(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 267: Hoàn Thi Long bùng nổ.
Hàn Vũ Thiên nhận thấy tình thế bất lợi, lập tức phân ra năm phân thân, sau đó dùng ấn ký đã khắc trên người Tống Long Trúc và Quách Văn, triệu hồi thêm hai đầu khổng tước. Chỉ trong chớp mắt, thêm sáu cường giả Chuẩn Tổ xuất hiện. Hàn Vũ Thiên vung côn đập nát một con thuyền gần đó thành từng mảnh vụn.
Vũ Lâm Nhàn cười nhạt nói: "Chỉ là thêm vài tên Chuẩn Tổ mà thôi, không có gì là khó đối phó cả."
Hàn Vũ Thiên thản nhiên cười, đáp: "Chỉ thêm vài tên thôi ư? Nghe có vẻ hơi nhạt nhẽo nhỉ?"
Hắn lại vung tay, bầu trời hóa thành màn đêm thăm thẳm. Từ trong bóng tối, một ma vật cấp Chuẩn Tổ chui ra. Hắn lại phất tay, bốn thanh binh khí rơi vào tay bốn đạo phân thân kia. Khí tức của chúng trở nên mạnh mẽ dị thường, thậm chí còn vượt xa những Chuẩn Tổ như Hoàn Thi Long.
Vũ Lâm Nhàn cau mày, phất tay nói: "Toàn bộ Chuẩn Tổ xuất trận."
Hàng chục thân ảnh xuất hiện, vây quanh nhóm Hàn Vũ Thiên. Trong số đó, Vũ Lâm Nhàn hiển nhiên khao khát mạng sống của Hàn Vũ Thiên hơn bất cứ ai khác.
Bốn loại khí vực từ bốn phân thân đồng loạt mở ra: Băng Thiên Hóa Vực, Dương Thiên Thánh Vực, Thần Hải Chi Vực, Lôi Thần Lĩnh Vực. Bốn lĩnh vực bao trùm không gian ngàn dặm, nhất thời khiến các Chuẩn Tổ bên liên minh tu sĩ không kịp trở tay.
Ma vật kia gầm rú, lao thẳng tới những con thuyền của liên minh tu sĩ. Trong khi đó, Quách Văn đang giao chiến với Cốt Phệ, nhưng đã sớm rơi vào thế hạ phong.
"Quách Văn, ngươi tốt nhất nên đầu hàng để bảo toàn mạng sống."
Cốt Phệ khoanh tay, nhìn tông chủ Vân Linh Tông, khuyên nhủ. Quách Văn lắc đầu, thản nhiên đáp: "Chúng ta đã bị các ngươi gán cho hai chữ "phản bội" rồi, vậy thì ta cũng phải diễn cho trọn vai chứ."
Quách Văn lúc này bỗng nhiên bùng nổ khí tức, sánh ngang Cốt Phệ. Cốt Phệ không ngờ Quách Văn chỉ trong thời gian ngắn đã có thể đuổi kịp mình.
Cốt Phệ chỉ hơi bất ngờ rồi lại nảy sinh hứng thú, cùng Quách Văn lần nữa lao vào giao chiến.
"Hải Hoàng Thương Khung Quyền!" "Mộ Khương Vận Đạo Quyền!"
Hai quyền uy danh thiên hạ va chạm, tạo thành xung kích thổi quét khắp xung quanh. Tống Long Trúc cười nói: "Hải Hoàng và Mộ Khương là hai thế lực nổi tiếng đại lục về quyền pháp, nhưng ta muốn biết quyền pháp của ai mới thật sự là đệ nhất thiên hạ?"
Hưng Vinh lắc đầu, thản nhiên đáp: "Đệ nhất quyền chưa chắc đã là Mộ Khương hay Hải Hoàng, chúng ta chỉ tranh giành ngôi vị thứ hai mà thôi."
Cả hai quyền pháp vang vọng, làm không gian chấn động. Hàn Vũ Thiên đôi m���t bình tĩnh nhìn Thánh Nữ Điệp Hoa Cung.
"Ngươi chính là kẻ ở trong thí luyện đã tuyên chiến với rất nhiều vị Thánh Tông?"
Hàn Vũ Thiên thản nhiên đáp: "Đúng vậy, chính là bản cung chủ. Còn ngươi là Thánh Nữ Điệp Hoa Cung, bản cung chủ nhớ mình chưa từng tuyên chiến với ngươi."
