(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 263: Chuẩn Đạo đệ nhất bảng.
Thất Bảo Thần Chủ mua một cây kẹo hồ lô, tiến lại gần cô bé, ngồi xuống bên cạnh và vỗ về hỏi: “Muội muội tại sao lại khóc? Đại ca có cây kẹo này, muội có muốn ăn không?”
Đứa bé lau nước mắt, nấc lên vài tiếng rồi nói: “Ngươi là người xấu sao? Ngươi có phải kẻ bắt mẫu thân ta không?”
Thất Bảo Thần Chủ định giải thích thì thấy xung quanh đ�� sớm có vài tên áo đen bịt mặt mai phục. Hắn mỉm cười, bế đứa trẻ lên nói: “Đại ca không phải người xấu, ta dẫn muội đi hóng gió một chút, cầm lấy.”
Hắn đưa kẹo cho đứa trẻ, rồi một tay ôm lấy, phóng thẳng lên trời. Mấy bóng đen kia lập tức đuổi theo, nhưng không ngờ rằng bản thân chúng đang tự tìm đường chết.
“Ngươi hết đường chạy rồi, mau giao đứa bé ra!”
Mấy tên bịt mặt bao vây Thất Bảo Thần Chủ không một khe hở. Hắn lại thản nhiên nhìn xuống chân, thấy mình và đám người này đã bị tầng mây dày đặc phía dưới che phủ.
“Chết đi.”
Thất Bảo Thần Chủ một tay bịt mắt đứa bé, tay còn lại vung ra thất thải quang sắc. Chỉ một cái quét tay, hắn đã biến họ thành tro bụi, khiến họ không kịp nói lấy một lời.
Thất Bảo Thần Chủ hạ xuống, chuẩn bị đi nơi khác thì thần niệm của Hàn Vũ Thiên truyền tới nói: “Con bé đó, ngươi không giữ được.”
Ngay khi lời vừa dứt, một chiếc túi xuất hiện, hút đứa bé vào trong. Đây chính là túi trữ vật có khả năng chứa đựng sinh mệnh sống của Hàn Vũ Thiên. Th���t Bảo Thần Chủ cau mày, định thần tìm kiếm Hàn Vũ Thiên.
“Thiên Vực chúng nhân săn tìm đứa bé, phía sau ắt có kẻ ở Thiên điều khiển.”
Thất Bảo Thần Chủ lúc này mới nhớ đến bản thân chỉ là một Đạo Tổ tầng 1. So với những kẻ ở Thiên, hắn không khác nào sâu kiến. Nếu ôm khư khư đứa bé bên người, tai họa sẽ ập đến.
Trời nổi giông tố thất thường nhưng không có một hạt mưa nào rơi xuống. Thất Bảo Thần Chủ biết kẻ ở Thiên đã phát hiện đứa bé biến mất, nên đang dùng thần lực để tìm kiếm. Hắn cũng giống như những người khác, giả bộ không thấy.
Được một lúc lâu thì giông tố từ từ tan biến, thần lực kia cũng không còn nữa. Thay vào đó, một vài hư ảnh xuất hiện trên không trung.
Nữ nhân dẫn đầu là một đệ tử của Trang Viên Hồ Điệp. Nàng ta phụ trách nhiệm vụ lần này, đem đứa bé giao cho trang chủ, vậy mà không lâu trước đó lại bị mất dấu.
“Chia nhau tìm, nhất định phải tìm được đứa bé kia!”
Nữ nhân kia hạ lệnh, lập tức tản ra khắp nơi bắt đầu truy tìm đứa bé. Thất Bảo Thần Chủ híp m��t nói: “Đạo Tổ tầng 1, khí tức thuộc về Trang Viên Hồ Điệp. Xem ra, Thiên Thần Điện đã nghiêng về phía nàng ta rồi.”
Là người thông minh, hắn chỉ cần liếc mắt đã suy đoán ra rằng Thiên Thần Điện dường như đã rơi vào tay nàng. Trận chiến năm đó, chính nàng ta là kẻ đã bán đứng ba vị thần hoàng khác.
Ván cờ tưởng chừng sắp thắng lại biến thành thất bại cay đắng nhất của bọn họ. Nàng ta không những giữ được một mạng mà còn được kẻ đứng đầu ban cho cơ duyên tạo hóa. Giờ đây, nàng trở về, làm chủ ở Thiên, hay đúng hơn là làm chó săn cho kẻ đứng đầu.
“Phản bội, kết cục cuối cùng cũng chỉ có thể là chết. Đợi ta trở về, sẽ cùng ngươi giải quyết ân oán.”
Thất Bảo Thần Chủ phất ống tay áo, hòa mình vào dòng người tấp nập ở bến cảng. Tại một tòa lầu các gần đó, hai vị cường giả Thánh Tông đại viên mãn đang ngồi đối diện nhau.
