(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 324: Ách Âm Châu.
Lam Huyền chợt nhớ lại, tò mò hỏi:
“Tiền bối, vì sao ngài lại truyền thụ cho ta cách khai mở Tổ Huyết mà không trực tiếp tiêu diệt bảy tên Thần Cảnh kia?”
Hoàng Thiên cười nói:
“Ta không thể ra tay với sinh linh có liên quan đến Thái Cổ Yêu Sơn. Nói cách khác, ta đã tự đặt cấm chế lên chính mình. Nếu ta ra tay với kẻ có được bản đồ dẫn tới Thái Cổ Yêu Sơn thì nơi đó sẽ sụp đổ. Ta ra tay lúc trước là vì cảm nhận được khí tức rình rập bên ngoài, nên mới dụ hắn xuất hiện. Nếu hắn thông minh hơn một chút thì Thái Cổ Yêu Sơn đã sụp đổ và rồi ngươi cũng sẽ tự chôn thây tại đó, ha ha ha.”
Lam Huyền trong lòng có chút bất an. Nếu như tên kia không kịp thời ngăn cản đòn đánh đầu tiên, để nó thực sự giáng xuống bảy tên Thần Cảnh, thì Thái Cổ Yêu Sơn đã sụp đổ và kéo theo cả nàng. May mắn là kẻ kia hành sự cẩn trọng, chỉ ra tay ngăn cản.
Lam Huyền kìm nén tâm trạng bất ổn, rồi phấn khích hỏi:
“Tiền bối, ngài giải thích nhiều về Thần Cách như vậy, có phải có cách để ta bước vào Thần Vị không?”
Hoàng Thiên không hề che giấu, thản nhiên nói:
“Ngươi có thể tham ngộ Thần Cách, còn việc có đạt được Thần Vị hay không thì còn tùy vào bản thân ngươi. Đi thôi.”
Trên không Thái Cổ Yêu Sơn, một tấm da dê cổ xưa chậm rãi mở ra rồi lơ lửng. Từ bên trong, một bóng người thần bí chân trần chậm rãi bước ra. Hắn phóng thần niệm, dò xét khắp không gian này. Ánh mắt kẻ này đăm chiêu, rồi cau mày tức giận nói:
“Hai người bọn chúng không có ở đây, chẳng lẽ đã đi tới nơi đó rồi sao?”
Sau một hồi suy đoán, kẻ này dường như đã nắm được vị trí tiếp theo của Lam Huyền, vẻ mặt không khỏi trở nên ngưng trọng. Từ trong tấm da dê, lại có thêm hai đạo thân ảnh bước ra, một người mang cao gót, một người mang giày nam nhân.
“Chúng ta đến trễ rồi, mất đi một tấm bản đồ Thái Cổ Yêu Sơn có chút đáng tiếc.”
Giọng nói nữ nhân có chút thất vọng khi nhận ra Hoàng Thiên và Lam Huyền đã không còn ở Thái Cổ Yêu Sơn. Tên nam tử vừa xuất hiện thản nhiên nói:
“Đi thôi, ngăn cản nàng ta tham ngộ Thần Cách.”
Nói rồi ba người quay trở lại tấm da dê rồi biến mất. Tấm da dê sau đó tự động cuộn lại, rồi tan ra thành tro bụi bay đi trong gió.
Quay lại Bích Ly Tông. Trung Nguyên sau khi ngăn trở công kích lúc trước còn chưa kịp lên tiếng thì ba đạo thân ảnh khác đã xuất hiện ngay sau lưng Hàn Vũ Thiên, bao gồm Nam Hoang, Từ Nghiêm Hiếu và trưởng lão Lực Đường. Chính bọn họ là người đã ra tay.
“Dám động tay với Trung Nguyên trưởng lão, thật bất kính!”
“Ngươi không được làm càn!”
“Chịu trói đi!”
Ba người còn chưa chạm tới Hàn Vũ Thiên thì một đạo thân ảnh đã xuất hiện trước mặt hắn. Hào quang tỏa ra đã đẩy lùi cả ba người. Khi mọi người đưa mắt nhìn lại, đó là một lão nhân tay cầm trượng gỗ khắc hình đầu hươu.