Vũ Lâm Nhàn nheo mắt nói: "Đúng là vậy, nhưng việc ngươi tuyên chiến với những thế lực đó cũng sẽ làm ảnh hưởng tới Điệp Hoa Cung. Hay là gạt bỏ ân oán, gia nhập Điệp Hoa Cung của ta?"
Hàn Vũ Thiên nghe xong thì cười phá lên, sau đó nghiêm túc một cách lạ thường nói: "Chỉ cần ngươi đã tới đây, ngươi đã là địch của bản cung chủ."
Hai bên khí tức phóng ra va chạm vào nhau, khiến ai nấy đều kinh sợ. Khí tức của bọn họ còn vượt qua cả Hoàn Thi Long một bậc, chỉ thiếu một chút nữa là đột phá cảnh giới Đạo Tổ truyền thuyết.
Hàn Vũ Thiên nhảy lên, một côn bổ thẳng xuống. Vũ Lâm Nhàn rút trường kiếm tử sắc chém về phía trên. Hai bên va chạm khiến mặt băng nứt toác, suýt sụp đổ.
"Lôi Diệt."
Côn của Hàn Vũ Thiên phát ra lôi điện, ý đồ công phá trực diện. Vũ Lâm Nhàn phản ứng nhanh nhạy, trường kiếm của nàng xuất hiện vài con hồ điệp nhỏ uốn lượn.
"Thiên Quang Hồ Điệp."
Một tiếng ầm vang dậy lên, khói bụi mù mịt thổi bay vô số tu sĩ có tu vi thấp ra xa vài trăm trượng.
"Thất Thập Nhị Liên Côn."
Hàn Vũ Thiên thân hình chớp động, xuất hiện ngay trước Vũ Lâm Nhàn. Tốc độ vung côn tăng mạnh, liên tiếp xuất ra bảy mươi hai đòn. Vũ Lâm Nhàn điên cuồng chống đỡ nhưng nhận ra bản thân không thể theo kịp tốc độ này. Đỡ được đến côn thứ bốn mươi hai thì nàng đã trúng đòn.
Ba mươi côn tiếp theo tiếp tục nhắm vào những chỗ hiểm yếu của Vũ Lâm Nhàn, buộc nàng phải triệu hoán ra khải giáp bảo vệ. Khải giáp cấp bậc Chuẩn Tổ vô cùng hiếm thấy, thế nhưng lại không chịu nổi hai mươi côn đã vỡ vụn.
Nàng ta hứng chịu mười côn cuối cùng, phun ra một ngụm máu. Hàn Vũ Thiên nâng côn lên cao, quát lớn: "Thất Thập Tam Đại Côn Phá!"
Côn trong tay hóa lớn vạn trượng, đập thẳng xuống. Vũ Lâm Nhàn lúc này kịp thời lấy lại ý thức, vung ra một đòn công kích toàn lực, bởi nàng không còn đủ thời gian để xuất chiêu ngăn cản.
Vũ Lâm Nhàn phun máu, văng ra ngoài, kéo lê trên mặt băng một đường dài vài trăm trượng. Cơ thể nàng ta đau nhức rã rời, không còn nghe theo ý muốn điều khiển.
"Ngươi có biết vì sao một đòn vừa rồi khiến ngươi ra nông nỗi này không?"
Hàn Vũ Thiên từ từ bước tới, cắm thanh huyết côn xuống đất. Vũ Lâm Nhàn cũng không tự chủ được mà hỏi: "Ngươi đã dùng thủ đoạn dơ bẩn gì?"
Hàn Vũ Thiên cười khinh thường nói: "Ngươi hẳn là ở cảnh giới Thánh Tông lâu hơn bản cung chủ, nhưng lại không biết Khí Vực có thể nén lại đến mức cực hạn để bao bọc lấy các đòn công kích, nhờ đó sát thương được khuếch đại lên gấp mấy trăm lần so với công kích của Thánh Tông thông thường."
Hàn Vũ Thiên bàn tay ngưng tụ một quả cầu lôi điện, hay nói đúng hơn là Lôi Thần Lĩnh Vực đã được thu nhỏ lại. Vũ Lâm Nhàn đưa mắt nhìn quả cầu lôi điện, thở dốc nói: "Ngươi nói thiếu một điểm, không chỉ khuếch đại công kích bên ngoài mà còn tổn hại bên trong. Đây mới chính là cảnh giới thực sự của Thánh Tông."
