Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 346: Thần Cảnh viên mãn.

Khói bụi tiêu tán, Công Tôn Vô Quá mà không hề hấn gì. Ngược lại, một bóng người đứng trước mặt hắn, chỉ với một bàn tay đã dễ dàng chặn đứng liên chiêu công kích của cả ba. Huyết Nha Sư nheo mắt lại, lạnh lùng lên tiếng:

"Thần Cảnh Viên mãn."

Vốn dĩ, Huyết Nha Sư là một yêu thú viễn cổ cực kỳ cường đại. Hắn tự tin rằng ở cấp Trung vị Thần Cảnh, mình có thể dễ dàng xóa sổ một Thượng vị Thần Cảnh. Khoảng cách giữa Hạ vị và Trung vị, hay Trung vị với Thượng vị, đều sâu tựa vực thẳm không đáy. Thế nhưng, Viên mãn lại là một đẳng cấp hoàn toàn khác, như bước chân vào một cảnh giới mới. Một cái nhấc tay của họ có thể xóa sổ vô số Thượng vị Thần Cảnh. Đương nhiên, kẻ đang đứng trước mắt, người chỉ bằng một tay đã ngăn chặn ba đòn công kích có thể trọng thương cả một Thượng vị Thần Cảnh, không nghi ngờ gì chính là một cường giả Viên mãn Thần Cảnh trong truyền thuyết. Kim Tôn vẫn chắp tay sau lưng, vẻ mặt không chút biến đổi. Hàn Vũ Thiên cũng chẳng biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào từ đầu đến cuối, tựa như một khối băng vạn năm không tan.

Người vừa xuất hiện là một trung niên nam tử vận hắc bào. Khi thấy ba người kia đối diện một cường giả Viên mãn Thần Cảnh mà vẫn không đổi sắc, hắn lộ vẻ hứng thú. Hắn ta nhìn về phía ba người, thản nhiên nói:

"Ba người các ngươi thực lực cũng không tệ, đặc biệt là con huyết sư này, đòn vừa rồi thừa sức trọng thương một Thượng vị Thần Cảnh. Thiếu niên tuyệt thế vạn năm hiếm gặp, tu thành Thiên Tổ trong truyền thuyết, lại còn sở hữu Thượng phẩm Thần khí, ai cũng phải nể trọng. Một linh hồn mà có thể trùng sinh trở lại với tu vi Thần Cảnh, điều này càng khiến ta thấy thú vị."

Hắn đánh giá từng người với vẻ mặt đầy hứng thú. Hiển nhiên, kẻ này đã quan sát mọi hành động trước đó của bọn họ nên mới biết được những điều này. Huyết Nha Sư quay sang Hàn Vũ Thiên, thản nhiên hỏi:

"Ngươi có muốn liên thủ giải quyết hắn không?"

Hàn Vũ Thiên lắc đầu, chán nản ngồi xuống đất và nói:

"Cứ để hắn đi, ta vừa đột phá nên cần ổn định một chút."

Vị Thần Cảnh Viên mãn còn chưa kịp phản ứng, thì toàn bộ Mãn Châu Quốc đột nhiên chấn động. Một đại trận lóe sáng, trực tiếp dịch chuyển hắn và Công Tôn Vô Quá đến một không gian vô định trong hư không. Chỉ trong chốc lát, hai người đã biến mất mà không kịp trở tay. Công Tôn Vô Quá nhíu mày đứng giữa hư không vô định, hỏi:

"Tà Uyên tiền bối, chúng ta có cần quay lại đó tiêu diệt bọn chúng không?"

Người trước mặt chính là Công Tôn Tà Uyên, một trong năm mươi sáu vị Vực Thần nổi danh khắp đại lục. Ông là một Vực Thần được nhân tộc công nhận, xếp thứ chín trong Vực Thần bảng, cũng là một trong mười người mạnh nhất. Công Tôn Tà Uyên cũng là người trẻ tuổi nhất trong số năm mươi sáu Vực Thần, được xem là tương lai của nhân tộc, có khả năng bước vào hàng ngũ Thần Tổ trong mấy vạn năm tới. Công Tôn Tà Uyên lắc đầu, thản nhiên nói:

"Chúng ta đã rơi vào không gian vô định, cần ít nhất mấy ngày thời gian mới có thể thoát ra khỏi đây. Cẩn thận, xung quanh có rất nhiều dị thú không gian sẽ tấn công."

