Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 357: Gặp lại Thất Bảo.

Nghe lời Công Tôn Tà Uyên nói có lý, nỗi sợ hãi trong lòng chúng tu dần tan biến, bèn bắt đầu tụ hợp, chuẩn bị liên thủ. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn hừ lạnh nói:

"Loài người ngu xuẩn! Dựa vào vài kẻ như các ngươi, cho dù thực lực bổn tọa không bằng năm đó, vẫn thừa sức tiêu diệt các ngươi!"

Tiếng rồng gầm vang trời, nhật nguyệt xoay chuyển, hóa thành cuồng phong lôi cương quét ngang bốn phía, tức thì đẩy lùi đám người. Mặt ai nấy trắng bệch, máu tươi trào ra từ khóe miệng, không còn chút kiên định nào như lúc ban đầu. Chỉ có Ngọc Nữ, Tà Uyên và Hậu Mã là vẫn đứng vững trước tiếng rống kinh hoàng vừa rồi. Tà Uyên điểm kiếm lên đại đao, lập tức sóng biển cuồn cuộn bao phủ lấy thân thể khổng lồ của Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn. Tay nắm chặt chuôi đao, thủy hải vô tận từ trên trời bổ xuống, không chút lưu tình.

"Phúc Hải Kinh Đào Trảm, Thiên Không Hóa Hải Lãng!"

Đây là Phúc Hải Thánh Quyết mà Công Tôn Tà Uyên am hiểu và tự hào nhất, mỗi khi xuất chiêu đều mang theo uy thế mênh mông của hải dương, áp đảo chúng sinh. Một đao phá trời, phá đất, phá chúng sinh bổ xuống, tạo thành khói bụi mịt mù, che khuất thân ảnh khổng lồ kia. Ngay lúc Công Tôn Tà Uyên đắc ý nhất, một tiếng thở mạnh vang lên, thổi tan toàn bộ khói bụi. Nhát đao ấy bổ xuống đỉnh đầu Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn nhưng không hề gây ra chút thương tích nào cho nó. Thiên Ma Tôn húc đầu thẳng vào Tà Uyên, khiến hắn văng ra, máu tươi trào khỏi miệng, bị trọng thương chỉ sau một đòn tấn công thông thường. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn chưa kịp ra tay thì hai bóng dáng một vàng, một máu đã từ trái phải đánh tới.

"Kim Tiên Phi Phi Trảm."

"Huyết Tức."

Rầm một tiếng, hai đòn công kích không trúng Thiên Ma Tôn, mà ngược lại, toàn bộ bọn họ bị cuốn vào tâm bão do cơ thể khổng lồ của Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn xoay tròn tạo thành. Ở trung tâm cơn bão, dù dùng cách nào họ cũng không thể thoát ra được. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn từ bên dưới hóa thành u quang, dùng đôi sừng rồng húc thẳng lên, vừa phá hủy cơn bão vừa đánh cho toàn bộ bọn họ trọng thương, rơi xuống mặt đất như mưa sao băng. Ầm ầm ầm, mười mấy bóng người nằm la liệt trên đất, toàn thân đẫm máu, bất động. Công Tôn Tà Uyên, người ổn định nhất trong số các cường giả, vẫn ôm ngực phun máu, kinh sợ nói:

"Thật không ngờ nó lại mạnh mẽ đến mức này, ngay cả Vực Thần, những người được cho là gần sánh ngang Thần Đế, cũng không thể địch lại dù chỉ một chút."

Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn nhô cái đầu to lớn ra khỏi tầng mây, nhìn xuống đám người bên dưới, khinh thường nói:

"Thần Đế? Dù là vài lão già Thần Tổ đích thân đến cũng không phải đối thủ của bổn tọa. Chết đi, đám loài người phiền phức này! Bạo Diệt Lôi Cương!"

Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn phun ra lôi quang hủy diệt đất trời, nhắm thẳng vào bọn họ. Tà Uyên cắn răng, nắm lấy đại đao, ngưng tụ một đòn mạnh nhất, chém tới. Nhưng đứng trước lôi quang cường đại, nhát đao này của hắn dễ dàng bị phá hủy. Ngay lúc lôi quang sắp chạm tới, một thân ảnh nam tử đứng chắn trước đám đông, nhất kiếm bổ ra, cùng với lôi quang ầm ầm nổ tung. Hàn Vũ Thiên đã sớm dùng Trọng Chấn Chuông để ngăn chặn vụ nổ kinh người này, hắn nhếch môi nói:

"Thời gian ngắn như vậy đã trở về Thần Cảnh, quả không hổ danh là kẻ đứng đầu chư thần."

