Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 278: Thị uy yêu tộc.

Hàn Vũ Thiên bình thản nói: "Vậy ngươi nhận ta làm chủ thì sao?"

Mộc Thiên lập tức từ chối: "Ta không muốn bất kỳ ai quản."

Hắn điềm nhiên đáp: "Được thôi. Vậy ta sẽ hấp thu sinh mệnh lực của ngươi, coi như cái giá cho việc ngươi đã thôn phệ không ít tài nguyên của ta. Sau đó, ta sẽ vứt ngươi ra ngoài kia. Đừng nói đến lúc đỉnh phong ngươi còn khó thoát, huống chi hiện tại mới chỉ phục hồi bảy phần."

Mộc Thiên nghe vậy, không khỏi phải suy tính kỹ lưỡng. Nếu Hàn Vũ Thiên thật sự làm những gì hắn nói, dù Mộc Thiên có liều mạng cũng khó thoát. Còn nếu nhận hắn làm chủ, sự tự do sau này của nó sẽ bị quản chế.

Hàn Vũ Thiên cười nhạt nói: "Nếu ngươi nhận ta làm chủ, sẽ nhận được không ít lợi lộc đấy."

Lời vừa dứt, một con giao long hắc lôi xuất hiện trên vai hắn, bên trái bên phải còn có đôi thiếu niên nam nữ với vẻ mặt kiêu ngạo.

"Bọn chúng đều là linh sao?" Mộc Thiên kinh ngạc nhìn ba kẻ vừa xuất hiện. Linh tính của khí linh và sinh linh có nét tương đồng, nên vừa nhìn qua, nó liền nhận ra.

Giao long hắc lôi cười khà khà: "Chỉ cần ngươi đủ năng lực khiến chủ nhân hài lòng, tương lai của ngươi sẽ vô cùng rộng mở."

Lôi linh kia vốn là hình rắn, sau khi nuốt chửng những đợt lôi kiếp trước đó đã hóa thành giao long. Nếu để nó thôn phệ thêm một hai lần lôi kiếp nữa, e là sẽ thành rồng. Uy Lân cười nói: "Đại ca sẽ không bạc đãi ngươi đâu, yên tâm."

Thanh Tuyền giơ nắm đấm lên nói: "Nhưng ngươi đừng tưởng đại ca là người dễ ức hiếp. Nếu chưa có sự cho phép của đại ca thì đừng có lộng hành, không thì cô cô đây sẽ đập ngươi thành củi rồi đem đốt đấy."

Mộc Thiên vừa quét qua cảm nhận, liền thấy tu vi của ba đạo khí linh này đều đã chạm tới cảnh giới mà nó không thể nhận biết. Hàn Vũ Thiên với vẻ mặt có chút không kiên nhẫn, nói: "Ngươi quyết định nhanh đi, bản cung chủ còn có việc phải làm."

Mộc Thiên nhìn xung quanh, toàn là ma trảo từ bốn phía đang chực chờ công kích. Nếu nó từ chối, những ma trảo kia sẽ tấn công và thôn phệ nó. Mộc Thiên thu liễm thân hình, hóa thành gốc thảo dược, nói: "Được, cho ta một giọt máu của ngươi."

Hàn Vũ Thiên bàn tay chộp tới, hắc ám quấn lấy Mộc Thiên, từ từ kéo lại.

"Ngươi, ngươi nuốt lời sao? Ta đã đồng ý nhận chủ rồi mà!"

Hắn mặc kệ Mộc Thiên la hét trong sợ hãi, ngón tay khẽ điểm, kéo ra từ trong đám rễ cây chi chít một cái rễ cực nhỏ màu kim sắc. Hàn Vũ Thiên cười nói: "Ngươi nhận ta làm chủ, đương nhiên mạng ngươi là do ta giữ, sao ta lại phải đưa máu cho ngươi? Là ngươi đưa cho ta mới đúng chứ."

Hắn cắt đi một mảnh nhỏ như hạt đậu của cái rễ kim sắc kia, khiến Mộc Thiên thống khổ không thôi. Hắn vung tay thu Mộc Thiên vào trong túi trữ vật, đồng thời hiển hóa ra phân thân ở lòng bàn tay có chữ Hỷ.