Công Tôn Tà Uyên vừa dứt lời, trong không gian u tối lập tức hiện ra vô số ánh mắt đủ loại màu sắc đang nhìn chằm chằm vào bọn họ. Công Tôn Vô Quá nhíu mày, trường kiếm trong tay đã được nắm chặt tự lúc nào không hay. Công Tôn Tà Uyên hừ lạnh. Không gian xung quanh nổi lên một đại dương bao la rộng lớn, một quyền vung ra đơn giản mà tuyệt diệu, mang theo cả đại dương đánh tới, ầm ầm chấn động.

Hàn Vũ Thiên ngồi xếp bằng, một luồng lực lượng mênh mông như đại dương điên cuồng khuếch tán ra bốn phía. Chỉ mất vài canh giờ, hắn đã hoàn toàn củng cố được tu vi Thiên Tổ của mình. Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, hướng về phía hoàng đô Mãn Châu Quốc vẫn còn đang chấn động kịch liệt bởi dao động pháp tắc, cưỡi lên một đám mây tích điện hắc ám bay đi. Chiến trường bên này đã hoàn toàn hỗn loạn, ngay cả Vân Chính nắm giữ thần khí trong tay cũng chưa thể đánh bại được Bì Lâm. Hoàng đô gần như chỉ còn là một đống hoang tàn, chỉ có hoàng cung vẫn vững chãi như bàn thạch, sừng sững tồn tại, không hề lay chuyển bởi lực lượng của hai vị Chuẩn Thần cực hạn kia. Vân Chính vung trường côn, kim long hư ảnh lại một lần nữa công kích về phía Bì Lâm. Trường kiếm và thương trong tay Bì Lâm vung lên, mang theo lực lượng thần khí va chạm với kim long hư ảnh, khiến những bức tường thành đầy vết rạn nứt ở hoàng đô trực tiếp sụp đổ.

Hàn Vũ Thiên vừa đến, chỉ đứng một bên chậm rãi quan sát chiến trường. Hắn không ngờ Bì Lâm lại có thể chiến đấu với Vân Chính một trận long trời lở đất ngay trên sân nhà của Vân gia như vậy. Cũng bởi hắn đã hơi xem thường thực lực của vị hoàng đế Mộng Thiên Quốc này. Bì Lâm cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, lập tức quay đầu nhìn lại. Khi thấy bóng dáng người kia, đôi con ngươi của hắn co rụt lại, tràn đầy vẻ không thể tin được.

Hàn Vũ Thiên đứng trên đám mây, bất động, tựa như ngọn thái sơn đè nặng lên tâm trí Bì Lâm. Bì Lâm trong lúc ngơ ngác liền bị một côn quật vào sườn trái, bay văng ra ngoài, phun máu. Bì Lâm đứng dậy, vẻ mặt tái nhợt, nhưng vẫn không buông bỏ cảnh giác đối với thiếu niên kia. Quả thật, kẻ trước mắt đã để lại một ám ảnh quá sâu trong lòng hắn. Hàn Vũ Thiên vẫn nhìn chằm chằm Bì Lâm, cười nói:

"Cuộc chiến sinh tử của hai hoàng đế, bản tôn lười xen vào."

Dứt lời, hắn vung tay, một lưới điện ầm ầm giáng xuống, bao phủ toàn bộ hoàng đô, tạo thành một cái lồng sắt. Hàn Vũ Thiên khoanh tay đứng quan sát trận chiến, vẫn không có ý định ra tay. Hắn biết Vân Chính chỉ còn một bước cuối cùng sẽ đột phá thành Thần. Nếu đánh bại Bì Lâm, cộng thêm cảm ngộ thần lực trong thực chiến, Vân Chính rất có khả năng sẽ độ thần kiếp. Hiện tại, có thêm một đồng minh Thần Cảnh trên Thiên Vực đại lục sẽ càng giúp con đường phát triển của Vạn Niên Cung sau này thuận lợi hơn vài phần.

