Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 308: Ngũ Hành Đạo Thiên.

Hàn Xuyên vung quạt, bão tuyết cuộn lên như vũ bão. Những hạt tuyết sắc nhọn tựa đạn dược có thể xuyên thủng mọi vật cản. Huyết Linh Nữ chỉ giơ tay trái lên, toàn bộ cơn bão tuyết liền bị hấp thu.

Mọi người kinh ngạc nhìn chằm chằm bóng dáng nữ quỷ. Nhìn kỹ, lòng bàn tay trái của nàng có một cái miệng đang há to nuốt chửng cơn bão tuyết của Hàn Xuyên. Huyết Linh Nữ bật cười:

"Chiêu thức không tệ, trả lại cho ngươi đây."

Huyết Linh Nữ giơ tay phải lên, lòng bàn tay lại mở ra một con mắt. Con ngươi huyết sắc dài hẹp trợn trừng, lập tức đòn bão tuyết vừa rồi lại từ mắt đó bắn ra, nhưng giờ đây mang sắc đỏ của máu, có đôi chút khác biệt với lúc ban đầu.

Hàn Xuyên há miệng hít một hơi thật sâu, vội lùi lại rồi thổi ra một cơn bão tuyết khác.

"Bạo Vũ Phi Thiên!"

Hai cơn bão tuyết va chạm khiến mặt đất lập tức hóa thành sàn băng. Huyết Linh Nữ nghiêng người né tránh một đạo băng nhận chui lên từ mặt đất, rồi với thân thủ linh hoạt, nàng ta lập tức phi thân lên không trung.

"Không hấp thu được vật có hình dạng sao?"

Hàn Xuyên dậm chân, tạo ra vô số băng nhận sắc nhọn dựng lên từ mặt đất. Huyết Linh Nữ liên tục tránh né, đồng thời dùng quyền cước phá hủy từng đạo. Khi nàng ta chặt gãy băng nhận cuối cùng, liền cười nhạt nói:

"Thử một chút chẳng phải sẽ biết sao?"

Miệng ở tay trái lại mở ra, tạo ra lực hút cực mạnh, hấp thu toàn bộ băng nhận đang rơi xuống đất. Tay phải nàng ta giơ ra, hào quang đỏ chớp lóe, rồi phóng ra những băng nhận huyết sắc trả lại Hàn Xuyên.

Dưới đất, hắn liên tục di chuyển để né tránh băng nhận huyết sắc. Đột nhiên, bầu trời nổi lên sấm chớp, mây đen kéo tới, mưa như trút nước ào ào đổ xuống.

Né tránh xong băng nhận, Hàn Xuyên cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Cơn mưa này hoàn toàn tự nhiên, không hề có pháp tắc hay bất cứ sự can thiệp nào tạo ra nó.

"Trời cao đang khóc cho ngươi đấy."

Huyết Linh Nữ cười nhạt, bàn tay có con mắt giơ lên, huyết quang lóe lên. Hàng ngàn thanh kim khí sắc bén nhuốm máu bắn ra. Hàn Xuyên với cơ thể linh hoạt né tránh, nhưng cũng suýt bị thương bởi những thanh huyết khí đó.

"Băng Liên Phi Tuyết!"

Hàn Xuyên phất tay, từng giọt mưa lập tức phóng ngược lên phía Huyết Linh Nữ. Băng vốn từ nước mà kết tinh, nên việc thi triển thủy hệ đối với người Hàn gia là điều vô cùng dễ dàng.

Huyết Linh Nữ vung tay, tạo một màn chắn huyết khí ngăn cản từng đạo thủy đạn. Con ngươi Hàn Xuyên co rút, dường như nhận ra điều gì đó, liền lần nữa vung tay phóng ra băng liên công kích.

Lần này, Huyết Linh Nữ lại giơ tay trái, hấp thu toàn bộ vào trong. Hàn Xuyên đã nhận ra điểm dị thường của nàng ta.

Hắn lách người, tay kết ấn, từng giọt mưa ngưng tụ hóa thành phượng hoàng hư ảnh. Tiếng phượng hoàng hót vang vọng, rồi nó lao thẳng về phía Huyết Linh Nữ.

"Là Băng Hoàng Khiếu Thiên! Đệ ấy lại lấy thủy hệ làm chủ đạo."

Hàn Vũ Đạo khó hiểu khi thấy Hàn Xuyên lại từ bỏ sở trường, dùng sở đoản của mình để đối phó với đối thủ nguy hiểm như vậy.

"Hừ."

Huyết Linh Nữ lần nữa phóng thích băng liên trộn lẫn huyết khí bắn tới phượng hoàng kia. Phượng hoàng hót vang, đập cánh, phóng ra từng đạo lông vũ dưới dạng thủy hệ, ngăn cản công kích của nàng ta.

