Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 266: Liên Minh Tu Sĩ.

"Một kích có thể khiến một Tông khí sắp vỡ vụn, rốt cuộc tu vi của ngươi đã đạt đến cảnh giới nào?"

Quách Văn lúc này mới bắt đầu cảnh giác cao độ với thiếu niên trước mặt. Hàn Vũ Thiên mỉm cười, lưỡi kiếm của hắn chợt bùng lên một luồng năng lượng màu lam nhạt rồi cất lời:

"Ngươi sắp chết, dù có nói ra cũng chẳng sao. Bản cung chủ đã là Thi��n Tông cảnh."

"Hàn Vũ Thiên, ngươi ăn nói dối trá cũng phải chọn lý do nào nghe lọt tai một chút chứ. Ngươi nói cùng cấp độ với tên Hoàn Thi Long kia thì ta còn chấp nhận, Thiên Tông là cảnh giới mà không ai có thể đạt tới, dù là Thánh Nữ Điệp Hoa Cung kia cũng không thể."

Quách Văn nghe xong không những không sợ hãi mà còn tràn đầy khinh thường Hàn Vũ Thiên. Hắn không ngờ một cường giả trẻ tuổi như Hàn Vũ Thiên lại buông lời dối trá vô căn cứ đến thế.

Hàn Vũ Thiên trừng mắt, một luồng tinh thần lực kinh người quét ngang tứ phía, khiến Quách Văn chỉ vừa tiếp nhận đã khựng chân suýt ngã.

"Ngươi đã làm gì? Sao cơ thể của ta đột nhiên thoát lực, tinh thần rệu rã không còn sức lực?"

Quách Văn nhìn Hàn Vũ Thiên đầy sợ hãi rồi hỏi. Hàn Vũ Thiên lưỡi kiếm chém xuống tạo ra kiếm khí lao đến, hắn thản nhiên nói:

"Chỉ là Tông Khí Tinh Thần mà thôi."

Cơ thể đã suy yếu, Quách Văn cắn răng dùng toàn bộ sức mạnh còn lại ngưng tụ thanh quang chói lọi, nhưng khi vừa vung đòn thì kiếm khí đã tới. Hai luồng công kích va chạm nhau tạo thành tiếng nổ ầm, cơ thể Quách Văn văng ra ngoài rồi từ từ chìm xuống biển. Hàn Vũ Thiên thân hình biến mất, chộp lấy một chân Quách Văn, ném thẳng tới hướng trụ đá.

Tống Long Trúc đột nhiên nghe tiếng động ầm ĩ kinh khủng bên cạnh thì nhìn sang, thấy Quách Văn đã rơi vào trạng thái nửa sống nửa chết.

"Bước vào Thiên Tông giết Thánh Tông như giết kiến, quả nhiên không sai. Quả thực bản cung chủ rất muốn biết giới hạn của cảnh giới này."

Hàn Vũ Thiên xuất hiện bên cạnh Tống Long Trúc, ghim mũi kiếm vào trụ đá rồi nhún người ngồi lên thân kiếm. Tống Long Trúc chống đỡ trụ đá đến mức toàn thân như muốn rách toạc. Lão biết bản thân dù liều mạng cũng không thể chống lại Hàn Vũ Thiên.

Quách Văn xếp hạng thứ sáu của Chuẩn Tổ bảng xếp hạng đại lục còn bị dễ dàng đánh bại, thì lão còn hơn hắn được mấy bậc?

Tông Khí Tinh Thần chính là sức mạnh tinh thần lực được hóa thành một dạng khí vực tương đồng, nhưng khác ở chỗ đây là công kích tinh thần. Chỉ cần đối phương có tinh thần không thể sánh ngang với ngươi, thì khi thi triển chiêu này sẽ khiến chúng suy kiệt cả tinh thần lẫn thể lực.

Nói cách khác, ở Tông Cảnh có thể triển khai ba loại vực. Khí Vực là căn bản mà Thánh Tông nào cũng có thể tham ngộ. Tinh Thần Vực thì điều kiện mấu chốt là phải đột phá Thiên Tông mới có thể tham ngộ. Còn loại cuối cùng, đến thời điểm hiện tại chỉ có duy nhất Lam Huyền sở hữu.

