Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 270: Lệnh truy sát.

Nam Cương Quốc chấn động khắp bốn phương khi hay tin Vạn Niên Cung phát hiện vị diện mới. Kéo theo đó, vô số kẻ thừa cơ muốn công chiếm lãnh thổ Vạn Niên Cung, từng nhóm tu sĩ đổ xô tranh giành địa bàn.

Điều này là tất yếu, bởi khi một thế lực lớn của quốc gia đột nhiên biến mất hay sụp đổ, lòng tham của con người sẽ trỗi dậy, chiếm đoạt những thứ vô chủ.

"Các ngươi nghĩ Vạn Niên Cung biến mất thì có thể thừa nước đục thả câu sao?"

Thanh Hiên dẫn theo người của Tham Lam Điện, hướng tới một phía đại quân làm loạn mà chém giết.

Dù từng sinh tử tác chiến, người của Vạn Niên Cung và các thế lực phụ thuộc cũng sẽ không lưu tình với đám phản loạn. Bởi lẽ, những kẻ gây rối này đã không màng tình nghĩa trước đó, cái chết của chúng là do tự chúng tìm lấy.

"Sư tôn, người tại sao chỉ để một mình Thanh Hiên chiến đấu?"

Trương Tuân Vinh đứng trên một hòn đảo hoang, nhìn sư tôn đang xếp bằng tịnh dưỡng. Hàn Vũ Thiên thản nhiên cười nói:

"Lòng tham lam của đám người kia chính là thứ cảm xúc Thanh Hiên rất cần để thăng tiến công pháp. Cứ để một mình hắn giải quyết mọi chuyện ở Nam Cương Quốc."

Trương Tuân Vinh nghe được câu trả lời, cũng không còn đòi trợ giúp sư đệ nữa. Hắn an tâm xếp bằng ngồi cảm ngộ pháp tắc của vùng đất mới này.

Pháp tắc tại Thiên Vực có thể nói là hoàn chỉnh nhất, đạt đến cấp bậc Thánh Tông. Nếu các tu sĩ Thánh Tông Nam Cương Quốc có thể tới đây cảm thụ, e rằng thực lực và tu vi của họ sẽ thăng tiến vượt bậc nhờ thiên phú trời sinh.

Phụng Hiếu cưỡi một đầu kình ngư đi tới hòn đảo, quỳ một chân nói: "Bái kiến chủ thượng."

Phương Thốn cũng vừa lúc xuất hiện, ôm quyền nói: "Thúc thúc."

Hàn Vũ Thiên nhìn qua Phương Thốn, thản nhiên nói: "Ta cũng có chút thưởng thức thiên phú này của các ngươi. Nhưng hiện tại, ta cần các ngươi theo la bàn này đến một nơi, chỉ cần nói đó là vật của ta."

Hàn Vũ Thiên ném cho Phụng Hiếu một hộp ngọc, còn đưa cho Phương Thốn một cái la bàn. Hai người nhận lệnh lập tức lên đường.

Thái Hòa Tông, Ô Phong Sơn ngồi ở bàn tròn, nhìn các cao tầng, cau mày hỏi: "Chúng ta thực sự sẽ làm chuyện này sao?"

Vị trưởng lão già nhất thở dài nói: "Liên minh tu sĩ và Hàn Vũ Thiên có lẽ đã phân định thắng bại rồi. Giờ đây, chỉ còn chờ tin tức truyền về, dù thế nào thì Thái Hòa Tông chúng ta cũng khó bề lựa chọn."

Bọn họ chờ đợi khoảng hai ngày thì đệ tử bên ngoài chạy vào, cung kính nói: "Tông chủ, người của Vạn Niên Cung tới."

Ô Phong Sơn nghe thấy lời này, trong lòng nhẹ nhõm thở ra một hơi, nói: "Mời họ vào."

Phụng Hiếu và Phương Thốn từ bên ngoài bước vào, không hề e sợ tông môn to lớn như Thái Hòa Tông.

"Ta nhận lệnh cung chủ đến đưa đồ cho Thái Hòa Tông, các vị hẳn biết chúng dùng để làm gì."

Phụng Hiếu đặt cái rương lên bàn rồi đứng đó quan sát. Ô Phong Sơn phất tay, hộp ngọc mở ra, tràn ngập ánh sáng thần thánh. Đây là những viên ngọc truyền âm do Hàn Vũ Thiên chế tạo.

