(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 286: Tầng 5 thí luyện.
Hàn Vũ Thiên dung hợp lôi thủy vào mũi thương, tung ra một đòn toàn lực không chút lưu tình. Đây là đòn quyết định, không thể dây dưa thêm với dị thú hình người đó.
"Hải Hoàng Lôi Minh Sát!"
Sóng biển cuộn trào, kèm theo lôi đình vạn quân, tràn ngập khí thế đáng sợ. Một đòn này, nếu ở trên đất liền, e rằng sẽ quét ngang vạn dặm. Dị thú cũng không hề kém cạnh, toàn lực hội tụ pháp tắc chi lực, hóa thành vạn đạo kim xích tựa trường xà mà đánh tới.
Huỳnh Thanh thấy Hàn Vũ Thiên không còn trụ vững, định ra tay trợ giúp, nhưng quy tắc của nơi này đã hạ xuống một đạo phong cấm, khiến hai người họ không thể di chuyển ứng cứu. Hàn Vũ Thiên khí tức đột nhiên bùng nổ, càng thêm dữ dội, vung ra một trảo, vồ về phía hư không.
Thất Sát khí như xuyên qua thời không, chộp lấy một thứ gì đó. Tiếng rạn nứt như pha lê, rồi sau đó là âm thanh vỡ vụn vang lên bên tai mọi người. Dị thú, dẫn đầu vạn đạo kim xích, phá tan đại hải, một trảo nhằm thẳng thủ cấp Hàn Vũ Thiên mà chộp tới.
Thế nhưng khoảng cách cực gần đó lại khiến dị thú không tài nào với tới, chỉ kịp nhìn thấy khuôn mặt Hàn Vũ Thiên đầy vẻ đắc ý. Vạn đạo kim xích do quy tắc tạo ra từ từ tan biến, kế đến là cơ thể dị thú cũng hóa thành kim quang, phai nhạt như hoa bồ công anh phân tán trong gió.
Hai vị Đạo Tổ nhìn nhau, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Một đòn vừa rồi của Hàn Vũ Thiên, thoạt nhìn như vô nghĩa, chỉ đánh vào hư không, nhưng thực tế lại nhắm thẳng vào quy tắc hạch tâm của tầng 5 để phá hủy. Quy tắc có thể cảm nhận được xung quanh, nhưng không thể thấy được vị trí chính xác và không thể tấn công được, trừ khi là Thần Cảnh đạt tới ngưỡng cửa có thể tạo ra một loại quy tắc đơn giản, hoặc là tu sĩ có tạo nghệ về quy tắc và pháp tắc có thể sánh ngang Thần Cảnh.
Ngay từ khi bước xuống hồ nước, Hàn Vũ Thiên đã phát hiện ra mỗi một tầng đều có một quy tắc hạch tâm vận chuyển. Chúng như được sắp xếp từ trước để tạo ra thử thách cho người thí luyện. Mà ở tầng 2, khi mười đầu Thiên Tông cùng lúc xuất thủ, Hàn Vũ Thiên lại dễ dàng đánh bại chúng. Điều này khiến hạch tâm quy tắc tầng 2 truyền tin báo cho những hạch tâm quy tắc khác bên dưới, làm chúng bắt đầu xoay chuyển, thay đổi con đường thí luyện trở nên càng thêm khó khăn muôn trùng.
"Tầng 3 lại có Đạo Tổ yêu thú, tầng 4 một lúc xuất hiện 4 con yêu thú, tầng 5 lại là dị thú do quy tắc hạch tâm vận hành. Sớm biết đám người các ngươi tạo ra mấy thứ phiền phức này, ta đã chẳng chịu thiệt thòi lớn đến vậy."
Hàn Vũ Thiên trầm mặc, không tiếp tục đi nữa mà xòe lòng bàn tay ra, kim quang liền hiển hiện. Đây chính là năng lượng quy tắc mà hắn đã có được sau khi phá hủy hạch tâm quy tắc đó. Tuy chỉ là một lượng nhỏ, nhưng cũng đủ để hắn tạo ra một vật phẩm chứa quy tắc đại đạo. Ngay cả Thần Khí cũng không thể nào chứa quy tắc sức mạnh bên trong, nhưng hắn lại có thể tạo ra một thứ sử dụng được quy tắc thiên địa. Chuyện gì hắn cũng có thể làm, chỉ cần có đủ những thứ mà hắn cần để thực hiện thôi.