"Hừm, cơn mưa đáng ghét này, phải đánh tan nó trước đã."

Huyết Linh Nữ thấy công kích bị ngăn lại, liền vung tay tung một đạo huyết quang lên bầu trời. Cơn mưa bị đạo huyết quang kia phá tan, trả lại bầu trời trong xanh.

Phượng hoàng lao tới công kích với khí thế không đổi. Huyết Linh Nữ chân khẽ đạp, cơ thể bay vút lên cao hơn. Tay phải nàng ta lại lóe huyết quang, hóa ra hỏa diễm ném về phía phượng hoàng.

Thủy hỏa va chạm, sương mù dày đặc bốc lên, che kín tầm nhìn toàn bộ đấu trường. Hàn Xuyên cơ thể khẽ động, hòa làm một thể với màn sương. Trong sương mù, Huyết Linh Nữ không còn cảm nhận được khí tức của đối phương nên vô cùng cảnh giác. Nàng ta định thổi bay màn sương thì đột nhiên một luồng khí tức sắc bén truyền tới bên hông.

Nàng ta đảo tay, dùng mu bàn tay trực tiếp ngăn cản đường kiếm suýt chém trúng hông. Huyết Linh Nữ hừ lạnh nói:

"Ngươi ngăn cản thị giác và thần thức của ta, nhưng mọi thứ chỉ là tạm thời mà thôi. Dựa vào một thanh kiếm đánh lén thì vẫn chưa đủ."

Âm thanh của Hàn Xuyên vang lên, khiến biểu cảm cao ngạo của Huyết Linh Nữ lập tức thay đổi.

"Xem ra ngươi cũng không phải không có điểm yếu như ta nghĩ."

Hai đạo băng xích xuất hiện, trói chặt Huyết Linh Nữ, khiến nàng ngay lập tức không thể cử động. Hàn Xuyên hiện ra, cầm kiếm mang theo hàn băng vô tận đâm thẳng tới mi tâm của nàng ta.

"Băng Liên Tuyết Nhiên!"

Khoảnh khắc chạm vào mi tâm, một vụ nổ xảy ra, thổi tan sương mù, đồng thời đánh bay Hàn Xuyên ra khỏi sàn đấu và va thẳng vào bức tường phía sau.

Mái tóc bung xõa giữa không trung, trông như những đám xúc tu đang ngọ nguậy. Đôi mắt ban đầu còn chút nhân tính nay đã hoàn toàn biến mất. Cơ thể nàng phát triển đến mức nóng bỏng, khiến y phục trở nên chật chội. Huyết Linh Nữ đã có sự thay đổi rõ rệt: mi tâm nàng cũng mở ra một con mắt đỏ thẫm, sức mạnh tà ác được tăng cường đến mức có thể sánh ngang Thiên Tông.

Từ con ngươi của con mắt kia, từng vòng máu vàng khuếch đại ra xung quanh. Huyết Linh Nữ giơ tay trái lên, nói:

"Tay trái của ta đại diện cho Tham Ngộ, có thể nuốt chửng mọi thứ để tìm hiểu cấu tạo của bất kỳ loại bí pháp nào, kể cả thiên đạo và pháp tắc."

Tay phải nàng ta giơ lên, phát ra hào quang huyết sắc, rồi nói:

"Tay phải đại diện cho Giác Ngộ, giúp ta giác ngộ mọi pháp, mọi đạo, dùng chúng trả lại cho kẻ địch."

Con mắt giữa mi tâm bạo phát khí tức kinh người, áp chế cả cửu thi��n. Ngay cả cường giả Thánh Tông viên mãn và giai đoạn cuối cũng phải lùi lại một bước trước thứ sức mạnh này.

"Còn đây chính là thứ cuối cùng ta thức tỉnh được, gọi là Thấu Thị, thứ mà ngay cả Thần Linh cũng phải mong cầu."

Hàn Xuyên khẽ động tay chân, bật cười nói:

"Thần Linh cũng phải mong cầu? Nếu vậy thì ngươi nghĩ mình còn sống tới tận bây giờ sao? Đây đúng là ếch ngồi đáy giếng mà tự cho mình là đúng."

"Ha ha ha, Ngũ gia chủ nói không sai."

Một âm thanh trong trẻo vang lên khắp đấu trường, khiến mọi người xung quanh đưa mắt tìm kiếm. Một thân ảnh mặc áo choàng trùm đầu đỏ thẫm đang bay phấp phới trên một ghế ngồi trống. Bên trong mũ trùm đầu, chỉ thấy một khuôn mặt quấn đầy vải như xác ướp.

Huyết Linh Nữ đưa mắt nhìn sang, liền thấy một con ngươi huyết sắc đã nhìn chằm chằm vào mình từ lúc nào không hay. Như Ý giơ ngón tay chỉ về phía Huyết Linh Nữ, cười nói:

"Ngươi chỉ đạt được một chút lực lượng tổ tiên huyết quỷ, còn không đủ tư cách lên mặt tại đây."

