Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 311: Tàng Thiên Thần Tướng.

Trần Trung Hải vừa hóa thành lục quang định bỏ chạy thì một đạo trường kiếm màu tím, kèm theo ảo ảnh bầy hồ điệp tím bay lượn, lao đến. Hắn lập tức hiện nguyên hình, giơ tay túm lấy lưỡi kiếm. Một kiếm ấy tuy bị chặn đứng, nhưng cũng khiến lòng bàn tay hắn rỉ máu. Trần Trung Hải ngước nhìn phương xa, thốt lên: "Vũ Lâm Nhàn Th��nh Nữ."

Mây mù rẽ toang, một nữ tử vận cung trang cổ kính, dung nhan tuyệt mỹ, hiện ra giữa không trung. Vũ Lâm Nhàn nhìn Trần Trung Hải, đôi mắt tràn ngập sát khí, lạnh giọng nói: "Trần Trung Hải, bản cung từng thề sẽ bắt ngươi phải trả giá cho những tội lỗi năm xưa ngươi gây ra."

Một luồng khí tức màu tím lan tỏa khắp trời, những cánh hồ điệp bay lượn tạo nên một cảnh tượng mỹ lệ hiếm thấy chốn nhân gian. Trần Trung Hải trầm giọng đáp: "Thánh Nữ, năm đó ngươi chỉ là một tiểu nha đầu. Nếu không phải bản tọa đã tha mạng cho ngươi, liệu giờ ngươi có thể đạt tới cảnh giới này sao? Ngươi không biết báo ơn, lại còn dám báo oán. Lẽ ra lúc đó bản tọa nên g·iết ngươi mới phải. Nếu không phải lão già khốn kiếp kia tự bạo, khiến một nửa căn nguyên bản tọa bị tổn thương nghiêm trọng, thì làm gì có Điệp Hoa Cung của ngày hôm nay!"

Trần Trung Hải lao vút tới, bàn tay hóa thành vuốt sắc nhắm thẳng vào cổ Vũ Lâm Nhàn mà vồ lấy. Nàng ta bình thản phẩy tay một cái, một luồng xung kích mãnh liệt lập tức đánh bật hắn văng ra xa. Vũ Lâm Nhàn, đôi mắt tràn ngập sát ý, cất lời: "Có Cửu Thải Hoàng Điệp Chiến Y trong tay, món nợ ân oán ngươi gây ra cho lão gia gia và Điệp Hoa Cung năm đó, hôm nay bản thánh sẽ đòi đủ cả gốc lẫn lãi!"

Nguyễn Công Sơn liếc mắt một cái, lập tức nhận ra, bật cười nói: "Chẳng trách bộ cung y của nàng ta nhìn quen mắt đến thế. Cửu Thải Hoàng Điệp Chiến Y là một tồn tại cổ xưa có từ trước khi Trang Viên Hồ Điệp được thành lập. Tiểu nữ này hẳn là đã được vị thủy tổ sáng tạo ra nó lựa chọn."

Hàn Vũ Thiên vẫn thản nhiên, nhận xét: "Bộ cung trang kia vừa rồi đã giúp nàng tăng cường chiến lực vượt qua một đại cảnh giới, gần chạm tới ngưỡng Bán Thần. Xem ra cái giá phải trả cũng không hề nhỏ."

Trần Thái Phú, Tam Thủ và Long Bạch cũng không chần chừ, nhanh chóng gia nhập cuộc chiến, cùng Vũ Lâm Nhàn vây công Trần Trung Hải. Một mình chống bốn, Trần Trung Hải quả thực lâm vào thế khó, chật vật vô cùng. Nguyễn Công Sơn đưa mắt nhìn về phía Hàn Vũ Thiên, cất lời hỏi: "Sáng Thế Thần Kiếm, ngươi đã lĩnh ngộ được bao nhi��u rồi?"

Hàn Vũ Thiên liếc nhìn thanh kiếm trong tay, thản nhiên đáp: "Ngươi phải hỏi rằng thanh kiếm này có được tạo hóa gì từ ta thì đúng hơn."