Trên bầu trời, một tia lục quang xẹt ngang thiên địa, lần nữa thu hút sự chú ý. Bích Ly lão tông chủ chắp tay sau lưng, vẻ mặt bình thản, đáp xuống bên cạnh Hàn Vũ Thiên và nói:

"Phía bên kia đã giải quyết toàn bộ, kế hoạch rất hoàn hảo, chỉ là nội tình của Mộng Thiên rất thâm sâu, khó trong thời gian ngắn giải quyết được hết."

Dù chiếm lợi thế sân nhà tại Bích Ly Tông, Bích Ly vẫn phải mất rất nhiều thời gian để tiêu diệt những tên Chuẩn Thần kia, bởi vì bọn chúng ai cũng sở hữu một kiện thần khí mà ngay cả Thần Linh Hạ vị cũng khó lòng có được. Thần khí, nếu nhìn thấy Hàn Vũ Thiên và một vài kẻ khác dễ dàng có được, thì đừng lầm tưởng rằng nó dễ nắm bắt. Để luyện ra thần khí, cần phải có lượng tài phú khổng lồ cùng với nguyên liệu đặc thù cấp thần. Một vị luyện khí thần, không cần nói đến tu vi đang ở tầng thứ mấy trong Thần Cảnh, chỉ cần có thể luyện ra thần khí, hắn sẽ được rất nhiều người coi trọng và được các thế lực mời về. Luyện khí sư và luyện đan sư trên khắp vũ trụ đều là những hạng người rất được chào đón. Tuy nhiên, trong luyện khí cũng chia thành nhiều loại luyện khí sư: Hạ phẩm, Trung phẩm, Thượng phẩm, Viên mãn và Cực hạn Đại Viên mãn. Trên cấp độ Cực hạn Đại Viên mãn còn có Thiên phẩm và Chí phẩm, nhưng hai cấp bậc phẩm chất này chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Ngay cả Lam Huyền, người hiểu rõ về hai lời, cũng chưa từng nhìn thấy một món Thiên Phẩm Tổ Khí chứ đừng nói là Thiên Phẩm Thần Khí.

Hàn Vũ Thiên nheo mắt, trầm ngâm một lát rồi hỏi:

"Ở đại lục này có thế lực nào mang họ Công Tôn không?"

Bích Ly lão nghe vậy, vuốt râu suy nghĩ một lúc, rồi chợt nhớ ra một siêu thế lực mang họ Công Tôn. Ông thản nhiên đáp:

"Có một thế lực mang họ Công Tôn, đó chính là Phúc Hải Thánh Quốc. Một siêu cấp thế lực sánh ngang Thần Tổ, có thể nói "con quái vật" này chỉ đứng sau Thiên Thần Điện. Ngoài Thiên Thần Điện ra, rất ít thế lực nào có thể khiến Phúc Hải Thánh Quốc phải e ngại. Truyền thừa bất hủ từ vạn cổ đến nay, nó tựa như một cây đại thụ không thể lay chuyển. Dù Thiên Vực đại lục trải qua bao lần đổi chủ, Phúc Hải Thánh Quốc vẫn luôn giữ vững vị thế của mình."

