Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 277: Linh tính Mộc Thiên.

Hàn Vũ Thiên đưa ra quyết định không ai có thể ngăn cản. Chỉ vài ngày sau, nhiều thế lực từ phương xa đã tới, họ nóng lòng muốn có được một cơ hội tham gia cuộc thí luyện đầy cam go kia.

Vân Linh Tông cũng muốn giành thêm một suất cho các đệ tử tiềm năng tham gia thí luyện, nên Quách Văn đã mang gần như toàn bộ tài nguyên đến. Thẩm Hải Đào không thể khoanh tay đ���ng nhìn Vân Linh Tông độc chiếm lợi thế; các thế lực Chuẩn Tổ khác cũng đã nhanh chân tranh giành để có được một suất tham gia thí luyện này.

Họ hội tụ tại đại sảnh Vạn Niên Cung, đầy tự tin sẽ giành được một suất trong cuộc thí luyện. Một sự chấn động không gian báo hiệu Hàn Vũ Thiên xuất hiện, khiến tất cả chìm vào im lặng.

Hai vị Đạo Tổ sánh vai cùng thiếu niên tuyệt thế ở hai bên. Chưa kịp để mọi người hết kinh ngạc, từ phía bắc đã truyền tới ma khí ngập trời và vạn ma tung hoành, khiến tất cả kinh hãi. Thế nhưng, luồng ma khí đó không hề ảnh hưởng tới bất kỳ thứ gì xung quanh, tựa như đã được kiểm soát bởi một thế lực nào đó.

Ma khí ngưng tụ thành hàng trăm bóng người lơ lửng trên không trung, nhìn xuống bên dưới. Đếm được 154 người Ma tộc.

Bốn vị trong số đó, khí tức ẩn tàng nhưng chắc chắn là cường giả Ma tộc. Một là Phệ Ma Vương từng xuất hiện trước đây. Một vị khác thân hình cao lớn, lực lượng kinh người, chính là Tử Ma Vương. Nữ tử Ma tộc thì danh xưng Huyết Ma Vương. Vị cuối cùng lại là Viêm Ma Vương, kẻ truyền kỳ thứ hai trên bảy phiến đá trong thí luyện.

Phía nam, sóng biển cuộn trào, hóa thành ngàn vạn yêu thú đang lênh đênh trên mặt nước. Từ biển Nam, hơn trăm bóng người cũng phóng vút lên, lơ lửng trên không trung phía nam.

Yêu tộc xuất hiện, dẫn theo 154 người, số lượng không hề thua kém Ma tộc. Bốn vị dẫn đầu là các Yêu Vương: Bạch Yêu Vương, Lục Nhĩ Yêu Vương, Bích Lân Yêu Vương, và Mộ Trùng Yêu Vương – người vừa thay thế vị trí của Tử Yêu Vương đã chết.

"Bích Lân Xà tiểu tử, ngươi tiến bộ vượt bậc rồi đấy." Viêm Ma Vương tỏ vẻ kinh ngạc đánh giá Bích Lân Xà Hoàng rồi nói. Độc Dị hừ lạnh đáp:

"Ma Trấn quá lời rồi, lâu rồi không gặp, ta cứ tưởng ngươi đã chết rồi chứ." Ma Trấn ngửa đầu cười sảng khoái nói: "Ta đây vẫn còn ở thời kỳ đỉnh cao, ngươi có muốn thử sức một chút?"

Cả hai Đạo Tổ vừa chạm mặt đã muốn giao đấu, khiến đám tiểu bối phía sau có chút sợ sệt. Bạch Yêu Vương thì sát khí đằng đằng nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"Ngươi là kẻ đã giết Tử Yêu Vương?" Hàn Vũ Thiên chỉ liếc nhìn Bạch Yêu Vương rồi cười khẩy một tiếng. Bạch Yêu Vương phẫn nộ, lập tức tung một chưởng tấn công.

"Đến lãnh địa Nhân tộc rồi mà còn dám làm càn sao?" Một chưởng từ phía đông lao tới, phá hủy chưởng lực của Bạch Yêu Vương. Hai mươi bốn người đang đứng trên không trung thu hút nhiều ánh mắt tò mò, mọi người thắc mắc ai là người vừa ngăn được một kích của Đạo Tổ.