"Đây là thần khí, ngươi dù có kiêu ngạo cũng đừng có cho mình là mạnh nhất." Thất Bảo Thần Chủ tỏ vẻ hơi khó chịu, lên tiếng nhắc nhở. Hàn Vũ Thiên chỉ mỉm cười. Thanh kiếm trong tay hắn bỗng bốc lên bạch hỏa cùng với bạch quang chói lòa.

"Thiên Sát Kiếm, Vĩnh Thế Sáng Tạo."

Kiếm ý mang theo cả quang thuộc tính và hỏa thuộc tính, hung hãn lao thẳng về phía Trần Trung Hải. Dường như cảm nhận được nguy cơ, hắn lập tức chưởng ra bốn luồng năng lượng màu lục nghênh đón.

"Tứ Long Thiên Hư."

Bốn luồng lục quang biến thành bốn đầu long ảnh, gầm thét lao vút đến. Long Bạch lúc này, mắt long sòng sọc đầy sát khí, gằn giọng: "Đúng là tên bỉ ổi, dám ă·n cắp cả Long Thiên Thánh Quyết của long nhân tộc ta. C·hết đi!"

Bạch quang bùng nổ, mang theo long uy cuồn cuộn ngút trời. Long Bạch vươn tay, hóa thành long trảo vồ tới, một hư ảnh bạch long cũng theo đó gào thét lao đi.

"Long Nha."

Bốn đầu lục long nhanh chóng bị kiếm ý xoẹt ngang, tan biến dễ dàng. Kiếm ý tiếp tục nhắm thẳng vào Trần Trung Hải đang ở phía bên kia. Thất Bảo Thần Chủ hội tụ thất thải thần quang, cười vang nói: "Để ta xem, một Đạo Tổ thượng kỳ như ta có thể làm bị thương Bán Thần hay không. Thất Thải Phá Tâm."

Thất thải quang sắc từ một hướng khác cũng bùng lên, khóa chặt Trần Trung Hải làm mục tiêu tấn công. Tam Thủ ma khí dâng trào, ma đao hiện ra trong tay, hắn hừ lạnh nói: "Năm đó ngươi đến ma tộc làm loạn, hại vô số tộc nhân của ta. Hôm nay, ngươi phải c·hết! Ma Đạo Hỗn Thế!"

Ma đao chém nát pháp tắc, rung động chuyển hóa thần lực, bổ thẳng xuống Trần Trung Hải.

"Huy Huy Khinh Vũ."

Trần Thái Phú khẽ thở dài, kim quang bùng nổ mang theo thần uy. Một thanh trường kiếm phát ra khí tức sắc bén, lao thẳng tới.

"Tử Thiên Hồ Điệp Xuyên Kiếm."

Vũ Lâm Nhàn túm lấy thanh tử kiếm, những cánh hồ điệp ẩn hiện bay lượn đẹp mắt, ngưng tụ thiên địa pháp tắc từ trên cao giáng thẳng xuống đỉnh đầu Trần Trung Hải.

Thạch Hiên Viên dồn toàn lực, ngưng tụ một chùy oanh thiên, chấn động pháp tắc vỡ nát từ phía dưới đánh bật lên. Trần Trung Hải trong phút chốc bị vây công tứ phía, không còn đường thoát thân. Hắn trầm đôi mắt, gằn giọng: "Các ngươi không g·iết được bản tọa."

Vô số đòn công kích dồn dập trút xuống cơ thể Trần Trung Hải, một tiếng n·ổ kinh thiên động địa vang lên, khói bụi bốc cao nghi ngút. Một luồng lục quang đột ngột phóng ra từ trong làn khói, đẩy lùi tất cả những người xung quanh. Trần Trung Hải hiện đang khoác lên mình một bộ chiến giáp, nhưng trên đó đã xuất hiện vài vết nứt do phải hứng chịu những đòn tấn công vừa rồi.

"Tàng Thiên Giáp."

Long Bạch cau mày, không ngờ đối phương lại sở hữu một chí bảo như thế này. Tàng Thiên Giáp, tuy chỉ là một bộ chiến giáp tàn khuyết, lại ẩn chứa Thần Linh chi lực thuần túy. Trong số bán thần binh khí, Tàng Thiên Giáp có thể được xếp vào hàng cửu bảng.

