(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 269: Chí Tông nhất kích.
Hai thanh kiếm chém xuống, Ngân Hoàng cau mày khi thấy cánh tay phủ đầy lân giáp của mình đã chặn được chúng. "Lớp giáp này cứng thật," hắn nói.
Thích Ân khẽ cười, hất song kiếm của Ngân Hoàng sang một bên. Cây trường thương trong tay hắn quét ngang, tạo ra một luồng tử lôi cuồn cuộn lao đến. Ngân Hoàng lập tức hội tụ phong mang, chém ra từng đợt phong kiếm sắc bén để chặn lại.
"Đây chính là lợi ích khi hấp thu xong một con Lôi Tử Kỳ Lân sao?"
Thích Ân nhìn lại cơ thể mình, không khỏi kinh ngạc lẫn cảm thán. Hắn là dòng dõi chính thống của Kỳ Lân tộc, nhưng giờ đây mới thực sự phát huy được tiềm năng đến cấp độ này. Quả thực, hắn mang ơn chủ nhân đến hết đời.
"Lôi Thiểm!"
Mũi thương lại một lần nữa phóng ra tử lôi dữ dội. Ngân Hoàng dùng song kiếm giao nhau đỡ đòn, nhưng vẫn bị đánh bay đi. Hắn trượt dài trên mặt đất một đoạn mới dừng lại được.
"Ngươi chỉ là Thánh Tông viên mãn mà dám so chiêu với ta, cái giá ngươi phải trả hẳn là tính mạng của mình."
Ngân Hoàng nhìn đối thủ trước mặt, giọng tràn đầy tự tin. Thích Ân thản nhiên cười đáp:
"Đương nhiên cái gì cũng có hậu quả, nhưng nó không ảnh hưởng đến sinh mệnh của ta."
Cả hai lại một lần nữa lao vào đối chiến kịch liệt, không hề có chút do dự. Quách Văn đứng dậy, nhìn Thích Ân và nhận xét:
"Lại thêm một tên yêu tộc nữa, nhưng tên này còn lợi hại hơn mấy tên trước. Hắn có thể so chiêu với Ngân Hoàng đến trình độ này."
Tống Long Trúc cau mày nói:
"E rằng hắn không duy trì được lâu, mau giúp hắn đi."
Cả hai vừa chuẩn bị lao đến trợ giúp Thích Ân thì một thân ảnh đột nhiên xuất hiện ngăn lại.
Lý Man Hồng nhìn hai người họ, lắc đầu nói:
"Hắn đang tự mình tôi luyện sức mạnh, đừng chen ngang vào. Đây chính là thời gian tuyệt vời để thăng tiến thực lực."
Hai người nhìn lại, quả nhiên thấy Thích Ân cũng giống như Hàn Vũ Thiên trước đó, càng đánh càng thêm hăng hái.
Tình hình của Hàn Vũ Thiên khi độ kiếp lại chẳng mấy tốt đẹp như diễn biến phía dưới. Cơ thể hắn tiêu hao không ít, lại cộng thêm thương thế, đón nhận lôi kiếp chẳng khác nào một cực hình.
Mặc dù có lôi linh phụ trợ, cắn nuốt bớt một phần lực lượng bên trong lôi kiếp, nhưng Hàn Vũ Thiên vẫn vô cùng thống khổ. Ma khí muốn trào ra chữa thương, nhưng Hàn Vũ Thiên liên tục ép xuống, ngăn không cho nó phát triển vượt qua Dương Thiên Thập Linh.
Đạo lôi kiếp thứ ba mươi đã giáng xuống, một luồng sức mạnh kinh hoàng bao trùm, khiến thiên địa nhuốm màu huyết sắc. Bất kể là ai cũng không thể nhìn thấy thứ gì khác ngoài một màu đỏ máu.
Bạch Kỳ Du giao thủ với Thất Bảo Thần Chủ vẫn không thể chiếm thế thượng phong. Nàng thấy đám tu sĩ liên minh ngu ngốc kia đang ngây người, liền tức giận quát:
"Trơ mắt ra làm gì? Mau phá lần độ kiếp này của hắn đi! Nếu không, khi hắn hoàn thành độ kiếp, tất cả các ngươi sẽ chết."
Bạch Kỳ Du đột nhiên khoác lên thân một bộ chiến giáp, ánh sáng uy nghi của Tổ Khí Trung Phẩm toát ra. Thất Bảo Thần Chủ cau mày, không ngờ nàng lại có một kiện Tổ Khí trung phẩm.