Vụ nổ tiêu tán, chỉ thấy bảy thanh cự kiếm cắm trên mặt đất. Từ mỗi chuôi kiếm đều vươn ra trường xích, trói chặt Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn. Nó nhất thời không thể cử động, chỉ có thể trừng mắt nhìn thân ảnh kia, nói:

"Nhân loại!"

Thất Bảo Thần Chủ chắp tay sau lưng, dáng vẻ lại là một thiếu niên trẻ tuổi. Nhưng khí tức Thất Bảo Linh Lung đã bị che giấu hoàn toàn, ngay cả Hàn Vũ Thiên cũng không thể nhìn thấu. Đây hẳn là thủ đoạn Thất Bảo Thần Chủ đã chuẩn bị từ lúc rời khỏi Thiên Vực. Nguyễn Công Sơn nhìn Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn, thở dài nói:

"Ngươi vẫn dùng ánh mắt hận thù đó nhìn loài người như vậy sao?"

Thiên Ma Tôn gầm lên, phá bỏ xiềng xích đang giam cầm, bay lượn một vòng trên không, phóng thích khí tức kinh người, nói:

"Ta hận không thể tiêu diệt toàn bộ loài người trên thế gian này! Ân oán có đầu có cuối, tông môn đáng ghét kia đã không còn tồn tại, bổn tọa cũng lười đối đầu với các ngươi. Nhưng hết lần này đến lần khác, chính loài người các ngươi lại tìm đến đệ đệ và tiểu muội của bổn tọa gây sự. Hôm nay, ta sẽ dồn toàn bộ sự nhẫn nhục bấy lâu nay lên đầu đám loài người các ngươi! Gào!"

Tiếng rồng gào thét, thân thể khổng lồ phiêu động linh hoạt giữa đất trời, tạo thành một trận đồ phía trên đỉnh đầu mọi người. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn vươn long trảo nhắm xuống trận pháp, lao thẳng xuống và vỗ mạnh vào đó.

"Thiên Ma Tôn Đại Diệt Chúng Sinh!"

Thần lực bạo phát, vô số pháp tắc chỉ trong nháy mắt hội tụ về đây. Chúng sinh trong phạm vi ức vạn dặm lập tức bị cổ thần uy đè ép, vô số kẻ tử vong, không còn chút lưu tình như trước nữa. Tử quang phóng xuống. Thất Bảo Thần Chủ vẫn đứng đó, kiếm trong tay khẽ chuyển, một đạo hào quang màu lục phiêu miễu cũng hóa thành trận đồ, xoay chuyển dưới chân hắn.

"Ngươi ra tay thật vô tình. Thất Bảo Thiên Tâm Kiếm, Khai Tâm Diệu Bảo!"

Bảy thanh trường kiếm màu lục xuất hiện, nhắm thẳng tử quang mà đánh tới. Trong mắt mọi người, đó là màu lục vô cùng sáng chói, nhưng trong mắt Hàn Vũ Thiên, hắn lại thấy đó là thất bảo quang sắc đặc thù của Thất Bảo Thần Chủ. Hẳn là Huỳnh Thanh trước khi rời Tô Lăng giới đã giúp Thất Bảo Thần Chủ một chút thủ đoạn nhỏ, khiến thất bảo chi quang hóa thành lục sắc. Hai đ��o thần quang va chạm kịch liệt, ngay cả Hậu Mã, một Thần Cảnh thượng vị, cũng phải khuỵu gối trước uy áp kinh người này. Hàn Vũ Thiên bên trong Trọng Chấn Chuông cũng chịu áp lực đến mức thổ huyết, phải dùng Sáng Thế Thần Kiếm chống đỡ mới tạm thời ngăn cản được.

"Dừng tay cho ta!"