Khí tức cuồng bạo của Huyết Linh Nữ trào dâng, nàng hừ lạnh nói:

"Oắt con, ngươi là ai?"

Như Ý nở một nụ cười ma mị, ánh mắt trừng một cái đã đánh tan toàn bộ huyết khí. Người của Hồ gia chỉ trong một khắc toàn thân mềm nhũn, như thể gặp phải một vị thần linh thực thụ.

Huyết Linh Nữ toàn thân đổ mồ hôi hột, miệng hơi co giật, run giọng nói:

"Ngươi cũng là quỷ tộc?"

Như Ý hơi gãi đầu, sau đó ngồi xổm xuống nói:

"Ta là bán quỷ, nửa người nửa quỷ."

Hồ Niên trầm giọng nói:

"Bán quỷ không thể mạnh mẽ đến mức này. Kẻ mang dòng máu ngoại lai, không có huyết mạch quỷ tộc thuần khiết, không cách nào sống sót qua hơi thở đầu tiên khi chào đời. Dù sống sót cũng không thể tu luyện, bởi huyết quỷ sẽ liên tục thôn phệ cơ thể, cho đến khi thọ mệnh cạn kiệt mà chết. Làm sao ngươi sống được?"

Như Ý nhìn lên bầu trời, có một làn gió nhẹ thổi qua, rồi cười nhạt nói:

"Thế gian này không chuyện gì là không thể, ngay cả bản thân ta còn không biết."

Khí tức của Như Ý đột nhiên bạo phát, một luồng áp lực đè ép toàn bộ sinh linh tại đây. Cảnh giới Chí Tông áp bức toàn bộ thiên địa phải tuân theo, huyết khí trùng thiên, mắt phải lúc nào cũng ánh lên hào quang đỏ máu.

"Chí Tông? Xem ra thuộc hạ của Hàn Vũ Thiên phát triển rất nhanh."

Một âm thanh nhàn nhạt vang lên khiến Như Ý thu hồi khí tức. Thất Bảo Thần Chủ chậm rãi mở mắt, liếc nhìn, rồi nói:

"Nhàm chán, bản tôn không ở đây xem các ngươi diễn trò hận thù nữa."

Thất Bảo Thần Chủ trong nháy mắt đã biến mất, mặc kệ đám người ở đây chơi đùa với nhau. Như Ý nhìn Huyết Linh Nữ nói:

"Ngươi mang huyết mạch của Tam Nhãn Linh Quỷ. Đợi khi ngươi thất bại, ta sẽ bắt ngươi."

Huyết Linh Nữ hừ lạnh, hướng mắt nhìn Hàn Xuyên. Thấu Thị phát sáng, nàng giơ bàn tay Giác Ngộ lên, liền tạo thành một khối năng lượng từ từ khuếch đại, lớn hơn cả đấu trường.

"Ngũ Hành Đạo Thiên!"

Khối năng lượng kia quả thật có ngũ hành luân chuyển xung quanh, khiến Hàn Xuyên cảnh giác tột độ. Thứ này uy hiếp đến tính mạng hắn. Nếu không nghĩ cách đối phó ngay lúc này, e là nắm chắc cái chết.

Hàn Xuyên khí vực bạo phát, biến khuôn viên trăm trượng thành băng. Tay kết pháp ấn, hắn quát lớn:

"Băng Tiên, Băng Hoàng Tái Thế!"

"Đệ điên rồi!"

Hàn Vũ Đạo lập tức đứng bật dậy, đôi mắt tràn đầy kinh hãi nhìn không gian xung quanh đang nổi lên bão tuyết ngập trời.

Băng Tiên Băng Hoàng Tái Thế là một chiêu thức liều mạng trong Băng Tiên Điển. Chiêu này tiêu hao lượng lớn pháp tắc và khí vực làm cái giá phải trả. Dù không ảnh hưởng đến tính mạng, nhưng trong vài năm tới Hàn Xuyên sẽ không thể sử dụng pháp tắc và khí vực đã tiêu hao. Điều đó đồng nghĩa với việc hắn sẽ từ Thánh Tông rớt thẳng xuống Vũ Cảnh, ngoài nhục thân ra thì toàn bộ đều suy yếu đến cực điểm, không khác gì tự sát.

Từ trong bão tuyết, một đôi mắt màu lam rực sáng, tiếng phượng hoàng hót vang vọng bát phương, khuấy động vô tận hàn ý nổi lên trong vòng hai ngàn dặm. Hàn Xuyên nhìn lên Huyết Linh Nữ, khóe miệng lại nở một nụ cười tràn ngập tự tin.

Nội dung truyện này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free