Ô Phong Sơn cầm lấy một viên trong đó lên, hít một hơi thật sâu, nói vào trong ngọc:

"Chỉ lệnh của Vạn Niên Cung: Sẽ dán cáo thị truy sát các tu sĩ trên khắp Thiên Vực đại lục. Kẻ nào lấy được thủ cấp của người bị truy nã hãy đến Hải Hoàng đảo nhận thưởng. Linh thạch, pháp bảo, công pháp hay tạo hóa, giá trị phần thưởng sẽ tùy thuộc vào cái đầu mà các ngươi săn được. Không cần phân biệt bất cứ thế lực nào, đều có thể đến nhận thưởng. Những kẻ không muốn có tên trong danh sách truy sát có thể tới Vạn Niên Cung với hai lựa chọn: Một là thuần phục, hai là bỏ ra tài nguyên gấp đôi giá trị cái đầu của mình để chuộc lại lệnh truy sát."

Phụng Hiếu và Phương Thốn nghe thấy lời này cũng tràn đầy kinh ngạc, không thể tin được. Phương Thốn khí tức bạo phát, trầm giọng hỏi: "Ngươi làm như vậy là có ý gì?"

Ô Phong Sơn thản nhiên nói: "Là Hàn Vũ Thiên nói ta làm như vậy."

Hai người nhìn nhau, không làm lớn chuyện mà quay đầu rời đi. Ô Phong Sơn ném hết số ngọc cho những đệ tử đã được chuẩn bị từ trước, mỗi người một viên, rồi sai họ đi đến các khu vực đông người, đông tu sĩ nhất để loan truyền lệnh này.

Bọn họ đã xác định một đi không trở lại, Thái Hòa Tông cũng đã sớm an bài mọi chuyện để các đệ tử kia không còn gì phải hối tiếc.

Ô Phong Sơn ngẩng đầu nhìn trần nhà thở dài nói: "Đại lục vẫn chưa có một lần chấn động nào lớn đến mức độ này."

Hàn Vũ Thiên ngồi ở hòn đảo hoang đã thấy phía xa không ít bóng người đang tiến đến. Người của liên minh tu sĩ thật sự đã mang theo tài nguyên của mình đến đây.

"Hàn Vũ Thiên, đây là một nửa tài nguyên của tông môn ta."

Hưng Vinh, Cốt Phệ và Đoản Hành là ba người dẫn đầu nhóm Chuẩn Tổ đến, đưa ra mỗi người một túi trữ vật. Bên trong mỗi túi chứa đựng ba tỷ linh thạch đủ loại phẩm cấp, vài kiện pháp bảo Tông Khí và mấy bộ công pháp. Các tông môn Chuẩn Tổ để nuôi dưỡng được nhiều cường giả như vậy, linh thạch và pháp bảo của họ quả là vô số.

Hàn Vũ Thiên thu hết tài nguyên vào trong túi trữ vật của mình. Hai đệ tử Vạn Niên Cung đang khiêng tấm gỗ mà Hoàn Thi Long nằm trên đó đi ngang qua. Nhóm Chuẩn Tổ đưa mắt nhìn, không khỏi rùng mình một cái, đệ nhất Chuẩn Tổ chỉ trong một ngày đã trở thành phế nhân.

"Tới vừa đúng lúc."

Một khối ngọc phát ra hào quang, hướng thẳng tới đỉnh Hải Hoàng Cung. Khối ngọc lập tức truyền ra âm thanh:

"Chỉ lệnh của Vạn Niên Cung: Sẽ dán cáo thị truy sát các tu sĩ trên khắp Thiên Vực đại lục. Kẻ nào lấy được thủ cấp của người bị truy nã hãy đến Hải Hoàng đảo nhận thưởng. Linh thạch, pháp bảo, công pháp hay tạo hóa, giá trị phần thưởng sẽ tùy thuộc vào cái đầu mà các ngươi săn được. Không cần phân biệt bất cứ thế lực nào, đều có thể đến nhận thưởng. Những kẻ không muốn có tên trong danh sách truy sát có thể tới Vạn Niên Cung với hai lựa chọn: Một là thuần phục, hai là bỏ ra tài nguyên gấp đôi giá trị cái đầu của mình để chuộc lại lệnh truy sát."