Hàn Vũ Thiên nhìn xuống hồ, thấy vô số hung thú đang bắt đầu trồi lên mặt nước để săn mồi. Hắn mỉm cười, lần nữa phóng ra Tinh Thần Vực khiến mấy vạn con hoang thú mất đi ý thức, chìm sâu lại vào bóng tối. Tống Long Trúc cũng bị ảnh hưởng ngay tức khắc, cơ thể thoát lực khiến trụ đá nghiêng mạnh.

Hàn Vũ Thiên cũng nhanh chóng một cước ngưng tụ trọng lực, sút thẳng vào trụ đá, khiến nó trở về vị trí thẳng đứng. Rồi hắn dùng băng hàn gắn lại chỗ vỡ trên trụ đá. Hắn lại một cước đá bay Tống Long Trúc lên mặt nước, còn tay thì ném Quách Văn lên trên.

Thẩm Hải Đào thấy hòn đảo đột nhiên nghiêng ngả khiến rất nhiều kiến trúc sụp đổ rồi trở lại vị trí cũ thì thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn nghĩ đại trưởng lão đã phải trả một cái giá lớn để cứu Hải Hoàng Cung.

Nhưng đột nhiên mặt nước nổ vang, ba bóng người lao vút lên. Hai người rơi xuống mặt đất, chồng chất lên nhau. Người còn lại thì chậm rãi bước tới rồi ngồi trên lưng Tống Long Trúc, bắt chéo chân.

"Ngươi đã làm gì đại trưởng lão?"

Thẩm Hải Đào tràn đầy khiếp sợ quát lớn. Hàn Vũ Thiên vốn đang hướng mặt ra hồ lớn thì liếc nhìn về sau rồi cười nói:

"Yên tâm đi, hai tên Chuẩn Tổ này và các ngươi vẫn còn giá trị lợi dụng đối với ta, không dễ gì ta giết đâu."

Hắn thấy vẫn còn lưu tinh lôi thần rơi xuống thì phất ngang tay, một trận cuồng phong thổi tan toàn bộ lưu tinh đang rơi giữa không trung. Tay hắn lại nhấc lên, một xoáy nước liền cuốn lấy đám người Văn Linh Tông đưa lên hòn đảo Hải Hoàng Cung.

Bởi vì mặt băng đã hoàn toàn bị lưu tinh phá hủy, không còn chỗ đứng cho họ, hắn phải đưa họ lên đảo đ��� dễ dàng kiểm soát.

"Tên khốn! Ngươi dám động vào tông chủ!"

Phân Xích Thiên từ phía sau đánh tới, mang theo hỏa diễm ngập trời muốn thiêu rụi Hàn Vũ Thiên. Tuy nhiên, một luồng lưu thủy không biết từ đâu bỗng đè lên người hắn.

Khi luồng lưu thủy tan biến, Thẩm Hải Đào đã không biết từ lúc nào cầm một chiếc còng khóa tu vi, nhắm thẳng Phân Xích Thiên mà trói lại. Thẩm Hải Đào hừ lạnh nói:

"Đừng vì hành động ngu ngốc của ngươi mà khiến hai thế lực chúng ta bị diệt vong."

Hàn Vũ Thiên đột nhiên lấy ra Huyết Thích Côn gác lên vai, cười nói:

"Không ngờ lại đến nhanh như vậy, tin tức của các ngươi nhanh nhạy đến không ngờ."

Cách xa ngàn dặm, những cao thủ từ Thánh Tông trở lên đều có thể thấy mấy chục vạn con thuyền đang tiến tới Hải Hoàng Cung. Cánh buồm của mỗi chiếc đều mang biểu tượng của các thế lực khác nhau.

"Nhìn xem, đó là Hoàn Thi Long ở Long Thánh Sơn, kẻ đứng đầu Chuẩn Tổ bảng xếp hạng đại lục."

Hoàn Thi Long đang ngồi trên mũi thuyền cùng 2000 đệ tử của hắn. Hắn đúng thật là kẻ có khí tức đáng gờm.

"Còn có Hưng Vinh Chuẩn Tổ đứng thứ hai, Cốt Phệ hạng ba, và Đoản Hành Chuẩn Tổ hạng tư. Những Chuẩn Tổ đứng đầu bảng xếp hạng đại lục đều đã xuất hiện rồi!"

