(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 264: Tìm Tống Long Trúc.
Hồng quang xuyên thẳng qua ngực trái Ô Phong Sơn, không dừng lại mà tiếp tục va chạm với ngọn núi nhỏ bên cạnh, nổ tung phá hủy nó.
Ô Phong Sơn chật vật đứng dậy, kinh ngạc nhìn vết thương nhỏ xước ngang cánh tay trái. Hàn Vũ Thiên híp mắt nói:
"Ngươi quả thực rất được Thái Hòa Tông tin tưởng. Nếu ta giết ngươi, há chẳng phải sẽ chuốc thêm thù hận từ những ng��ời Thái Hòa Tông sao?"
Ô Phong Sơn cúi đầu ôm quyền nói:
"Đa tạ Hàn Vũ Thiên tha mạng."
Hàn Vũ Thiên hừ lạnh, vung tay quẳng tên trung niên lúc trước bắt được ở cảng về phía Ô Phong Sơn. Đoạn, hắn bước tới trước mặt Ninh Hinh, cười nói:
"Ngươi thua rồi, cứ theo thỏa thuận mà làm."
Ninh Hinh hừ lạnh đáp:
"Trước hết cởi trói cho ta đã."
Hàn Vũ Thiên búng tay, phá hủy lớp băng đang phong bế Ninh Hinh. Ninh Hinh xoay đao cắm cán xuống mặt đất, tạo thành một luồng cuồng phong thổi quét. Cơ thể khổng lồ cao ba mét của hắn "ầm" một tiếng, quỳ một chân xuống, nói:
"Bái kiến chủ thượng."
Hàn Vũ Thiên vỗ vai Ninh Hinh, nói:
"Không cần gọi như vậy. Ta là Hàn Vũ Thiên, cung chủ của Vạn Niên Cung, sau này cứ gọi là cung chủ thôi."
Ninh Hinh khẽ gật đầu, chuẩn bị rời đi thì phát hiện phía xa có một luồng khí tức hung ác đang lao thẳng tới. Nó bùng nổ, có thể nói là vượt xa một khoảng so với Chuẩn Đạo thông thường.
"Tên khốn, ngươi dám dùng phân thân để lừa lão nương!"
Hàn Vũ Thiên nghe thấy âm thanh này thì toàn thân rợn tóc gáy. Hắn chợt nhớ ra mình đã trốn Kiều Nguyệt Nga mà rời đi, lưu lại một bộ băng ảnh phân thân. Vừa rồi xuất chiêu dồn toàn lực nên tinh thần lực không còn đủ mạnh để điều khiển phân thân, hẳn nó đã sớm vỡ ra, nên nàng mới phẫn nộ lao đến đây.
"Nương tử, nghe ta nói..."
Kiều Nguyệt Nga không cho hắn cơ hội giải thích, một cú gối từ độ cao ngàn trượng giáng thẳng xuống ngực. Hàn Vũ Thiên phun ra máu tươi, còn chưa kịp định thần thì liên tiếp mấy chục quyền của nàng đã đấm tới.
Cơ thể hắn cứng rắn đến mức có thể chịu được cả phản phệ của thần khí, vậy mà trước mặt nữ nhân này lại bị đập cho trào máu, vết thương không kịp lành. Ninh Hinh bên cạnh lập tức muốn ứng cứu nhưng bị Hàn Vũ Thiên truyền âm ngăn lại.
"Lão nương hôm nay phải đập ngươi cho hả dạ, vì dám bỏ lão nương một mình."
Kiều Nguyệt Nga nắm hắn quẳng lên rồi một quyền toàn lực đấm vào bụng Hàn Vũ Thiên, khiến hắn bay đi, đâm sầm vào một tòa cung điện của Thái Hòa Tông.
Toàn bộ Thái Hòa Tông ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt. Một vị tuyệt thế cường giả dễ dàng áp chế tông chủ của bọn họ, và đánh bại đệ nhất Chuẩn Đạo bảng Ninh Hinh, giờ lại bị một nữ nhân chưa đạt tới Chuẩn Đạo đánh cho té tát.