Hưng Vinh nghe vậy liền cau mày, nhìn về phía Hàn Vũ Thiên nói: "Như vậy là sao? Bọn ta đã đưa nửa tài nguyên tông môn cho ngươi rồi mà."

Hàn Vũ Thiên vẫn thản nhiên đáp: "Tài nguyên này là để giữ lại mạng sống cho các ngươi, còn việc ta hạ lệnh truy sát thì không liên quan. Mọi chuyện xong rồi, cút!"

Bọn họ ngậm cục tức, vội vã quay người rời đi. Hiện tại, Thiên Vực đại lục đã hoàn toàn nằm trong tay Hàn Vũ Thiên, bất cứ chuyện gì hắn làm cũng không ai có thể ngăn cản được nữa.

Hàn Vũ Thiên cũng đã sớm nghĩ ra chuyện làm lệnh truy sát này, nhưng không phải làm ở vị diện nhỏ như Tô Lăng giới. Lúc còn là Thủ Hộ Giả, hắn thường làm ra chuyện như vậy để các thế lực tự mình chém giết lẫn nhau mà không cần hắn tự động thủ.

Tài nguyên cũng chỉ là t�� tay kẻ này qua tay kẻ khác mà thôi, lưu chuyển một vòng rồi cũng sẽ về lại tay hắn.

Tại các địa điểm thí điểm, những người được Thái Hòa Tông bỏ ra đại lượng tài nguyên mua chuộc đã bắt đầu âm thầm phát tán vô số tờ rơi truy sát.

Bảng truy sát các Chuẩn Tổ đứng đầu là Hưng Vinh với cái đầu trị giá hai mươi ức linh thạch; Cốt Phệ mười lăm ức linh thạch; Đoản Hành mười ba ức linh thạch; Tống Long Trúc mười hai ức một trăm vạn linh thạch; Quách Văn mười một ức linh thạch. Mức độ truy sát được xét dựa vào thế lực và thực lực của từng người.

Đặc biệt nhất, cái đầu của Vũ Lâm Nhàn có giá trị lên đến năm mươi ức linh thạch, cao hơn cả ba vị Chuẩn Tổ đứng đầu bảng cộng lại.

Chuẩn Đạo, Thánh Tông, Thánh Nhân, Vũ Cảnh đều có mức treo đầu riêng của mình. Nhưng có một điểm đáng chú ý chính là tất cả lệnh truy sát liên quan đến người của ba thế lực Hải Hoàng Cung, Vân Linh Tông và Thái Hòa Tông đều được ghi rõ hai chữ "niêm phong" bên dưới bảng truy nã của họ.

Điều này chứng tỏ ba thế lực này đã quy phục Vạn Niên Cung, nên sẽ không có lệnh truy sát đối với họ trên đại lục. Bảng truy nã được phát ra chỉ nhằm cho mọi người biết giá trị của những người này và rằng họ đã quy phục.

"Sư tôn, ngài cũng có lệnh truy sát!"

Nguyệt Ly bắt lấy bảng truy nã của Vũ Lâm Nhàn đang bay tới tay, nói. Vũ Lâm Nhàn, người đang trọng thương tịnh dưỡng, cũng cười chua xót:

"Quả không nằm ngoài dự liệu của ta."

Nguyệt Ly tràn đầy lo lắng nói: "Sư tôn, chúng ta có cần chuộc lại lệnh truy sát không?"

Vũ Lâm Nhàn lắc đầu thản nhiên nói: "Ta tin rằng hắn sẽ không động đến đây. Cứ bế quan đi."

Nguyệt Ly nhẹ gật đầu, không còn cầm bảng truy nã nữa mà thả cho nó bay theo gió.

Trong Vân Linh Tông, Phân Xích Thiên cầm lấy bảng truy nã của mình, cười sảng khoái nói: "Ha ha ha ha, Cung chủ Vạn Niên này thật biết đánh giá năng lực của ta, cái đầu trị giá năm ức linh thạch đúng là không tồi!"

Tại Thái Hòa Tông, Đại trưởng lão cầm lấy bảng truy nã của Ô Phong Sơn nói: "Tông chủ, ngài có giá ba ức."

Ô Phong Sơn thở dài, không để tâm đến mà đi vào bế quan.