"Tàng Thiên Pháp Tướng?"

Hàn Vũ Thiên thoáng kinh ngạc nhìn bộ chiến giáp kia. Nó tuy chỉ là một bản mô phỏng thất bại, nhưng vẫn có nét tương đồng với Tàng Thiên Pháp Tướng. Pháp Tướng là pháp thân mà chỉ tu sĩ bước vào cảnh giới Chấp Pháp Giả mới có thể ngưng tụ, tựa như Vô Thần Chân Thân của Hàn Vũ Thiên, nhưng dễ tu luyện hơn Chân Thân nhiều.

Tàng Thiên Pháp Tướng là một trong ba mươi hai đạo Pháp Tướng nổi danh, nhưng số kẻ thực sự lĩnh ngộ được nó lại chẳng mấy ai. Ở một tiểu thế giới vốn là nơi man hoang phế địa như thế này, lại xuất hiện một bộ chiến giáp mô phỏng khí tức Tàng Thiên. Hàn Vũ Thiên thực sự rất muốn biết, kẻ tạo ra vật này có liên quan đến ngoại giới hay không. Nếu bắt được kẻ đã mô phỏng Tàng Thiên, những thông tin thu được sẽ vô cùng hữu ích.

Từ cơ thể Hàn Vũ Thiên bạo phát một luồng sức mạnh vô hình, áp chế toàn bộ huyết mạch của đám người. Dù là Đạo Tổ hay Bán Thần, tất cả đều cảm nhận được thực lực bản thân đang suy giảm nhanh chóng. Công pháp Phong Bế Huyết Mạch ẩn giấu của hắn, giờ đây cũng đã đến lúc được thi triển.

"Công Sơn, ngươi có biết lai lịch của kẻ tạo ra Tàng Thiên Giáp không?"

Thất Bảo Th���n Chủ hơi ngẫm nghĩ một lát, khẽ gật đầu đáp: "Ta có chút quen biết kẻ đó, nhưng không rõ hắn còn sống hay không."

Hàn Vũ Thiên khẽ gật đầu, sau đó nhìn Trần Trung Hải, cất lời: "Ngươi lấy được Tàng Thiên Giáp ở đâu? Nếu ngươi nói ra, bản cung chủ sẽ tha cho ngươi một mạng."

Trần Trung Hải hừ lạnh, tay ngưng tụ lục quang, vung ra một chưởng mà không thèm để tâm. Hàn Vũ Thiên vung kiếm, dễ dàng phá vỡ đòn tấn công đó. Hắn lại tiếp tục ngưng tụ một luồng khí tức tràn ngập thần bí.

"Thiên Địa Nhân Tam Sát Kiếm, Kiếm Ý Thao Thiên."

Một kiếm quét ngang, hư không bị xé toạc, pháp tắc tránh né thiên địa rung chuyển. Trần Trung Hải sắc mặt đại biến, lập tức thôi động Tàng Thiên Giáp tới cực hạn, đồng thời vung ra công kích mạnh nhất để ngăn cản.

"Cửu Lục Vạn Thiên Quang!"

Chín trụ lục quang xuyên thủng bầu trời, giáng xuống, tạm thời chặn được kiếm này. Nhưng Hàn Vũ Thiên đã xuất hiện ở bên trái, ngưng kết thủy lưu hóa thành một đầu Côn Bằng khổng lồ.

"Côn Bằng Thần Bảo."

Thân hình hắn lóe lên, đã ở sau lưng Trần Trung Hải. Hắc lôi đùng đùng nổ vang, hóa thành cự long cửu đầu rít gào lao tới.

"Diệt Thế Cửu Long."

Thân ảnh Hàn Vũ Thiên lại xuất hiện ở bên phải, ngưng tụ băng vụ hóa thành Băng Hoàng, đập cánh bay vút.

"Băng Hoàng Khiếu Thiên."

