Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 307: Huyết Linh Nữ.

Hàn Vũ Thiên đang ngồi chống cằm tỏ vẻ nhàm chán thì đứng phắt dậy. Hồ Niên nhìn sang, hỏi:

"Cung chủ, người định tự mình ra tay?"

Hàn Vũ Thiên đưa mắt nhìn Hồ Niên, vung tay một cái, một băng nhận xuyên qua không gian, ghim thẳng vào bụng Hồ Niên, đóng chặt hắn xuống ghế. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

"Bản cung chủ làm gì thì tới lượt ngươi hỏi ư? Cẩn thận Hồ gia của ngươi đó, nếu tâm trạng bản cung chủ không vui sẽ lại diệt sạch cả nhà ngươi."

Hắn quay đầu, thân ảnh chợt lóe rồi biến mất tăm. Khi xuất hiện trở lại, hắn đã cách Hải Hoàng Cung vạn dặm, một đường bay thẳng tới Thái Hòa Tông.

Thái Hòa Tông sớm đã có người nghênh đón. Mũi chân Hàn Vũ Thiên vừa chạm đất, một luồng hàn khí không kiểm soát nổi chợt bùng phát, lập tức đóng băng toàn bộ Thái Hòa Tông từ trên xuống dưới. Kỳ lạ thay, nó không hề ảnh hưởng đến sinh vật sống. Khi hắn đặt chân hẳn xuống, mọi thứ lại trở về bình thường. Hàn Vũ Thiên nhìn sâu vào bên trong Thái Hòa Tông nói:

"Là ngươi muốn gặp ta?"

Hắn đưa mắt nhìn vào sâu bên trong Thái Hòa Tông. Một vò rượu to bằng tảng đá lớn bất ngờ bay vụt ra ngoài. Hàn Vũ Thiên đưa tay bắt lấy, thì một âm thanh truyền tới nói:

"Tiểu tử, mới vài năm mà ngươi đã thành Đạo Tổ rồi. Ta thật sự kinh ngạc trước thiên phú của ngươi."

Bóng dáng một trung niên to lớn, cởi trần, trên ngực và kéo dài xuống tận thắt lưng là những vết sẹo lớn nhỏ.

"Khí tức của ngươi mạnh hơn trước, đột phá rồi sao?"

Hàn Vũ Thiên tựa vào tảng đá, hơi nghiêng đầu hỏi. Gã trung niên kia cười phá lên, khí tức bùng nổ, tạo ra dị tượng sấm sét ầm ầm như một lời thị uy, nói:

"Rất tinh tường! Ta đã là Đạo Tổ thượng vị giả."

Gã thu khí tức lại, ánh mắt tràn ngập đắc ý nhìn sang Hàn Vũ Thiên. Gã trung niên lấy ra một vò rượu khác đặt xuống đất. Thân hình cao sáu mét của hắn từ từ ngồi xuống, không nhanh không chậm cầm vò rượu lớn lên, ngửa cổ uống ừng ực mấy ngụm rồi dùng tay lau miệng.

"Haaaa, sảng khoái..."

Gã trung niên thở ra một hơi dài, nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"À, lúc trước ta còn chưa biết tên ngươi. Ta là Thạch Hiên Viên."

Hàn Vũ Thiên đặt vò rượu xuống đất, thản nhiên nói:

"Ta là Hàn Vũ Thiên."

"Hàn Vũ Thiên, hôm nay ta đến đây, thứ nhất là vì vò rượu ngon ngươi cho ta lúc trước. Lần đó ta thu nhỏ thân hình khiến ta chưa thỏa mãn với nó, nên ta đến xin thêm một ít, uống cho đã."

Hàn Vũ Thiên híp mắt lại, nói:

"Chuyện thứ hai là gì?"

Thạch Hiên Viên cười xua tay nói:

"Không vội, chúng ta uống trước đã."

Hàn Vũ Thiên cũng không hề cảnh giác, nâng vò rượu lên uống cùng Thạch Hiên Viên. Hắn đột nhiên trừng mắt, ngừng uống rượu, rồi nhìn vào vò rượu.

"Ha ha ha, phát hiện ra rồi sao? Đây là Bạo Hồng Tinh Liên Tửu. Thứ rượu này được làm từ máu của loài Bạo Long, cùng với Tinh Liên Chi Hoa. Một ngụm của nó có thể sánh với việc hút cả trăm triệu linh thạch cùng lúc. Nó có màu đỏ nhạt nên mới có tên Bạo Hồng Tinh Liên Tửu. Phàm là kẻ dưới cảnh giới Thánh Tông viên mãn, nếu uống một ngụm này ắt sẽ bạo thể mà chết."

