(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 322: Thuận Tâm nhất kiếm.
Khán đài lớn nhất ngoại môn Bích Ly Tông đã quy tụ đông đảo đệ tử. Ba mươi hai vị trưởng lão ngoại môn cũng có mặt, dẫn đầu là Trung Nguyên, vị trưởng lão đệ nhất đã giữ vững vị trí này suốt mấy trăm năm mà chưa ai có thể lay chuyển. Đứng thứ hai là Phong Châu, cũng như Trung Nguyên, chưa ai giành được vị trí đệ nhị của hắn.
Hạng ba và tư là Nam Hoang cùng Từ Nghiêm Hiếu, hai vị này luân phiên tranh giành vị trí thứ ba, bất phân thắng bại nên mọi người thường gọi chung là tam trưởng lão. Vị trí thứ năm thuộc về Hàn Vũ, người vừa thay thế Nhậm Kỳ, một nhân vật mới đến với lai lịch còn nhiều ẩn số.
Ba mươi mốt vị trưởng lão đã tề tựu, chỉ còn thiếu Hàn Vũ Thiên. Ngay lúc ấy, ba luồng lưu quang vụt qua bầu trời, thu hút sự chú ý của mọi người. Hàn Vũ Thiên nhận thấy ở vị trí cao nhất chỉ có năm chiếc ghế còn trống, những chỗ khác đã hết, liền bay thẳng đến đó. Bỗng một thân ảnh chắn ngang. Bạch Khương, đệ tử ngoại môn xếp thứ sáu với tu vi Thiên Cảnh tầng bảy, hừ lạnh nói:
“Dựa vào chút tu vi ấy mà ngươi muốn ngồi đó sao? Chẳng lẽ không coi...”
Lời chưa dứt, Hàn Vũ Thiên đã giáng một cái tát khiến Bạch Khương bay ra ngoài. Từ Nghiêm Hiếu đứng bật dậy, chỉ tay quát:
“Hàn Vũ, ngươi dám động thủ với đệ tử của ta!”
Hàn Vũ Thiên liếc nhìn hắn, thản nhiên đáp:
“Ngươi không biết dạy đệ tử phân biệt tôn ti thì để ta dạy. Không phục thì cứ xông lên.”
Từ Nghiêm Hiếu định ra tay thì Trung Nguyên ho một tiếng. Cả hiện trường lập tức chìm vào yên lặng. Hàn Vũ Thiên ung dung tiến về chỗ ngồi của mình, Thuận Tâm và Lục Nhan đứng hai bên với vẻ mặt nghiêm nghị.
Trung Nguyên ngồi ở giữa, cuối cùng hít một hơi thật sâu rồi nói:
“Hôm nay là Ngoại Môn Đệ Tử Chi Chiến. Ba mươi hai vị trưởng lão sẽ cử ra hai đệ tử tham gia, tổng cộng là sáu mươi tư đệ tử. Cuộc chiến chia thành hai nhánh, mỗi nhánh gồm mười sáu cặp đấu. Tám cặp chiến thắng sẽ vào bán kết bảng một hoặc bảng hai, bốn cặp chiến thắng sẽ vào chung kết, hai cặp cuối cùng sẽ tranh giành vị thế độc tôn đệ nhất bảng. Sau khi chọn ra đệ nhất của hai bảng, hai người mạnh nhất sẽ đối đầu nhau, người chiến thắng chắc chắn sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh cùng tương lai xán lạn. Ngoài ra, nếu hai đệ tử của một trong năm vị trưởng lão đứng đầu bảng xếp hạng bị đánh bại trước vòng tám cặp, các trưởng lão ngoại môn khác có thể khiêu chiến vị trưởng lão đó để tranh giành thứ hạng của họ.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Hàn Vũ Thiên. Hắn chỉ khẽ cười nhạt, dựa vào ghế, một tay chống cằm, tỏ vẻ không quan tâm. Thuận Tâm và Lục Nhan cũng mang nét mặt kiêu ngạo, như thay mặt sư tôn thị uy trước mặt các đệ tử khác. Trung Nguyên nhìn thấy, khẽ gật đầu hài lòng, nói:
“Trận đấu bắt đầu! Các đệ tử của mỗi trưởng lão hãy tự chọn khán đài.”