Hắn thu hồi quy tắc, rồi vung tay ném Mộc Thiên ra giữa không trung. Mộc Thiên vừa xuất hiện đã không nói nhiều lời, trực tiếp phóng sinh mệnh lực truyền vào cơ thể Hàn Vũ Thiên. Thân thương thế trầm trọng của hắn bắt đầu khép lại với tốc độ kinh người, đến cả Thất Bảo Thần Chủ cũng phải kinh ngạc. Cánh tay bằng hàn băng kia vỡ vụn, một cánh tay mới đã mọc lại.
Mộc Thiên thu hồi sinh mệnh lực, giọng nói có chút mệt mỏi:
"Chủ nhân, khôi phục như vậy tốn không ít năng lượng, e r���ng trong thời gian tới sẽ không thể tiếp tục điều trị cho ngài được."
Hàn Vũ Thiên híp mắt lại nói:
"Vậy vào một túi trữ vật của ta thì sao?"
Mộc Thiên lập tức như được ban cho thuốc tiên, tinh thần sảng khoái, cười khà khà nói:
"Chủ nhân, nếu được vậy, ta có thể tiếp tục truyền sinh mệnh của mình cho ngài dài dài rồi!"
Hàn Vũ Thiên tóm lấy Mộc Thiên rồi trực tiếp nhét vào ống tay áo, không chút thương tiếc. Thương thế của hắn chưa đến mức khiến Mộc Thiên phải mất hơn nửa sức lực, cái cây này chỉ đang âm mưu chiếm lợi mà thôi.
Hàn Vũ Thiên thu lại ý nghĩ trong đầu, cũng không nán lại đây lâu. Hắn thu thập mấy đầu yêu thú Chuẩn Tổ đã c·hết, rồi đi sâu xuống phía dưới. Không lâu sau, đám người Long Bạch đã đuổi tới, cũng cảm nhận được xung quanh vừa mới xảy ra một trận chiến kinh người. Sùng Khánh nheo mắt, nói:
"Sức mạnh pháp tắc va chạm chưa đạt tới ngưỡng cửa Đạo Tổ, nhưng lại có thể sánh với cuộc chiến toàn lực của một Đạo Tổ hạ vị."
Tam Thủ nở một nụ cười đầy ẩn ý, nói:
"Với tốc độ tăng trưởng thế này, thử nghĩ xem khi hắn đạt được một bảo khố thì e rằng sẽ như cá chép hóa rồng, một bước có thể sánh ngang với chúng ta."
Trần Thái Phú hừ lạnh nói:
"Một tiểu tử mà thôi! Nếu không phải có hai tên Đạo Tổ chống lưng, hắn đã sớm c·hết không biết bao nhiêu lần rồi."
Sùng Khánh cười miệt thị nói:
"Nhân tộc các ngươi luôn ganh ghét người tài, thảo nào từ cuối thời thượng cổ, Nhân tộc liên tục xuống dốc, cũng bởi vì những kẻ đi trước các ngươi sợ rằng đám trẻ sẽ vượt mặt."
"Muốn đánh?"
Trần Thái Phú lườm Sùng Khánh, khí tức chuẩn bị bùng nổ. Sùng Khánh cũng liếc mắt nói:
"Ta lại sợ ngươi?"
Long Bạch phất tay, một đạo quang bắn tới ngăn cách hai người. Lão chắp tay sau lưng, nói:
"Gần đuổi kịp rồi, đừng phí thời gian cãi nhau nữa. Cơ duyên đang ở ngay trước mắt."
Bốn người họ một lần nữa thẳng tiến, không chậm trễ thêm thời gian nào. Cuối tầng 5 lại là một vòng xoáy không gian, nhưng lần này lại có mười đầu yêu thú Đạo Tổ trấn thủ, số lượng tương đối đông đảo và cường đại, ba trong số đó đã là Đạo Tổ trung vị cảnh.
Nguy cơ trùng trùng, đương nhiên cũng song hành với cơ duyên to lớn. Dưới mười đầu yêu thú chính là mười gốc linh thảo Đạo Tổ. Cấp bậc của chúng phải nói là cực kỳ cường đại. Đạo Tổ binh có thể luyện chế, nhưng linh thảo Đạo Tổ thì lại khó cầu hơn nhiều.
Hàn Vũ Thiên ngồi xếp bằng, không vội vã động thủ mà cười nói:
"Ta đoán là bọn họ đang rất gấp gáp, sợ chúng ta lấy mất bảo vật. Vậy thì cứ để mấy bảo vật này cho bọn họ vậy."
Thất Bảo Thần Chủ và Huỳnh Thanh cũng không đưa ra ý kiến gì, chỉ ngồi xuống chờ đợi. Mấy gốc Đạo Tổ linh thảo kia xem ra cũng không có tác dụng với ba người họ, nên họ cũng không cần phí sức giao chiến với mười đầu yêu thú đó. Hãy để những kẻ cần nó làm chuyện này.
Cuối cùng, đám người Long Bạch cũng kịp thời đuổi tới. Nhìn thấy ba người đang ngồi đó, họ không khỏi nhíu mày khó hiểu. Long Bạch thấp giọng nói:
"Tại sao các ngươi không tiếp tục đi?"
Hàn Vũ Thiên chậm rãi mở mắt, cười nói:
"Bọn ta nghỉ chân một lát."
Bốn người đương nhiên không tin lời Hàn Vũ Thiên nói. Mộ Trùng Yêu Vương phát hiện ra bảo vật, liền gấp giọng nói:
"Các vị mau nhìn, phía trước là linh thảo cấp Đạo Tổ."
Mọi người đưa mắt nhìn tới, quả nhiên đã nhìn thấy mười gốc linh thảo Đạo Tổ bên dưới, nhưng đồng thời cũng thấy mười đầu yêu thú cùng cấp đang trấn thủ ở đó. Sùng Khánh nhìn Hàn Vũ Thiên nói:
"Thì ra là chờ bọn ta tới mở đường sao?"
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
"Đồ vật không cần thiết, đương nhiên bọn ta sẽ không động thủ mở đường."
Long Bạch cũng thản nhiên nói:
"Vậy bọn ta giải quyết xong mười đầu yêu thú này, ngươi sẽ không có phần trong mười gốc linh dược đó."
Hàn Vũ Thiên bình tĩnh nhắm mắt, thốt ra một chữ:
"Mời."
Long Bạch cũng không để ý tới hắn nữa, hạ lệnh cho ba thủ hạ bên cạnh ra tay. Long Nhân tộc bùng nổ chiến ý, trực tiếp quấn lấy ba đầu yêu thú vào trận chiến. Ma tộc cũng nhanh chóng xuất trận ba vị, cùng yêu thú tranh phong.
Một vị Nhân tộc quấn lấy một đầu yêu thú vào cu���c chiến của mình. Hiện tại chính là năm Đạo Tổ đối đầu với ba Đạo Tổ yêu tộc, tiến hành vây công. Long Hiến đã là Đạo Tổ thượng vị giả, chỉ thiếu một bước nữa là viên mãn, nên lão cũng không hề nặng nhọc gì, thản nhiên chơi đùa với đầu yêu thú hạ vị trước mắt.
Tình huống hiện tại chính là đoàn người thí luyện áp chế hoàn toàn mười đầu yêu thú đó. Bốn người đang khoanh tay đứng xem thì đột nhiên phát giác bất thường, liền quay đầu nhìn về phía Hàn Vũ Thiên, chỉ thấy lôi điện màu đen chập chờn quanh người hắn.
"Ngươi định làm gì?"
Trần Thái Phú nhíu mày, có chút không hiểu hành động của Hàn Vũ Thiên. Sùng Khánh nhíu mày, lộ rõ gân xanh trên trán, nói:
"Vừa nãy ngươi nói sẽ không động vào mấy gốc linh thảo đó."
Lôi linh của Hàn Vũ Thiên không biết từ lúc nào đã biến thành hình dạng tựa như đám mây. Hắn thản nhiên nói:
"Bản cung chủ nói là không có hứng thú với linh thảo, chứ đâu nói sẽ bỏ qua cơ hội có kẻ mở đường?"
Lôi điện chớp động, rất nhanh đã vọt ngang qua chiến trường. Chỉ trong chớp mắt, Hàn Vũ Thiên đã tới được cổng không gian tầng 5. Tay hắn vung ra, một thân ảnh to lớn bị ném vào không gian vòng xoáy tầng 5, không ai khác chính là Bạch Ly Long. Nó đã thoát khỏi trói buộc của quy tắc nơi đây, hiện tại đã có thể ra ngoài rồi.
Hàn Vũ Thiên cưỡi trên lôi linh, vụt ngang qua, chỉ để lại từng đạo lôi điện chập chờn trong không khí, mang theo hai vị Đạo Tổ thẳng tiến sâu vào tầng 6, không hề ngoảnh mặt nhìn lại bọn họ.
