Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 325: Hóa Ma Đan.

Ách Âm Châu cuối cùng cũng ý thức được sự việc nghiêm trọng đến mức nào. Lân Hi Đường tuy yếu hơn Bích Ly Tông và Vân gia hoàng thất về tổng thể, nhưng dù sao cũng là một thế lực Bán Thần. Hai thế lực này hợp tác chắc chắn có mưu đồ. Nếu Vân gia không mau hành động, e rằng với hai thế lực Bán Thần liên thủ, Vân gia khó thoát khỏi kiếp nạn này.

"Ồ, bổn cung cũng t���ng nghe hoàng đế bệ hạ nhắc tới Lân Hi Đường, quả là một thế lực rất mạnh. Bệ hạ có nói, có dịp sẽ cùng sứ giả Lân Hi Đường đàm đạo. Xem ra hôm nay là duyên trời định để bổn cung và lão nhân gia gặp gỡ. Chi bằng lão theo bổn cung trở về, cũng là để thỏa lòng bệ hạ."

Toàn bộ người ở Bích Ly Tông đều trợn mắt há hốc mồm. Ách Âm Châu đây rõ ràng là muốn lôi kéo người về phe mình, lại dùng những lời lẽ vô sỉ đến thế. Quy Lộc vuốt râu, lắc đầu cười nói:

"Lão phu xin từ chối. Ta thấy ngươi cũng là bậc tiền bối, mà lại dung túng cho tiểu bối quá mức như vậy, e rằng Vân gia các ngươi cũng toàn là hạng người chẳng ra gì?"

"Ngươi dám!"

Ách Âm Châu trầm mặc, khí tức không kiềm chế được mà bộc phát. Quy Lộc gõ trượng xuống đất, một luồng uy áp tỏa ra hoàn toàn bức lui khí tức của Ách Âm Châu. Thập Tứ trưởng lão kinh sợ, trong lòng không khỏi bất ngờ thầm nghĩ:

"Một vị Thánh Tông viên mãn."

Ách Âm Châu trong lòng hoảng sợ, còn chưa kịp phản ứng thì Quy Lộc đã đứng ngay trước mặt nàng. Bàn tay khô cằn giơ lên định hạ sát thủ, thì một âm thanh từ sâu bên trong Bích Ly Tông truyền tới:

"Sứ giả đại nhân, xin nể mặt bọn ta mà đừng hạ sát thủ."

Quy Lộc dừng lại, Ách Âm Châu lúc này mới kịp phản ứng, nhảy vọt về sau. Lão ta nhìn một lão thái giám bên cạnh, cười nói:

"Nếu không phải các vị Bích Ly Tông ngăn cản, hẳn là ngươi cũng đã định ra tay rồi, phải không?"

Lão thái giám cười vô tư, đáp:

"Lão nô không có đảm lượng đó."

Một thân ảnh từ phía xa bay tới, chậm rãi hạ xuống giữa hai người. Đó là một nam nhân trung niên, y phục màu lam phiêu dật, hai con tiểu ngư vờn quanh trông rất đẹp mắt. Thập Tứ trưởng lão cùng các đệ tử ngoại môn ôm quyền nói:

"Bái kiến Thập Tam trưởng lão."

Vị Thập Tam trưởng lão này có tu vi đại viên mãn Thánh Tông, vượt xa Thập Tứ tới hai tiểu cảnh giới. Ông ta thấp giọng nói:

"Thập Tứ, chuyện ở đây cứ để ta. Nhất trưởng lão đang tìm ngươi."

"Rõ."

Thập Tứ trưởng lão hiểu rằng, với tu vi của mình, ông không thể tiếp tục can dự vào chuyện này. Nhất trưởng lão tìm ông ta tất nhiên là để cho ông một đường lui. Vì thế, ông không lưu lại mà lập tức quay đầu rời đi.

Hàn Vũ Thiên truyền âm cho Quy Lộc:

"Giải quyết nhanh chóng đi."

Quy Lộc cười nói:

"Thập Tam trưởng lão, chúng ta hãy bàn chuyện hợp tác."

Khi đám người chuẩn bị rời đi, Tùng Lâm ôm quyền hỏi:

"Thập Tam trưởng lão, chuyện ở đây giải quyết thế nào?"

"Hòa đi."