“Ngươi là ai?”
Từ Nghiêm Hiếu cau mày nhìn lão già lạ mặt trước mắt, lão vuốt râu cười nói:
“Lão phu tên là Quy Lộc, sứ giả của Lân Hi Đường tới đây để quan sát Bích Ly Tông. Chẳng qua là thấy ba vị ra tay đánh lén người trẻ tuổi, nên mới ra tay ngăn cản.”
“Lão già lo chuyện bao đồng, tránh ra!”
Từ Nghiêm Hiếu định ra tay lần nữa thì Quy Lộc hơi gõ trượng trong tay. Áp lực kinh người lập tức đè xuống, khiến tất cả những người có mặt ở đây đều phải khuỵu gối, kể cả Trung Nguyên cũng không ngoại lệ, kinh ngạc thốt lên:
“Thánh Tông cường giả!”
Từ Nghiêm Hiếu cuối cùng đã biết mình vừa đắc tội với ai, sắc mặt tái nhợt, không còn dám làm càn như trước. Đột nhiên có một lão già khác từ phương xa bay tới, cười nói:
“Quy Lộc huynh, xin dừng tay.”
Quy Lộc thấy người này tới liền mỉm cười thu hồi áp chế. Trung Nguyên thoát khỏi sự khống chế, ôm quyền nói:
“Bái kiến Thập Tứ trưởng lão.”
Nội môn có mười bốn vị trưởng lão đứng đầu bảng xếp hạng, họ được gọi tên theo thứ tự trên bảng xếp hạng. Ví dụ như lão già trước mặt, tuy chỉ là Thập Tứ trưởng lão – người đứng cuối bảng, nhưng tu vi đã đạt đến Thánh Tông thượng kỳ.
Thập Tứ trưởng lão cười nói:
“Trung Nguyên, để ta giới thiệu đôi chút về lão huynh này. Hắn tên Quy Lộc, là sứ giả của Lân Hi Đường, đến đây là để cùng Bích Ly Tông ta giao hảo.”
Trung Nguyên nghe xong giới thiệu, liền phủi ống tay áo, ôm quyền cung kính nói:
“Vãn bối là Trung Nguyên, đệ nhất trưởng lão ngoại môn. Vừa rồi ba vị trưởng lão kia đã có chút mạo phạm, mong Quy Lộc tiền bối lượng thứ.”
Quy Lộc vuốt râu cười nói:
“Ha ha ha, lão phu không quá bận tâm đến bọn chúng. Lần sau đừng có ỷ đông hiếp yếu là được.”
“Vâng.”
Trung Nguyên ôm quyền tỏ vẻ rất thành ý. Quy Lộc nhìn sang Thập Tứ trưởng lão nói:
“Thập Tứ huynh, ở đây đang có đệ tử tỉ thí, chúng ta dừng chân xem một chút nhé?”
Thập Tứ trưởng lão ra hiệu mời, cười nói:
“Quy Lộc huynh, mời lối này.”
Mọi thứ trở lại yên tĩnh như trước, kết quả Thuận Tâm thắng cuộc cũng được công bố. Sau nửa ngày, 16 cặp đấu của hai bảng đã hoàn tất. Hiện tại, đã đến giai đoạn 8 cặp đấu loại trực tiếp giữa những người thắng cuộc của hai bảng.
Trận đánh thứ ba của bảng hai không biết là do tình cờ hay sắp xếp từ trước mà Thuận Tâm đã đụng độ Vân Hạo. Hai người nhìn nhau đều chẳng mấy thiện cảm với đối phương. Vân Hạo rút ra trường mâu, sắc mặt âm trầm, không nói hai lời, đã là người ra tay trước.
“Chu Mâu Phá!”
“Thủy Ảnh.”
Thứ mà trường mâu của Vân Hạo đâm vào lại chỉ là một hư ảnh bằng nước. Mâu vừa xuyên qua, nước đã bắn tung tóe, khiến mặt mũi và y phục của hắn ướt sũng. Thuận Tâm xuất hiện gần đó, cười nói:
“Trông khó coi thật nhỉ? Đệ tử của Tùng Lâm trưởng lão cũng chỉ là mấy tên yếu kém bậc này?”