Phía trên, ánh lửa chập chờn bốc lên hào quang đỏ rực, một vầng Thái Dương giáng xuống như tinh tú hiện thế.

"Thái Dương Hạ San."

Từ phía dưới, một ma trảo khổng lồ bốc lên với khí thế áp đảo.

"Ma Trảo Cửu U."

"Cái gì? Đồng thời thi triển sáu đòn công kích? Đây rốt cuộc là loại tồn tại gì?"

Tam Thủ trợn tròn mắt kinh ngạc, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Dù đã là cường giả Bán Thần, cũng không thể trong một thời gian ngắn mà tung ra liên tiếp nhiều đòn công kích đến thế. Long Bạch trầm giọng nói: "Không gian pháp tắc, hắn không chỉ am hiểu các thuộc tính băng, lôi, thủy, hỏa, ám, quang, mà còn tinh thông cả không gian pháp tắc."

Vũ Lâm Nhàn lúc này hoàn toàn ngây người. Một tiểu tử sinh sau nàng cả ngàn năm, vậy mà lại liên tiếp làm những chuyện mà ngay cả n��ng cũng không dám tưởng tượng. Cùng lúc tu luyện hai thuộc tính tương khắc là thủy hỏa và ám quang trong cơ thể mà không bị bạo liệt, lại còn tinh thông không gian chi lực, một thứ hiếm thấy trong giới tu sĩ.

"Thánh Nữ quên rồi à?"

Trần Thái Phú vỗ vai nàng, kéo Vũ Lâm Nhàn chợt tỉnh khỏi cơn sững sờ. Lão nhìn Hàn Vũ Thiên, rồi nói: "Từ khi Vạn Niên Cung còn là một vị diện chuyên nhận nuôi trẻ mồ côi, Hàn Vũ Thiên đã từng chỉ điểm cho vị Phó Cung Chủ bạc mệnh kia tu luyện không gian chi lực. Một người có thể dạy dỗ ra một bậc thầy không gian pháp tắc thì bản thân hắn còn lợi hại đến mức nào nữa? Thánh Nữ không nên tự trách bản thân yếu kém, mà chỉ nên trách thế hệ này toàn bộ đều sinh ra là những quái vật tuyệt thế!"

"Người mà ngươi nhắc tới đích thị là một đối thủ đáng để chú ý, nhưng nghe nói trong một lần Vạn Niên Cung gặp đại nạn, vị Phó Cung Chủ ấy đã hiến tế bản thân để cứu tất cả, cuối cùng vẫn không tránh khỏi việc Vạn Niên Cung suýt chút nữa diệt vong."

Long Bạch tiếp lời, tỏ vẻ kính trọng vị Phó Cung Chủ của Vạn Niên Cung. Tam Thủ cũng khẽ thở dài, nói: "Ta thật sự muốn gặp phó cung chủ truyền kỳ của Vạn Niên Cung một lần, tiếc rằng lão ta đã không còn trên đời."

Hàn Vũ Thiên đứng lơ lửng giữa không trung, quan sát Trần Trung Hải đang rơi vào ngõ cụt. Một luồng lục quang lại nổi lên, cùng với phù văn nâu sẫm bắt đầu hòa quyện vào nhau.

"Tàng Thiên Thần Tướng."

Một tia thần lực ẩn giấu trong Tàng Thiên Giáp được thức tỉnh. Một vầng sáng tối sẫm phát ra, ngăn chặn được toàn bộ công kích của Hàn Vũ Thiên, nhưng thần lực cũng tiêu hao không ít, dần dần nhạt nhòa.

"Đáng c·hết! Bấy nhiêu năm tích trữ thần lực của bổn tọa, lại bị ngươi làm hao hết một nửa. Hôm nay, ta nhất định phải lấy mạng ngươi!"

Hắn rút ra một thanh trường kiếm màu lục, tản mát thần uy vô thượng. Lục Kinh Kiếm, một bán thần binh được Trần Trung Hải rút ra. Đây là thứ mà hắn đã uẩn dưỡng từ khi còn ở cảnh giới Đạo Tổ. Đến nay, lượng thần lực tích lũy bên trong nó có thể sánh ngang với một kích toàn lực của Thần Cảnh sơ kỳ.