Trung Nguyên vung tay, khán đài lớn lập tức bị một kết giới chia đôi. Các đệ tử lần lượt chia ra hai bên và bay đến vị trí của mình. Khi mọi người đã đông đủ, Trưởng lão Trung Nguyên tung một tấm bảng lên không trung, khẽ nói:
“Trận thứ nhất: Lục Nhan và Kiếm Phong ở bảng một, Vân Hạo và Thanh Vân ở bảng hai. Mời các vị bước lên khán đài.”
Tấm bảng kia chính là danh sách mười sáu cặp thi đấu, và trận đầu tiên đã là Lục Nhan ra sân. Lục Nhan bước lên khán đài với vẻ bình tĩnh, khí chất nàng vượt trội so với nhiều mỹ nữ quanh đó. Kiếm Phong lưng vác trường kiếm, chậm rãi tiến lên, nhìn Lục Nhan rồi ôm quyền nói:
“Kiếm Phong, đệ tử của Từ Nghiêm Hiếu trưởng lão.”
“Lục Nhan, đệ tử của Hàn Vũ trưởng lão, xin được chỉ giáo.”
Hai bên chào hỏi khiến rất nhiều đệ tử bàn tán. Họ nhanh chóng nhận ra nam đệ tử kia là ai và kinh hô:
“Là Kiếm Phong sư huynh! Tuy không nằm trong mười vị trí đầu, nhưng nghe nói chiến lực của hắn có thể so sánh với Bạch Khương sư huynh đó!”
“Không ngờ Hiếu trưởng lão lại để Kiếm Phong sư huynh xuất chiến. Xem ra ông ấy thực sự muốn lần nữa tranh giành ghế tam trưởng lão với Hoang trưởng lão rồi.”
“Đáng tiếc cho sư muội kia, sư tôn đã không ra gì lại còn phải đối mặt với Kiếm Phong sư huynh. E rằng chưa quá năm chiêu...”
“Bắt đầu!”
Trung Nguyên vừa hạ lệnh bắt đầu, khí thế của Kiếm Phong lập tức bùng nổ, kiếm ý bay lượn khiến các đệ tử càng thêm khiếp sợ. Nam Hoang vốn đang yên tĩnh cũng khẽ híp mắt nói:
“Ta nghe nói Nghiêm Hiếu có một đệ tử tên Kiếm Phong thiên phú không tệ. Nhiều năm như vậy, giờ hắn mới ra tay sao?”
Từ Nghiêm Hiếu chỉ khẽ cười, vẻ mặt đắc ý vô cùng. Kiếm Phong lao đến nhanh như kiếm ảnh, nói:
“Sư muội, đắc tội rồi!”
Lục Nhan tuy hơi bất ngờ trước tốc độ nhanh nhẹn này, nhưng trường thương trong tay nàng đã kịp xoay chuyển, quét tới cản được một kích của Kiếm Phong. Hắn lùi về sau, không ngờ sư muội trước mắt lại có thể theo kịp tốc độ của mình, phản ứng ngăn cản cũng vô cùng nhanh nhạy.
Kiếm Phong lần nữa biến mất, công kích từ trên đỉnh đầu giáng xuống. Nam Hoang cau mày nói:
“Đòn tất sát?”