Thất Bảo Thần Chủ nghe thấy âm thanh này lập tức hóa thành hư ảnh biến mất, không hề do dự. Cự thủ che trời, phá không mà ra, nhắm thẳng Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn. Đây chính là uy lực ba vị Thần Tổ liên thủ đánh ra, tuyệt nhiên không hề đơn giản. Thiên Ma Tôn rít gào, không ngờ viện binh của đối phương lại đến nhanh như vậy. Nó rít lên một tiếng gầm rú không cam lòng, chuẩn bị đốt cháy sinh mệnh thì một sợi trường xích màu xám đã trói chặt nó. Một cái chuông đồng khổng lồ áp thẳng xuống, giam cầm ba đại yêu thú vào bên trong, rồi hóa nhỏ bay đi nơi khác.

"Chạy? Lão phu cho các ngươi chạy sao?"

Âm thanh quỷ dị vang lên. Một lão già ngăn trước mặt chuông đồng, bàn tay giơ ra chuẩn bị chộp lấy thì chuông đồng lần nữa rung lên, bay ��i nơi khác. Một nữ tử kim bào xuất hiện, chính là chân thân của Ngọc Nữ Thần Đế đích thân đến. Nàng ta giơ tay bắt lấy chuông đồng, trong tay đã phong ấn toàn bộ không gian xung quanh, không cho nó chạy thoát. Hàn Vũ Thiên bên trong Trọng Chấn Chuông vẻ mặt tối sầm, nhìn Thất Bảo Thần Chủ nói:

"Ngươi không đánh lại bọn họ sao?"

Thất Bảo Thần Chủ cau mày nói:

"Tu vi hiện tại, cho dù có liều mạng cũng khó thoát khỏi tay ba tên Thần Tổ, đáng ghét."

Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn nhìn Hàn Vũ Thiên, nghi hoặc nói:

"Ngươi vì sao lại ra tay cứu bọn ta? Không sợ sẽ bị đám người kia truy sát sao?"

Hàn Vũ Thiên hừ lạnh nói:

"Nếu không phải Băng Liên Cực Hàn có tác dụng lớn với ta, thì ta sao có thể tự mình nộp mạng chứ?"

Tử Ma Hổ bộc phát sát ý, tức giận nói:

"Nói cho cùng, ngươi vẫn muốn nhắm vào tiểu muội của chúng ta. Chịu chết đi!"

Tử Ma Hổ và Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn chuẩn bị xuất thủ, Thất Bảo Thần Chủ cũng muốn ra tay ngăn cản. Hàn Vũ Thiên lại cười nói:

"Động thủ vào lúc này chỉ khiến các ngươi chết nhanh hơn thôi, nàng ta còn chưa có quyết định cuối cùng mà."

Băng Liên Cực Hàn đột nhiên lóe lên, hóa thành hình người. Hay nói đúng hơn là một tàn ảnh nữ tử tuyệt đẹp, với mái tóc lam cùng những bông tuyết bay lượn vô cùng đẹp mắt. Nàng nhìn Hàn Vũ Thiên, nói:

"Ngươi có thể giúp bọn ta? Nhưng điều kiện là gì?"

Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

"Ta có cách để chạy thoát đám người ngoài kia, giúp ngươi cứu hai vị huynh trưởng của mình. Ngược lại, ngươi sẽ trở thành Linh Thể của ta thì thế nào?"

"Linh Thể? Ngươi định biến tiểu muội của bọn ta thành dinh dưỡng để bồi bổ linh hồn cho ngươi sao?"

Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn là tồn tại cổ xưa, biết được rất nhiều bí thuật, kể cả cái gọi là Linh Thể. Linh Thể trên đại lục có rất nhiều loại, nhưng đa phần đều giống nhau, chính là thôn phệ linh hồn của kẻ khác để nâng cao hồn thể cho bản thân. Hàn Vũ Thiên lắc đầu, vung tay, liền có năm đạo linh hồn xuất hiện, sau đó đều hóa thành hình người đứng bên cạnh hắn. Hàn Vũ Thiên giải thích nói:

"Linh Thể mà ta nói tới khác hoàn toàn những linh thể tầm thường trên đại lục. Nàng vẫn sẽ có ý chí của riêng mình, nhưng sẽ trở thành một thể thống nhất với ta. Chỉ cần ta còn tồn tại, nàng dù bị giết bao nhiêu lần vẫn có thể phục sinh. Ngược lại, nếu ta bị tiêu diệt, chỉ cần một đạo linh thể c��n tồn tại, ta ắt sẽ không chết. Trở thành Linh Thể của ta cũng giống như ngươi có được bất tử chi thân."