"Theo!"
Long Bạch đương nhiên không hề ngốc, lão ta biết ở phía dưới lại càng có nhiều thứ quý giá hơn mười gốc linh thảo này. Không nói hai lời, trực tiếp hóa thành long ảnh, xuyên qua chiến trường của các Đạo Tổ. Ba người khác cũng không chịu thua kém, toàn lực đuổi theo sau.
Hàn Vũ Thiên cảm giác được phía sau có bốn luồng lực lượng đang điên cuồng bám đuôi. Hắn nhếch môi, bàn tay giơ ra, chộp vào hư không, bắt lấy nước hồ. Kéo mạnh một cái, tạo thành sóng biển cuồn cuộn ồ ạt lao về phía sau.
"Hừ."
Long Bạch thấy sóng biển, cũng chẳng để trong mắt, chỉ hừ lạnh một tiếng. Tiếng hừ lạnh đó lại mang theo long âm, phá hủy đợt sóng cuồn cuộn kia.
Hàn Vũ Thiên cũng không định để bọn họ vượt qua dễ dàng đến vậy. Hai ngón tay điểm vào hư không, hóa ra vạn kiếm, phóng tới phía Long Bạch đang dẫn đầu. Lần này còn có cả phong cấm pháp tắc và tổ huyết kèm theo. Trần Thái Phú đột nhiên lao l��n dẫn đầu, bàn tay vung ra, lục quang đánh tới, tách vạn kiếm thành hai hướng, tạo thành đường đi cho lão.
Thất Bảo Thần Chủ nheo mắt, có chút hứng thú, nói:
"Để ta xem thử thất thải chi quang có làm bọn họ chùn bước không. Thất Thải Nhất Kiếm!"
Thất Bảo Linh Kiếm trong tay chém ra một đạo yêu khí tràn ngập sự sắc bén. Bề ngoài chính là yêu khí kinh người, nhưng nếu là kẻ tu luyện nhãn lực hoặc tinh thần cao thâm, tất nhiên sẽ nhìn ra được đây chính là sự ngụy trang hoàn hảo. Nhưng thật không may, trong bốn người họ không ai có được hai yếu tố trên.
"Xem Yêu Hoàng ta không tồn tại à?"
Sùng Khánh thấy yêu khí, đương nhiên rất xem thường. Bản thân đường đường là Yêu Hoàng, nếu sợ đạo yêu khí này thì còn gì là Yêu Hoàng của Yêu tộc.
Nhưng rất nhanh, Sùng Khánh đã phát hiện chỗ không đúng. Thân hình hắn khựng lại, một chưởng vỗ ra hư ảnh Thao Thiết tạo thành tấm khiên, ngăn trở một kích này. Thân hình hắn lùi lại ba bước mới ổn định. Sự kinh ngạc trong mắt rất nhanh tan biến, thay vào đó là cơn tức giận tột độ.
Yêu Hoàng đứng đầu Yêu giới đã gần vạn năm, chưa bao giờ bị Đạo Tổ thượng vị bức lui, chứ đừng nói tới Đạo Tổ hạ vị như Thất Bảo Thần Chủ. Đây là sỉ nhục chưa từng có đối với Yêu Hoàng hắn.
"Tên yêu tộc tạp chủng!"
Sùng Khánh trực tiếp bạo khởi, không chút lưu tình xông tới. Huỳnh Thanh vậy mà cũng không biểu cảm gì, chỉ giơ lên một ngón tay. Nhưng hành động này lại khiến Sùng Khánh hoảng sợ, dừng thân hình. Ba vị khác phía sau cũng lập tức giữ khoảng cách với Sùng Khánh. Kẻ quái dị nhất trong ba người Hàn Vũ Thiên không phải hắn, mà là Huỳnh Thanh.
Không biểu hiện gì nhiều, nhưng một khi động thủ, lại kinh thế hãi tục, áp chế Long Bạch không có đường hoàn thủ. Nếu như hắn muốn g·iết bốn người họ, thì không ai có thể ngăn cản được. Mấu chốt nằm ở việc nắm giữ pháp tắc tới mức lô hỏa thuần thanh của Huỳnh Thanh, bất luận kẻ từng là Thần Hoàng như Nguyễn Công Sơn cũng phải kiêng dè.
Tác phẩm này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, mọi hành vi sao chép không xin phép đều bị cấm.