Hàn Vũ Thiên chộp lấy cổ nàng, lôi cầu cũng theo đó từ từ bọc lấy đầu nàng, như thể nàng đang chui đầu vào một quả bong bóng khổng lồ.
"Vĩnh biệt."
Đột nhiên từ phía xa truyền tới một cổ khí lực kinh người. Hàn Vũ Thiên buộc phải từ bỏ công kích, thi triển Nhất Bộ của Băng Ảnh Tam Bộ, tránh lui ra vài dặm. Bầu trời đột nhiên xuất hiện một cái hố lớn, từ đó một nữ tử tuyệt đẹp từ từ bước ra. Theo sau nàng ta là hai thị nữ bịt kín mặt, nhìn cung trang của họ cũng đủ biết đây là những giai nhân tuyệt sắc.
"Nàng từng xuất hiện ở bến cảng."
Hàn Vũ Thiên nhìn nữ đệ tử Bạch Kỳ Du của Trang Viên Hồ Điệp, thấy rất quen mắt.
"Nhàn cô cô, kẻ nào đã làm cô cô ra nông nỗi này?"
Bạch Kỳ Du hạ xuống, vẻ mặt tràn đầy lo lắng nhìn cô cô của mình. Chiến trường xung quanh đột nhiên ngưng lại, một cổ khí tức kinh khủng vừa đến đã hoàn toàn áp chế trận chiến này.
"Đạo Tổ Cảnh?"
Mấy vị Chuẩn Tổ từng tham gia thí luyện là những người đã từng nếm trải khí tức Đạo Tổ nhiều nhất, nên họ nhanh chóng nhận ra nữ tử trẻ tuổi kia có tu vi chính là Đạo Tổ.
Chiến trường ngừng lại, mọi người yên lặng quan sát hành động của nữ tử vừa đến. Vũ Lâm Nhàn ho khan vài ngụm máu, rồi chỉ tay nói: "Bắt sống hắn, tuyệt đối không được để hắn thoát."
Bạch Kỳ Du đưa ánh mắt tràn đầy sát khí khóa chặt Hàn Vũ Thiên đang ở nơi xa. Nàng ta giơ tay chộp vào hư không, một chiếc còng tay xuất hiện. Thân hình nhỏ nhắn vậy mà lao đi với tốc độ cực cao.
Chỉ trong phút chốc đã xuất hiện phía sau lưng Hàn Vũ Thiên. Hắn chỉ kịp quay đầu thì đã thấy nàng chuẩn bị trói mình lại.
"Chờ chút."
Một thanh âm bình thản phát ra, kèm theo một tia lục quang tà dị xoẹt tới. Lục quang phá vỡ còng tay, khiến Bạch Kỳ Du phải cảnh giác lui về sau.
"Là kẻ nào?"
Nàng ta nhìn về phía mũi một con thuyền lớn gần đó, thấy lục quang hội tụ thành một bóng người nam nhân. Huỳnh Thanh khoanh tay, ngồi thả chân ở mũi thuyền, cười nói: "Nếu ngươi tiếp tục động thủ thì đừng trách ta đấy."
Bạch Kỳ Du cau mày nói: "Yêu tộc? Ngươi đến phế địa để làm gì?"
Huỳnh Thanh ngoáy ngoáy tai, sau đó ghim thanh trường kiếm bên cạnh, nói: "Chuyện của ta không cần ngươi xen vào. Thiếu niên đó, một tiểu nữ tử như ngươi không thể động vào."
Bạch Kỳ Du kì thực tuổi trẻ chưa hiểu biết nhiều về chuyện ở Thiên giới, nhưng nghe đồn Thiên Thần Điện hiện tại phải nể Yêu Thần Cung vài phần. Nàng cũng không vọng động, mà nhìn cô cô xin ý kiến. Vũ Lâm Nhàn biết tình thế không ổn, liền lắc đầu.
Bạch Kỳ Du cau mày nói: "Hôm nay dừng tại đây, rút hết đi."
Liên minh tu sĩ nghe lời này, ai nấy đều khó tin, nhưng cuối cùng vẫn từ từ rút quân theo ý chỉ đã được ban xuống. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói: "Chậm đã."