Nếu thực sự đối chiến thì e rằng sẽ không dễ dàng. Huỳnh Thanh cũng thấy cảnh này, nhưng hắn không vội động thủ trợ giúp. Bạch Kỳ Du lại lấy ra một thanh Tổ Khí thứ hai, chính là trường mâu.
"Hai kiện trung phẩm Tổ Khí? Xem ra Trang Viên Hồ Điệp đã có sự chuẩn bị khi để ngươi xuống đây."
Thất Bảo Thần Chủ không hề e ngại, lấy ra một thanh trường kiếm màu xám tro. Nó vốn là Thất Bảo Linh Kiếm, nhưng được dùng thủ đoạn che giấu diện mạo.
Cả hai lại một lần nữa giao thủ bằng vũ khí chân chính. Bạch Kỳ Du vừa va chạm binh khí đã cảm nhận được Tổ Khí của mình đang run lên vì sợ.
Mấy vị Chuẩn Đạo nghe được lời của Bạch Kỳ Du trước đó, cũng lập tức muốn lao đến động thủ với thiếu niên kia. Dù tu vi họ không bằng hắn, nhưng thời điểm độ kiếp rất then chốt, nếu bị chen ngang ắt phải lãnh hậu quả khó lường.
Một luồng trọng lực kinh người đột nhiên ập xuống, đè nặng lên vai những kẻ sắp động thủ. Ninh Hinh xuất hiện giữa không trung, vác ngang trường đao nói:
"Các ngươi dám đến?"
Các Chuẩn Đạo có ý định xuất kích đều ngẩng đầu nhìn bóng người quen thuộc, kẻ đã từng một mình khiêu chiến mười vị đầu bảng Chuẩn Đạo để trở thành Đệ nhất Chuẩn Đạo bảng.
"Đệ nhất Ninh Hinh, ngươi đang muốn đối đầu với Thiên Vực đại lục sao?"
Đệ nhị Chuẩn Đạo Lục Khiếu là người đầu tiên mở miệng. Ninh Hinh cười sảng khoái nói:
"Ta từ trước đến giờ chưa từng theo phe bất kỳ ai, nhưng hiện tại thì hoàn toàn khác rồi. Ninh Hinh ta đã thề sống chết bảo vệ cung chủ, nếu các ngươi muốn thì cứ tới đây!"
Khí tức của Ninh Hinh bạo khởi, nặng tựa thái sơn trấn áp toàn bộ Chuẩn Đạo xung quanh. Đây quả thực là uy lực của người mạnh nhất Chuẩn Đạo.
"Ngươi hơi ngông cuồng rồi đấy."
Một vị Chuẩn Tổ của Điệp Hoa Cung đột nhiên xuất hiện phía trên, vung thương chém xuống. Ninh Hinh không tránh né, mà bàn tay ngưng tụ một luồng trọng lực kinh người, đấm thẳng vào mũi thương.
Trọng lực kinh khủng khiến không gian nứt vỡ, mang theo chấn động, nhưng chỉ vỏn vẹn ngăn được một kích của vị Chuẩn Tổ kia mà thôi.
Ninh Hinh buông trường đao ra, nắm lấy hư không kéo mạnh. Trọng lực xung quanh lập tức thay đổi, đè ép khiến bọn họ khựng lại. Vị Chuẩn Tổ kia không đoán trước được sự thay đổi đột ngột này, bị trọng lực đè ép thân hình, lao thẳng xuống đất không thể dừng lại.
"Các ngươi lại quên trọng lực pháp tắc của ta chuyên về khống chế quần thể sao?"
Mọi người chợt nhớ ra điều Ninh Hinh am hiểu chính là trọng lực. Bởi vì khi giao thủ với hắn, ai cũng chỉ thấy Ninh Hinh ngưng tụ một đao bổ xuống, tạo ra uy áp trấn thiên, khiến không Chuẩn Đạo nào đỡ được một đao.
Đó là do Ninh Hinh đã dồn nén trọng lực vào một đao kia. Lâu dần, mọi người liền nghĩ hắn có đao pháp siêu cường, nhất kích có thể trấn vỡ binh khí đối phương. Bởi lẽ, trọng lực nặng nề đè ép một vật tới cực hạn thì vật đó sẽ tự động vỡ.