Từ Nghiêm Hiếu không hề hoảng hốt, trái lại, khóe môi hắn cong lên một nụ cười, nhìn về phía Hàn Vũ Thiên. Hàn Vũ Thiên bên này cũng nhìn nét cười trên mặt Từ Nghiêm Hiếu với vẻ tương tự. Lục Nhan nắm chặt chuôi thương, mũi thương đâm thẳng tới, va chạm kịch liệt với mũi kiếm của Kiếm Phong. Ba động linh lực khuếch tán không hề thua kém cuộc chiến của hai vị Thiên Cảnh viên mãn giao đấu.
“Thật mạnh mẽ! Bọn họ thực sự chỉ là tu sĩ Thiên Cảnh sao?”
Rất nhiều đệ tử cùng cấp đã không kìm được mà kinh hô. Lục Nhan lui về sau vài bước, tay cầm trường thương vung ra năm đạo khí tức sắc bén:
“Ngũ Phi Trảm!”
“Phong Sát Thiên Ý!”
Kiếm Phong buông kiếm, điều khiển phi kiếm hóa thành vô số kiếm mang sắc bén, lao thẳng tới đối chọi với năm đạo khí tức kia. Chiêu thức va chạm ầm ầm, chấn động tạo thành gió lốc thổi bay cát bụi mịt mù. Mọi người nhìn lại thì Kiếm Phong đã bay lên bầu trời, phi kiếm cũng theo sau, bạo phát kiếm ý hóa thành ngàn thanh trường kiếm lao thẳng xuống.
“Phong Sát Kiếm Cuồng!”
Làn khói bên dưới bị xẻ đôi, chỉ thấy Lục Nhan toàn thân phát ra ánh sáng ngọc bích. Trường thương trong tay nàng đã sớm phát ra ánh sáng bích ngọc cực kỳ chói mắt. Nàng xoay thương quét ngang, đánh ra một đầu bích long tinh xảo khiến mọi người trố mắt kinh ngạc. Hàn Vũ Thiên khẽ nở nụ cười hài lòng, từ từ nhắm mắt như đã biết trước kết quả trận chiến này. Từ Nghiêm Hiếu bên cạnh thì cười lạnh nói:
“Chiêu thức có độ tinh xảo rất đẹp mắt, nhưng đẹp thôi thì chưa đủ, phải mạnh nữa mới có tác dụng.”
“Bích Long Uyển!”
Lần va chạm này trực tiếp tạo thành một vụ nổ lớn, thổi bay vô số trường kiếm hư ảnh. Kiếm Phong cũng bay ngược ra ngoài, rơi khỏi sân đấu. Từ Nghiêm Hiếu vốn đang bình thản bỗng đứng bật dậy, trừng mắt không thể tin được, quát:
“Kiếm Phong, ngươi đang làm cái quái gì vậy?”
Kiếm Phong vừa định mở miệng thì phun ra một ngụm máu tươi rồi ngất đi. Lục Nhan trên khán đài cũng thở dốc, thân thể nàng chi chít vết rách do kiếm quang gây ra. Từ Nghiêm Hiếu ngưng tụ linh lực định ra tay thì Trung Nguyên hừ lạnh nói:
“Đây là so đấu, Kiếm Phong chỉ bất tỉnh chứ không mất mạng. Ngươi không được làm càn!”
Từ Nghiêm Hiếu hừ lạnh, quay mặt đi chỗ khác, lại bắt gặp ánh mắt tràn đầy khinh miệt của Hàn Vũ Thiên thì hai tay siết chặt, không nói thêm lời nào. Vân Hạo cũng đã sớm giải quyết xong đối thủ của mình, nhưng lại không ai để ý tới hắn, mọi hào quang đều bị chiến trường của Lục Nhan và Kiếm Phong chiếm hết. Một mình đứng ở sân đấu, trong lòng hắn tràn ngập hàn ý. Trung Nguyên thản nhiên nói:
“Bảng một, trận thứ nhất, Lục Nhan thắng, bước vào tám cặp tiếp theo. Bảng hai, Vân Hạo thắng. Mời cặp tiếp theo thi đấu.”