Ngay cả Thất Bảo Thần Chủ cũng không ngờ lại có một loại Linh Thể kỳ lạ như vậy tồn tại. Mọi người nghe Hàn Vũ Thiên giải thích trong lòng tràn ngập kinh hãi khôn nguôi. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn hừ lạnh nói:

"Nếu vậy, tiểu muội của ta bị trói buộc chung một chỗ với ngươi, sẽ mất đi tự do."

Hàn Vũ Thiên cười thản nhiên nói:

"Nàng ấy có thể tự do di chuyển, không hề bị ta ràng buộc. Ngươi hãy nhìn năm người bọn họ, có vẻ bị trói buộc lắm sao?"

Tử Ma Hổ vẻ mặt tràn đầy sát ý, nói:

"Ta sẽ không để tiểu muội của mình làm Linh Thể cho kẻ khác, dù có liều mạng cũng phải mở một con đường máu ra!"

Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn nhìn Tử Ma Hổ rồi nhìn ra phía bên ngoài, đang thấy vị Thần Tổ thứ ba xuất hiện, là một nam tử trung niên tiêu sái. Hắn như quyết định điều gì đó, liền nói:

"Nhân loại, tuy ta và ngươi lần đầu gặp mặt chưa quen biết nhau, nhưng ta mong ngươi có thể bảo v�� tốt tiểu muội này của ta. Ba tên Thần Tổ muốn ngăn ta sẽ mất một chút thời gian, tranh thủ đưa đệ đệ và tiểu muội của ta rời đi."

Băng Liên Cực Hàn đột nhiên bước ra, toàn thân khí hàn lạnh lẽo bao trùm không gian xung quanh. Nàng ta kiên nghị nói:

"Đại ca, huynh đã bảo vệ bọn ta rất nhiều lần rồi, bây giờ hãy để ta bảo vệ huynh lần này. Nhân loại, ta đáp ứng sẽ làm Linh Thể cho ngươi, vậy nên hãy cứu hai vị ca ca này của ta."

Hai vị ca ca của nàng còn muốn tiếp tục ngăn cản, nhưng lại bị khí tức âm hàn của nàng chặn đứng bước tiến. Một cơn gió nhẹ lướt ngang qua, hiện ra hư ảnh nàng đang ôm lấy hai vị ca ca. Cùng với đó, bão tuyết bên ngoài bắt đầu tan dần, khiến ba vị Thần Tổ nét mặt ngưng trọng, không biết đã có chuyện gì xảy ra bên trong.

Hàn Vũ Thiên cười, bàn tay giơ ra, một trận pháp xuất hiện, bao phủ lấy cơ thể Băng Liên Cực Hàn. Nàng ta không phản kháng, càng dễ dàng hơn lúc hắn thu thập Hướng Quản Hi. Đóa băng liên phiêu phù cuối cùng đã mất linh tính, được kéo ra khỏi chủ thể, dung nhập vào bên trong cơ thể Hàn Vũ Thiên. Thần lực ban đầu cũng chuyển hóa lên trên bông hoa. Hắn bắt lấy Băng Liên Cực Hàn trong tay, cuối cùng đã thu thập được đạo Linh Thể thứ sáu.

Thất Bảo Thần Chủ nhướng mày, không ngờ Hàn Vũ Thiên lại còn có thủ đoạn luyện hóa Linh Thể ở trình độ này. Cũng tò mò cách hắn giúp bọn họ thoát khỏi đây, liền cười nói:

"Tiểu gia hỏa, ngươi tính dùng cách gì để chúng ta thoát khỏi đây? Nếu không được, ta e là hai vị yêu thú này sẽ nhai nát đầu ngươi đấy."

Hàn Vũ Thiên mỉm cười, nhìn thanh Sáng Thế Thần Kiếm được cắm ở giữa không gian Trọng Chấn Chuông, cười nói:

"Ta đoán là ngươi đã tỉnh dậy rồi? Còn chưa chịu xuất hiện?"