Hàn Vũ Thiên từ đống phế tích đứng dậy, phun ra một ngụm máu. Hắn thở dài nhìn nàng nói:
"Nương tử, nàng cũng phải hiểu cho ta một chút chứ, ta đây là đang làm theo kế hoạch thôi mà."
Kiều Nguyệt Nga khoanh tay, tỏ vẻ giận dỗi quay mặt sang chỗ khác. Hàn Vũ Thiên mau chóng chạy tới dỗ dành nàng.
"Ra là vậy, cuối cùng kẻ cường đại nhất cũng phải sợ hãi, chung quy là nương tử của bản thân. Chà."
Ô Phong Sơn thấy cảnh này cũng không khỏi cảm khái một câu. Những cao tầng và đệ tử nghe vậy cũng thầm cười trong lòng, còn một số ít người đã có nương tử thì hiểu được cảnh ngộ của Hàn Vũ Thiên mà đồng cảm sâu sắc.
Hàn Vũ Thiên chợt nghĩ ra một điều, nhìn Ô Phong Sơn nói:
"Ngươi có bản đồ Thiên Vực và nơi các tông môn Chuẩn Đạo tọa lạc không?"
Ô Phong Sơn suy nghĩ một lúc, rồi khẽ gật đầu nói:
"Ngươi muốn dùng nó làm gì?"
Hàn Vũ Thiên không giải thích, chỉ dẫn theo hai người đi vào trong Thái Hòa Tông. Bọn họ bước vào đại điện với một tấm bản đồ trải dài vài trượng, quả nhiên rộng lớn hơn Nam Cương Quốc cả trăm lần.
"Những nơi có chấm màu đỏ chính là Chuẩn Đạo tông môn, chấm tím chính là Chuẩn Tổ tông môn."
Hàn Vũ Thiên hơi kinh ngạc nói:
"Thiên Vực không phải đã sớm không còn sinh linh Chuẩn Tổ sao?"
Ô Phong Sơn khẽ gật đầu nói:
"Vài trăm năm trước điều này là chính xác, nhưng qua thí luyện Tuần Thiên Giả thì chúng ta đã đột phá, mang theo pháp tắc vốn đã cảm ngộ được truyền cho đồng môn, mới giúp Thiên Vực lấy lại Chuẩn Đạo và Chuẩn Tổ tu vi."
Hàn Vũ Thiên cười lạnh, thầm nghĩ: "Nuôi dưỡng không được lại dùng cách kích thích tăng trưởng. Tên giới chủ này đúng là có ý định cùng hư không thú thôn phệ Tô Lăng giới."
Cái thí luyện Tuần Thiên Giả chính là nơi kích thích và chọn lọc chất lượng của vật tế, mà Hàn Vũ Thiên lại chính là thứ hiến tế mà bọn hư không thú thèm khát.
"Hải Hoàng Cung, nơi đó có tên Tống Long Trúc, lúc trước đã ra tay sát hại thủ hạ của ta."
Hàn Vũ Thiên bốc lên sát khí, khiến những người xung quanh hơi sợ hãi. Ninh Hinh bên cạnh trầm giọng nói:
"Cung chủ, Tống Long Trúc đã trở thành Chuẩn Tổ đứng thứ năm trên Chuẩn Tổ đại lục bảng, so với lúc ở thí luyện còn cường đại hơn."
Hàn Vũ Thiên nhướng mày, hơi kinh ngạc nói:
"Tại sao lại đứng thứ năm? Thí luyện kia không phải hắn và ba kẻ khác đều tu vi cao thâm sao, cớ nào lại đứng thứ năm?"
Ô Phong Sơn trầm mặc nói:
"Một kẻ tên là Hoàn Thi Long đứng ở đầu bảng, nghe nói hắn sắp đạt tới Đạo Tổ chí cao."
Hàn Vũ Thiên sát khí như bùng nổ, không chút kiềm chế, làm cho toàn bộ người trong khuôn viên trăm trượng đều phải run sợ.
"Ra là vậy, thiên phú của ngươi xem như không tệ. Bản cung chủ xử lý xong Tống Long Trúc rồi sẽ đến lượt ngươi."
Sát khí thu hồi thì bên ngoài truyền tới rất nhiều tiếng đổ rầm rầm. Đại trưởng lão kinh ngạc nói:
"Chuyện gì?"