Thập Tam vung tay, không bận tâm nữa, cùng Quy Lộc hướng về nơi khác rời đi. Hàn Vũ Thiên liếc nhìn Ách Âm Châu một cái, khóe môi khẽ nhếch cười, ôm quyền nói:

"Phỉ Tử nương nương, quyết định của Thập Tam trưởng lão, nương nương đã rõ rồi chứ?"

"Xem như ngươi may mắn."

Ách Âm Châu hừ lạnh, bỏ lại Vân Hạo, theo Thập Tam trưởng lão tới một nơi an tĩnh hơn để bàn luận. Hàn Vũ Thiên liếc nhìn Vân Hạo, cười nói:

"Ngươi hôm nay giữ được một mạng, hãy cố mà trân trọng."

Hắn dùng linh lực nâng cơ thể Thuận Tâm rồi rời khỏi đây. Lục Nhan từ xa thấy vậy, cũng theo bước sư tôn rời đi. Trung Nguyên lườm Vân Hạo một cái, thấp giọng nói:

"Trận này hòa, đợi Thuận Tâm khôi phục sẽ tái chiến."

Không ai đưa ra ý kiến đối với lời của Trung Nguyên trưởng lão. Vân Hạo rõ ràng đã dùng thủ đoạn đê hèn mới thắng được Thuận Tâm. Nếu không phải Thập Tam trưởng lão lên tiếng, Vân Hạo đã sớm phải nhận thua rồi. Hắn trong thời gian tới sẽ phải chịu rất nhiều lời chỉ trích từ đám đông, dù là Vân gia hoàng tử cũng không thể bịt được miệng của mấy chục vạn đệ tử ngoại môn.

Hàn Vũ Thiên trở về phủ, không nói lời nào, chỉ vung tay. Một đạo sinh mệnh lực dồi dào từ trong ống tay áo hắn bay tới, quấn lấy Thuận Tâm đang lơ lửng trên không trung. Vết thương chí tử khiến hắn thoi thóp đang hồi phục với tốc độ cực nhanh. Lục Nhan trố mắt kinh ngạc, thật không ngờ sư tôn mình lại có đảm lượng lớn đến thế. Hàn Vũ Thiên nhìn Lục Nhan nói:

"Ngươi đưa hắn về phòng, đợi sau khi tỉnh lại thì tiếp tục đến kháng đài."

"Vâng, sư tôn."

Lục Nhan mau chóng đỡ Thuận Tâm, dìu hắn vào trong thư phòng. Hàn Vũ Thiên bước vào chính điện, thản nhiên nói:

"Giết Ách Âm Châu. Đợi nàng ta rời khỏi Bích Ly Tông thì ra tay."

Không biết từ khi nào, sau lưng Hàn Vũ Thiên đã xuất hiện một bóng người nhỏ nhắn quỳ một chân. Người đó thân khoác chiếc áo choàng đỏ sậm, quá khổ so với cơ thể nhỏ bé của nàng. Như Ý ôm quyền nói:

"Vâng, chủ nhân."

Một ngày trôi qua, Thuận Tâm cũng đã tỉnh lại. Hàn Vũ Thiên bước ra khỏi phòng cùng với hai đệ tử, lần nữa tới kháng đài. Mọi người thấy Thuận Tâm chỉ trong một ngày đã khôi phục toàn bộ thương thế thì tràn đầy kinh ngạc. Vết thương của Thuận Tâm đáng lẽ chí ít phải mất hơn tháng mới hồi phục được. Từ Nghiêm Hiếu cười nói:

"Hàn Vũ trưởng lão quả là gan dạ, dám cho đệ tử của mình sử dụng Huyết Tâm Đan để hồi phục. Xem ra ngươi cũng là một kẻ hiếu thắng, nhưng sau khi trận đấu kết thúc thì đệ tử này của ngươi còn mạng hay không đây?"

Những đệ tử khác tràn đầy nghi hoặc, không biết cái gọi là Huyết Tâm Đan kia rốt cuộc là thứ gì. Tùng Lâm đ��c ý nói:

"Huyết Tâm Đan là một loại đan dược siêu cấp hồi phục. Uống một viên, toàn bộ thương thế sẽ khôi phục trở lại đỉnh phong. Đáng tiếc, hiệu quả đan dược chỉ kéo dài một ngày mà thôi. Khi đan hết tác dụng, thương thế trước đó sẽ lại bộc phát, mà còn đau đớn hơn gấp mười lần lúc trước. Hàn Vũ trưởng lão tự đưa đệ tử của mình vào đường chết, thật đáng thất vọng!"