Hàn Vũ Thiên nhìn Thạch Hiên Viên, tò mò hỏi:

"Bạo Hồng Tinh Liên Tửu này hẳn là rất hiếm có nhỉ?"

Thạch Hiên Viên cười nói:

"Tuy hiếm, nhưng vị lại khá nhạt. Không giống như vò rượu lúc trước ngươi đưa ta. Nào, mau đem rượu ra, uống cho sảng khoái rồi chúng ta nói tiếp."

Hàn Vũ Thiên vung tay lấy ra mấy vò rượu ném về phía Thạch Hiên Viên. Gã bắt lấy rồi uống lấy uống để, trông như vừa được thỏa mãn thứ mình khao khát.

"Ha ha ha ha, sảng khoái sảng khoái! Thế gian này mấy ai có được rượu ngon bậc này chứ."

Thạch Hiên Viên cười một cách vô tư, không để ý tới ánh mắt có chút nghi ngờ của Hàn Vũ Thiên. Hắn uống cạn vò Bạo Hồng Tinh Liên Tửu trong tay, rồi thở ra một hơi dài, nói:

"Chuyện thứ hai là gì?"

Lúc này, khuôn mặt Thạch Hiên Viên đã đỏ bừng vì say. Gã đưa mắt nhìn xuống thân ảnh nhỏ bé bên dưới, chầm chậm lấy ra một thanh chùy gai, nâng cao chùy lên và đập thẳng xuống.

Hàn Vũ Thiên cũng rút Cửu Hàn Kiếm ra khỏi vỏ, để đối kháng với cự chùy to hơn mình mấy chục lần. Pháp tắc bùng nổ, bầu trời tối sầm, hóa thành cuồng phong thổi quét tứ phía.

"Ngươi có muốn cùng ta làm một trận chiến?"

Âm thanh của Thạch Hiên Viên tràn đầy hứng khởi phát ra. Hàn Vũ Thiên tay trái triển ra một luồng hỏa diễm, lại cười nói:

"Thiên Hỏa."

Tay trái hắn chưởng ra, hỏa diễm phun trào, đẩy lui Thạch Hiên Viên lùi lại hai bước. Khói lửa tan đi, lại thấy trên người hắn không hề có lấy một vết xước, chỉ bám chút bụi đen do lửa mà thôi.

"Trực diện một đòn Thiên Hỏa vẫn không hề hấn gì, nhục thân có vẻ rất lợi hại."

Hàn Vũ Thiên tay trái nắm lại, dập tắt ngọn lửa trong lòng bàn tay, trong lòng không khỏi thầm thán phục. Thạch Hiên Viên dậm mạnh chân xuống đất, lấy đà quét ngang chùy. Đòn tấn công này cực kỳ dứt khoát.

Hàn Vũ Thiên không chút chậm trễ, Cửu Hàn Kiếm lập tức phát ra băng hàn, và va chạm với chùy một lần nữa. Lần này không còn là cuồng phong mà trực tiếp đóng băng cả trăm dặm xung quanh. Thạch Hiên Viên cười nói:

"Ngươi đúng là rất thú vị."

Trở lại đấu trường ở Vạn Niên Cung, Hàn Xuyên và Hồ Lão Ma giao chiến đã đến hồi kịch liệt. Cả hai máu tươi bê bết, vết thương chồng chất, trông không khác gì hai xác sống di động. Hồ Lão Ma từ đầu tới cuối không hề dùng một chút huyết khí nào của Huyết Quỷ tộc, chỉ đơn thuần dùng lực lượng bản thân và công pháp đặc trưng của Hồ gia, vậy mà đã khiến Hàn Xuyên phải chật vật không thôi.

Ngược lại, Hàn Xuyên cũng từ đầu không hề dùng khí vực của mình, một mực giữ nó làm át chủ bài. Cả hai đều đang chờ thời cơ để tung ra sát chiêu quyết định.

"Ngũ gia chủ Hàn gia quả là lợi hại, làm cho lão bà này phải chật vật đến vậy a." Hồ Lão Ma một tay để sau lưng, tay còn lại che miệng ho khù khụ, trông có vẻ đã kiệt sức. Hàn Xuyên không hề khinh suất, ngược lại còn tràn đầy cảnh giác, cười nói:

"Hồ tiền bối, xem ra ngài bắt đầu nghiêm túc?"

Hồ Lão Ma hai tay chắp sau lưng, một luồng hoàng uy thao thiên xông thẳng lên tầng mây. Màu hoàng kim tràn đầy trang nghiêm và tôn quý bùng phát từ người lão bà, khiến các tu sĩ dưới cảnh giới Thánh Tông đều phải kinh hãi mà quỳ rạp xuống.