Hàn Vũ Thiên nghe vậy cũng chẳng bất ngờ, trái lại còn lộ vẻ khinh thường cái gọi là Phúc Hải Thánh Quốc này. Không một thế lực nào có thể vạn cổ bất hủ như lời Bích Ly lão nói. Phúc Hải Thánh Quốc tồn tại đến bây giờ cũng chỉ là nhờ luồn cúi nịnh bợ kẻ khác để được tồn tại. Nếu nó thật sự có uy danh bá khí, thì đã như mấy thế lực từng tồn tại ở Thiên Vực, tạo ra một truyền kỳ bất hủ lưu lại muôn đời hương hỏa, dù cho tông môn có diệt, gia tộc có vong cũng không hề luồn cúi. Hàn Vũ Thiên cười lạnh nói:

"Một cái thế lực sống tạm bợ mà thôi. Ta vừa rồi chạm mặt một kẻ tên là Công Tôn Vô Quá, nếu đoán không sai thì Phúc Hải Thánh Quốc là kẻ giật dây cho Mộng Thiên Quốc động thủ với những thế lực lân cận, mượn danh nghĩa Mộng Thiên nhưng thực tế, lượng lớn tài nguyên cướp được đều chuyển về Phúc Hải Thánh Quốc."

Bích Ly lão tông chủ nghe thấy cái tên Công Tôn Vô Quá, sắc mặt lập tức đại biến, nói:

"Công Tôn Vô Quá, hoàng tử thứ bảy của Phúc Hải Thánh Quốc, là một trong ba vị hoàng tử có thiên tư mạnh nhất vạn năm qua, người có khả năng tranh đoạt vị trí Thái tử Phúc Hải Thánh Quốc trong tương lai. Ngươi đã giao chiến với hắn?"

Hàn Vũ Thiên khẽ gật đầu nói:

"Đã đánh với hắn một trận. Hắn cũng được xem là thiên tài khi chưa đầy năm ngàn tuổi đã đột phá thành Thần Cảnh. Ta hơi hứng thú, muốn tái đấu với hắn lần nữa."

Bích Ly trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt tràn đầy sự không thể tin được xen lẫn tức giận, nói:

"Lão đệ của ta ơi, cái ngươi chọc vào là một vị hoàng tử của Phúc Hải Thánh Quốc. Nếu hắn nổi giận, chỉ cần một mệnh lệnh hạ xuống, chẳng phải vô số Thần Cảnh cường giả đều nguyện ý ra tay tiêu diệt Mãn Châu Quốc sao?"

Hàn Vũ Thiên mỉm cười, dường như chẳng hề quan tâm đến lời của lão. Bích Ly thở dài, biết rằng lúc này có nói gì cũng vô ích, chỉ đành tính toán cách ứng phó với thế lực khổng lồ như Phúc Hải Thánh Quốc, một trong Cửu Đại Thánh Quốc, trong tương lai.

Trên một tinh cầu gần như toàn là hắc ám vô tận, vô số ma tộc và ma thú với hình dáng khác nhau đang bay lượn, chạy nhảy hoặc bơi lội, tạo nên một cảnh tượng vô cùng sống động tựa như địa ngục dành riêng cho ma tộc. Trong một cung điện nguy nga quanh năm bị bóng tối bao phủ, chỉ thấy Lam Huyền đang cuộn mình trong một khối cầu băng lam, có vẻ như vẫn còn đang bất tỉnh. Ngọc Tôn Giả chậm rãi quan sát nàng, vẻ mặt đầy hứng thú, nói:

"Nàng còn lợi hại hơn cả những thiên kiêu trẻ tuổi bậc nhất bên trong Thiên Sứ Ma Tộc. Nếu đem đi bồi dưỡng một phen, tương lai chắc chắn mang về lợi ích to lớn cho chúng ta."

Nghiêm Sùng Khánh hơi nheo mắt, nói:

"Đại tế tư, nhìn nàng ta có vẻ như chưa từng phục tùng mệnh lệnh của bất kỳ ai. Khiến nàng ta mang lại lợi ích cho Thiên Sứ Ma Tộc e là rất khó."

Họa Thanh Sơn cũng đồng ý với quan điểm của Nghiêm Sùng Khánh, liền đáp lời:

"Đại tế tư, ngài phải suy nghĩ thật kỹ. Nếu tương lai nàng ta không phục tùng Thiên Sứ Ma Tộc mà lại có mưu đồ khác, e rằng mọi việc sẽ hỏng bét."