Hàn Vũ Thiên thở dài nói:

"Ta không giống loại tạp chủng gian lận như ngươi, không lấy tính mạng đệ tử ra đùa giỡn. Miệng ngươi lúc nào cũng thích gây thị phi, có ngày sẽ đầu lìa khỏi cổ đấy."

Tùng Lâm tức giận nắm chặt tay, nhưng cũng không nói thêm gì. Hắn biết bản thân không phải đối thủ của Hàn Vũ Thiên, cũng không dám động thủ. Từ Nghiêm Hiếu cười nói:

"Việc có dùng Huyết Tâm Đan hay không, cuối ngày sẽ rõ cả thôi. Huyết Tâm Đan là cấm kỵ, e rằng Hàn Vũ trưởng lão sẽ phải chịu không ít trừng phạt từ Nhị trưởng lão đấy."

Từ Nghiêm Hiếu đương nhiên có ẩn ý bên trong. Thuận Tâm và Lục Nhan là hai đệ tử mà Nhị trưởng lão đã chọn giao cho Hàn Vũ Thiên. Nếu hai người trong tay hắn mà có chút bất ổn, thì không tránh khỏi bị trách phạt. Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Hàn mỗ không bận tâm. Hai vị lo cho đệ tử của mình trước thì hơn, bằng không lại gian lận thì Trung Nguyên trưởng lão và Phong Châu trưởng lão sẽ không để yên cho hai vị đâu."

Hàn Vũ Thiên nói ra lời này làm cho Trung Nguyên và Phong Châu trong lòng có vẻ thoải mái hơn vài phần. Hai tên Từ Nghiêm Hiếu và Tùng Lâm liên tục lấy người khác ra uy hiếp Hàn Vũ Thiên, mà không hề nhìn lại xem ai mới là người có thẩm quyền quyết định ở đây. Điều này càng khiến hai vị trưởng lão nhìn Hàn Vũ Thiên bằng ánh mắt khác.

Tùng Lâm và Từ Nghiêm Hiếu nét mặt có chút âm trầm. Tám cặp đấu đã sớm kết thúc, chỉ chờ Vân Hạo và Thuận Tâm tái đấu để chọn ra người cuối cùng bước vào vòng đấu bốn cặp. Hai người một lần nữa bước lên sân đấu. Thuận Tâm không còn vẻ mặt ung dung tiêu sái mà trở nên âm trầm bất định. Vân Hạo vẫn vậy, bộ dạng kiêu ngạo, đắc ý vô cùng. Hai người không nói với nhau một câu nào, đã lấy ra binh khí, trực tiếp lao vào đánh nhau, khiến ngay từ giây đầu tiên mọi thứ đã trở nên ác liệt.

"Thủy Thượng Lưu Vũ."

Đột nhiên, ba cái phân thân bằng nước xuất hiện, vây quanh Vân Hạo. Bốn thân ảnh cùng chung một động tác, vung ra đường kiếm uốn lượn như dòng nước, cực kỳ hoa mỹ và yên ắng. Vân Hạo xoay trường mâu cắm xuống đất, tạo thành ngân quang hóa ra một màn sáng, ngăn cản công kích tứ phía. Thuận Tâm xoay tròn giữa không trung, chém xuống một đường kiếm hình tròn, nện thẳng vào màn sáng khiến nó nứt toác.

"Thủy Luân Trảm."

"Thủy Liêm Lưu Lưu Vũ."

Màn sáng vừa bị phá hủy, kiếm trong tay Thuận Tâm lần nữa uyển chuyển bay tới, như dòng nước chảy lưu loát, mượt mà. Vân Hạo nhảy lùi về sau, tránh được một đòn trọng thương, nhưng ở ngực hắn lại xuất hiện một vết chém dài ngay phía trên. Máu tươi chảy ra, cơn đau ập tới khiến Vân Hạo nhăn mặt cố nhịn. Hắn bắt lấy trường mâu, đổi tư thế, chuẩn bị phóng thanh mâu trong tay về phía Thuận Tâm. Bàn tay đang ôm vết thương của hắn lại có động thái cong ngón, chuẩn bị búng vật gì đó. Hàn Vũ Thiên cũng cong ngón, búng ra một viên sỏi lao tới. Vân Hạo vừa lúc búng viên đan dược lên miệng thì bị viên sỏi kia lao tới, đánh bay viên đan nhỏ.