Một vị thủ vệ bước vào, cúi đầu hành lễ nói:
"Bẩm, bên ngoài toàn bộ đệ tử từ Vũ Cảnh trở xuống đều đã bất tỉnh."
Hàn Vũ Thiên phất tay nói:
"Bọn chúng chỉ là tạm thời bất tỉnh mà thôi, các ngươi không cần phải hoảng. Theo ta đến Hải Hoàng Cung chào hỏi một tiếng."
Hàn Vũ Thiên đã tìm ra nơi ở của Tống Long Trúc và sẽ đi thẳng đến đó. Món nợ ở thí luyện vẫn chưa tính hết với lão.
Hắn để Kiều Nguyệt Nga và Ninh Hinh trở về cảng, bản thân một mình tìm đến Hải Hoàng Cung, một tông môn cấp Chuẩn Tổ. So với hai ma vương phân thân trước đó, Tống Long Trúc sẽ yếu hơn khá nhiều.
Hàn Vũ Thiên lại mất thêm ba ngày đi đường mới đến được Hải Hoàng Cung. Nó quả nhiên tọa lạc tại một hồ nước rộng ngàn dặm, trông tựa như biển cả, sóng cuộn trào không ngừng.
"Hừ, một nơi như vậy rất thích hợp để ta giao thủ."
Bàn chân Hàn Vũ Thiên vừa bước xuống mặt nước đã khiến nó hóa băng. Mỗi một bước hắn đi, mặt nước bên dưới sẽ đóng băng không ngừng.
Một đệ tử Hải Hoàng Cung phát hiện điều bất thường liền kinh hô:
"Chuyện gì vậy? Mặt nước tại sao giữa mùa hè nắng nóng lại đóng băng thế?"
Những đệ tử Hải Hoàng Cung khác cũng đổ xô tới xem. Ai nấy đều chứng kiến mặt nước đang dần dần đóng băng.
"Thế nào?"
Một trưởng lão đứng trên cổng chính, chắp tay sau lưng, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy mặt nước Hải Hoàng Cung đóng băng, dù là mùa đông khắc nghiệt nhất cũng chưa từng đóng băng hồ nước này.
"Có người đến."
Trưởng lão đứng trên cổng chính ra hiệu cho mấy vị trưởng lão khác đừng đi ra ngoài. Gió lạnh thổi tới từ trong sương tuyết, một bóng người chậm rãi bước đi.
Eo bên phải có treo một thanh kiếm đang lắc lư theo bước chân của hắn. Trưởng lão Tố Tần của Hải Hoàng Cung híp mắt lại nói:
"Kẻ đến là ai? Không biết Hải Hoàng Cung ta là một tông môn Chuẩn Tổ sao? Lại dám dùng khí thế này mà đến?"
Từng câu từng chữ đều chẳng chút khách khí. Hàn Vũ Thiên dừng lại cách Hải Hoàng Cung năm trăm trượng, hắn mỉm cười, thở ra một hơi sương lạnh. Một quyền đấm vào hư không, liền có bão tuyết lao thẳng đến vị trưởng lão kia.
"Ngươi dám!"
Tố Tần hừ lạnh, một quyền vung ra mang theo pháp tắc xoay vần, hóa thành cự quyền bằng nước, uy lực kinh người. Đây chính là Hải Hoàng Thương Khung Quyền trứ danh của Hải Hoàng Cung.
Một quyền này Tố Tần thi triển có thể nói đã đạt đến cảnh giới thượng thừa của Hải Hoàng Thương Khung Quyền. Tuy chưa đạt tới hoàn mỹ, nhưng đủ để kẻ đồng cấp nếm thử chiêu này cũng phải khiếp sợ.
Nhưng Tố Tần không ngờ tới, một quyền chấn thiên kia lại bị bão tuyết quét tan tát. Bão tuyết nhắm thẳng Tố Tần nhưng bị một màn sáng ngăn lại – chính là hộ sơn đại trận Hải Hoàng Cung đã cứu hắn.