Điệp Hoa Cung xuất hiện với mười bốn người. Mười người trong số đó là những anh tài trẻ tuổi được Điệp Hoa Cung tuyển chọn. Bốn người còn lại chính là những cường giả Đạo Tổ ẩn mình lâu năm trong Điệp Hoa Cung: Táng Thiên Lân, một nam tử ưa nhìn với nét mặt ôn hòa; Tư Dung Cát, một lão già tráng hán vô cùng thô kệch; Ngũ Vân Diện, một trung niên khí thế bừng bừng, toát lên vẻ uy dũng; và cuối cùng là Mạch Trịnh Hổ, một nam tử trẻ tuổi với mười ngón tay đều đeo nhẫn vàng.

"Nhân tộc cũng có Đạo Tổ chống lưng sao?" Không ít Chuẩn Tổ ở đây đều kinh ngạc nhìn những vị Đạo Tổ kia. Dù đã sống gần vạn năm, họ vẫn không thể tin được Nhân tộc lại có Đạo Tổ chống lưng.

Cuối cùng, không gian chấn động, mở ra tám lối đi và thân ảnh của các Tuần Thiên Giả dần dần xuất hiện. Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn, khóe môi hơi cong lên nói:

"Được rồi, chỉ cần ta cho các ngươi hấp thu khí tức của hai linh dược này, thời gian hai tháng tới ắt sẽ có thể mở ra cuộc thí luyện."

Từ hai ống tay áo của Hàn Vũ Thiên, yêu khí và sinh mệnh lực tràn ra, bao trùm lấy các vị Tuần Thiên Giả. Họ lập tức xếp bằng, hấp thu năng lượng đang vờn quanh mình.

Hàn Vũ Thiên vừa làm xong việc, Huỳnh Thanh liền đánh ra một màn sáng bảo hộ. Nguyễn Công Sơn cũng tương tự, đánh ra màn thứ hai. Điều này là để ngăn chặn khí lực bên trong lan ra ngoài, tránh cho đám Yêu tộc hưởng lợi từ khí tức của Vương Thảo Yêu Vong.

"Ngươi giữ gốc cây lợi hại vậy à?" Một thanh âm tràn đầy kinh ngạc và vui sướng từ giữa không trung vang lên. Một thanh niên tóc ngắn, với hộ giáp hình sư tử trên hai vai, đôi mắt màu cam khác lạ, cùng với một con mắt màu tím tà dị nơi mi tâm, xuất hiện.

"Bái kiến Yêu Hoàng điện hạ!" Toàn bộ Yêu tộc, kể cả bốn vị Yêu Vương Đạo Tổ, đều phải quỳ xuống hành lễ với thanh niên phía trước mặt.

Yêu Hoàng không để ý đến đám người phía sau mà nhìn Hàn Vũ Thiên nói:

"Ngươi bán một gốc thảo dược kia cho ta thì thế nào?" "Tiểu tử Sùng Khánh, ngươi chớ động vào hắn." Long uy kinh người tràn ra tứ phía, một luồng bạch quang hiện ra, chính là Long Bạch đang chắp tay sau lưng.

Sùng Khánh thấy người tới là Long Bạch cũng không còn hống hách, hạ giọng nói:

"Long Bạch tiền bối, ngươi tự mình đến đây chắc hẳn có chuyện quan trọng?" Long Bạch phất tay nói: "Chuyện của lão phu, ngươi hỏi nhiều làm gì chứ?"

Ma khí ngưng tụ, tạo thành một trung niên nam tử có ba khuôn mặt trên cùng một đầu. Một khuôn mặt dữ tợn đáng sợ, một khuôn mặt bi ai thê thảm, và khuôn mặt chính giữa thì có chút giống con người.

"Ma Đế." Yêu Hoàng đưa mắt nhìn về phía Ma tộc, hơi cau mày. Thật không ngờ ba vị cường giả Đạo Tổ viên mãn của ba tộc lại cùng lúc xuất hiện.

Long Bạch thì kinh ngạc nói: "Tam Thủ, không ngờ ngươi đã đạt tới cảnh giới này."

Ma Đế ôm quyền với Long Bạch, rồi nhìn về phía Yêu Hoàng nói: "Ngươi đừng nên động vào hắn."

Yêu Hoàng cau mày nói: "Long Bạch tiền bối ngăn cản bản hoàng thì ta còn hiểu được lý do, nhưng Ma Đế ngươi cũng ra mặt là có ý gì?"