"Ngươi cuối cùng đã chịu hợp tác với ta, bà già đáng ghét."

Một âm thanh ma mị truyền ra làm mọi người rùng mình. Một cột huyết khí song song với hoàng uy cũng theo đó vọt lên cửu thiên. Hai luồng khí tức ầm ầm va chạm, tạo thành từng đợt sóng xung kích lan tỏa ra bốn phía.

Một đầu Huyết Quỷ hình hài tuyệt thế mỹ nữ mang một chút tà ác xuất hiện, nàng ta nở một nụ cười tràn đầy sát cơ, đứng song song với lão bà.

Hồ Lão Ma thở dài, tay giơ ra nói:

"Bất đắc dĩ lắm lão bà này mới hợp tác với ngươi. Đây sẽ là lần cuối cùng."

Huyết Quỷ nữ kia cười lại càng thêm đắc ý, đồng thời giơ tay nắm lấy tay Hồ Lão Ma nói:

"Bà già, ngươi nói lần cuối cùng, hẳn là kẻ trước mắt đã có thể chạm đến ngưỡng cửa sánh vai với Bách Sát rồi ha."

Hồ Lão Ma lắc đầu nói:

"Không tới mức đó, nhưng linh cảm của lão già này chưa từng sai."

Hoàng uy và huyết khí từ chỗ xung đột bắt đầu trở nên ôn hòa, từ từ hợp nhất thành một. Huyết Quỷ nữ cười nói:

"Tới bây giờ mà vẫn còn tin vào linh cảm. Sống chung với ngươi mấy ngàn năm thật là không bỏ được tật này."

"Lên nào."

"Dung Hợp, Huyết Linh Nữ!"

Cả hai đồng thanh hô lên, cơ thể hóa thành hào quang hòa làm một, làm cho trời đất chấn động. Người của Hồ gia thì lập tức kinh hô:

"Huyết Linh Nữ lần nữa xuất hiện rồi!"

"Gần 500 năm mới thấy Huyết Linh Nữ xuất hiện, e rằng cuộc chiến này đã tới hồi kết thúc."

"500 năm trước ngài ấy chỉ mới Thánh Nhân, nay dùng tu vi Thánh Tông xuất hiện, thực lực thể hiện ra vượt xa quá khứ gấp ngàn vạn lần."

Hàn Xuyên cũng không hề trơ mắt đứng nhìn đối thủ thi triển át chủ bài. Khí vực phóng ra, mở rộng phạm vi hai ngàn dặm, vượt xa cả những Thánh Tông viên mãn thông thường. Nhưng nó lại nhanh chóng thu hẹp lại trong vòng trăm trượng.

Hào quang dung hợp kia tiêu tán, cũng là lúc một thân ảnh mảnh mai xuất hiện. Cung phục hoàng gia, khí chất uy nghiêm đáng sợ, cộng với vẻ tà ác từ huyết khí, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải dè chừng.

"Huyết Linh Nữ."

Hồ Niên híp mắt lại, cũng không ngờ tới đã 500 năm kể từ lần cuối gặp nàng ấy. Huyết Linh Nữ quay đầu nhìn về phía sau, nở một nụ cười, rồi lại nhìn về phía Hàn Xuyên nói:

"Ngươi là một trong số ít kẻ có thể ép Hồ Lão Ma và Huyết Vận hóa thành ta. Đúng là phải khen ngợi ngươi, nhưng đáng tiếc là một khi ta xuất hiện thì dù là ai cũng không thể sống sót được."

Hàn Xuyên phe phẩy cây quạt, lại cười nói:

"Nếu như ban nãy là hai người hợp kích thì ta đương nhiên sẽ có một chút e dè, nhưng đã hòa làm một thế này thì bản công tử không có gì phải sợ. Để ta xem kẻ mà bọn chúng hết lời ca ngợi rốt cuộc có thực lực mạnh đến mức nào."

Hàn Xuyên vốn không hề phô trương khí tức, nhưng lúc này lại đột nhiên bùng nổ. Từng luồng băng hàn phát tán dữ dội, khiến người của Hàn gia không khỏi bất ngờ.

"Ngũ đệ đang muốn làm gì?"

Hàn Vận Lai vác cơ thể đầy thương tích đến đ��i chiến đấu, tràn đầy lo lắng nhìn đệ đệ mình.

Bản chuyển ngữ này, với tất cả sự tinh tế và trọn vẹn, thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free