Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 347: Ba vị thành Thần.

Hàn Vũ Thiên quan sát cuộc chiến đã nhận ra lý do Bì Lâm có thể sử dụng hai món thần khí mà tiêu hao năng lượng cực thấp: nhờ bộ chiến giáp hắn đang mặc. Món bảo vật này dường như giúp tu sĩ vận dụng thần khí với mức tổn hao tối thiểu. Vân Chính dùng trường côn liên tục công kích, nhưng mức tiêu hao cũng rất ít. Bởi lẽ đây là hoàng cung Vân Gia, nơi ẩn chứa nội tình hùng hậu, không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Trường côn phiêu động, ánh kim chói sáng, lao thẳng lên cửu thiên, hóa thành vạn trượng quét ngang thiên địa, khiến pháp tắc ầm ầm vỡ tan, không gian nứt toác. Đôi mắt Bì Lâm kịch biến. Trường kiếm và thương giao nhau, tạo thành một luồng bạch quang hộ thuẫn chặn đứng cú côn khổng lồ giáng xuống. Rầm một tiếng, thiên địa thất sắc. Bì Lâm vọt thẳng ra ngoài, bộ chiến giáp trên người cũng nứt toác, lượng lớn linh khí ồ ạt trào ra. Số linh khí dồi dào ấy, có thể nói, đủ để nuôi dưỡng ngàn vị Đạo Tổ, vạn vị Thánh Tông, chục vạn Thánh Nhân. Ánh mắt Hàn Vũ Thiên lóe lên, vung tay, một con mộc long chui ra từ ống tay áo, há miệng điên cuồng hấp thu linh khí đang rò rỉ ra bên ngoài.

"Đồ tốt như vậy cũng không được lãng phí."

Hàn Vũ Thiên nắm chặt lòng bàn tay, cũng điên cuồng hấp thu linh khí từ cơ thể con mộc long. Mộc Thiên cảm nhận được lượng linh khí dồi dào vốn đang chuyển tới bản thể mình bỗng đổi hướng về phía bàn tay Hàn Vũ Thiên, liền vô cùng bất mãn nói:

"Chủ nhân, ngươi như v���y là không công bằng."

Hàn Vũ Thiên hừ lạnh: "Cứ hấp thu đi. Lát nữa ta sẽ cho ngươi thi thể kia làm phân bón, lợi ích còn nhiều hơn cả linh khí này."

Mộc Thiên đôi mắt rực sáng, tốc độ hấp thu linh khí càng lúc càng điên cuồng. Điều này khiến Bì Lâm trợn mắt há hốc mồm, kinh sợ trước tốc độ thôn phệ của nó. Hắn chém ra một kiếm, lập tức cắt đôi đầu mộc long. Nhưng điều hắn không ngờ là phần bị cắt đôi ấy lại hóa thành hai cái đầu khác, một lần nữa điên cuồng hấp thu với tốc độ nhanh hơn trước mấy chục lần. Bì Lâm định vung kiếm lần nữa thì thấy ánh kim lóe lên. Hắn không kịp nghĩ nhiều, lập tức dùng thương chặn lại. Vân Chính nhìn Bì Lâm cười nhạt nói:

"Ngay từ đầu ta đã biết thứ chiến giáp ngươi mặc trên người không hề tầm thường, nên một kích vừa rồi chính là toàn lực nhắm vào nó. Xem thử, mất đi chiến giáp ngươi còn có thể sử dụng bao nhiêu kích từ hai món thần khí này."

Đây là chiến giáp Phúc Hải Thánh Quốc ban tặng cho hắn, còn quý giá hơn thần khí gấp nhiều lần, có thể giúp tu sĩ chưa đạt đ��n Thần Cảnh sử dụng thần khí mà không tiêu hao quá nhiều linh lực. Bì Lâm cắn răng, đôi mắt tràn ngập sắc đỏ. Hắn vỗ mạnh lên chiến giáp, khiến nó nổ tung, lượng linh khí khổng lồ bùng nổ. Hai thần khí trong tay lấp lánh hào quang, điên cuồng thôn phệ linh khí xung quanh, phóng thích thần uy cường thịnh hơn trước gấp mười lần. Hàn Vũ Thiên hừ lạnh, vỗ mạnh lên thân mộc long, liền thấy hai đầu mộc long kia thu hồi trở về.