Mọi người ngừng bước, quay đầu nhìn lại, không biết tên thiếu niên này lại định dở trò gì tiếp theo. Hàn Vũ Thiên nhìn Hoàn Thi Long, cười nói: "Tất cả có thể đi, ngoại trừ Hoàn Thi Long. Hôm nay hắn buộc phải c·hết."
Bạch Kỳ Du cau mày, nàng thật không ngờ thiếu niên trước mắt, đến giờ phút này còn có thể nói ra lời hoang đường như vậy.
"Ngươi nghĩ bản thân được một vị Đạo Tổ bảo hộ thì có quyền lên tiếng sao?"
Bạch Kỳ Du hừ lạnh, lên tiếng. Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói: "Chuyện giữa ta và hắn, ngươi tốt nhất đừng bao đồng."
Bạch Kỳ Du thật không ngờ một tên Chuẩn Tổ lại dám ăn nói không giữ ý tứ như vậy. Nàng ta bạo khởi, lập tức lao tới, nói: "Dù hôm nay có là Yêu Thần Cung cũng không cứu nổi ngươi!"
Từ trên không, một đạo kim quang chắn trước mặt Hàn Vũ Thiên. Bạch Kỳ Du quyền đập trúng cột sáng kim quang thì kinh ngạc. Cột sáng tán biến, liền thấy Nguyễn Công Sơn đeo mặt nạ quỷ đang dùng chưởng chặn quyền của nàng.
"Vậy thì hai Đạo Tổ có đủ để ra điều kiện với ngươi không?"
Bạch Kỳ Du kinh ngạc nhảy về phía sau. Nàng dùng thần thức dò xét, lại thấy kẻ trước mặt cũng có yêu khí lượn quanh, hoàn toàn giống với tên yêu tộc Đạo Tổ trước đó.
"Việc dừng cuộc chiến này và không g·iết hắn đã là giới hạn cuối cùng."
Bạch Kỳ Du nét mặt tỏ ra bình thản, nhưng thực chất bên trong đã dậy sóng lớn. Huỳnh Thanh xuất hiện sau lưng nàng, tạo thành thế vây công, hắn thản nhiên nói: "Còn giới hạn của bọn ta là rất ghét người trẻ tuổi cứng đầu. Hay là ngươi ở lại đây cùng bọn ta chơi đùa một chút?"
Nàng ta bị hai vị Đạo Tổ vây lại, trong lòng càng thêm hoảng loạn. Vốn vừa mới đột phá đã được giao nhiệm vụ chủ chốt, Bạch Kỳ Du còn chưa thuần thục cảnh giới này. Nếu phải đối phó cùng lúc hai vị Đạo Tổ, cơ hội chạy trốn e là rất thấp.
"Động thủ."
Hàn Vũ Thiên thân hình biến mất, xuất hiện lần nữa đã ở bên cạnh Hoàn Thi Long. Một côn quất ngang, nhắm thẳng vào xương sườn hắn. Hoàn Thi Long không kịp chuẩn bị, chỉ kịp dùng quyền vỗ thân đao đỡ lấy.
Hắn bị quất bay ra ngoài, đập vào mấy khối băng mới dừng lại. Các Chuẩn Tổ phe Hàn Vũ Thiên cũng bất ngờ xuất thủ, khiến đối thủ của mình không kịp trở tay, phải chịu không ít thương thế.
"Ngươi dám!"
Bạch Kỳ Du định lần nữa xuất thủ thì thấy hai luồng khí tức đang nhắm vào mình. Nàng ta cũng không dám động đậy, mà cảnh giác nhìn hai vị Đạo Tổ.
Vũ Lâm Nhàn được Nguyệt Ly đỡ lấy cũng cau mày. Nàng không ngờ tới phe đối phương cũng có Đạo Tổ, mà lại là hai vị đến từ yêu tộc. Xem ra những tên Chuẩn Tổ yêu tộc trước đó, chí ít cũng là thủ hạ của hai Đạo Tổ kia.
Nguyệt Ly sắc mặt lo lắng nói: "Sư tôn, người đang bị thương, đừng cử động nhiều."
Một cơn sương lạnh thổi qua, màn sương ngưng tụ thành bóng người. Hàn Diệp một kiếm quét ngang, không hề thương hoa tiếc ngọc. Nguyệt Ly phản ứng nhanh nhạy, đỡ được một kiếm, nhưng nàng cũng bị đánh bay ra khỏi sư tôn.