"Thủy Liêm Tiên Kiếm, Lặng."

Dưới chân Thuận Tâm trào ra sóng nước nhỏ, làm toàn sân ướt sũng. Mũi kiếm vừa chạm nhẹ lên mặt nước đã tạo ra gợn sóng, lan rộng trên mặt nước tĩnh lặng. Sắc mặt Vân Hạo đại biến, phát giác được chiêu thức này kinh khủng đến mức nào. Hắn toàn lực ngưng tụ vào một kích, hướng tới Thuận Tâm bên kia ném trường mâu lao tới. Thuận Tâm cơ thể nhẹ nhàng lướt qua trường mâu, xuất hiện phía sau lưng Vân Hạo. Vết thương nguyên bản ở ngực đã ngưng rỉ máu lại lần nữa trào ra, cùng với rất nhiều vết chém mới bắt đầu xuất hiện. Thuận Tâm một cước đạp lên đầu Vân Hạo, sau đó chà vài cái, nói:

"Thứ yếu kém như ngươi, nếu không dựa vào gian lận thì không thể nào thắng nổi ta."

Vân Hạo đôi mắt đỏ rực, toàn thân nổi lên sát ý. Hắn lại nuốt một viên đan dược vào trong cơ thể, khí tức bạo nộ và hỏa diễm bốc lên xèo xèo. Một nửa cơ thể của Vân Hạo đã hóa thành ma thú, trông quái dị vô cùng. Phong Châu đứng dậy, tức giận nói:

"Hóa Ma Đan! Kẻ cắn vào sẽ trong một khoảng thời gian thực lực tăng cao gấp chục lần, đồng thời cũng mất đi nhân tính, hóa thành ma nhân. Tên khốn này nhiều lần phá hủy luật lệ tông môn, gian lận trắng trợn, hôm nay lão phu nhất định phải trừng trị hắn!"

Phong Châu định ra tay thì Hàn Vũ Thiên đã ngăn lại, cười nói:

"Trưởng lão không cần động tay. Đối với phế chủng này, Thuận Tâm có thể tùy ý giải quyết."

Trung Nguyên thở dài. Vốn dĩ ông đã chuẩn bị trấn áp Vân Hạo, nay cũng thu lực, ngồi yên quan sát. Các trưởng lão khác ai nấy đều trầm mặc, chỉ duy có một mình Từ Nghiêm Hiếu là cười thầm trong lòng. Dựa vào Tùng Lâm sao có thể đưa Hóa Ma Đan cho Vân Hạo được chứ? Lúc trước chính là hắn đã âm thầm đưa cho Vân Hạo, để hắn có thể triệt để giết chết Thuận Tâm, đồng thời loại bỏ được cả Tùng Lâm vì tội cho đệ tử dùng Hóa Ma Đan trong thi đấu. Về phần Tùng Lâm, lúc này sắc mặt đã ngây dại, y rệu rã ngồi trên ghế, tay chân bủn rủn không dám động đậy. Gian lận bình thường còn có thể xử phạt cho qua, nhưng gian lận với tà vật hay ma vật thì thân là sư tôn cũng như trưởng lão tông môn, Tùng Lâm khó tránh khỏi việc bị trục xuất.

"Không! Ta còn có Phỉ Tử Ách Âm Châu bảo hộ. Dù có bị trục xuất thì cũng có Phỉ Tử che chở, không lo không có nơi nương tựa."

Tùng Lâm xoay chuyển suy nghĩ, cuối cùng vẫn có thể bám vào gốc cây Ph�� Tử kia. Hàn Vũ Thiên dường như nhìn thấu tâm tư của Tùng Lâm, khóe miệng khẽ lẩm bẩm truyền âm cho Từ Nghiêm Hiếu vài câu. Từ Nghiêm Hiếu vốn đang thản nhiên xem trò vui, khi nghe xong những lời đó sắc mặt lập tức tối sầm, toàn thân lạnh toát.

Tất cả nội dung được biên tập cẩn thận bởi truyen.free, mong quý độc giả luôn ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free