Ngọc Tôn Giả nghe hai vị kia nói vậy, chỉ thản nhiên đáp:

"Nàng ta đã khôi phục hoàn toàn rồi. Bổn tế tư không tin vào nàng ta, chỉ tin vào lòng người."

Ngọc Tôn Giả chậm rãi bước tới, ngón tay đặt lên khối hàn ngọc, lập tức nó vỡ vụn. Lam Huyền đột nhiên bừng tỉnh, Ma Thần Tam Long Kiếm lóe sáng trong tay, không hề do dự, một kiếm toàn lực chém tới. Nghiêm Sùng Khánh và Họa Thanh Sơn không ngờ nàng ta vừa tỉnh giấc đã vung ra sát chiêu mạnh nhất, không hề lưu thủ. Tính quyết đoán bậc này, nếu về sau nàng không chết yểu, ắt sẽ thành đại cường giả. Khi Lam Huyền đưa đôi mắt tràn ngập lãnh ý lên, nàng thấy Ngọc Tôn Giả vẫn đứng đó, mà thanh thần khí hắc ám nàng tự hào nhất lại đang bị một ngón tay cản lại. Tấm màn che khuôn mặt xinh đẹp của Ngọc Tôn Giả bị gió thổi bay, lộ ra một nụ cười hòa nhã, nói:

"Ngươi rất quyết đoán. Chỉ trong một hơi thở sau khi vừa tỉnh lại, đã dùng toàn bộ lực lượng đánh ra một đòn để tự bảo vệ bản thân. Nếu là kẻ khác, ắt sẽ phải hứng chịu thương thế không nhỏ. Xin chào tiểu ma nữ, ta là Đại Tế Tư Thiên Sứ Ma Tộc, Ngọc Tôn Giả."

Ngọc Tôn Giả nhẹ nhàng gạt bỏ thần khí, đứng đó quan sát động tĩnh của tiểu ma nữ trước mắt. Lam Huyền nhíu mày, một kiếm lần nữa quét tới, nhưng lần này nàng lại không thể đắc thủ, bởi Nghiêm Sùng Khánh đã dùng cổ tay chặn lại. Lam Huyền tự tin rằng một đòn toàn lực của mình có thể đả thương một Thần Hoàng, dù không phải trọng thương thì cũng tạo thành một vết chém khá dài. Nhưng kẻ trước mắt nàng, vốn là một Thần Hoàng, vậy mà lại dễ dàng ngăn cản chỉ bằng cổ tay. Nghiêm Sùng Khánh hừ lạnh, nói:

"Thần Cảnh đạt được Thần Vị khác biệt so với Thần Cảnh phổ thông. Kẻ khác nếu không có Thần Vị, muốn ngăn cản đòn này của ngươi sẽ rất dễ bị thương. Tiểu ma nữ, ngươi đừng nghĩ đạt được Thần Vị là có thể một bước hóa rồng. Tu vi của ngươi cũng chỉ mới là Hạ vị cảnh, còn rất kém cỏi. Tính tình này của ngươi cũng phải thể hiện cho phù hợp với tu vi, bằng không sẽ vạn kiếp bất phục trong vũ trụ rộng lớn này!"

Một cái hất tay đã thổi bay nàng ta ra ngoài. Lam Huyền đâm kiếm xuống đất, bị kéo lê một đoạn dài mới ngừng lại được. Nàng biết Nghiêm Sùng Khánh chỉ nhẹ nhàng dùng lực đã có thể đẩy mình đi xa đến vậy. Lam Huyền quay đầu, đạp chân một cái rồi biến mất, để lại lời nói:

"Bổn cung không cần sự giúp sức của các ngươi."

Ngọc Tôn Giả nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bóng dáng Lam Huyền đã bay tít vào rừng sâu, liền thản nhiên nói:

"Sắp xếp một chút cơ duyên cho nàng ta đi, bổn tế tư đã quyết định bồi dưỡng nàng ta."

Họa Thanh Sơn thở dài, ôm quyền nói:

"Thuộc hạ nhận lệnh."

Bản dịch này thuộc về truyen.free, nơi chất lượng luôn được đặt lên hàng đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free