Tam Thủ khoanh tay thản nhiên nói: "Hắn khá quan trọng đối với một vị Ma tộc, ta không thể để ngươi động vào được."

Sùng Khánh cau mày thật sâu nói: "Ngay cả ngươi cũng thái độ như vậy, thế thì bản hoàng đành phải bỏ ra đại giới để đoạt lấy tiểu tử này. Nhất là luồng yêu khí từ tay trái hắn, ngay cả Long Bạch tiền bối hay Tam Thủ có liên thủ cũng không cản được ta."

Sùng Khánh lấy ra một chiếc ấn khắc hình đầu một Yêu tộc. Yêu thú đó có hình dạng như rồng, đầu sư tử, cánh dơi, mắt như rắn tràn đầy sắc lạnh, toàn thân gai góc mười phần hung ác.

"Yêu Thần Tổ Ấn!" Long Bạch và Tam Thủ đồng thanh thốt lên, đầy kiêng kỵ. Đây chính là cổ vật truyền lại nhiều đời của Yêu tộc, do một vị Yêu Tổ sáng tạo ra cách đây mấy trăm vạn năm. Hình tượng yêu thú kh���c trên đó chính là vị Yêu Tổ ấy.

Long Bạch híp mắt lại, cảm thấy có điều không đúng, liền nói: "Sùng Khánh, lão phu từng thấy qua Yêu Thần Tổ Ấn của Yêu tộc khi vừa đặt chân lên vùng đất đó. Hình thái tuy giống nhưng cũng chỉ là mô phỏng bên ngoài."

Yêu Hoàng thấy bản thân xuất ra chí bảo Yêu tộc lại không dọa được hai vị kia, liền hơi khó chịu. Lại còn bị vạch trần là dùng đồ giả để hù dọa, Sùng Khánh vẻ mặt bình thản nói:

"Yêu Thần Tổ Ấn này đương nhiên không phải thật, nhưng đây chính là Yêu Thần Tổ Ấn mô phỏng mà đại năng nơi đó ban cho bản Yêu Hoàng. Nó không thể sánh với Thần Khí của Yêu Tổ, nhưng nó vẫn là một Tổ Khí thượng cấp." Long Bạch và Tam Thủ nhìn nhau, khí tức cũng bùng phát. Đột nhiên từ trong đám người Điệp Hoa Cung, một lão đầu xuất hiện. Trần Thái Phú xuất hiện, mang theo Vũ Lâm Nhàn bên cạnh.

Cốt trượng trong tay Trần Thái Phú cũng phát ra hào quang uy thế, nói: "Tổ Khí thượng cấp đâu phải mỗi mình ngươi có?"

Sùng Khánh không ngờ tới Nhân tộc lại có thể mời được một cao thủ Đạo Tổ viên mãn tới đây, còn mang theo cả một kiện Tổ Khí thượng cấp. Hắn trong lòng do dự, không biết có nên ra tay hay không.

"Hàn Vũ Thiên, ngươi giao Mộc Thiên ra cho lão phu, lão phu thề sẽ bảo hộ ngươi cho tới khi trưởng thành." Lời đầu tiên Trần Thái Phú nói với Hàn Vũ Thiên lại là đòi gốc Mộc Thiên kia. Hàn Vũ Thiên thì híp mắt, không có vẻ gì kinh ngạc, nói:

"Chuyện này thì ngươi nên hỏi Long Bạch có nguyện ý hay không." Trần Thái Phú bất ngờ nhìn sang Long Bạch, rồi lại nhìn Hàn Vũ Thiên nói: "Đồ vật trong tay ngươi sao phải hỏi người khác?"

Long Bạch ở phía xa cười đáp: "Bởi vì Mộc Thiên đó sớm muộn cũng thuộc về lão phu, đây là giao dịch giữa Long Nhân tộc và bạch y thiếu niên."

Trần Thái Phú cau mày, trừng mắt nhìn Hàn Vũ Thiên nói: "Thứ đó là đồ vật ngươi không thể giữ, mau đưa cho lão phu. Nếu giữ bên mình thì ngươi ắt sẽ phải gánh lấy rất nhiều rắc rối."

Hàn Vũ Thiên lắc đầu thở dài, nói: "Mộc Thiên là con đường duy nhất giúp các ngươi trở thành Bán Thần đúng chứ?"