"Chết tiệt, Ninh Hinh, tiếp một thương của ta!"
Vị Chuẩn Tổ Điệp Hoa Cung kia đứng dậy, một lần nữa lao đến. Ninh Hinh ngưng tụ một khối trọng lực ở lưỡi đao rồi chém xuống.
"Áp Chế!"
Không gian chấn động, lại tăng thêm trọng lực đè xuống, khiến bất luận là Chuẩn Đạo hay Chuẩn Tổ cũng bắt đầu cảm thấy khó khăn trong việc giữ vững thân hình.
Vị Chuẩn Tổ Điệp Hoa Cung kia tuy đã chuẩn bị nên không bị rớt xuống như trước, nhưng hắn là kẻ đứng mũi chịu sào, phải nhận lấy trọng lực đè ép lớn nhất.
"Chiêu này của ta đã muốn thử trên người Chuẩn Tổ lâu lắm rồi. Ngươi sẽ là kẻ đầu tiên nếm qua. Thiên Ngoại Lưu Tinh!"
Ninh Hinh chỉ mũi thanh trường đao lên trời cao, liền thấy một luồng hào quang trắng bay thẳng qua tầng mây rồi biến mất.
Một lát sau, toàn bộ mọi người trợn mắt há hốc mồm khi thấy mây đen xé ra, một quả lưu tinh đỏ rực đang lao xuống đó. Dưới lực hấp dẫn của Tô Lăng giới, lưu tinh bốc cháy mãnh liệt.
"Đây là sức mạnh mà một Chuẩn Đạo có thể làm ra sao?"
Rất nhiều vị Chuẩn Tổ trợn mắt há hốc mồm nhìn quả lưu tinh có thể sánh với cả hòn đảo Hải Hoàng Cung đang rơi xuống.
Tống Long Trúc phất tay, quát:
"Đệ tử Hải Hoàng và Vân Linh mau rút về Hải Hoàng đảo!"
Mấy đệ tử nghe thấy vậy cũng lập tức bỏ đối thủ mà rút lui. Riêng các cao tầng thì vẫn ở lại chiến đấu, vì lưu tinh kia chắc chắn sẽ không ảnh hưởng nhiều tới bọn họ.
Chuẩn Tổ Điệp Hoa Cung trừng lớn mắt, nhưng cũng không hề thất thố. Trường thương trong tay lóe ra hồ điệp hư ảnh, thân hình phóng thẳng tới lưu tinh mà đâm tới.
Mũi thương cùng với lưu tinh khổng lồ va chạm, tạo ra tiếng động đinh tai nhức óc. Ninh Hinh xuất hiện sau lưng, bàn tay đã sớm ngưng tụ trọng lực vỗ tới.
Chuẩn Tổ Điệp Hoa Cung bị đánh bất ngờ, liền văng về phía trước, dán người vào trong thiên thạch bốc lửa.
"Ninh Hinh, tên khốn! A!"
Vị Chuẩn Tổ kia kêu lên đau đớn rồi cùng thiên thạch đâm sầm xuống mặt băng bên dưới. Mặt băng vỡ tung, khiến vô số đệ tử của liên minh tu sĩ rơi xuống nước. Không ít đệ tử tu vi thấp lập tức bị hồ nước phong ấn tu vi.
Họ phải lập tức bơi về phía đất liền để tìm đường thoát thân.
Về phần Chuẩn Tổ Điệp Hoa Cung kia thì không chết, nhưng toàn thân bị phỏng nặng, cộng thêm xương ngực dập nát, phải nói là thương thế nghiêm trọng.
"Lần đầu tiên ta thấy cao thủ Điệp Hoa Cung thê thảm đến vậy."
Quách Văn khoanh tay giữa không trung, cười vô cùng sảng khoái. Đệ nhất thế lực Điệp Hoa Cung lại có ngày thê thảm toàn quân, đây chính là kết cục của kẻ kiêu ngạo.
Bầu trời yên tĩnh trở lại, khiến mọi người lập tức chú ý tới phía trên. Hàn Vũ Thiên đứng giữa không trung, gió thổi y phục bay phấp phới. Một luồng khí tức thần thánh duy ngã độc tôn chậm rãi trào ra từ người hắn.
Ngay cả Chuẩn Tổ như Vũ Lâm Nhàn và Ngân Hoàng khi cảm nhận được đều có cảm giác muốn lập tức quỳ xuống bái lạy vị vương giả, một cảm giác thôi thúc vạn vật phải quỳ gối trước hắn.