Vân Hạo tức giận lao tới lần nữa, quét ngang, lại chém vào thủy ảnh. Thuận Tâm vừa xuất hiện, lại bị chém, vẫn là thủy ảnh. Lần thứ tư xuất hiện cũng vậy, lại hóa thành thủy ảnh. Thuận Tâm xuất hiện trên đỉnh đầu Vân Hạo, cười nói:
“Đỡ thử một kích này của ta, Long Uyển Liêm Kiếm.”
Trong tay Vân Hạo xuất hiện một viên đan nhỏ xíu, khó lòng nhận ra. Hắn nhanh chóng nuốt vào, khiến cơ thể bùng nổ một luồng lực lượng kinh người, đủ sức sánh ngang cường giả Vũ Cảnh. Trường mâu ngưng tụ, hướng thẳng long đầu phía trên mà đâm tới, dứt khoát phá tan long đầu và nhắm vào Thuận Tâm. Cú đánh này khiến Thuận Tâm thổ huyết, ngã vật ra đất, trọng thương nghiêm trọng. Vân Hạo đắc ý cười nói:
“Ta che giấu thực lực chỉ để chờ giờ khắc này bạo phát rửa nhục cho sư tôn. Ngươi cùng với tên sư phụ của mình cũng thấp hèn yếu kém như nhau, không đáng để ta toàn lực xuất thủ.”
Hàn Vũ Thiên ở vị trí ngồi, cơ thể đột nhiên biến mất, rồi xuất hiện trở lại trên sàn đấu. Tùng Lâm cau mày quát nói:
“Hàn Vũ, ngươi muốn làm gì?”
Hàn Vũ Thiên túm lấy cổ Vân Hạo nhấc bổng lên, bàn tay siết chặt khiến hắn không thở nổi. Vân Hạo sắc mặt tím tái, cơ thể lơ lửng giữa không trung liên tục giãy giụa. Tùng Lâm tức giận lao xuống từ khán đài, dốc toàn lực vung kích muốn lấy mạng Hàn Vũ Thiên. Từ Nghiêm Hi���u vốn đã có chuẩn bị, cũng lập tức hỗ trợ Tùng Lâm, cả hai cùng lúc tung đòn. Hàn Vũ Thiên nét mặt bình tĩnh, phong mang triển lộ, Băng Hoàng khuynh vũ tung cánh che trời trực tiếp va chạm với hai đạo công kích kia.
Phong Châu vốn là người trầm tĩnh nhất, lúc này cũng đã xuất thủ, đứng chắn trước mặt Hàn Vũ Thiên nói:
“Hàn Vũ hiền đệ, hà cớ phải ra tay với đệ tử thi đấu? Đây là đấu pháp, kẻ mạnh thắng, kẻ yếu thua là lẽ tất nhiên.”
Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Phong Châu trưởng lão muốn xem tại sao ta lại xuất thủ sao? Xem kĩ đây.”
Hắn kéo Vân Hạo lại gần, ánh mắt tràn ngập sát cơ. Tay còn lại trực tiếp đấm mạnh vào bụng Vân Hạo. Hắn ta lập tức nôn ra một viên đan dược, lăn lóc trên đất. Phong Châu cau mày, dùng linh lực nâng viên đan lên quan sát một lát, rồi lập tức nổi giận nói:
“Ngươi dám sử dụng đan dược tăng tu vi, đây là trái luật! Ta sẽ nghiêm trị!”
“Ai dám!”
Phong Châu giơ tay muốn bắt lấy Vân Hạo thì một tiếng nữ tử từ xa vọng lại. Một thiếu phụ mặc cung trang hoa lệ, tay đeo hộ giáp, khí chất mư���i phần bá khí, cùng với đám tùy tùng, cung nữ, thái giám hùng hậu theo sau.
“Ách Âm Châu.”
Thập Tứ trưởng lão đang ngồi ở vị trí của mình, thấy Ách Âm Châu đến, cũng phải đứng dậy. Vân Hạo thấy Ách Âm Châu liền mừng rỡ nói:
“Mẫu thân, cứu ta.”