Hải Hoàng Cung, Tống Long Trúc nhìn bảng truy nã cũng không mấy vui vẻ. Hắn biết bảng này chỉ trong một thời gian nữa thôi sẽ gây sóng gió cho Thiên Vực đại lục.

Huỳnh Đạo Nhai, Thẩm Hải Đào và Minh Thân Trì vốn cho rằng thế cục Thiên Vực đã thay đổi chóng mặt từ trăm năm trước, nhưng giờ đây họ mới nhận ra nó lại một lần nữa biến động đột ngột. Bất luận là ai trong ba người, cũng đều không biết phải làm sao.

"Chúng ta xem như là được yên ổn, không cần quá lo lắng."

Tống Long Trúc chấp tay sau lưng, trở về hang động bế quan.

Thiên Vực đại lục chỉ trong chưa đầy hai tháng đã biến động cực lớn. Điệp Hoa Cung cuối cùng cũng không còn là thế lực đứng trên đỉnh kim tự tháp nữa, vị trí đó đã bị một mình Hàn Vũ Thiên độc chiếm.

Bạch Kỳ Du, vốn đang ẩn mình, nghe được thông tin này thì vô cùng phẫn nộ. Trong khi đó, người đàn ông trung niên bên cạnh vẫn cầm bình rượu uống, chẳng hề bận tâm.

"Ngươi không giúp ta trừ khử tên ngông cuồng đó?"

Người đàn ông trung niên kia liếc mắt nhìn xuống nàng, thản nhiên nói: "Một người có thể chỉ trong chưa đầy hai tháng thay đổi thế cục của một vùng đất suy tàn, lại còn có hai vị Đạo Tổ đi theo bảo hộ. Ta còn có thể động thủ với hắn sao?"

Bạch Kỳ Du cau mày nói: "Ngươi động thủ lần này, Trang Viên Hồ Điệp sẽ bảo toàn tính mạng cho ngươi."

Người đàn ông trung niên đột nhiên ngừng uống rượu, đưa đôi mắt tức giận nhìn nàng nói: "Dù Thiên Thần Điện có bảo toàn đi chăng nữa, ta cũng không ngu đến mức trêu chọc yêu tộc. Cô nương như ngươi rốt cuộc chỉ có sắc mà không có đầu óc suy nghĩ, ha ha ha ha."

Người đàn ông trung niên ném vỡ bình rượu đang uống dở, quay đầu bỏ đi. Hắn cũng để lại dưới chân nàng một bảng truy nã.

"Bạch Kỳ Du, cái đầu của ngươi đáng giá hai tỷ linh thạch và một kiện Tổ Khí. Hành sự cẩn thận một chút, ta không thể lúc nào cũng rảnh rỗi bảo vệ ngươi."

Bạch Kỳ Du nhìn lấy tờ truy sát cũng cau mày thật sâu. Thiếu niên kia năm lần bảy lượt không hề chùn bước trước nàng, giờ đây còn ra lệnh truy sát một vị Đạo Tổ. Điều này chẳng phải chứng tỏ thân thế của Hàn Vũ Thiên còn vượt xa nàng sao?

"Ta nhất định sẽ khiến ngươi trả giá!"

Bạch Kỳ Du xé nát tờ truy sát rồi hướng một nơi khác mà rời đi.

Thiên Vực đại lục, lệnh truy sát đã được ban bố hơn một tháng. Rất nhiều tu sĩ đã mang thủ cấp hoặc bắt sống những kẻ bị truy sát đến Vạn Niên Cung để lĩnh thưởng. Kẻ đến nhận thưởng cũng có tên trong lệnh truy sát, nhưng Vạn Niên Cung không hề có ý động thủ với họ.

"Chà, đây không phải là Pháp Khuyên cường giả Thánh Tông thượng vị sao?"

Phân Xích Thiên ở gần đó phát hiện một người quen liền cười nói. Pháp Khuyên đột nhiên thủ thế, nói: "Phân Xích Thiên, ngươi muốn làm gì?"

Phân Xích Thiên cười khà khà, rút ra trường kích đỏ thẫm, thản nhiên nói: "Một trăm sáu mươi triệu linh thạch ngay trước mắt ta, làm sao có thể bỏ lỡ chứ."

