Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 310: Trần Trung Hải.

"Ca ca cố lên." Một âm thanh trong trẻo vang lên. Bạch Ly Long xinh đẹp bay tới, trên lưng nó là một thiếu nữ đang vô cùng vui vẻ. Kiều Tuệ Châu cưỡi sủng vật đến đấu trường tìm phụ thân, lại bắt gặp ca ca đang chuẩn bị chiến đấu. Hàn Diệp thấy tiểu muội, liền thu hồi khí tức, nét mặt tươi cười nhìn nàng yêu chiều nói: "Muội không ở vị diện chơi mà lại chạy tới đây làm gì?" Kiều Tuệ Châu bĩu môi lắc đầu nói: "Muội tới tìm phụ thân, những người kia ai cũng đang bận không thể chơi với muội được, Bạch Bạch cũng chẳng nghĩ ra trò gì hay ho để chơi. Hay huynh chơi với muội đi?" "Nàng gọi Bạch Ly tiền bối là Bạch Bạch sao?" Hàn Diệp đưa mắt nhìn Bạch Ly Long, đoạn lại nhìn Kiều Tuệ Châu bằng ánh mắt có chút không tin nổi. Bạch Ly Long thở dài, giọng đầy nuông chiều, bất lực xen lẫn ngại ngùng nói: "Mặc kệ con bé đi, nó là ngoại lệ của bản long." Hàn Diệp cười, nhìn lên Kiều Tuệ Châu nói: "Tiểu muội thật giỏi, chỉ trong thời gian ngắn đã thu phục được Bạch Bạch, à không, Bạch Ly Long tiền bối rồi." "Gừ." Bạch Ly Long gầm lên một tiếng uy hiếp Hàn Diệp. Khí tức toát ra đủ làm đám người Hồ gia ai cũng khiếp sợ lui lại vài bước. Hồ Niên trầm mặc, không ngờ tới lại thêm một yêu thú Thiên Tông xuất hiện. Vạn Niên Cung này cứ như là một vị diện viễn cổ không thể xâm phạm, cứ vài bước chân lại có Thiên Tông, thật không thể tin được.

"Chúng ta rơi vào miệng cọp rồi." Lão già nhìn Hồ Niên thở dài, như biết bản thân mình lần này khó mà sống sót trở về được nữa. Huyết Quỷ và Hồ gia xem như đến đây thôi. Hồ Niên cau mày nói: "Chỉ cần hai ta thắng trận này, thì Hồ gia vẫn còn cơ hội sống sót. Ta tin kẻ đó sẽ không nuốt lời." "Hiện tại bị bao vây mà còn tin tưởng kẻ thù sao?" Lão đầu thở dài, cũng không muốn nói thêm gì nữa mà đưa mắt cảnh giác với mấy kẻ Thiên Tông vừa mới đến.

Ở khu vực Thái Hòa Tông, một đạo hắc lôi xoẹt ngang qua bầu trời. Cảnh tượng xung quanh là một mảnh đổ nát thê lương đến tột cùng. Tuy không có sinh mệnh nào chết đi, nhưng khung cảnh lại có chút thảm thương. Thái Hòa Tông sừng sững núi cao nay đã thành đất bằng, hai bóng người hừng hực khí thế đứng ở nơi từng là trụ sở của tông môn này. "Tông chủ, hai người họ đã hóa Thái Hòa Tông thành một phế địa rồi, chúng ta về sau sẽ về đâu sinh sống đây?" Ô Phong Sơn cùng toàn thể người của Thái Hòa Tông đứng lơ lửng trên không trung, nhìn khung cảnh này cũng không khỏi đau lòng. Ô Phong Sơn thở dài nói: "Chỉ cần hương khói Thái Hòa Tông còn, thì bất luận ở đâu cũng có thể tồn tại được. Truyền thừa chúng ta chưa đứt đoạn, cũng đừng quá lo lắng." Hàn Vũ Thiên một tay để sau lưng, một tay cầm Cửu Hàn Kiếm, bộ dáng vẫn bình thản, không chút thay đổi từ đầu tới cuối. Ngược lại, Thạch Hiên Viên đang thở dốc, có vẻ yếu thế hơn chút ít so với thiếu niên trước mắt. "Ngươi mạnh tới vậy rồi." Hàn Vũ Thiên một kiếm lóe hàn quang, cười nói: "Cũng không quá mạnh đâu." Hắn vung kiếm chém ra một đạo khí hàn. Thạch Hiên Viên nhấc chùy quét ngang đánh bật đạo hàn khí đi. Đạo hàn khí va vào tảng đá, khiến một vùng trăm trượng hóa thành băng địa. Hàn Vũ Thiên cơ thể lóe lên lần nữa, biến mất, lại giao đấu cùng Thạch Hiên Viên trên không trung. Khí vực va chạm cùng với pháp tắc ầm ầm chấn động, khiến thiên địa nổi lên dị tượng kinh người.