Khí tức Chí Tông chính là khí tức độc nhất của Chí Tông. Chí Tông xuất thế như thần linh hạ phàm, chúng sinh phải quỳ phục. Phong Cấm Vạn Vực lần nữa chuyển hóa th��nh Phong Ấn Tổ Huyết.
Đạo Tổ vẫn dùng khí vực để chiến đấu, nhưng lại dựa thêm vào huyết mạch đã tiến hóa. Nếu sử dụng Phong Cấm Vạn Vực lên Đạo Tổ, bọn họ có thể dùng năng lực huyết mạch để vô hiệu hóa phong cấm đó. Vì vậy, khi thành Chí Tông, họ lại được ban Phong Ấn Huyết Mạch. Tuy Chí Tông không giết được Đạo Tổ, nhưng Đạo Tổ cũng hoàn toàn không thể giết được Chí Tông.
"Lôi Thần..."
Bầu trời yên tĩnh lại theo lời này mà lần nữa ngưng tụ lôi vân. Hàn Vũ Thiên giơ tay lên trời, liền có mấy đạo lôi điện giáng xuống lòng bàn tay hắn.
"Hủy Diệt!"
Hàn Vũ Thiên chưởng lôi điện trong tay, hướng về phía Ngân Hoàng ở đằng xa. Đúng lúc này, Thích Ân cũng đã kiệt sức.
Ngân Hoàng cảm nhận nguy hiểm, định trốn vào không gian, nhưng đạo lôi điện kia lại phóng thích ra vài sợi lôi điện nhỏ khác vào hư không, khiến không gian như bị tê liệt, không thể mở ra.
Ngân Hoàng sắc mặt đại biến, định quay người chống đỡ, thì đã bị lôi điện xuyên qua người. Ngực hắn thủng một lỗ máu, không thể phản kháng. Hàn Vũ Thiên ngoắc ngón tay, lôi điện liền quay lại công kích thêm lần nữa.
Lần này, đầu của Ngân Hoàng bị lôi điện phá thành tro bụi. Cơ thể hắn rơi xuống mặt hồ, lập tức bị thủy quái trồi lên tranh nhau cắn xé.
Đây chính là một kích của Chí Tông, bất luận là kẻ nào chỉ cần dưới Đạo Tổ đều không thể chống đỡ.
Hàn Vũ Thiên nhìn xuống đám người phía dưới thì thấy ai nấy đều bất động, không dám nhìn thẳng. Hắn thản nhiên nói:
"Vừa rồi các ngươi muốn động thủ với bản cung chủ sao?"
Mọi người yên lặng, không dám mở miệng hay cử động dù chỉ một chút. Hàn Vũ Thiên nắm lấy không gian kéo mạnh một cái. Không gian vỡ ra một lỗ lớn, để lộ phía bên kia chính là một tòa cung điện uy nghiêm.
"Vạn Niên Cung?"
Nguyễn Công Sơn thấy màn phá vỡ không gian này, tràn đầy kinh ngạc. Bên kia không gian chính là Vạn Niên Cung không sai.
Hàn Vũ Thanh ở trong đại điện cảm nhận được không gian bên ngoài dao động, liền dẫn theo các cao tầng bay ra ngoài xem thử. Kết quả là ai cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn vùng không gian bị xé mở kia.
Hàn Vũ Thiên cất giọng nói:
"Hồng Thiên, đem Định Thân Không Gian ra."
Hồng Thiên bên trong Khí Sơn nghe được giọng của cung chủ, lập tức bay tới, trên tay còn mang theo bốn cái vòng sắt tinh xảo.
Hàn Vũ Thiên đánh bốn vòng sắt kia lên bốn điểm của không gian thông đạo, khiến nó cố định ở đó không thể khép lại.
"Bản cung chủ cho các ngươi một tháng thời gian để đem một nửa số tài nguyên của mình đến chuộc tội. Sau một tháng, bất luận ai không giao ra, bản cung chủ cũng sẽ tự mình tìm đến."
Mấy thế lực vốn đang căng thẳng lại thở phào nhẹ nhõm. Hàn Vũ Thiên nhìn về phía Bạch Kỳ Du nói:
"Riêng ngươi thì ở lại."
Bạch Kỳ Du phẫn nộ quát:
"Dựa vào đâu?"