Trải qua năm cặp đấu tiếp theo, bảng thứ hai cuối cùng đã đến lượt Thuận Tâm ra trận. Hắn đối chiến với một đệ tử tên Mạc Càn. Hai người nhìn nhau bằng ánh mắt thăm dò, chưa vội ra tay. Tùng Lâm đang ngồi thì trầm giọng nói:
“Mạc Càn, ngươi đánh bại hắn nhanh một chút, đừng phí thời gian.”
“Vâng, sư tôn.”
Mạc Càn với vẻ mặt tự tin, rút ra đại đao nặng ngàn cân của mình. Thuận Tâm rút kiếm, bình thản như nước, không chút lo lắng. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
“Kết thúc đi.”
Mọi người khó hiểu nhìn về phía Hàn Vũ Thiên, nghĩ rằng hắn đang khuyên đệ tử của mình đầu hàng. Tùng Lâm cười sảng khoái nói:
“Ngươi cũng biết sợ rồi sao?”
Thuận Tâm hít một hơi thật sâu, hai tay cầm kiếm thả lỏng. Mũi kiếm chạm mặt đất, tạo ra từng gợn sóng nhỏ khiến sàn đấu ướt sũng, rồi lại trở nên tĩnh lặng.
“Thủy Liêm Tiên Kiếm, Lặng.”
Thuận Tâm nâng kiếm lên, một giọt nước từ mũi kiếm nhỏ xuống, khiến mặt nước yên lặng vang lên tiếng “tủm”. Mạc Càn còn đang ngỡ ngàng thì Thuận Tâm đã đứng ở sau lưng hắn. Khi Mạc Càn vừa quay đầu nhìn lại, hắn đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Ở ngực có một vết chém xéo, nước chảy xuống hòa cùng với máu tươi.
“Ngươi...”
Mạc Càn ngã ngửa ra sau, không còn khả năng chiến đấu, khiến mọi người ngỡ ngàng kinh ngạc. Tùng Lâm đứng bật dậy, quát:
“Ngươi dám sử dụng ngoại lực, ta sẽ bắt ngươi tra khảo!”
Hàn Vũ Thiên đứng dậy, trong tay cầm trường kiếm thản nhiên nói:
“Tùng Lâm, ngươi thử động vào đệ tử của ta xem.”
Khí tức Tùng Lâm bùng nổ, tu vi Thánh Nhân tầng một không hề do dự, chộp tới Thuận Tâm. Mạc Càn và Vân Hạo là hai đệ tử hắn yêu thích nhất, lại bị đánh bại bởi đệ tử của một vị trưởng lão vừa nhậm chức. Cơn giận này buộc hắn phải ra tay.
“Thủy Liêm Lưu Lưu Vũ.”
Hàn Vũ Thiên nhảy khỏi ghế, đường kiếm liên tục chuyển động tạo thành làn nước giữa không trung như một con suối chảy xuống hạ nguồn. Mà hạ nguồn kia chính là Tùng Lâm đang có ý động thủ. Đường kiếm quét ngang đã chém vào hông của Tùng Lâm khiến hắn hét lên trong đau đớn, văng ra ngoài. Mọi người cũng tràn đầy kinh ngạc không thôi, lời đồn Hàn Vũ trưởng lão có thể dùng tu vi Vũ Cảnh đánh bại Thánh Nhân đã được xác thực ngay tại đây.
“Long Uẩn.”
Hàn Vũ Thiên đổi ngược hướng kiếm, hóa thành thủy long nhắm tới đầu Tùng Lâm mà chém tới. Trung Nguyên cũng cảm nhận được sát cơ của Hàn Vũ Thiên nên đã ra tay ngăn cản. Một kích này trúng vào chưởng của Trung Nguyên, “rầm” một tiếng, trời đất chấn động. Trung Nguyên nhìn bàn tay run rẩy sau khi ngăn cản một đòn kia thì có chút kinh ngạc.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, với mọi sự bảo hộ cần thiết.