Người trên Hải Hoàng Cung đều kinh hô liên tục. Đây là lần đầu tiên các thế lực Chuẩn Tổ tập hợp lại, nhưng điều khiến Hàn Vũ Thiên chú ý lại là một chiếc thuyền màu tím đang chậm rãi lướt qua những chiếc thuyền khác, trở thành người dẫn đầu.

"Điệp Hoa Cung Thánh Nữ Vũ Lâm Nhàn cũng xuất thủ sao?"

Thẩm Hải Đào sắc mặt trầm xuống khi thấy Điệp Hoa Cung vốn ưa ẩn thế cũng đã đích thân ra tay.

"Hàn Vũ Thiên, ta nhớ ra rồi, ngươi là thiếu niên tuyệt thế mà các vị Chuẩn Tổ đã bàn tán sau khi trở về. Chỉ riêng ngươi đã khiến hơn năm mươi vị Chuẩn Tổ phải mở một cuộc họp đại lục, để tìm cách truy cùng giết tận ngươi."

Hàn Vũ Thiên ngẩng đầu nhìn bầu trời vốn xanh trong dần hóa thành lôi vân, cười nói:

"Truy cùng giết tận? Bọn chúng còn không đủ tư cách."

Hắn nắm lấy Huyết Thích Côn nhắm tới chiếc thuyền của Điệp Hoa Cung, một côn quật xuống mặt nước tạo thành một luồng khí lực lao thẳng tới. Hàn Vũ Thiên muốn xem khoảng cách giữa mình và Thánh Nữ Vũ Lâm Nhàn kia là bao xa.

Sau lưng Vũ Lâm Nhàn đột nhiên thoáng hiện một bóng người mỹ miều. Nữ tử kia cầm trường kiếm, chém ra một đạo kiếm khí hình hồ điệp, chặn luồng khí lực kia không cho nó đụng vào thuyền.

Mặt nước bị cú va chạm này trở nên hỗn loạn một lúc lâu mới ngừng lại. Phân Xích Thiên nheo mắt lại nói:

"Nguyệt Ly Tiên Tử, đây chẳng phải đệ tử chân truyền của Thánh Nữ sao? Nàng ta chỉ trong trăm năm đã bước lên Chuẩn Đạo, đây quả là điều khó tin!"

Hàn Vũ Thiên híp mắt. Hắn nhẹ dậm chân, liền thấy từ Hải Hoàng Cung bốn cơn sóng nhỏ khuếch tán ra. Càng lao tới gần liên minh, chúng càng lúc càng lớn, cao đến mấy ngàn trượng.

"Nè, hắn muốn nhấn chìm tất cả chúng ta đó."

Hoàn Thi Long nhìn thấy bốn đạo sóng thần phía trước thì nhàn nhã nói. Đoản Hành thì híp mắt, nhảy ra khỏi vị trí ban đầu đứng ở không trung. Trong tay hắn đã rút đại đao, chém ra năm đạo đao khí.

Bốn đạo đao khí xé toạc những con sóng, còn một đạo cuối cùng thì lao thẳng tới hướng Hàn Vũ Thiên đang đứng. Hắn một côn quét ngang, trực tiếp phá nát đạo đao khí. Đoản Hành hạ xuống thuyền thì không khỏi cau mày.

Đoàn tàu kia đã đi được nửa quãng đường, sắp tiến vào Hải Hoàng Cung. Hàn Vũ Thiên bước trên mặt nước, lần nữa biến mặt hồ thành băng giá. Tàu thuyền phía xa theo đó cũng không thể tiếp tục di chuyển.

Vũ Lâm Nhàn đứng ở chiến thuyền của Điệp Hoa Cung, rút kiếm, thản nhiên nói:

"Hải Hoàng Cung và Văn Linh Tông đã phản bội đại lục, bọn chúng đã theo phe thiếu niên Hàn Vũ Thiên, kẻ ngoại vực. Dốc hết toàn lực tiêu diệt chúng!"

Thẩm Hải Đào và Phân Xích Thiên vốn ôm hi vọng được cứu, nhưng khi nghe thấy lời này thì hoàn toàn kinh hồn bạt vía. Vô cớ lại trở thành kẻ phản bội, bị toàn bộ các thế lực Chuẩn Tổ nhắm vào tiêu diệt.