Phân Xích Thiên lao đến động thủ, thì từ trên trời một quyền giáng xuống, đè thanh kích của y xuống đất. Phân Xích Thiên cau mày nhìn lên hỏi: "Minh Thân Trì."

Minh Thân Trì nhìn Phân Xích Thiên bằng ánh mắt cảnh cáo nói: "Đây là Vạn Niên Cung, dù ngươi bị niêm phong lệnh truy sát, nhưng cũng không được động thủ ở đây."

Một thị nữ bước tới bên cạnh Minh Thân Trì và Phân Xích Thiên, đưa ra hai tấm lệnh bài nói: "Đây là thứ tự của hai ngài, xin đừng làm ra chuyện như vừa nãy nữa."

Bị một thị nữ cảnh cáo, nhưng hai người vẫn không hề tức giận, chỉ nhẹ gật đầu. Pháp Khuyên thở phào, ôm quyền thi lễ với Minh Thân Trì rồi rời đi.

"Ngươi là bắt sống hay giết vậy?"

Phân Xích Thiên đưa mắt hứng thú tới hỏi. Minh Thân Trì thản nhiên nói: "Bắt sống, ta không có thích giết chóc bừa bãi."

Phân Xích Thiên cười khà khà sảng khoái nói: "Ta vừa xử lý mấy tên tu sĩ gần đây, đếm ra cũng được một triệu linh thạch, ha ha ha."

Pháp Khuyên vừa bước ra khỏi cổng thì trợn tròn mắt nhìn chiếc thuyền chở mấy đệ tử thân truyền của mình đã bị phá hủy. Hắn bùng nổ khí tức, từ từ quay người, nhìn chằm chằm vào Phân Xích Thiên.

"Ta liều mạng với ngươi!"

Pháp Khuyên lấy ra vũ khí là hai vuốt sắc bén, tràn đầy sát ý lao thẳng tới Phân Xích Thiên.

Phân Xích Thiên cười lạnh, một kích xoay tròn giáng thẳng vào ngực Pháp Khuyên, khiến hắn bay văng ra ngoài, thổ huyết thê thảm.

Hàn Vũ Thiên từ không trung hạ xuống bên ngoài cổng Vạn Niên Cung, liếc mắt thấy một chiếc thuyền đang bốc cháy. Bàn tay hắn phất lên, cuồng phong thổi tắt ngọn lửa kia.

Hàn Vũ Thiên bước vào trong cung, nhìn đại sảnh rộng lớn đang có chút rối loạn. Hắn nhìn Pháp Khuyên, thản nhiên hỏi: "Ngươi làm loạn sao?"

Pháp Khuyên ôm ngực, chỉ về phía Phân Xích Thiên nói: "Hắn đã động thủ với toàn bộ đệ tử thân truyền của ta, tước đoạt hơn hai mươi sinh mạng trẻ tuổi với tương lai xán lạn. Hôm nay, dù đắc tội với ngươi, ta cũng phải liều chết với hắn!"

Hàn Vũ Thiên nhìn ánh mắt đau buồn của Pháp Khuyên rồi nhìn sang khuôn mặt cười khoái chí của Phân Xích Thiên.

"Đây là Vạn Niên Cung, bất cứ hành động gây hấn nào cũng không thể bỏ qua, đặc biệt là giết người."

Hàn Vũ Thiên ngưng tụ lôi điện trong lòng bàn tay, đột nhiên xuất hiện trước mặt Phân Xích Thiên cùng đám đệ tử Vân Linh Tông. Một chưởng giáng xuống, trực tiếp tiêu diệt hết đệ tử của Phân Xích Thiên, khiến ngay cả y cũng không thể tin vào mắt mình.

Hàn Vũ Thiên một lần nữa đứng đối diện với Phân Xích Thiên, nói: "Vậy là hòa. Còn nếu có chuyện tương tự, ngươi sẽ là kẻ kế tiếp phải chết."

Hàn Vũ Thiên vừa vặn tiêu diệt đủ hai mươi đệ tử Vân Linh Tông. Hắn quay đầu nhìn Pháp Khuyên, nói: "Thù của ngươi ta đã trả, cầm lấy rồi rời đi."

Hàn Vũ Thiên ném cho Pháp Khuyên một túi linh thạch rồi lướt ngang qua Phân Xích Thiên còn đang kinh sợ.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn chờ đợi bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free