“Nghe nói Mẫn Phong Tông đang tuyển trưởng lão, một tông môn Chuẩn Đạo có thể nói là xuất thế.”
“Hừ, ta thì đang tính gia nhập Lôi Vinh Tông. Tông môn này cũng thuộc dạng Chuẩn Đạo, nghe nói chấn tông có đến hai vị Chuẩn Đạo.”
Từ nơi khác đi tới, một gã trung niên mặt ngẩng cao cười nói: “Hai cái tông môn chó má mà thôi, so với Thái Hòa Tông của ta cũng không đáng nhắc đến. Thấy hai vị cũng mới đến, cần tìm chỗ dựa, vậy hãy đến Thái Hòa Tông xem sao?”
Gã trung niên này tu vi chỉ ở cấp Thánh Tông trung vị mà dám nói hai tông môn Chuẩn Đạo kia là đồ chó má, điều đó cho thấy Thái Hòa Tông này không hề tầm thường chút nào.
“Nói thử một chút lai lịch Thái Hòa Tông xem.”
Một trong hai người tỏ vẻ hứng thú hỏi, gã trung niên cũng kiêu ngạo đáp lời: “Thái Hòa Tông, nói là Chuẩn Đạo tông môn, nhưng lại thuộc vào dạng bậc nhất Thiên Vực. Năm vị Chuẩn Đạo tọa trấn, là thế lực tồn tại hơn trăm vạn năm.”
Hai người nghe vậy cũng nhìn nhau. Bản thân không phải đang tìm nơi tốt để trú ngụ sao? Hiện tại cơ hội trước mặt không thể bỏ lỡ được. Một bóng người đột nhiên xuất hiện, ngăn cản gã trung niên nói: “Các hạ có thể tha thứ cho ta, nhưng nếu gia nhập Thái Hòa Tông thì phải tìm người tài giỏi như ta. Đâu lại đi mời hai tên tạp chủng này làm gì?”
Gã trung niên nhìn kỹ, thấy kẻ trước mắt khoác lên mình chiếc áo choàng bí ẩn. Phần áo choàng bị hở ra, để lộ một cánh tay bị cụt, chỉ còn ống tay áo.
“Ngươi vừa gọi ai là tạp chủng?”
“Không sợ bản thân chết vì cái miệng hỗn xược à?”
Hai người bùng nổ khí cơ, khiến lầu các rung lắc dữ dội. Gã trung niên kia nhíu mày nói: “Ngươi đừng có phá chuyện làm ăn của ta, mau né đi!”
Hàn Vũ Thiên mỉm cười, một tay vươn ra trực tiếp bẻ đi hai tay của gã trung niên trước mặt. Hắn đau đớn kêu lên thảm thiết, thật không ngờ đối phương lại dám ra tay với mình.
“Cùng lên!”
Hai người thấy kẻ trước mắt dám động thủ, liền mượn cơ hội này lấy lòng người của Thái Hòa Tông. Hàn Vũ Thiên cúi người, chân trái quét ngang, trực tiếp cắt đứt đầu gối của hai vị đại viên mãn Thánh Tông.
Đơn giản chỉ một chiêu đã có thể giết chết họ, nhưng hắn không làm vậy. Hàn Vũ Thiên lưu chuyển thân hình, lần nữa xuất hiện phía sau lưng gã trung niên, đạp nát hai chân của hắn.
“Một.”
Theo lời này từ miệng hắn phát ra, thân hình lại biến mất. Hắn cắt đi tứ chi thêm vài người rồi dồn lại một chỗ nói: “Mười một, xem ra mười một cái thế lực trước mắt sẽ phải đón chờ sự trả thù của ta.”
Hàn Vũ Thiên thu hết những kẻ mình vừa bắt được vào trong kén nước, chỉ giữ lại tên trung niên của Thái Hòa Tông. Hắn nắm tóc tên đó, nhấc bổng lên và nói: “Nói ra vị trí của Thái Hòa Tông, không thì ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết.”
Gã trung niên sợ hãi liên tục xin tha rồi chỉ đường đến Thái Hòa Tông. Hàn Vũ Thiên nhảy một cái đã ở trên lưng một con băng phượng, hướng đến nơi xa mà bay đi.
Những người khác cũng không hề bận tâm tới việc Hàn Vũ Thiên rời đi.
Vài canh giờ sau, hắn đã cách Thái Hòa Tông không xa. Đó là một tông môn lớn được xây trên dãy núi cao hùng vĩ. Hàn Vũ Thiên ném gã trung niên xuống mặt đất rồi lấy ra Cửu Hàn Kiếm.
“Ngươi định làm gì?”