"Khoan đã! Văn Linh Tông bọn ta là tới thảo phạt Hải Hoàng Cung, không phải là phản bội!"

Phân Xích Thiên bị khóa tu vi, nằm trên đất gào thét. Hoàn Thi Long thản nhiên nói:

"Muốn giải thích thì xuống hoàng tuyền mà nói."

Hàn Vũ Thiên thì cười lạnh, một côn quật xuống đám đệ tử liên minh đang xông tới. Chỉ một kích đã khiến hơn vạn người văng lên không trung, sau đó ngã xuống thổ huyết mà chết. Thẩm Hải Đào thả trói cho Phân Xích Thiên, sau đó rút trường thương chỉ về phía đám liên minh mà nói:

"Hải Hoàng Cung nghe lệnh! Các ngươi muốn sống thì hãy cùng với Hàn Vũ Thiên liên thủ để cùng nhau xông ra ngoài!"

"Giết!"

Đệ tử Hải Hoàng Cung biết đây chính là con đường duy nhất họ có thể lựa chọn lúc này. Hợp tác với thiếu niên tuyệt thế trước mặt mới có cơ hội sống, bởi chính miệng đệ nhất Chuẩn Tổ đã nói, họ chỉ khi xuống hoàng tuyền mới bỏ được cái danh phản bội, chi bằng cứ mang tiếng để tìm một con đường sống.

Phân Xích Thiên còn muốn động thủ với Hàn Vũ Thiên để chứng minh với liên minh tu sĩ rằng hắn không phải kẻ phản bội, đột nhiên từ phía xa vang lên một âm thanh quen thuộc nói:

"Vân Linh Tông toàn lực công phá liên minh tu sĩ."

Âm thanh uy nghiêm kia từ một phía khác truyền tới, mang theo một đạo kiếm khí xuyên thủng vài chiếc thuyền của liên minh tu sĩ. Người ra tay không ai khác chính là Quách Văn, tông chủ của Vân Linh Tông.

Trước đó không lâu, khi Hàn Vũ Thiên ném hắn xuống đáy hồ, Quách Văn nhìn thiếu niên trước mặt, cau mày hỏi:

"Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Cái gọi là liên minh tu sĩ ở Thiên Vực đại lục, vốn chỉ được thành lập khi có một mối họa khôn lường như Chuẩn Tổ Mạn Hoang. Mà ta và Hải Hoàng Cung vốn là hai thế lực nằm trong liên minh tu sĩ, sao bọn chúng có thể từ bỏ hai thế lực Chuẩn Tổ chỉ vì muốn đẩy ngươi vào chỗ chết chứ?"

Hàn Vũ Thiên lấy ra một khối ngọc, dùng thần thức quét qua, rồi cười nói:

"Ngươi xem thử một chút, thứ này là gì?"

Quách Văn cũng dùng thần thức quét qua, liền thấy một cuộc tụ họp đông đủ của các tông môn Chuẩn Tổ và Chuẩn Đạo. Hoàn Thi Long hừ lạnh nói:

"Theo tin tức nhận được thì Hàn Vũ Thiên đã đặt chân tới Thiên Vực đại lục, hiện tại đang tranh đấu với Hải Hoàng Cung. Chúng ta cũng đã sớm chuẩn bị từ trước rồi. Nếu hắn đặt chân đến đây, nơi gần nhất hắn sẽ đến chính là Hải Hoàng Cung. Kế hoạch tiêu diệt Hàn Vũ Thiên sẽ chính thức bắt đầu. Hãy ra lệnh cho Vân Linh Tông khai chiến để câu kéo thời gian, nhưng đừng cho chúng biết kế hoạch này."

Thánh Nữ Vũ Lâm Nhàn đứng dậy, quay người, chuẩn bị rời đi rồi thản nhiên nói:

"Hi sinh một thế lực Chuẩn Tổ mà thôi, nhưng nếu đổi lại sự bình yên cho Thiên Vực, thì đó đã là phúc phận của họ rồi."

Quách Văn m��u giận sôi trào, nhìn Hàn Vũ Thiên rồi trầm giọng hỏi:

"Kế hoạch là gì?"