Hàn Vũ Thiên cười nhạt, chạy thẳng tới đại trận. Hắn nhảy lên cao rồi một cước đạp xuống. Lôi điện phóng ra đối đầu dữ dội với đại trận. Hắn lại nhảy về vị trí cũ, híp mắt nói:
"Trận pháp Chuẩn Tổ."
Tố Tần hừ lạnh nói:
"Ngươi nghĩ bằng vào một đòn đã có thể phá trận? Tu vi ngươi mạnh thật, nhưng liệu có thể mạnh hơn cả trận pháp Chuẩn Tổ của bọn ta không?"
Hàn Vũ Thiên thở dài nói:
"Ngươi câm miệng mà nhìn không phải sẽ biết sao?"
Hắn từ từ hạ thấp người rồi lại bật nhảy lên không trung, một cước mang theo Trọng Lực Chấn Thiên đạp thẳng vào hư không. Trọng lực kinh người đè lên đại trận, khiến không gian nứt vỡ, ngay cả mắt thường cũng có thể thấy vết nứt màu đen giữa không trung.
Tố Tần định mở miệng thì thấy đại trận vậy mà bị nứt ra. Vết nứt lan rộng nhanh chóng, không kịp phản ứng đã phá hủy trận pháp. Hàn Vũ Thiên xuất hiện trên đỉnh đầu của Tố Tần, một cước dồn nén trọng lực đến cực hạn, đạp thẳng lên đầu hắn.
Làm cơ thể Thánh Tông viên mãn của Tố Tần sụt xuống vạn trượng, tạo thành một hố sâu khổng lồ. Tố Tần trực tiếp hóa thành vũng máu, chết không toàn thây.
"Ngươi dám giết trưởng lão của Hải Hoàng Cung, thật không còn muốn sống sao?"
Mấy vị trưởng lão khác sợ hãi lui lại, không dám ngăn cản kẻ trước mắt. Hàn Vũ Thiên đứng ở rìa cái hố lớn mình vừa tạo ra, nói:
"Gọi Tống Long Trúc ra, bằng không Hải Hoàng Cung này sẽ không còn tồn tại ở đại lục Thiên Vực."
"Ngươi nghĩ bản thân là ai mà đòi gặp đại trưởng lão chứ."
Một Chuẩn Đạo cường giả từ trong cung bước ra, vẻ mặt tràn đầy âm trầm. Đây chính là Minh Thân Trì, phó cung chủ của Hải Hoàng Cung.
Nhìn sơ qua khí tức liền biết Minh Thân Trì đã ở cảnh giới Chuẩn Đạo hơn trăm năm, so với Chuẩn Đạo khác còn mạnh hơn một bậc.
"Ngươi ngông cuồng đến mức này, chết trong tay bản cung đã là vinh hạnh rồi."
Minh Thân Trì mở ra khí vực, tạo thành một biển rộng ngàn dặm hội tụ trên đỉnh đầu, biến thành một quyền ấn khổng lồ ngàn trượng. Pháp tắc thủy hệ liên tục được gia trì, có thể nói tạo nghệ đã vượt xa Tố Tần. Hải Hoàng Thương Khung Quyền viên mãn thành.
"Hải Hoàng Thương Khung Quyền!"
Minh Thân Trì đấm ra một quyền, đánh thẳng về phía Hàn Vũ Thiên. Hắn bình tĩnh đứng yên tại chỗ.
Ngón tay chậm rãi đưa lên chạm vào cự quyền ngàn trượng, lập tức hóa nó thành băng rồi đặt lòng bàn tay lên. Khẽ dùng lực liền khiến nó vỡ tan thành trăm ngàn mảnh băng vụn.
"Một quyền trả một quyền."
Hàn Vũ Thiên nắm tay thành quyền, đấm về phía Minh Thân Trì.
"Hàn Long Băng Thánh Quyền."
Cự quyền ngàn trượng cũng được đấm ra, mang theo âm hàn chi lực lao thẳng đến Minh Thân Trì. Hắn lập tức kinh ngạc, toàn lực thôi động Hải Hoàng Thương Khung Quyền để đón đỡ.
Hai quyền va chạm, vậy mà Hải Hoàng Thương Khung Quyền uy danh lừng lẫy lại không thể chịu nổi. Minh Thân Trì bị trọng thương, bay ngược ra ngoài.