Từ phương xa, một thân ảnh vọt tới đứng lơ lửng giữa không trung. Không nghi ngờ gì, đó chính là Nguyễn Công Sơn từ Vạn Niên Cung bay đến. Hắn cảm nhận được khí tức Đạo Tổ va chạm mãnh liệt, cũng đoán ra một trong số đó là Hàn Vũ Thiên. Nguyễn Công Sơn cau mày nói: "Thượng vị Đạo Tổ, hắn tới từ Thiên..." Hắn rút kiếm ra định xuất thủ để ngăn chặn hậu họa. Hàn Vũ Thiên đột nhiên liếc nhìn hắn, không nói hai lời phóng ra một đạo bạch hỏa. Nguyễn Công Sơn ngăn cản, liền biết tiểu tử kia không muốn mình chen vào. Mặt đất nứt toác, đất đá lơ lửng trên không, sấm rền ầm ầm giáng xuống. Vùng đất này sắp không chống đỡ nổi sự tấn công điên cuồng của hai vị Đạo Tổ. Nham tương sâu trong lòng đất ào ào tuôn trào, đốt cháy đám thực vật đã bị bật rễ thảm hại nằm ngổn ngang trước đó. Đạo Tổ suy cho cùng là cấp độ vượt qua cả sinh linh thông thường, là cấp độ gần đạt tới ngưỡng cửa thần linh, là kẻ gần với thần đạo nhất trong mảnh thiên địa này. Chỉ với một dao động nhỏ cũng đã có thể khiến một vùng đất gần như bị hủy diệt, điều đó là dễ hiểu.

Nguyễn Công Sơn nhìn về phía đám người Ô Phong Sơn hỏi: "Bọn chúng đánh nhau bao lâu rồi?" Ô Phong Sơn suy tính một lát rồi ôm quyền nói: "Tại hạ thấy đã đánh được một ngày rồi." Nguyễn Công Sơn lần này sắc mặt ngưng trọng hẳn, nhìn lên bầu trời như đang quan sát điều gì đó. Hắn đột nhiên kinh hô: "Hàn Vũ Thiên có thứ đang tới." Không gian nứt toác. Một cự thủ che trời từ vết nứt phóng ra đánh về phía hai người Hàn Vũ Thiên. Hai người như đã có chuẩn bị từ trước, liền liên thủ ngăn cản cự thủ kia. "Dám làm tổn hại địa phương do Thiên nắm giữ, hai người các ngươi quả là chán sống." Từ trong vết nứt bước ra một trung niên mảnh khảnh nhưng trên người lại có thần uy hiện lộ không chút che giấu. Hàn Vũ Thiên híp mắt nói: "Bán Thần cường giả." Thạch Hiên Viên ôm quyền thi lễ nói: "Các hạ đừng hiểu lầm, bọn ta chỉ là..." Trung niên kia ngay lập tức ngắt lời: "Không cần nhiều lời, chết đi." Một chưởng vung ra, lại hóa thành cự thủ giáng xuống lần nữa. Uy lực lần này vượt xa hơn trước rất nhiều, có thể nghiền chết mấy tên Đạo Tổ thượng vị. Hàn Vũ Thiên và Thạch Hiên Viên đột nhiên nở nụ cười. Ngay sau đó, không gian rách ra, xuất hiện ba vết nứt. Một trong s��� đó ngăn cản cự chưởng, hai kẻ còn lại bao vây trung niên nam tử vào giữa. "Lâu rồi không gặp Trần Trung Hải." Tam Thủ khoanh tay, vẻ mặt hơi chút hoài niệm. Trung niên tên Trần Trung Hải híp mắt nói: "Tam Thủ, ngươi vậy mà cũng đạp lên được một bước Bán Thần, đúng là đáng kinh ngạc." Long Bạch ở bên phải lại cười nói: "Không như Trần Trung Hải huynh, thiên tư trác tuyệt đã đột phá Bán Thần vào một ngàn năm trước nhờ vào mưu trí và thiên phú của mình." Trần Trung Hải cười nhẹ, ôm quyền nói: "Long Bạch huynh nhắc lại chuyện cũ có ý gì chăng?" Long Bạch xua tay, cười nói: "Không có chuyện gì đặc biệt, ta chỉ muốn nhắc ngươi đã đến lúc phải trả lại những gì mình đã gây ra rồi."