Từ trong Sáng Thế Thần Kiếm bắt đầu xuất hiện từng luồng khí màu xám, ngưng tụ thành một bóng ảnh thanh niên. Hắn đứng trên chuôi kiếm, nhìn Hàn Vũ Thiên, thản nhiên nói:

"Ngươi dùng ta để lấy đi chút lợi ích, vậy bổn tọa ra tay sẽ nhận được gì từ ngươi đây?"

Hàn Vũ Thiên suy ngẫm một chút, cười nói:

"Một người kế thừa hoàn mỹ thì sao?"

Bóng người hư ảo kia ngẩng đầu, cười lớn nói:

"Tiểu gia hỏa, ngươi đúng là biết làm người khác hài lòng."

Thất Bảo Thần Chủ thấy hư ảnh này liền ngây người một lúc, rồi lấy lại thần sắc, nói:

"Nhạn Lạc, ngươi vậy mà vẫn còn sống."

Sáng Thế Kiếm Chủ tên gọi Nhạn Lạc, vốn rất ít kẻ biết đến tên thật của hắn. Người đời thường gọi hắn là Kiếm Thần Sáng Thế, theo năm tháng cũng không còn nhớ nổi tên thật của hắn là gì nữa. Nhạn Lạc nhìn Thất Bảo Thần Chủ, nói:

"Ngươi lưu lại thủ đoạn cũng thành công trở về rồi sao?"

Thất Bảo Thần Chủ nhẹ gật đầu, nói:

"Nhưng ta vẫn còn chưa tìm thấy tung tích nào của Cương Trực, hắn không biết còn sống hay đã chết rồi."

Sáng Thế Thần Chủ thở dài, khoác lên mình một thân đấu bồng màu đen, phủ kín toàn thân, không để lộ ra bất cứ khí tức nào. Ầm ầm một tiếng kinh người. Lão già và trung niên Thần Tổ bên ngoài không còn chờ đợi được nữa, đã công kích vào Trọng Chấn Chuông, làm cho nó xuất hiện từng đạo vết nứt. Lão già tức giận nói:

"Tên khốn, ngươi rốt cuộc đã làm gì Băng Liên Cực Hàn mà khiến cho pháp tắc âm hàn xung quanh đang tiêu tán không ngừng? Đợi Chiến Đạt Xá ta phá được cái chuông này, sẽ nghiền xương ngươi thành tro!"

Trọng Chấn Chuông đột nhiên vang lên một tiếng đinh tai nhức óc, sau đó biến mất, hiện ra thân ảnh đám người Hàn Vũ Thiên. Chiến Đạt Xá thấy vậy, hừ lạnh nói:

"Rùa đen chịu lộ mặt rồi?"

Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn gầm lên, khí tức bạo phát kinh người tới cực điểm. Ngọc Nữ Thần Đế trường kiếm trong tay, nói:

"Nếu là một vị Thần Tổ thì ngươi có thể dễ dàng đánh bại, nhưng hiện tại bọn ta có tới ba người. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn, sự tồn tại của ngươi đến đây là chấm dứt. Chiến Đạt Xá, Mộ Dung Chúc, kết liễu nhanh chóng!"

Ba người thân ảnh lóe lên, liên thủ lao tới. Kẻ mặc đấu bồng yên lặng đứng tại chỗ, một kiếm quét ngang thiên địa, như chia làm hai nửa, nhất kích đánh bay toàn bộ ra bên ngoài. Pháp tắc xung quanh tán loạn, như bị một kiếm này chém thành trăm ngàn mảnh vụn. Ngọc Nữ Thần Đế nét mặt đột nhiên khiếp sợ, nhìn kẻ mặc đấu bồng không hề có chút khí tức nào trong đám người, nói:

"Vừa rồi là hắn động thủ, một kiếm trảm vạn vật, là một kiếm tu cường giả?"

Mộ Dung Chúc cũng bị một màn vừa rồi làm cho hoảng loạn, nói:

"Trên đại lục này, nếu là kiếm tu thì rất ít, cũng không phải vô danh. Cho hỏi các hạ là ai, sao lại đối đầu với ba đại đế quốc bọn ta?"