"Mộng Huyễn Phi Kiếm, Thiên Thánh Quang Thương, Tuyệt Sát!"

Ngân quang và bạch quang lóe lên. Hai đạo thần khí tràn ngập khí tức hủy diệt, khiến bầu trời phía trên cuồn cuộn lôi điện. Hàn Vũ Thiên nhướng mày, thật không ngờ một đòn phá đi chiến giáp của Bì Lâm lại vô tình giúp hắn đạt được thần đạo, dẫn động thần kiếp giáng lâm. Bên này, Vân Chính toàn thân kim quang đại thịnh, trường côn hóa thành kim long uốn lượn giữa hư không, nhìn chằm chằm vào Bì Lâm.

"Hoàng Kim Long, Vô Thượng Thần Uy, Long Chuyển Đảo Thương Khung!"

Theo bàn tay Vân Chính điều khiển, không gian xung quanh lập tức hóa thành màn đêm của vũ trụ vô tận. Chỉ còn một mình kim long nơi đó uốn lượn theo động tác tay uyển chuyển của hoàng đế Vân Chính. Thương khung biến đổi, nhật nguyệt xoay chuyển, tinh vân khuấy đảo. Chiêu này ngay cả Hàn Vũ Thiên cũng phải kinh ngạc không thôi. Nó tạo ra một huyễn cảnh vũ trụ. Nếu không phải cường giả Kim Thần thì e là rất khó để làm được. Nhưng kẻ làm được chuyện này, tương lai chắc chắn sẽ trở thành Kim Thần. Ánh mắt Hàn Vũ Thiên lóe lên vẻ kinh ngạc, hắn nói:

"Vị thủy hoàng năm đó của Vân gia, nếu hắn không chết dưới tay cường địch thì sớm đã đạt tới Kim Thần. Một chiêu này của hắn truyền thụ cho biết bao thế hệ Vân gia, cuối cùng đã có kẻ kế thừa được toàn bộ. Nếu Vân Chính thắng ở đòn này, thần lộ của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở một Thần Cảnh nhỏ nhoi."

Bích Ly lão tông chủ nghe xong, cũng trầm tư suy nghĩ. Một đòn này của Vân Chính đúng là siêu việt, hiếm thấy, nhưng để so sánh với cấp độ Kim Thần thì lão thấy vẫn chưa đủ tầm. Hàn Vũ Thiên như nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt lão, liền cười nói:

"Lão huynh, trình độ của Vân Chính hiện tại mới chỉ là huyễn ảnh. Nếu người sử dụng chiêu này là vị thủy hoàng năm đó, thì nó sẽ thực sự là một vũ trụ. Đợi khi hắn lên Thần Cảnh, ta đoán cho dù là huynh cũng phải toàn lực đối phó, dù ở cùng cảnh giới."

Bích Ly cau mày, không ngờ Hàn Vũ Thiên lại đánh giá Vân Chính cao đến vậy. Hàn Vũ Thiên cười phất tay nói:

"Ngươi còn không mau đột phá? Ta cảm nhận được Khư Hoàn bên kia chắc là sắp thành Thần rồi."

Bích Ly lão quay đầu, cảm nhận bầu trời phương xa cũng đang rộn ràng tương tự, tràn ngập lôi điện và thần uy khiến pháp tắc phải kính sợ. Khư Hoàn được Kim Tôn điểm hóa để trở thành Thần, đó là điều rất đơn giản. Bích Ly lão tông chủ thấy vậy, cũng thở dài nói:

"Đúng là không thể che giấu được nữa, tới lúc phải đột phá rồi."

