạo thành sáu màu riêng biệt cho lam ngọc hấp thu. Linh hồn Mộc Thiên khô héo, tách ra khỏi bản thể, dung nhập vào trong lam ngọc. Gốc cây to lớn co nhúm lại thành một cành cây lơ lửng giữa hư không. Ánh sáng lần nữa rực rỡ trở lại.

Không gian xung quanh rạn nứt, sáu đạo sợi xích màu xám từ bên trong chui ra, quấn lấy viên lam ngọc đang chiếu rọi kia. Ánh sáng dần dần nhạt đi, chỉ thấy sáu đạo dây xích quấn với nhau, rối thành một quả cầu. Một tiếng búng tay vang vọng thiên địa, khối cầu vỡ ra. Một thân ảnh quen thuộc xuất hiện giữa không trung: Hàn Vũ Thiên, tóc trắng phiêu bồng trong gió, nở một nụ cười, nói:

"Cuối cùng ta cũng đến được Chí Tổ. Chỉ cần một chút thời gian đột phá thành Thần Cảnh, thì Phúc Hải Thánh Quốc ắt phải diệt vong."

Bản văn này được biên dịch và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free