Bán thần khí có thể tự nuôi dưỡng thần lực bên trong theo năm tháng, tựa như thần binh thật sự, nhưng tốc độ tích lũy và uy lực của nó không thể sánh bằng một thần linh chân chính. Trừ phi đó là bán thần binh thuộc loại đặc biệt, do thượng cổ lưu lại hoặc được đại năng luyện khí sư tạo ra, mới có thể mang theo uy lực c���a thần chân chính.

"Tiểu tử, ta vốn định dùng nó để trùng kích Thần Cảnh, nhưng không ngờ hôm nay lại phải rút ra để kết thúc sinh mạng một tên Đạo Tổ như ngươi. Ngươi nên thấy hãnh diện vì được c·hết dưới tay thần kiếm này!"

Sắc mặt Nguyễn Công Sơn trở nên âm trầm, một luồng thất thải quang sắc đang từ từ dâng lên. Hàn Vũ Thiên đứng giữa không trung, khẽ mỉm cười khinh bỉ. Sáng Thế Thần Kiếm đang lơ lửng giữa không trung, được hắn chậm rãi nắm lấy. Thần uy kích phát, khiến toàn bộ những người có mặt đều như muốn quỳ xuống khuất phục.

"Thần khí! Là thần khí chân chính hiển hiện!" "Hắn lại có được thần khí!" "Tên này rốt cuộc còn cất giấu bao nhiêu bí mật?" "Hắn..."

Ai nấy đều kinh hãi không thôi, cơ thể không tự chủ được mà sinh ra cảm giác kính phục, buộc phải một chân quỳ xuống đất, cúi đầu trước uy thế của thần kiếm. Trần Trung Hải, dù kh·iếp sợ trong thoáng chốc, cũng cố gắng lấy lại bình tĩnh. Nhưng bị thần uy chân chính áp chế, hắn cũng không dễ dàng thoát ra.

"Ngươi luôn miệng nói về thần lực, thần uy, thần đạo, vậy mà lại chẳng cảm ngộ được chút nào về thần lộ. Suy cho cùng, việc ngươi dậm chân ở cảnh giới Bán Thần mấy ngàn năm nay cũng là có lý do của nó."

Hàn Vũ Thiên truyền vào Sáng Thế Thần Kiếm ba luồng năng lực kinh người: kim sắc, ám quang, bạch quang. Ba loại này từ từ dung nhập vào kiếm, khiến thần uy càng thêm nồng đậm.

"Bán Thần muốn đột phá thành Thần Cảnh, chỉ cần cảm ngộ được một tia thần đạo là có thể 'nhất bộ thành Thần'. Những kẻ ở cảnh giới Bán Thần mà luôn tự cho mình đã cảm ngộ được nửa bước thần đạo thì đều là ngu xuẩn."

Hắn nâng kiếm. Không gian lập tức rạn nứt, đại đạo ngưng tụ pháp tắc ào ạt như thác đổ.

"Thần đạo, chỉ cần cảm nhận được một tia nhỏ nhoi cũng đủ để thành Thần. Cái thứ mà các ngươi tự hào là 'nửa bước thần đạo' ấy, vốn dĩ chỉ là pháp tắc Đạo Tổ ở một cấp độ cao hơn chút đỉnh so với lúc chưa đột phá cực hạn Đạo Tổ mà thôi."

Lời nói của Hàn Vũ Thiên khiến các tu sĩ Bán Thần đều kinh ngạc không thôi. Theo Hàn Vũ Thiên, những tu sĩ được gọi là Bán Thần cũng chỉ là Đạo Tổ cực hạn, chứ không phải là Thần. Nguyễn Công Sơn nở một nụ cười đầy thưởng thức khi nhìn Hàn Vũ Thiên. Ở cùng hắn vài năm, Nguyễn Công Sơn cũng phần nào hiểu được thiếu niên này là người thế nào. Mọi bản quyền chuyển ngữ đều thuộc về truyen.free, nơi từng câu chữ được trau chuốt và gửi gắm đến độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free