Trở về hiện tại, Quách Văn mang theo một thân hận ý, nhìn chằm chằm Vũ Lâm Nhàn rồi tung một kiếm chém ra nhưng lập tức bị Cốt Phệ xuất hiện ngăn cản. Hưng Vinh đang ngồi trên thuyền, thấy phía dưới thuyền có rất nhiều vết nứt thì cau mày. Ầm một tiếng, chiếc thuyền của Hưng Vinh ngồi liền bị phá thành ngàn mảnh. Tống Long Trúc xuất hiện, không nói hai lời, trực tiếp giao đấu với Hưng Vinh.

Hoàn Thi Long ở không xa thấy cảnh này thì cười khà khà một cách quái dị. Hắn rút ra thanh ma đạo đạt được trong thí luyện, chậm rãi nâng lên, hướng về phía Tống Long Trúc ở đằng xa, định ra tay.

"Nhìn đi đâu vậy?"

Một đạo đao mang kim sắc từ phía sau ập tới khiến Hoàn Thi Long phải quay người, bổ một đao ngăn cản. Tô Hạo Nhiên ở không trung đằng xa nhìn Hoàn Thi Long rồi cười đầy đắc ý.

Tứ Tổ Kỳ Lân theo sau lần lượt hiện thân, bộc phát tu vi Chuẩn Tổ khiến ai nấy cũng chú ý. Vũ Lâm Nhàn quay đầu nhìn lại, cau mày nói:

"Lại xuất hiện thêm năm tên Chu��n Tổ sao? Phái người ra giết chúng."

"Rõ."

Thêm bốn vị Chuẩn Tổ khác phóng ra từ những chiếc thuyền khác, giao chiến kịch liệt với người của Yêu Phù Quốc.

Cơ thể Hàn Vũ Thiên tan biến, rồi lại xuất hiện bên cạnh Đoản Hành. Một côn quật xuống khiến lão phải dùng thương đỡ lấy, nhưng vẫn quỵ một gối xuống mặt băng. Đây chính là sức mạnh kinh người của Hàn Vũ Thiên, Đoản Hành trong nhất thời cũng không thể thoát ra được.

"Đoản Hành, tuy ngươi không động thủ với ta ở thí luyện, nhưng chính ngươi cũng biết rõ bản thân xuất hiện ở đây thì đã là đối địch với ta, thật khó có thể quay đầu rồi."

Hàn Vũ Thiên dùng lực truyền vào côn trực tiếp làm mặt băng bên dưới nứt toác xuống. Đoản Hành không còn cách nào thoát ra. Đột nhiên, một bóng dáng nữ nhân như hồ điệp bay lượn hội tụ sau lưng Hàn Vũ Thiên. Nguyệt Ly một kiếm quét ngang tới. Hàn Vũ Thiên không tránh né, mà Phân Xích Thiên lại mang theo một thanh kích, ngăn cản nhát kiếm đó. Phân Xích Thiên nhìn Nguyệt Ly rồi nói:

"Tiên tử, ta nghe danh ngươi đã lâu rồi, bây gi��� hãy cho ta thấy danh tiếng và thực lực của ngươi có xứng đôi hay không?"

Nguyệt Ly hừ lạnh nói:

"Một tên phó tông chủ mà thôi, đừng có ngạo mạn như vậy."

Phân Xích Thiên hỏa diễm bùng nổ khiến mặt băng tan chảy, rồi một kích đâm tới, nói:

"Sự ngạo mạn của ta là đều có lý do cả."

Mặt băng tan ra khiến Nguyệt Ly trượt chân, ngã về sau. Một kích vậy mà quẹt ngang mặt nàng, tạo thành vết máu dài bị hỏa diễm thiêu đốt. Nàng lùi về sau, trừng lớn mắt nhìn vết sẹo dài trên khuôn mặt đang phản chiếu trên thân kiếm. Hàn Vũ Thiên cũng nhân lúc mặt băng đang tan này, đập một côn khiến Đoản Hành bị đánh bay xuống hồ.

"Long Du Cửu Thiên."

Hàn Vũ Thiên một côn đập xuống mặt nước, chín đầu thủy long ngưng tụ lao thẳng xuống Đoản Hành không chút do dự. Đoản Hành bị đánh không thể giữ vững thân hình, chỉ còn cách ngưng tụ công kích ngay trên đường bay.

Truyện này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free