"Dù hai huynh đột phá Bán Thần cũng chỉ mới đây mà thôi, trình độ của ta trên Bán Thần đã gần ngàn năm, cũng có thể sánh ngang Chuẩn Thần ở Thiên giới." Nguyễn Công Sơn không nhịn được liền cười chế nhạo nói: "Chuẩn Thần là thứ một kẻ như ngươi có thể sánh sao? Kẻ được gọi là Chuẩn Thần chí ít phải có một trong ba điều kiện: thứ nhất phải từng đánh bại Chuẩn Thần; thứ hai độ qua hai đợt thần minh; thứ ba dựa vào bản thân vượt qua Chuẩn Thần Khảo thì mới có được danh Chuẩn Thần. Dựa vào một Bán Thần nhỏ nhoi còn chưa độ qua thần minh đầu tiên lại dám sánh với Chuẩn Thần?" Trần Trung Hải cau mày nhìn Nguyễn Công Sơn nói: "Ngươi là kẻ nào?" Nguyễn Công Sơn rút trường kiếm, cười nhạt nói: "Là kẻ sẽ giết tên ngông cuồng nhà ngươi." Thất Bảo Thần Kiếm lóe lên, hóa thành quang mang bảy sắc xuyên thẳng tới. Trần Trung Hải hừ lạnh, một quyền đấm ra đẩy lui được quang kiếm, nhưng hắn không ngờ là sau khi chặn chiêu này, bàn tay của hắn liên tục chấn động. "Vũ khí gì đây?" Trần Trung Hải còn chưa kịp hồi thần thì sau lưng lại truyền tới một luồng khí tức sắc bén khác. Hắn mau chóng lách mình tránh thoát một kiếm của Hàn Vũ Thiên. Sáng Thế Thần Kiếm lần thứ hai được thi triển ra, lần này hắn dùng tu vi Đạo Tổ để điều khiển, uy lực phải nói là vượt trội hơn ngàn lần lúc trước. "Nhìn đi đâu?" Tam Thủ và Long Bạch hai bên trái phải đồng loạt đấm tới. Trần Trung Hải vừa đỡ lấy hai quyền, chưa kịp có động tác tiếp theo thì Trần Thái Phú đã xuất hiện ngay trước mặt, một cước đá vào ngực đánh bay hắn ra ngoài. Trần Trung Hải sắc mặt trầm xuống nói: "Đúng là ngoài ý muốn. Đợi ta trở lại rồi sẽ giải quyết các ngươi." "Muốn chạy?" Thạch Hiên Viên xuất hiện ở đỉnh đầu, một chùy dốc toàn lực nện thẳng xuống. Trần Trung Hải giơ cánh tay đỡ lấy, vô hiệu hóa đòn này. Hắn đá bay Thạch Hiên Viên rồi dùng tay xé rách không gian, ý đồ rời khỏi đây. Nhưng đột nhiên không gian đang từ từ mở rộng bỗng nhiên bị khóa chặt. Ở hư không vẫn còn vương lại một vài tia hắc lôi. Hàn Vũ Thiên cười nói: "Ngươi đã lọt lưới thì làm sao bọn ta để ngươi đi dễ vậy?" Không gian đã bị lôi điện phong bế, muốn mở lại lần nữa cũng chẳng dễ dàng. Lôi Linh đã phong ấn không gian ba ngàn dặm xung quanh. Trần Trung Hải cần vượt ra ngoài ba ngàn dặm mới có thể mở không gian một lần nữa. Trần Trung Hải sắc mặt trầm xuống. Sáu thân ảnh vây quanh, cùng lúc đồng loạt ra tay tấn công hắn. Trần Trung H���i bùng nổ khí tức, phóng ra thần uy ngăn cản sự tấn công của bọn họ.

Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free