"Sư tôn!"
Nguyệt Ly không lo cho bản thân, mà nhìn về phía sư tôn đang ở gần Hàn Diệp. Hàn Diệp nhìn xuống Vũ Lâm Nhàn, một kiếm từ từ nâng lên.
"Băng Thiên Kiếm Liên Kích."
Nguyệt Ly lập tức phóng thân đâm tới một kiếm. Hàn Diệp lách người, kiếm trong tay lóe lên hàn khí, chém ra mấy chục nhát lên thân thể ngọc ngà của nàng. Máu chưa kịp chảy ra từ miệng vết thương thì đã bị đóng băng.
Nàng ta rơi trên mặt đất, cơ thể cứng ngắt, khó mà động đậy. Nguyệt Ly cắn răng muốn với lấy thanh kiếm trên đất, nhưng nàng vẫn bất lực vì cơ thể như hóa đá.
"Nhóc con, ngươi chỉ mới là Thánh Tông viên mãn lại có thể đả thương Chuẩn Đạo, thật là đáng kinh ngạc."
Vũ Lâm Nhàn ngồi dậy, vẻ mặt mệt mỏi nhìn Hàn Diệp. Nàng ta lại thấy Hàn Diệp có nét gì đó giống Hàn Vũ Thiên, trong lòng liền hiểu rõ.
"Tuy bản cung đã bị trọng thương, nhưng giải quyết một Thánh Tông vẫn dễ như trở bàn tay!"
Vũ Lâm Nhàn một chưởng mang theo vô số hư ảnh hồ điệp vỗ tới. Hàn Diệp lui về sau, không kịp tránh né tốc độ ra đòn.
"Anh Hoa Quang Kiếm."
Một kiếm hồng quang ngăn lại chưởng đó. Kiều Nguyệt Nga trong giây phút hài tử gặp nguy, đã kịp thời ứng cứu. Nàng ta vung tay, liền có rễ cây từ cột thuyền trồi ra, quấn lấy Nguyệt Ly và Vũ Lâm Nhàn.
"Mau về thuyền bảo hộ Thánh Nữ và tiên tử."
Một vị Thánh Tông của Điệp Hoa Cung hoảng hốt quát lớn. Hắn vừa mất cảnh giác, đã bị một vị Thánh Tông thượng kỳ của Hải Hoàng Cung g·iết c·hết.
Tống Long Trúc hừ lạnh nói: "Ngăn chúng lại."
Người của Hải Hoàng Cung lập tức ngăn bước tiến của những kẻ muốn chạy tới cứu Vũ Lâm Nhàn và Nguyệt Ly. Nhất thời thế cục lại nghiêng hẳn về phe Hàn Vũ Thiên.
Hoàn Thi Long lau v·ết m·áu ở khóe môi, mỉm cười nhìn Hàn Vũ Thiên nói: "Ngươi đúng là cái gai trong mắt trẫm. Lâu như vậy rồi mà vẫn không chịu từ bỏ sao?"
Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói: "Người mà ta thật sự đã muốn g·iết, thì dù có trốn ở cửu thiên hay hoàng tuyền cũng không thoát được."
Hoàn Thi Long khí tức bùng nổ, cười một tràng dài vô cùng sảng khoái. Khí tức kinh khủng, gần như thành Tổ, phải nói là vượt xa Vũ Lâm Nhàn rất nhiều.
"Tên này, hắn che giấu sâu đến mức này rồi?"
Vũ Lâm Nhàn đưa mắt nhìn về phía Hoàn Thi Long. Nghe nói hắn là kẻ có khả năng đột phá Đạo Tổ chỉ sau nàng, nhưng sự thật chứng minh Hoàn Thi Long còn vượt qua nàng một bậc.
"Ngươi đúng là không nên động vào ta vào thời điểm này. Thấy khí tức của trẫm đã sợ rồi phải không?"
Hoàn Thi Long chỉ cười thôi đã tạo ra khí vực, thổi bay rất nhiều đệ tử trên chiến trường. Hàn Vũ Thiên vẫn bình tĩnh đứng đó quan sát.
Mọi nội dung trong đoạn văn này đều là tài sản của truyen.free, được kiến tạo bởi tâm huyết người viết.