Tướng mạo và khí chất giống y đúc Hàn Vũ Thiên, chỉ khác là phân thân này đã được hắn giao cho ý thức của Hỷ điều khiển.

Tiếp theo, Nộ, Ai, Ố đều được Hàn Vũ Thiên triệu hóa đến. Tướng mạo mỗi người đều là hắn. Hàn Vũ Thiên nhìn bốn người, cười nói: "Các ngươi đã có thực lực ngang với ta, giờ thì cầm lấy bốn gốc thảo dược này. Đợi khi ta triệu hoán, hãy tách nhau ra mà chạy thật nhanh, giấu chúng vào địa điểm ta đã đánh dấu trước đó."

"Rõ thưa chủ nhân." Bốn người khom người hành lễ rồi đi vào thức hải của Hàn Vũ Thiên. Hắn nhìn ra bên ngoài, thấy có bóng người đang đứng ở kết giới.

Hắn vung tay, một cánh cổng không gian liền xuất hiện. Hàn Tôn chậm rãi bước vào, nhìn Hàn Vũ Thiên nói: "Các thế lực Thánh Tông đã mua hết số vé tham gia khảo hạch rồi. Bọn chúng đều thống nhất chọn ra người có thiên tư nhất trong tông để tham gia thí luyện."

Hàn Vũ Thiên nở nụ cười: "Bọn chúng không sợ đám trẻ tuổi đó khi trở về Thiên Vực sẽ lập ra một thế lực mới xưng bá sao?"

Hàn Tôn cười nói: "Bọn chúng đương nhiên sợ điều đó xảy ra, nhưng cũng muốn đánh cược vào phẩm cách của đám trẻ tuổi kia."

Hàn Vũ Thiên nhẹ gật đầu, sau đó truyền lệnh cho những người tham gia thí luyện tập hợp tại đại điện.

Hơn mấy trăm người tập hợp lại, khiến mấy vị Chuẩn Tổ và các thế lực Thánh Tông mua vé khảo hạch phải trừng mắt kinh ngạc. Mấy chục Chuẩn Đạo trẻ tuổi cùng tụ tập làm không ít người tối sầm mặt.

"Cung chủ Vạn Niên, vậy là sao đây?" Ngay cả Vũ Lâm Nhàn cũng không đoán ra được hắn đang muốn làm gì. Hàn Vũ Thiên ngồi ở chủ vị, cười nói: "Bọn họ đương nhiên cũng sẽ tham gia thí luyện rồi."

Vũ Lâm Nhàn cau mày: "Bằng cách nào chứ?"

Bên phải Hàn Vũ Thiên, một bóng người nhỏ nhắn hạ xuống. Như Ý vẫn quấn băng đầy người và khoác áo choàng đỏ rách rưới. Nàng cười nói: "Ta sẽ đưa bọn họ trà trộn vào trong đám người yêu tộc."

Hưng Vinh cau mày: "Yêu tộc mang theo 150 người hẳn là không xem lời của cung chủ là uy hiếp. Nhưng làm thế nào mà mấy tên trẻ tuổi này trà trộn vào được? Chẳng lẽ giết bớt người của yêu tộc rồi thay vào?"

Như Ý cười khúc khích, rất hài lòng với suy đoán của Hưng Vinh: "Không sai. Người của yêu tộc nếu đã không làm theo lệnh, thì chúng ta chỉ đành đưa người khác vào thay thế. Ta đã đánh dấu hết vị trí của đám Chuẩn Đạo yêu tộc rồi."

Hàn Vũ Thiên đứng dậy, giơ bàn tay ra. Như Ý lập tức vung tay, mấy chục giọt máu lơ lửng xuất hiện. Hàn Vũ Thiên phất tay thổi những giọt máu kia, khiến chúng lơ lửng trên đỉnh đầu từng người Chuẩn Đạo trẻ tuổi.

"Kết ấn." Những giọt máu kia phủ xuống, thay đổi hình dạng của đám Chuẩn Đạo trẻ tuổi thành yêu tộc. Những người chứng kiến cảnh này đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.