“Cái gì? Ách Âm Châu, phi tử sủng ái của Hoàng đế Vân Chính, lại có con trai là Vân Hạo sao?”
Rất nhiều trưởng lão không giữ được bình tĩnh, bật dậy. Phải biết rằng Hoàng thất Vân gia tại Mãn Chân Thổ này cường đại đến nhường nào, là một thế lực Bán Thần có thể sánh ngang với Bích Ly Tông. Ách Âm Châu nâng con trai lên, quan sát một lát rồi nói:
“Kẻ nào đã khiến cổ hài nhi của ta có vết bầm này?”
Tùng Lâm ôm quyền, vẻ mặt có chút hoảng sợ nói:
“Bẩm nương nương, là tên trưởng lão mới gia nhập Bích Ly Tông này. Ta bất tài vô dụng, không bảo hộ được Vân Hạo, đã phụ lòng phó thác của nương nương.”
“Phong Châu, Tùng Lâm có quan hệ với Hoàng thất Vân gia. Xong vụ này phải điều tra ngọn ngành.”
Trung Nguyên truyền âm cho Phong Châu: Ông ta thân là đệ nhất ngoại môn trưởng lão mà còn không nắm rõ được thân phận của Vân Hạo. Thật không ngờ, y là người của Hoàng thất Vân gia, lại còn do chính ngoại môn trưởng lão của Bích Ly Tông âm thầm cấu kết đưa vào đây. Đợi xong chuyện này, e là Tùng Lâm khó thoát tội.
Ách Âm Châu nhìn Hàn Vũ Thiên, khí tức bùng nổ, tạo thành áp chế rộng khắp, bao trùm lên rất nhiều tu sĩ xung quanh. Nàng ta vậy mà là Thánh Tông thượng kỳ, có thể sánh ngang với Thập Tứ trưởng lão. Ách Âm Châu trầm giọng nói:
“Là ngươi đánh con ta?”
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
“Là ta thì sao? Ngươi thân là mẫu thân, lại không dạy dỗ được con cái, để nó gian lận trong thi đấu, thật sự nực cười. À, nghe nói ngươi là phi tử, chẳng trách lại sinh ra đứa con có nhiều mưu hèn kế bẩn như vậy. Bởi Vân Hạo cũng giống như ngươi, đều giỏi dùng mưu kế để tranh sủng trong hoàng thất mà thôi.”
“Một tên trưởng lão ngoại môn lại dám nhạo báng bổn cung. Hôm nay, ngươi phải bỏ mạng tại đây!”
Ách Âm Châu tức giận đến cực điểm, bàn tay hóa trảo chộp tới. Quy Lộc đang an nhàn ngồi xem, thân hình cũng đột ngột biến mất tại chỗ. Lão xuất hiện trước mặt Hàn Vũ Thiên, dùng một ngón tay già nua chặn đứng một trảo kia. Khí tức Thánh Tông ầm ầm bùng nổ, thổi bay toàn bộ đám người xung quanh ra xa. Chỉ có Hàn Vũ Thiên và hai người đang giao thủ vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Ngươi là ai mà dám ngăn cản bổn cung?”
“Lão phu là Quy Lộc, sứ giả của Lân Hi Đường.”
Quy Lộc vừa giới thiệu thì sắc mặt của Ách Âm Châu trở nên ngưng trọng. Nàng ta lui về sau, vẻ mặt khôi phục bình tĩnh nói:
“Ra là người của Lân Hi Đường. Từ xưa đến nay, các ngươi và Bích Ly Tông vốn nước sông không phạm nước giếng, nhưng hôm nay sao lại đến đây ‘góp vui’?”
Quy Lộc vuốt râu thản nhiên nói:
“Chuyện đó đã là quá khứ rồi. Hiện tại lão phu phụng mệnh đến đây, là muốn bàn bạc việc hợp tác lâu dài với Bích Ly Tông. Không phải thù địch thì nên kết giao chút ít chứ.”
Đoạn văn này là một phần không thể thiếu của tác phẩm độc quyền trên truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.