Lời này vừa thốt ra khiến bốn vị cường gi�� cũng phải tràn đầy cảnh giác. Đây là bí mật chỉ những người đứng đầu phế địa như họ mới biết. Hàn Vũ Thiên liền cười nói:

"Sinh mệnh lực của nó phải nói là có thể sánh ngang với một thần thi hoàn chỉnh. Rót vào cơ thể, gia tăng sinh mệnh đến mức cực hạn, sẽ đột phá nhục thân, bước vào Thần cảnh, từ đó một bước đạp vào Bán Thần. Lại tu luyện tới khi tu vi cùng nhục thân ngang bằng thì sẽ đột phá thành Thần."

Yêu Hoàng nở một nụ cười đầy bí hiểm, nói: "Ngươi đã biết rồi sao?"

Thất Bảo Thần Chủ cau mày, truyền âm cho Hàn Vũ Thiên nói: "Ngươi chọc giận bọn chúng làm gì? Ta còn chưa khôi phục thực lực đến mức có thể giao đấu với Đạo Tổ viên mãn đâu."

Hàn Vũ Thiên như không nghe thấy lời của Nguyễn Công Sơn, nhìn bốn vị cường giả tối đỉnh của phế địa nói: "Mộc Thiên vào tay ta đương nhiên sẽ kéo tới không ít phiền phức. Vậy ta sẽ đem nó đặt vào trong cuộc thí luyện, bốn người các ngươi, ai tìm được trước thì là của người đó."

Sùng Khánh hừ lạnh nói: "Chớ có ra điều kiện." Một trảo che trời vồ tới, nhưng một long trảo khác từ nơi khác đã nghiền ép lại. Long Bạch đưa ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn Yêu Hoàng nói:

"Hắn có quyền ra điều kiện, lão phu cũng chấp thuận. Yêu Hoàng tiểu tử, nếu không phục có thể cùng lão phu giao thủ một chút. Ngươi có Yêu Thần Tổ Ấn giả kia ra, chưa chắc thực lực ngươi đủ động tới sợi tóc của lão phu đâu."

Sùng Khánh cũng không ngờ lão già Long Bạch này lại có thể để một tên tiểu tử ra điều kiện. Đường đường là đệ nhất cường giả, sao có thể mất mặt tới mức độ như vậy chứ.

"Lão già đáng chết, ban đầu chỉ là hơi kiêng dè một chút, giờ lại không ngần ngại đấu với ta. Đây đúng là phiền phức." Yêu Hoàng trong lòng thầm thở dài, cũng từ bỏ ý định cướp lấy vật kia trong người Hàn Vũ Thiên. Dù sao thì thứ bên trong vẫn còn hấp dẫn hơn Mộc Thiên rất nhiều.

Hàn Vũ Thiên chạm ánh mắt với Sùng Khánh rồi nở một nụ cười ẩn ý. Yêu Hoàng cũng cau mày, không biết hắn lại định bày trò gì.

Một tháng sau đó, nhiều người vẫn kiên nhẫn chờ đợi Tuần Thiên Giả khôi phục. Hàn Vũ Thiên nhắm mắt dưỡng thần, lần nữa ngưng tụ chân thân Vô Thần trong thức hải.

Hắn bừng tỉnh, nhìn đại điện trống rỗng đã được bố trí trận pháp ngăn cách ngoại giới. Hàn Vũ Thiên thở dài nhìn lòng bàn tay nói:

"Thất Sát tu luyện đã đạt tới cực hạn, Thập Linh vừa hay đột phá chưa lâu. Thứ ta thi��u để bổ khuyết vào chỗ đang bị tổn hại của Vô Thần là gì đây?"

Trong một tháng này, hắn đã dùng hết mọi biện pháp có thể, nhưng cuối cùng vẫn không thể khôi phục lại Vô Thần chân thân. Nếu chờ đến khi ngưng tụ được ba viên châu tiếp theo thì sẽ rất lâu. Tương lai bước vào Thiên chính là nguy cơ sinh tử, ắt phải đối mặt với Hư Không ẩn sâu trong Tô Lăng giới.

Hắn lại đưa mắt nhìn năm cây thảo Mộc Thiên ở giữa không trung. Cái chính giữa là thật, bốn cái xung quanh là mô phỏng y đúc, nhưng chỉ vỏn vẹn là khí tức phát ra. Hàn Vũ Thiên nâng tay, hắc ám tản ra, hướng đến cái cây kia mà chộp tới.