"Được rồi, theo bản cung chủ." Hàn Vũ Thiên vung tay, một cánh cổng không gian liền xuất hiện. Hắn là người đầu tiên bước vào, sau đó là Như Ý. Đám Chuẩn Đạo trẻ tuổi tuy trong lòng còn do dự nhưng cuối cùng vẫn từ từ tiến về phía đó.

"Nguyệt Ly, yêu tộc rất âm hiểm, cẩn trọng một chút." Âm thanh của Vũ Lâm Nhàn truyền vào tai Nguyệt Ly đang hóa hình thành một hồ yêu xinh đẹp. Nguyệt Ly đưa mắt nhìn về phía sư tôn, khẽ gật đầu, trao cho nàng một cái nhìn trấn an.

Trước đó, Nguyệt Ly cũng có được một vị trí thí luyện trong mười vé kia, nhưng nàng đã từ chối và thuyết phục sư tôn nhường lại cho người khác trong cung. Nàng sẽ có biện pháp khác để vào trong thí luyện.

Hàn Vũ Thiên đứng trên vách đá, nhìn xuống bên dưới là một vài tòa cung điện bị yêu tộc chiếm cứ. Hắn đón gió, ánh mắt tràn đầy sát cơ khi nhìn thấy không ít nhân tộc đã bỏ mạng trên mảnh đất đó.

"Yêu tộc, các ngươi đứng trên đất của kẻ khác mà lại dám giết người sao?!" Một bàn tay khổng lồ che khuất bầu trời, mang theo sát khí cuồn cuộn ập xuống. Từ trong cung điện, Bạch Yêu Vương phóng ra một chưởng đối cứng. Hắn ngẩng đầu nhìn thấy Thất Bảo Thần Chủ đang bộc lộ sát ý.

Bạch Yêu Vương hừ lạnh, tỏ vẻ xem thường Thất Bảo Thần Chủ chỉ là một tu sĩ Đạo Tổ tầng 1. Hắn điềm nhiên nói: "Giết một vài kẻ vô danh tiểu tốt thì đã sao? Có trách thì trách các ngươi chuẩn bị không chu toàn, bọn ta chỉ đành mượn nhờ chỗ này mà thôi."

"Súc sinh." Thất Bảo Thần Chủ ngón tay điểm ra, thần kiếm xoay tròn rồi đâm tới. Bạch Yêu Vương vung tay, một thanh chiến mâu bay đến, cùng với trường kiếm va chạm, vậy mà dễ dàng bị đánh bật ra ngoài.

"Cái gì?!" Bạch Yêu Vương không thể tin được một kiện Chuẩn Tổ binh khí lại bị đánh bật ra dễ dàng như vậy, lại còn khiến thanh thương của hắn xuất hiện rất nhiều vết nứt.

Trường kiếm như chẻ tre lao xuống, nhắm thẳng Bạch Yêu Vương. Hắn toàn lực ngưng tụ vào một chưởng vỗ về phía trước, nhưng bàn tay khổng lồ ngăn trường kiếm lại chỉ như lửa rơi xuống tuyết, khiến bàn tay rạn nứt và bị xuyên thấu dễ dàng.

"Bích Lân Hoàng Vĩ." Một hư ảnh xà vĩ to lớn quật xuống, khiến trường kiếm dừng thế tấn công, văng ra ngoài. Bích Lân Xà Hoàng cau mày nhìn trường kiếm cắm trên đất.

Vừa rồi, một cú quật đuôi vào trường kiếm khiến Độc Dị cảm thấy hơi tê dại bởi sự cứng cáp của nó. Thất Bảo Thần Chủ híp mắt lại, bàn tay giơ ra, một lực hút cổ quái thu kiếm về, cười nói: "Đạo Tổ thượng kỳ, ngươi đúng là không tệ."

Bích Lân Xà Hoàng, kẻ bước vào thí luyện Tuần Thiên Giả nhận được cơ duyên trùng trùng, tuyệt nhiên là yêu vương mạnh nhất trong đám người. Độc Dị ngẩng đầu nhìn Nguyễn Công Sơn, nói: "Các hạ chớ có manh động. Tuy binh khí của ngươi rất cường đại, nhưng chúng ta chênh lệch tới hai đại cảnh giới. Đừng dựa vào vật ngoài thân mà làm càn."

Nguyễn Công Sơn ngửa đầu cười lớn: "Hay cho một đầu nghiệt súc! Ngươi nghĩ đạp vào cánh cửa Đạo Tổ thượng kỳ là có thể bễ nghễ thiên hạ sao? Nhìn cho kỹ đây, ta sẽ lột da rắn của ngươi! Thất Bảo Yêu Ma Tháp!"

Dù tức giận vì yêu tộc đã tàn sát rất nhiều nhân tộc, nhưng Thất Bảo Thần Chủ vẫn giữ được bình tĩnh, không để lộ sơ hở. Tòa tháp tràn ngập yêu khí xuất hiện giữa không trung.

Tòa tháp xoay chuyển từng tầng liên hồi, khiến thiên địa chấn động. Kiếm trong tay cũng tự bay ra, tản mát khí tức kinh diễm.

Cuối cùng, tòa tháp đã dẫn động thêm hai vị yêu vương xuất hiện. Độc Dị phất tay nói: "Dẫn hắn ra ngoài, bằng không một kích này giáng xuống sẽ ảnh hưởng rất nhiều tới yêu tộc."

Bốn vị yêu vương hóa thành lưu quang bay về phía khác, Thất Bảo Thần Chủ cũng đuổi theo ngay phía sau.

Hàn Vũ Thiên nhảy xuống vách núi, bay thẳng tới cung điện nơi yêu tộc đang cư trú. Đám người phía sau cũng đi theo, không hề e ngại bị phát hiện, bởi bọn họ đang trong hình thái yêu tộc sẽ không bị nghi kị.

"Ngươi là..." Hai tên yêu tộc Chuẩn Đạo thấy Hàn Vũ Thiên đang bay tới, kinh ngạc không thôi. Chưa kịp thốt nên lời, hai đạo thiểm điện đã xuyên qua mi tâm, lấy mạng cả hai. Sinh cơ bị đoạn tuyệt, thi thể còn chưa rơi xuống đất đã bị hắn thu vào trong trữ vật giới chỉ.

Hàn Vũ Thiên dựa vào dấu tích Như Ý để lại trên cơ thể đám yêu tộc mà một đường chém giết, thay thế những kẻ đã chết bằng những người ngụy trang. Hắn lướt đi nhẹ nhàng, không để lại bất kỳ khí tức nào, tựa như hồn ma đòi mạng từng yêu tộc đã được đánh dấu.

Rất nhanh, đám người ngụy trang đã hòa lẫn vào yêu tộc. Hàn Vũ Thiên cũng đứng ở trung tâm cứ địa yêu tộc, bộc phát tu vi. Sức mạnh khuếch tán, dẫn tới rất nhiều thân ảnh yêu tộc.

"Kẻ nào?!" Mấy trăm bóng người đứng trên không trung, nhìn xuống kẻ ở trung tâm lĩnh địa nhân tộc. Bọn họ không ngờ lại có kẻ vô tung vô ảnh xuất hiện ở đây.

"Vạn Niên Chi Chủ?!" Một yêu tộc phát giác ra Hàn Vũ Thiên thì không khỏi kinh ngạc. Hắn ngẩng đầu nhìn đám yêu tộc, nói: "Đến chỗ của bản cung chủ còn tàn sát bừa bãi, chết!"

Hàn Vũ Thiên phóng ra khí tức, khiến đám yêu tộc phía trên sợ hãi chạy tán loạn. Ai cũng biết Hàn Vũ Thiên có khả năng giết tổ, hắn mà ra tay với đám Chuẩn Đạo, Chuẩn Tổ bọn họ thì cũng không khác nào giết sâu kiến.

"Chậm đã." Yêu khí phủ xuống, ngăn cách Hàn Vũ Thiên với ngoại giới. Lực lượng hắn đánh ra cũng vừa vặn bị yêu khí này ngăn chặn.

Sùng Khánh vốn đang cùng với ba vị thủ lĩnh của ba tộc khác thương lượng việc sau khi vào thí luyện, lại không ngờ vào thời khắc này mình phải quay trở lại cứu đám yêu tộc này.

"Sớm nghe nói Tử Yêu Vương chết trong tay ngươi cũng xem như là có năng lực đồ tổ diệt đạo. Nhưng đừng có phách lối trước mặt bản hoàng, dựa vào ngoại vật thì đừng nghĩ b���n thân vô địch."

Yêu hoàng gân xanh nổi đầy trên trán, tràn ngập tức giận nhìn thiếu niên bên dưới. Hàn Vũ Thiên bị uy áp Đạo Tổ chèn ép nhưng không hề có động thái nào. Hắn trừng mắt, phóng ra tinh thần chi lực cuồn cuộn như sóng biển, mang theo lôi đình khuếch tán ra bốn phía.

"Yêu đạo đặt vào mắt bản cung chủ thì không đáng nhắc tới. Dựa vào một con Thao Thiết như ngươi cũng dám lớn tiếng sao?"

Yêu hoàng còn định mở miệng trào phúng thì không gian xung quanh đã bị giam cầm, vạn đạo ngưng kết, tổ huyết ngưng đọng. Đạo Tổ chi huyết và pháp tắc cấp Tổ triệt để bị phong cấm. Hàn Vũ Thiên ống tay áo bay lượn theo gió, nói: "Bản cung chủ xưa nay không sợ bất luận kẻ nào, chỉ sợ không người tranh đấu."

Lời nói như sấm truyền khắp bát phương, tựa thiên địa quân chủ cao cao tại thượng, hào khí ngút trời, đại đạo chiếu sáng cửu thiên thập địa. Ngay cả Yêu hoàng trong lòng cũng xuất hiện một tia rung động không nói thành lời.

"Chuyện gì?" Long Bạch, Tam Thủ, Trần Thái Phú rời khỏi chỗ ngồi, phóng thẳng về phía đại doanh yêu tộc. Ngưng đọng thân hình giữa không trung, đập vào mắt ba người là Yêu hoàng và Hàn Vũ Thiên đang đối đầu.

"Chuẩn Tổ đối đầu với Đạo Tổ, đây là lần đầu lão phu thấy chuyện này." Trần Thái Phú tràn đầy hứng thú nhìn hai người. Long Bạch thì híp mắt cảm nhận tình huống xung quanh. Tam Thủ thì cười thầm, nghĩ: "Không hổ danh là bằng hữu của hoàng."

Hàn Vũ Thiên tóc trắng nhẹ bay, tản ra hàn khí như hầm băng vĩnh cửu. Hắn ngón tay giơ lên, hắc lôi liền quấn lấy.

Yêu hoàng thu liễm khí tức, nhìn Hàn Vũ Thiên nói: "Ngươi rời khỏi đây, thù giết Tử Yêu Vương coi như xóa bỏ."

"Thỏa hiệp?" Long Bạch thật không ngờ Sùng Khánh, kẻ thường ngày rất cao ngạo, không khi nào chịu buông tha kẻ thù của mình, vậy mà hiện tại lại chủ động thỏa hiệp với Hàn Vũ Thiên. Không biết thiếu niên kia đã dùng biện pháp gì.

Chỉ có Yêu hoàng là người trong cuộc mới cảm nhận được sự uy hiếp vô hình kia. Huyết mạch Tử Hoàng Nhẫn Thao Thiết của hắn đã cảnh báo về kẻ trước mắt. Hắn mà thật sự làm căng, hậu quả sẽ khó lường. Mất một vị Tử Yêu Vương đã là thiệt thòi cho yêu tộc ở phế địa, nếu còn thêm rủi ro nữa, e là yêu tộc sẽ rơi vào kết cục khó mà xoay chuyển.

Hàn Vũ Thiên cười nhạt, ngón tay điểm xuống mặt đất. Lôi điện phóng xuống, phá tan mặt đất ngàn dặm bên dưới, khiến kiến trúc và cảnh quan ngàn dặm hóa thành mảnh tro tàn, nhưng không có bất kỳ sinh mệnh nào chết ở trong đó.

Hắn chắp tay sau lưng, bay về phía Vạn Niên Cung mà không hề quay đầu lại. Màn thị uy ngay trước mắt Yêu hoàng và chúng yêu tộc, đây không khác nào một bước đạp lên đầu bọn chúng.

Truyện dịch này thuộc về truyen.free, xin hãy trân trọng công sức của người biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free