Lão dậm chân một cái, đã xuất hiện ngoài ngàn dặm. Toàn thân nổi lên mười vòng sáng bích ngọc điên cuồng xoay chuyển. Một hư ảnh ngọc bích y đúc Bích Ly lão xuất hiện giữa thiên địa, từ từ thu nhỏ, hóa thành một màn sáng mỏng bao bọc lấy cơ thể lão. Bích Ly lão tông chủ nhìn thần kiếp đang tích tụ phía trên, thở ra một hơi. Bàn tay lão nâng lên một cái lô đỉnh màu nâu. Nó xoay tròn, mở nắp ra, vô tận bích quang ào ào chui ra. Đây chính là lực lượng mà lão đã tích trữ, dùng để ngưng tụ vòng thứ mười một cho Bích Hoàn Quang Ấn: Thập Nhất Bích Hoàn Thần Quang Ấn!

Khi Thập nhất hoàn ấn ngưng tụ được một phần mười, mấy đạo lôi kiếp đã giáng xuống. Cơ thể Bích Ly xuất hiện những vết trầy xước và những chỗ cháy khét. Thập nhất ấn ngưng tụ được hai phần mười, đợt lôi kiếp thứ hai đánh xuống. Đầu tóc lão bù xù, quần áo rách rưới, mùi thịt cháy nồng nặc. Thập nhất ấn hội tụ được bốn phần mười, đạo lôi kiếp tiếp theo cũng ập đến. Bích Ly lão phun máu, trên thân đã có năm vết thương lớn liên tục chảy máu và khói bốc lên không ngừng.

"Đáng ghét! Chỉ mới ngưng tụ được sáu phần."

Bích Ly lão cắn chặt răng, từ trong ống tay áo vung ra bảy kiện bảo vật Chuẩn Thần: một bộ áo giáp và sáu thanh binh khí. Lão đã chuẩn bị những thứ này từ trước, nhưng không ngờ lại phải dùng sớm đến vậy.

"Lên!"

Bích Ly lão điểm ngón tay, sáu thanh Chuẩn Thần binh lao thẳng tới, đối chọi với thần kiếp. Vậy mà, chỉ hao tổn bốn thanh Chuẩn Thần khí đã ngăn cản được đợt kiếp lôi này. Bích Ly lão không thở phào nhẹ nhõm, ngược lại còn ngưng trọng hơn. Từ trong trữ vật, lão lại lấy ra mười mấy tấm lệnh phù. Thứ này được gọi là Chuẩn Thần Phù, là lệnh phù chứa đựng công kích toàn lực của tu sĩ luyện chế ra nó. Đương nhiên, bên trong mấy tấm lệnh phù này chính là công kích toàn lực của Bích Ly lão ở thời kỳ đỉnh phong. Đạo lôi kiếp tiếp theo nhanh chóng ập đến, tiêu diệt hai thanh Chuẩn Thần khí còn sót lại, rồi ầm ầm giáng xuống kẻ đã bày ra cục diện này. Bích Ly lão ném những lệnh phù ra. Chúng liền nổ ra một đòn toàn lực, cho đến khi hơn nửa số lệnh phù phát nổ mới ngăn chặn được hết thảy kiếp lôi.

"Bích Phù Hộ Thiên Trận!"

Bảy tấm phù cuối cùng xoay tròn xung quanh Bích Ly lão, cùng với kiện bảo vật chiến giáp, chúng sinh ra liên kết, hóa thành trận pháp phòng hộ cường đại. Thần kiếp kế tiếp giáng xuống. Chỉ mới hai đạo đã trực tiếp phá tan trận pháp của lão. Bích Ly lão phải nhận lấy những đòn còn lại, thân thể trọng thương, nửa mặt đã biến dạng. Cũng vào lúc này, Thập Nhất Hoàn Ấn đã hoàn toàn ngưng tụ.

"Cuối cùng cũng hoàn thành rồi, dung nhập!"

Mười một hoàn ấn xoay chuyển, tản ra khí tức kinh người, bắt đầu dung nhập vào cơ thể Bích Ly lão. Thương thế của lão cấp tốc khôi phục, mái tóc cũng đã chuyển thành hoa râm. Lão chấp tay sau lưng, hướng lên bầu trời, tràn đầy tự tin nói:

"Hôm nay lão phu quyết thành Thần, lôi vân trên cao chớ có cản trở!"