Mộc Thiên chấn động dữ dội rồi hóa thành một gốc cây lớn chục trượng. Dây leo quấn lấy nhau thành một cái roi chắc chắn, quật xuống, đánh vào hắc ám. Đây chính là do nó cảm nhận được năng lực thôn phệ kinh khủng, mới tự mình hóa thân bày ra thế phòng thủ.

"Quả nhiên..." Hàn Vũ Thiên đôi mắt sáng lên khi thấy Mộc Thiên có hành động này. Hắn không dừng tay mà còn tạo ra ma trảo đầy trời tấn công tới. Mộc Thiên liên tục dùng dây leo ngăn trở và né tránh không ngừng.

"Dừng tay, ta xin ngươi." Một thanh âm sợ hãi từ Mộc Thiên vang lên. Hàn Vũ Thiên ngồi ở chủ vị cười nói: "Ngươi có linh tính lại không tự mình hiện thân mà bắt ta phải dùng biện pháp mạnh, ăn không ít đồ tốt của ta rồi nhỉ?"

Thanh âm của Mộc Thiên lần nữa ngân vang trong đại điện, nói: "Ta nghĩ ngươi giống đám người kia, một mực muốn thôn phệ sinh mệnh khí của ta, nên để giữ mạng phải giả làm thảo dược."

Hàn Vũ Thiên cười nói: "Ngươi đã ăn bao nhiêu tài nguyên trong túi của bản cung chủ rồi, mà còn nghĩ bản cung chủ không phát giác ra được sao? Nếu ban đầu ta có ý thôn phệ ngươi thì giờ này hai ta đã không có nói chuyện với nhau thế này rồi."

Mộc Thiên nghĩ kỹ cũng phát hiện bản thân ẩn mình mà nuốt rất nhiều tài nguyên trong túi trữ vật của kẻ này. Hắn không phát hiện ra điểm lạ thường thì mới là kỳ quái.

Mộc Thiên ngại ngùng cười nói: "Ta chỉ là muốn đề thăng tu vi, tự làm chủ bản thân, chứ không muốn bị đám cường giả ngoài kia coi như đồ vật mà tranh đoạt."

Hàn Vũ Thiên vuốt cằm nói: "Ngươi là thực vật, theo lý mà nói thì hỏa và kim là khắc tinh của ngươi, nhưng sao ngươi lại thôn phệ được hai loại tài nguyên đó trong túi của ta?"

Mộc Thiên nghe thấy lời này cũng hơi do dự, không dám trả lời. Hàn Vũ Thiên ngoắc tay, ma trảo đang đình trệ lại rung lắc dữ dội.

"Ta nói, ta nói, đại ca từ từ." Mộc Thiên sợ hãi gào lên không dứt. Nó hít một hơi, nói: "Kỳ thật, Mộc Thiên ta có sinh mệnh lực cường đại nhất trong toàn bộ thực vật, chính là dựa vào khả năng có thể thôn phệ ngũ hành thiên địa, chuyển hóa chúng thành sinh mệnh dồi dào. Thực vật thì cần rất nhiều năm mới có thể đột phá một cảnh giới, nhưng ta dựa vào ngũ hành thôn phệ mà phát triển không ngừng."

Thanh âm của Mộc Thiên đột nhiên tràn đầy thù hận, nói: "Cho đến khi bản thân ta đã thành Chuẩn Tổ thì lại bị bốn tên khốn ngoài kia phát hiện. Ta dựa vào hình thể dược thảo để trốn chạy, rừng sâu rộng lớn, ta càng chạy thì chúng càng đuổi không ngừng. Cuối cùng chúng tóm được ta và giam ta vào trong sơn cốc đó, lập ra trận pháp nhốt ta, rồi từng chút rút đi sinh mệnh lực trong cơ thể này để nuôi dưỡng cơ thể bọn chúng."

Khí tức của Mộc Thiên vốn là một loại ôn nhu, nay đã nổi lên sát khí trùng thiên. Thanh âm tràn ngập thù hận nói: "Ta đã thề với lòng rằng khi thoát khỏi đó, sẽ có một ngày ta giết hết bốn tên khốn ấy."

Bản chuyển ngữ này được đăng tải độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free