Nguyễn Công Sơn hừ lạnh, vung kiếm nói:
"Dựa vào bản tôn."
Nàng ta cau mày, không ngờ bản thân lại bị một đám tu sĩ của phế địa cầm chân tại đây. Vốn nghĩ bản thân có thể nắm bắt sinh tử của sinh linh phế địa, cuối cùng lại bị bọn họ làm cho chật vật, không có đường lui.
Hàn Vũ Thiên phất tay, liền thấy Vạn Niên Cung dịch chuyển. Các thiên không đảo xung quanh cũng nối đuôi nhau tạo thành một hàng dài phía sau Vạn Niên Cung.
"Tới."
Hàn Vũ Thiên kéo mạnh, liền lôi toàn bộ Vạn Niên Cung đến Thiên Vực đại lục. Bất luận là ai cũng không ngờ được một kẻ tu vi Thánh Tông lại có thể làm được điều này.
Vạn Niên Cung và từng tòa thiên không đảo ầm ầm rơi xuống mặt hồ, tạo thành từng hòn đảo trôi nổi giữa mặt hồ này.
"Hài tử, chuyện này là sao?"
Hàn Vũ Thanh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền hỏi. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:
"Đây chính là vị diện thứ hai của Vạn Niên Cung, tài nguyên dồi dào và môi trường phát triển phải nói là vô cùng hoàn hảo."
Các cao tầng đều hứng thú đưa mắt nhìn khung cảnh xung quanh, nhưng lại chỉ thấy toàn là nước với nước thì rất tò mò.
"Đây chỉ là một khu vực của Thiên Vực đại lục mà thôi. Nơi này rộng hơn Nam Cương Quốc rất nhiều, cứ tạm thời ở đây cảm ngộ một chút pháp tắc đi."
Mọi người ôm quyền hành lễ, cũng bắt đầu trở về đảo của mình. Người của Thiên Vực đại lục cũng không dám nói gì. Liên minh tu sĩ từ từ leo lên những con thuyền còn sử dụng được để trở về đất liền.
Nguyệt Ly cũng đưa Vũ Lâm Nhàn rời khỏi đây cùng người của Điệp Hoa Cung. Các nàng cũng muốn cứu Bạch Kỳ Du, nhưng có hai vị Đạo Tổ trấn thủ nên không thể làm gì hơn.
Nửa canh giờ sau, toàn bộ đã rời khỏi Hải Hoàng Cung. Hàn Vũ Thiên ngồi ở một hòn đảo trống, nắm lấy chén rượu bên cạnh uống một hơi cạn sạch.
"Ngửi qua hương vị này, hẳn là một vò rượu ngon nhỉ?"
Hàn Vũ Thiên liếc mắt nhìn ra sau lưng, một người trung niên không biết từ lúc nào đã xuất hiện. Hắn ta mặc áo hở ngực, sau lưng khoác áo choàng, từ ngực trải dài xuống đều là những vết sẹo lớn nhỏ.
"Ngươi tới hẳn là vì nàng?"
Hàn Vũ Thiên cầm lấy vò rượu, lại rót đầy chén của mình. Người trung niên kia cười rất sảng khoái nói:
"Ha ha ha, ta rất thích người thông minh, nhưng không biết ngươi có chịu thả người không?"
Hàn Vũ Thiên ném vò rượu về phía sau nói:
"Cứ tự nhiên."
Người trung niên kia bắt lấy vò rượu, uống ừng ực hết sạch rồi thả cho nó lăn trên mặt đất. Hắn lau miệng cười nói:
"Ờ, đa tạ vì bình rượu ngon."
Vị này chính là trưởng lão của một tông môn phụ thuộc vào Trang Viên Hồ Điệp. Vì tông môn tọa lạc gần phế địa nên mới nhận được tin tức mà tới nhanh nhất, là một Đạo Tổ trung vị.
Huỳnh Thanh và Nguyễn Công Sơn vốn đang vây Bạch Kỳ Du ở một hòn đảo. Khi thấy có một người trung niên lạ mặt thì cũng không lưu lại, quay đầu chậm rãi rời khỏi.
Bọn họ đã sớm biết lai lịch của Bạch Kỳ Du không hề đơn giản, cũng chỉ là giữ nàng lại để làm khó dễ một chút.
Tác phẩm này được chuyển ngữ và độc quyền tại truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ.