Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 287: Hải Thần Cung.

Bốn người dừng bước, nhìn đoàn người Hàn Vũ Thiên chạy xa dần. Bạch Long không cam lòng, cũng tiếp tục đuổi theo, nhưng lần này, họ giữ khoảng cách với Huỳnh Thanh.

Phía trên mặt hồ, Miêu Ảnh khoanh chân tọa thiền, cơ thể lơ lửng nhẹ nhàng. Hắn nhìn mấy chục vị Chuẩn Tổ đang có mặt, chỉ khẽ gật đầu nói:

"Tất cả đều đã tăng tiến không ít thực lực. Chỉ cần thêm hai ba cuộc thí luyện nữa, các ngươi sẽ có thể thành Tổ rồi."

Trên không trung, một tiếng nổ vang vọng, sau đó một thân ảnh tráng hán khoanh tay đứng giữa không trung. Kẻ này có tu vi Đạo Tổ trung vị, ngang với Miêu Ảnh. Thông thường, không ai có thể tự ý đi vào nơi thí luyện này, vậy mà người trước mắt lại làm được, quả là điều ngoài ý muốn.

"Ha ha ha ha, lệnh bài thần tông quả nhiên không phải hư danh! Bí cảnh do trăm vị thần linh tạo ra đúng là có tồn tại. Hôm nay, bổn tọa sẽ thu hết tài nguyên, chờ đến khi một bước hóa rồng, nhất định sẽ quay về thống ngự bát phương!"

Tráng hán cuồng tiếu, phóng ra tổ uy kinh người, đủ sức tùy tiện chấn chết Chuẩn Tổ. Nhưng tổ uy còn chưa chạm tới đám người đang tham gia thí luyện thì đã bị một luồng lực lượng nhu hòa ngăn lại. Miêu Ảnh liếc nhìn thân ảnh tráng hán, nói:

"Ngươi vào được đây là nhờ lệnh bài thần tông. Xem ra, việc thần tông bị diệt cũng khiến không ít lệnh bài lưu lạc ra bên ngoài."

Tráng hán vốn càn rỡ, khi nghe được thanh âm của Miêu Ảnh, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng. Hắn nhìn Miêu Ảnh, trầm giọng nói:

"Ngươi là kẻ nào?"

Miêu Ảnh mỉm cười, cái đuôi mèo sau lưng liên tục ve vẩy. Hắn biến ra một cây trượng, gác lên vai, nói:

"Ta là Tuần Thiên Giả, cũng có thể được xem là sứ giả thần linh."

Tráng hán khẽ cau mày, khó hiểu nói:

"Sứ giả thần linh gì chứ? Bí cảnh thần tông để lại là cơ duyên cho hậu thế mai sau, ai nhặt được thần tông lệnh thì cơ duyên ấy là của người đó, đừng ăn nói linh tinh."

Miêu Ảnh phớt lờ lời nói của tráng hán trung niên, hỏi:

"Ngươi tên gì?"

Tráng hán cau mày, cũng chậm rãi nói:

"Nh·iếp Mạnh."

Miêu Ảnh khẽ gật đầu, nói:

"Tốt, Nh·iếp Mạnh, ta khuyên ngươi trả lại thần tông lệnh, sau đó rời khỏi thí luyện này. Nếu không, hậu quả ngươi tự gánh lấy."

Nh·iếp Mạnh đột nhiên cười lớn, khí thế bức người lại lần nữa tản ra, nói:

"Dựa vào ngươi? Nh·iếp Mạnh ta đã đánh cho không biết bao nhiêu Đạo Tổ trung vị phải chạy trối chết rồi, lại còn sợ một kẻ uy hiếp sao? Ha ha ha ha."

Miêu Ảnh lắc đầu thở dài nói:

"Nh·iếp Mạnh, thái tử của Vân Mãn Vương Triều, con trai của Nh·iếp Thiên Tổ Đế. Ngươi thiên tư trác tuyệt, lại chỉ có một khuyết điểm duy nhất, cũng là chí mạng nhất, chính là quá chấp niệm với ngôi vị Đế giả, truy cầu lực lượng đến mức thần trí điên loạn. Nếu Nh·iếp Thiên Tổ Đế thấy con trai mình bây giờ thành ra bộ dạng này, chắc hẳn sẽ hụt hẫng lắm đây."

Nh·iếp Mạnh bị Miêu Ảnh vạch trần thân phận, lập tức đơ người. Hắn chắc chắn đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt, nhưng tại sao lai lịch của mình, kẻ kia lại nắm rõ trong lòng bàn tay?

"Làm sao ngươi biết được?"

Miêu Ảnh chậm rãi đứng dậy, thản nhiên nói:

"Ta chuyện gì cũng có thể biết được, quá khứ và tương lai của một nhân sinh. Quá khứ đã kể, giờ là tương lai của ngươi, Nh·iếp Mạnh. Ta đây chỉ tặng ngươi một chữ: CHẾT. Khi xuống hoàng tuyền, nhớ đừng khăng khăng giữ thứ không thuộc về mình."

Thân hình Miêu Ảnh lập tức biến mất, lần nữa xuất hiện đã ở ngay trước mặt Nh·iếp Mạnh. Một trượng vỗ mạnh vào ngực, khiến hắn phun máu bay ngược ra ngoài. Nh·iếp Mạnh dừng lại thân hình, lấy ra một cây rìu tản ra Tổ khí lực lượng, nói:

"Dù là ai trong cùng cấp bậc cũng không thể đả bại ta."

Một rìu chém ra, phá nát hư không, tựa như chặt bầu trời làm hai nửa. Miêu Ảnh cười nhạt, một trượng chạm vào khí thế sắc bén kia, lập tức đánh tan nó. Nơi đây chính là thí luyện chi địa, dù là Bán Thần cũng có khả năng bỏ mạng tại đây. Tuần Thiên Giả ở thí luyện chi địa chính là bá chủ, không phải Thần thì căn bản không thể đánh bại được họ.

"Ngươi đến lãnh địa của ta, dù là rồng cũng phải cuộn mình khép nép, là hổ cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu. Bên ngoài ngươi là bất bại, nhưng vào đây thì không còn như vậy. Thiên Ân Xá Tội."

Miêu Ảnh ngưng tụ pháp tắc đại đạo vào cây trượng, phóng luồng năng lượng kinh người kia về phía Nh·iếp Mạnh. Lực kinh khủng có thể sánh ngang với một đòn toàn lực của Đạo Tổ thượng kỳ. Nhưng đột nhiên, hư không xé mở, một thân ảnh khác đã xuất hiện. Người kia chỉ dùng lòng bàn tay đã ngăn chặn được công kích của Miêu ��nh.

Nh·iếp Mạnh đồng tử co rút, tràn đầy rung động và không thể tin. Miêu Ảnh thì thở dài, ngồi xuống xếp bằng, gác trượng lên vai, nói:

"Nh·iếp Thiên, ngươi tới đây là ngăn ta giết hắn sao?"

Khói bụi tiêu tán, liền thấy một lão đầu mặc hoàng bào chói sáng, toát ra uy nghiêm Đế giả không gì sánh được. Đây là Nh·iếp Thiên Tổ Đế.

Nh·iếp Thiên Tổ Đế đưa đôi mắt già nua nhìn về phía Miêu Ảnh, ôm quyền nói:

"Miêu Ảnh, nể tình lão phu mà tha cho tên bất hiếu này một mạng."

Miêu Ảnh đôi mắt nheo lại, tản ra khí tức có thể sánh với Long Bạch. Nh·iếp Thiên Tổ Đế ôm quyền nhưng vẫn tỏa ra uy thế, có thể nói là ngang cơ. Hai phe nhất thời không ai lên tiếng, đều chỉ chằm chằm nhìn đối phương.

"Tha mạng thì không được, Nh·iếp Thiên, ngươi đừng ép ta quá mức." Miêu Ảnh thu hồi khí tức, có chút tức giận nói:

Nh·iếp Thiên Tổ Đế nhìn về phía nhi tử bất hiếu, nói:

"Còn không mau giao ra thần tông lệnh."

Nh·iếp Mạnh không cam lòng nói:

"Phụ hoàng, đây là bảo vật thần..."

Hắn còn chưa nói xong thì đã bị Nh·iếp Thiên Tổ Đế giáng cho một cái tát trời giáng. Dấu bàn tay đỏ tươi in hằn trên mặt, khiến Nh·iếp Mạnh đau đớn, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng mà lấy ra lệnh bài.

Nh·iếp Thiên Tổ Đế bắt lấy, rồi tay còn lại cũng biến ra một cái lệnh bài tương tự, nói:

"Hai cái lệnh bài ta trả cho ngươi, vậy thì có thể tha mạng cho nó chưa?"

Miêu Ảnh thở dài ngoài ý muốn nói:

"Ngươi nên sớm đưa lệnh bài của mình cho hắn. Ngươi từng giúp ta, nên ta mới để ngươi giữ lệnh bài và tư cách vào trong thí luyện này một lần. Giờ đã sử dụng xong rồi, xem như giao tình đôi bên cũng kết thúc, ta cũng không làm khó dễ ngươi."

Miêu Ảnh vung tay thu về hai mảnh thần tông lệnh. Nh·iếp Mạnh định nói gì đó nhưng lại bị Nh·iếp Thiên Tổ Đế vung tay kéo ra khỏi thí luyện chi địa.

Rắc rối cuối cùng đã ập đến với bọn họ. Thứ mà các Tuần Thiên Giả lo lắng nhất giờ đã bắt đầu. Lệnh bài thần tông lưu lạc sau thời thượng cổ, hiện tại vẫn còn hơn trăm mảnh lọt ra bên ngoài. Nếu không sớm thu về, khi tin tức rơi vào tai mấy tên Bán Thần sống lâu năm kia sẽ rất phiền phức.

Tuy Bán Thần vào trong thí luyện cũng không thể giết Tuần Thiên Giả, nhưng các Tuần Thiên Giả cũng không làm gì được Bán Thần tu sĩ. Bán Thần vào đây thì cơ duyên thí luyện sẽ bị lấy đi không ít. Mấy vị Tuần Thiên Giả đã bắt đầu cảm thấy lo lắng.

"Xí Ly, chúng ta đã bỏ ra vạn năm thu thập lệnh bài thần tông. Bây giờ nếu không mau chóng truy lùng mấy cái còn lại, thì mọi thứ sẽ hỏng bét."

Miêu Ảnh truyền âm cho Xí Ly cách đó mấy ngàn vạn dặm. Trong thí luyện chi địa, các Tuần Thiên Giả có thể thoải mái truyền tin cho nhau. Dù có cách xa đến mấy, chỉ cần còn trong thí luyện thì vẫn có thể nói chuyện với nhau.

"Ta và Quý Ngọc cũng vừa giải quyết xong một kẻ bên này. Xem ra, cả Thiên cũng đã biết chuyện bí cảnh thần tông còn tồn tại, phải mau chóng kết thúc cuộc thí luyện lần này."

Âm thanh của Xí Ly truyền tới có chút ngưng trọng. Ở phía hắn cũng vừa giải quyết xong một Đạo Tổ thượng kỳ. Hiện tại, thí luyện mở ra, đưa những người ở thí luyện vào trong, khiến không gian thí luyện chi địa lỏng l��o hơn hết, mới khiến đám người có lệnh bài thần tông dễ dàng vào đây. Bằng không, dù có lệnh bài thần tông cũng cần phải thông qua sự đồng ý của Tuần Thiên Giả.

Nhu Cốt nhìn đám tiểu bối của tứ phượng thế lực phế địa đã hoàn thành tốt thí luyện, híp mắt nói:

"Phía bên ta đã xong xuôi rồi. Bọn chúng thiên phú e là vượt xa cả đám thiên kiêu ở Thiên đấy."

Tiếng thở dài của Quý Ngọc vang lên nói:

"Nhưng đám người bên Miêu Ảnh vẫn chưa xong xuôi. Với tính cách của hắn, e là sẽ phải đến được tầng 9 mới chịu rời khỏi."

"Tầng 9 đơn giản là điểm đến của bất luận kẻ nào muốn đột phá thành Bán Thần, mà hắn còn chưa tới cấp độ đó. Tới tầng 9 chỉ để thành Tổ thì đây là lần đầu ta thấy."

Thanh Hư Hầu âm thanh có chút ngoài ý muốn truyền tới. Xí Ly cau mày nói:

"Chia ra, ta vừa cảm nhận được lại có vài kẻ lọt vào thí luyện chi địa."

Ngoại trừ Miêu Ảnh và Nhu Cốt đang trông coi những người tham gia thí luyện, thì các vị Tuần Thiên Giả còn lại đều xuất trận truy tìm những kẻ ngoại giới kia. Miêu Ảnh cùng Nhu Cốt ở lại là để bảo hộ đám người này. Bọn họ chưa một ai đột phá thành Tổ, nếu bỏ mặc ở đây mà vô tình chạm mặt một Đạo Tổ, thì hắn chỉ cần một ý niệm đã giết hết cả đám rồi.