"Ta không có thời gian chơi với các ngươi. Nếu không gọi thì tự ta bắt Tống Long Trúc ra."
Hàn Vũ Thiên bắt đầu rút kiếm, khiến gió tuyết thổi càng lúc càng mạnh. Hắn thủ thế, rồi một luồng lam quang hàn băng chói lọi xuất hiện giữa thiên địa tĩnh mịch.
"Băng Liên Tuyết Nhiên!"
Một kiếm vừa chém ra, ngay khoảnh khắc lam quang vụt tới, một bóng người đã xuất hiện, một cước đá vào cổ tay Hàn Vũ Thiên, khiến kiếm chiêu chệch hướng, lao thẳng đến một tòa động thiên phía xa. Một tiếng "ầm" vang lên, tòa động thiên khổng lồ hóa thành băng. Nhát kiếm vừa rồi, nếu trúng Hải Hoàng Cung thật sự, thì hơn ngàn vạn đệ tử bên trong sẽ bị đóng băng đến chết.
"Tới rồi?"
Hàn Vũ Thiên mỉm cười nhìn bóng người vừa dùng một cước làm chệch kiếm của hắn. Tống Long Trúc sau khi trở thành Chuẩn Tổ cũng đã biến thành dáng vẻ trung niên, hắn cũng cao hơn trước rất nhiều. Một cước vừa rồi chỉ vừa giơ ngang hông đã chạm đến vai Hàn Vũ Thiên.
Tống Long Trúc híp mắt lại nói:
"Thiếu niên thiên tài Hàn Vũ Thiên của tiểu lục địa Nam Cương Quốc, ngươi cuối cùng đã tìm tới Thiên Vực. Lão phu vẫn đang đợi ngươi đây. Lão phu tò mò muốn biết, ai đã lấy đi cánh tay phải của ngươi?"
Hàn Vũ Thiên cười nói:
"Ngươi không cần biết chuyện này, lo cho mạng mình đi."
Tống Long Trúc đột nhiên biến sắc, nhảy vọt về phía sau, không chút do dự dùng ra Hải Hoàng Thương Khung Quyền. Một quyền không hoa mỹ như những chiêu thức trước, nhưng lại mang vô tận sức mạnh của pháp tắc, có thể nghiền nát không gian.
Cùng lúc này, tử lôi lóe lên, va chạm với cự quyền khiến không gian chấn động. Đất rung chuyển, không ít đệ tử tu vi thấp kém đứng không vững đã ngã lăn lóc trên mặt đất. Hàn Vũ Thiên híp mắt lại nói:
"Không tệ."
Tống Long Trúc thì cau mày nói:
"Chỉ bằng vào chừng ấy thời gian, ngươi đã bước vào Thánh Tông đại viên mãn, thực lực ngang ngửa Chuẩn Tổ?"
Hàn Vũ Thiên nhướng mày rồi lắc đầu nói:
"Ngang nhau thì chưa chắc."
Thân hình hắn ẩn hiện trong sương tuyết, khiến Tống Long Trúc phải cảnh giác xung quanh. Hàn Vũ Thiên lại xuất hiện trên đỉnh đầu Tống Long Trúc, một kiếm bổ xuống. Tống Long Trúc phản ứng nhanh nhạy, tạo ra một bức tường nước ngăn lại một kiếm. Kiếm chém vào bức tường nước, kéo theo cơ thể của Tống Long Trúc.
"Thủy Ngục."
Tống Long Trúc lại điều khiển chín dòng thủy lưu phá băng lao tới, tiến đến Thủy Ngục để công phá.
Hàn Vũ Thiên trừng mắt, một luồng hàn khí phóng ra lần nữa đóng băng Thủy Ngục và chín dòng thủy lưu. Băng cầu nhốt Hàn Vũ Thiên dần nứt vỡ, nhưng bên trong đã chẳng còn bóng người.
"Chạy ư?"
Tống Long Trúc nhìn trước ngó sau, lại phóng ra khí vực dò xét, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của Hàn Vũ Thiên, một sợi tóc cũng không hề lưu lại.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.