Đế quốc trên đại lục chỉ dưới Lục Đại Thánh Quốc, nhưng so về chiến lực đỉnh phong thì một vài đế quốc còn có thể sánh ngang cả Lục Đại Thánh Quốc. Giống như mấy đế quốc có Thần Tổ trấn thủ, bất luận là ai cũng phải xem sắc mặt của họ mà hành sự, bởi vì Thần Hoàng không xuất hiện, Đại Viên Mãn Thần Cảnh chính là trời. Lục Đại Thánh Quốc, mỗi một cái đều chỉ tồn tại năm vị, nhưng không ai trong số họ có người đứng trong tám Thần Tổ mạnh nhất đại lục nhân tộc. Bởi vì bốn trong số đó đã thuộc về Thiên Thần Điện, ba người còn lại thì thành lập đế quốc cho riêng mình, tỉ như Ngọc Nữ Thần Đế, Chiến Đạt Xá và Mộ Dung Chúc. Kẻ cuối cùng thì chính là một vị kiếm tu ẩn dật nhiều năm không xuất thế.

Sáng Thế Thần Chủ cười nói:

"Ta họ Nhạn. Nếu các ngươi thức thời, ta có thể để các ngươi toàn vẹn rời đi."

Chiến Đạt Xá cười nói:

"Nhiều năm như vậy rồi, lão phu chưa từng thấy kẻ ngông cuồng đến vậy. Xem xem, dựa vào ngươi thì có thể cùng ba vị Thần Tổ so đấu được sao?"

Khí thế bọn họ lập tức bùng nổ, không còn xem nhẹ đối phương, chuẩn bị dùng ra toàn lực. Là Thần Tổ, thực lực bọn họ đương nhiên nhỉnh hơn những Đại Viên Mãn Thần Cảnh khác đâu phải chỉ một bậc. Dù Sáng Thế Thần Chủ cũng không chắc sẽ thắng khi đấu với hai người, chứ đừng nói là ba người như thời điểm hiện tại. Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn bùng nổ đấu khí kinh người, hừ lạnh nói:

"Dựa vào các ngươi cũng không xem thử mình đang đối đầu với ai sao? Bổn tọa trả lại hết đòn vừa rồi!"

Thiên Ma Tôn và Nhạn Lạc liên thủ chiến đấu kinh liệt với ba người phía bên này, làm cho pháp tắc nổ vang, thần lực thổi quét bốn phía, khiến chúng sinh lầm than. Cuộc chiến của thần vốn dĩ là thứ mà phàm nhân không thể dính vào được. Đông Thăng Quốc này e là sắp phải bị xóa tên khỏi bản đồ bởi cuộc chiến kinh thiên này. Năm người chiến đấu, chỉ trong nháy mắt đã di chuyển khắp nơi, đánh từ Đông Thăng Quốc cho tới những quốc gia lân cận cũng không đủ để họ giao chiến. Rất nhiều sinh linh vì một cuộc chiến tranh giành thần dược mà vạ lây, chết vô số. Hàn Vũ Thiên sắc mặt không mấy vui vẻ, nhưng hắn cũng không thể làm gì để cứu được những sinh mệnh kia.

Tà Uyên, Hậu Mã, phân thân Ngọc Nữ cùng vài cao thủ khác đột nhiên vây quanh đám người Hàn Vũ Thiên, không chừa cho họ một lối thoát. Công Tôn Tà Uyên nhìn Thất Bảo Thần Chủ, hơi xấu hổ nói:

"Đa tạ các hạ đã cứu chúng ta khỏi một đòn vừa rồi của Đại Tự Tại Thiên Ma Tôn. Nhưng Băng Liên Cực Hàn là vật vô cùng trân quý mà chúng ta nhất định phải có được, mong các hạ giao vật ra để đôi bên khỏi khó xử."

Thất Bảo Thần Chủ thở dài nói:

"Có thực lực thì tới lấy, đừng dài dòng."

Công Tôn Tà Uyên thở dài nói:

"Vậy ta xin cáo lỗi trước."

Khí tức Thần Cảnh lần nữa bộc phát. Tử Ma Hổ gầm lên, cũng rơi vào trạng thái chiến đấu. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, vẻ mặt không thay đổi, thở ra một hơi. Hơn một nửa Đông Thăng Quốc hóa thành băng địa trong nháy mắt, làm cho đám người có chút kinh ngạc không thôi. Họ thấy thực lực của thiếu niên này lại tăng thêm một tầng, khiến ai cũng dè chừng cảnh giác.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho những ai yêu mến văn chương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free