Lam Huyền đứng ở giữa mặt biển mênh mông không có điểm cuối. Nàng đứng đây đã được ba ngày ba đêm rồi, th��� nàng chờ đợi vẫn chưa xuất hiện.

"Ở đây lại có người đến trước ta sao?" Sau lưng nàng truyền tới một thanh âm có chút kinh ngạc. Kẻ tới là một lão già tiên phong đạo cốt, vẻ mặt hiền từ. Tu sĩ Bán Thần đầu tiên xuất hiện lại chạm mặt Lam Huyền.

"Lão phu là Xích Nhược, tông chủ của Xích Huyết Tông. Cho hỏi cô nương danh tính là gì?"

Lam Huyền chậm rãi mở đôi mắt đen kịt ra, thản nhiên nói:

"Cút."

Xích Nhược sắc mặt trầm xuống nói:

"Cô nương, ngươi không biết sống chết thì lão phu sẽ không khách khí nữa."

Khí tức Bán Thần bao trùm khuôn viên ngàn vạn dặm, ngay cả mặt biển vốn tĩnh lặng cũng nổi lên những đợt sóng lớn ngập trời. Lam Huyền liếc mắt nhìn lại, không hề bộc lộ khí tức, vẫn xem Xích Nhược như một con ruồi nhặng, không hơn không kém.

"Muốn chết!"

Xích Nhược vốn nghĩ bản thân bộc lộ khí tức Bán Thần sẽ khiến nữ tử kia kinh sợ mà quỳ xuống xin tội, nhưng không ngờ lại bị làm lơ, mất hết mặt mũi của một vị Bán Thần.

Lão ta vung hai trảo mang theo huyết khí, xé toạc không gian lao tới. Lam Huyền lúc này, tay phải cầm kiếm, nhẹ nhàng xoay người, chém ra một đạo ma kiếm. Một cú xoay người chậm rãi, nhẹ nhàng, lại tuyệt đẹp đến mê hồn.

Nhưng đạo ma khí mà nàng chém ra lại trái ngược với sắc đẹp khuynh thành của nàng. Ma khí đáng sợ nuốt chửng thiên địa, quét ngang qua cổ Xích Nhược, trực tiếp đoạt đi sinh cơ của một vị Bán Thần. Chưa bao giờ một Bán Thần đỉnh thiên lập địa, có khả năng thành Thần, lại chết dễ đến vậy.

Thi thể lạnh ngắt rơi xuống mặt biển, lại nổi lềnh bềnh không chìm xuống. Từ thi thể kia đột nhiên lóe lên một tia thần quang. Thần tông lệnh phát sáng, chiếu rọi một mảnh đại hải yên ắng này.

Mặt biển lúc này nổi lên sóng to gió lớn. Từ mặt nước có thể thấy một thứ gì đó khổng lồ đang từ từ trồi lên từ đáy biển. Trụ nước kia cao đến mấy vạn dặm. Nước bắt đầu rút đi thì một tòa cung điện tản ra vô tận thần lực dần hiện ra.

"Hải Thần Cung."

Lam Huyền khẽ nhếch môi, không ngờ tới bản thân chờ đợi ba ngày ba đêm cũng không bằng giết một Bán Thần. Nàng ta vào đây là bằng tọa độ không gian, chứ không có thần tông lệnh, nên cũng không biết thần tông lệnh có thể kích hoạt một số di tích bên trong thí luyện.

Mà vừa hay, Xích Nhược lại nắm giữ thần tông lệnh có thể mở ra Hải Thần Cung của hải tộc. Bằng không, nàng lại phải thực sự chờ đợi đến hai tháng sau, ngày Hải Thần Cung xuất hiện.

"Thứ này là lệnh bài thần tông?"

Lam Huyền giơ tay định bắt lấy lệnh bài, thì thấy thần tông lệnh lóe lên lam quang. Một hư ảnh thần linh to lớn hiện thế. Đây chính là Hải Thần chí cao của hải tộc, Hải Hoàng Thủy Liêm Sơn, là vị Hải Thần cuối cùng của hải tộc từ cuối thời thượng cổ.

Tất cả những chỉnh sửa và hoàn thiện nội dung này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, giữ gìn giá trị nguyên bản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free