Lôi kiếp phía trên như nghe hiểu lời của Bích Ly lão, liền ầm ầm nổi giận, ngưng tụ lôi điện mạnh hơn trước gấp trăm lần, muốn triệt tiêu sinh linh kiêu ngạo bên dưới. Nét mặt Bích Ly lão không chút thay đổi. Bàn tay lão nâng lên, hàng vạn thanh trường kiếm bích ngọc xuất hiện. Từng thanh từng thanh tan rã, hóa thành bích quang hướng tới bầu trời nơi kiếp lôi đánh xuống. Lôi điện ngưng tụ đánh xuống ầm ầm, cùng với bích quang va chạm mãnh liệt, không khác gì hai đại thế giới va chạm với nhau. Hàn Vũ Thiên không quan sát Bích Ly lão độ kiếp, bởi vì kết quả cuối cùng hắn đã biết rõ. Bích Hoàn Ấn là do hắn khai thông ra vòng thứ mười một, giúp Bích Ly hoàn thiện bộ công pháp thần cấp, nên việc thành thần chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Kim long gầm thét, đâm sầm vào trường kiếm và thương của Bì Lâm, tạo thành vụ nổ kinh người. Hoàng cung vốn vững như bàn thạch, trực tiếp sụp đổ, không còn cứng rắn như trước nữa. Pháp tắc khuấy đảo cửu thiên, xuất hiện một vết nứt không gian to lớn. Bên trong có thể nhìn thấy rất nhiều quái thú dị động. Hàn Vũ Thiên hừ lạnh, vung tay. Một đạo trường xích màu xám từ trong ống tay áo bay vọt ra ngoài, như sợi chỉ khâu lấy trời xanh, khiến vết nứt kia thu hồi, trả lại bầu trời lôi vân như lúc trước. Chỉ thấy Bì Lâm đứng đó như một vị chiến thần không bao giờ ngã xuống. Còn Vân Chính thì ngồi trên mặt đất, nhìn bóng người giữa hư không, thở dài cười một tiếng. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, nhìn lên bầu trời, thấy một đạo thần kiếp đã bắt đầu tiêu tán, liền nói:

"Vậy là đã có được kết quả."

Hàn Vũ Thiên vung tay, một con mộc long từ trong ống tay áo một lần nữa bay ra, phóng thẳng tới Vân Chính. Nó há miệng, gầm lên, rồi nhấc bổng nửa thân thể hắn. Vân Chính không phản kháng, ngược lại còn buông thả, để mặc cho mộc long ngậm nhấm. Nhưng không ngờ, thương thế c���a Vân Chính lại khôi phục với tốc độ cực nhanh. Lượng lớn linh khí lúc trước Hàn Vũ Thiên hấp thu cũng được truyền vào cơ thể vị hoàng đế này. Chỉ trong một thời gian ngắn, Vân Chính đã hoàn toàn trở lại đỉnh phong. Mộc long nhả hắn ra khỏi miệng, cũng cấp tốc thu về ống tay áo của Hàn Vũ Thiên. Vân Chính nhìn thật sâu thiếu niên trước mắt, ôm quyền cảm kích nói:

"Sự giúp đỡ này của ngươi, ta xin khắc ghi trong lòng."

"Ngươi sống sót sau lần độ kiếp này rồi hẵng tính đến chuyện ân tình. Ta cũng cần phải bế quan rồi."

Hàn Vũ Thiên mỉm cười xoay người rời đi, không hề quan tâm đến những chuyện tiếp theo xảy ra sẽ như thế nào.

"Vậy mà, Mãn Châu Quốc lại có ba người cùng đột phá Thần Cảnh trong một ngày. E là trong lịch sử, chưa từng có chuyện này xảy ra."

Bích Ly lão bên này đã hoàn thành độ thần kiếp, một bước thành Thần Cảnh. Nhưng lão cũng chỉ là thần linh thông thường như bao kẻ khác, chứ không đạt được Thần Vị.

Hàn Vũ Thiên ngồi trong hang động, suy tư rất lâu, rồi nói:

"Ta đã ở đây lâu như vậy mà toàn thân không có lấy một chút tài sản. Xem ra cũng cần phải luyện chế một ít đan dược và binh khí để gom chút tài vật mới được."

Hàn Vũ Thiên vung nhẹ tay, lấy ra mấy trăm cây Thánh dược. Số lượng tuy nhiều, nhưng cũng chỉ là dược thảo cấp độ Thánh Nhân mà thôi. Dù có nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng gì đối với hắn. Chi bằng dùng chúng luyện ra một ít đan Thánh phẩm chất Chí Cường hoặc Thiên, chắc chắn sẽ thu về không ít tài bảo. Hắn lại vung tay, có thêm mấy trăm khối tinh thạch luyện hóa rơi trên đất, cũng là khoáng sản phẩm chất Thánh, không có tác dụng nhiều. Nguyên liệu luyện chế đã có đầy đủ, hắn liền bắt tay vào việc không chút chậm trễ nào. Thân là một Thiên Tổ, nhưng tài sản của hắn đa phần đều ở Vạn Niên Cung. Trải qua hai ngày luyện chế, không trung lơ lửng mười khối đan dược. Tám khối trong đó là phẩm chất Thiên Thánh, tên gọi Tiên Thiên Thánh Hồn Đan. Đúng như tên gọi, đây là đan dược tăng cường lực lượng linh hồn cho Thánh Nhân. Nếu nói thứ gì khó tu luyện nhất đối với Thánh Nhân, thì đó chính là linh hồn. Mỗi một Hồn Niệm Thánh Nhân đều có địa vị cao hơn cả Đan Thánh hay Khí Thánh thông thường rất nhiều. Trúng phải công kích linh hồn từ Hồn Thánh, dù đối phương có cảnh giới cao hơn vài cấp cũng phải khiếp sợ. Đan Thánh và Khí Thánh luyện chế những thứ ngoài thân. Dù có luyện ra một vài vật phẩm đặc thù có thể vượt cấp mà chiến đấu, nhưng cũng có giới hạn. Còn Hồn Thánh tu luyện linh hồn ở cấp độ hoàn mỹ. Dù đối phương có tu vi Thánh Nhân Trung Vị hay Thượng Vị, nhưng nếu không tỉ mỉ tu luyện linh hồn đến cùng cấp với nhục thân, thì khi đối mặt với Hồn Thánh, tu vi thể xác của họ chỉ là Sơ Kỳ nhưng linh hồn rất có thể đã đạt đến Trung, thậm chí Thượng Vị. Chỉ cần một công kích linh hồn là có thể miễu sát kẻ thù. Bởi vậy, rất ít kẻ dám trêu chọc vào những tu sĩ Hồn Thánh. Nhưng bọn họ cũng có điểm yếu, chính là nằm ở tu vi thể xác. Thánh Nhân Trung Vị nếu biết tận dụng điểm này, dùng khí thế áp đảo khiến Hồn Thánh không nhúc nhích được, thì có thể dễ dàng giết hắn.

Hai quả đan dược còn lại chính là Độ Lôi Hóa Tông Đan. Độ Lôi Hóa Tông Đan là đan dược Thánh cấp, nhưng lại có khả năng giúp Thánh Nhân khi nuốt vào, gia tăng toàn diện lực lượng trong một khắc đồng hồ trước khi lôi kiếp giáng xuống. Nó giúp xác suất đột phá Thánh Tông của Thánh Nhân gia tăng hai phần. Giá của một viên Độ Lôi Hóa Tông Đan phẩm chất thấp nhất đã ở trên trời, và nó mang lại một phần cơ hội vượt kiếp. Chẳng phải nói Độ Lôi Hóa Tông Đan phẩm cấp Chí Thánh trong tay Hàn Vũ Thiên có khả năng giúp độ kiếp hoàn toàn thành công, bước chân lên Thánh Tông sao?

Toàn bộ nội dung trong bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, không được sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free