Gã trung niên sợ hãi không biết ý đồ của kẻ trước mắt. Hàn Vũ Thiên cởi áo choàng ra, thủ thế đưa kiếm về phía sau.
“Ngươi xem không phải sẽ rõ sao?”
Hàn Vũ Thiên cười nhạt, tạo ra ba đoàn hào quang hắc, bạch, kim, lại hội tụ ở mũi kiếm.
“Uy Quốc!”
Hàn Vũ Thiên quét kiếm tới, mũi kiếm phóng ra hồng quang lao thẳng đến Thái Hòa Tông. Một kích uy lực kinh khủng trực tiếp đâm thẳng vào kết giới của Thái Hòa Tông.
Toàn bộ đều kinh ngạc nhìn lên màn sáng đại trận đang kịch liệt bị lõm vào trong. Một lúc sau, hồng quang xuyên thủng kết giới, kéo theo toàn bộ màn sáng biến mất.
Hồng quang chưa dừng lại, còn muốn đâm tới tông môn ở núi. Năm bóng người từ trong tông bay ra, toàn lực ngăn trở được hồng quang. Đôi mắt họ tràn đầy tức giận nhìn về phía xa.
“Tên khốn nào?”
Lão già đi đầu sắc mặt âm trầm nhìn ra ngoài phía xa một dặm, thấy một người tóc trắng phiêu dật thì toàn thân chấn động nói: “Hàn Vũ Thiên.”
Hàn Vũ Thiên mỉm cười thản nhiên nói: “Tông chủ Ô Phong Sơn, lâu rồi không gặp. Bản cung chủ đến đây để đòi nợ.”
Ô Phong Sơn trầm mặc lại thấp giọng nói: “Chuyện ở thí luyện chỉ là hiểu lầm, bản tông không cố ý.”
Hàn Vũ Thiên vác kiếm trên vai lắc đầu cười nói: “Hiểu lầm hay không cố ý thì ngươi cũng đã ra tay rồi. Việc đã làm ra có hối hận cũng đã muộn.”
Hàn Vũ Thiên bàn chân nhấc lên lại đạp xuống, liền thấy toàn bộ Thái Hòa Tông bị một trọng lực kinh khủng đè ép. Ngay cả Chuẩn Đạo cũng phải khuỵu gối, không thể chống chọi.
Nhất Bộ Trấn Thiên đã được gia tăng uy lực gấp mấy lần so với trận chiến cùng với tộc trưởng kỳ lân. Hàn Vũ Thiên lại làm tư thế đưa kiếm về phía sau nói: “Ta kh��ng giết những đệ tử của Thái Hòa Tông, nhưng nợ ta vẫn phải có người gánh giúp ngươi. Lấy mạng năm kẻ đứng đầu của Thái Hòa Tông để xóa nợ vậy.”
Ô Phong Sơn dùng hết sức đứng dậy nói: “Hàn Vũ Thiên, ngươi có thể rộng lòng từ bi, chỉ giết mình ta có được không?”
Hắn biết bản thân nhất định sẽ chết, cũng không cầu xin điều gì khác. Chỉ cần Thái Hòa Tông còn thì hy sinh một tông chủ cũng không có gì quá đáng.
Hàn Vũ Thiên đột nhiên thả kiếm rơi tự do xuống dưới đất. Thân hình hắn theo Nhất Bộ bước ra đã xuất hiện phía trước mặt Ô Phong Sơn, nắm cổ hắn lần nữa biến mất, xuất hiện ở mặt đất.
Hàn Vũ Thiên ném Ô Phong Sơn lên. Bàn tay ngưng tụ tử lôi, một quyền đấm vào ngực của tông chủ Thái Hòa Tông. Lôi điện phóng ra tứ phía kèm theo tiếng kêu thảm thiết của tông chủ.
Bàn tay Hàn Vũ Thiên giơ lên, nắm lấy chu��i kiếm vừa rơi xuống từ trên không trung. Tốc độ nhanh chóng, hắn chém lên ngực của Ô Phong Sơn hai dấu chéo.
Máu tươi phun ra còn Ô Phong Sơn quỳ trên đất đau đớn tới mức trợn trừng mắt. Hàn Vũ Thiên chuẩn bị kết liễu Thái Hòa Tông thì một cổ cương phong từ phía xa quét tới.
Từ trên không trung, một thanh trường đao bổ xuống với uy lực kinh người. Hàn Vũ Thiên phản xạ kịp thời, một kiếm vung lên ngăn cản lưỡi đao ngay trên đỉnh đầu.
“Một tay ngăn được đao của ta à?”
Người kia vẻ mặt kinh ngạc lại chuyển sang cười vô cùng sảng khoái. Hàn Vũ Thiên dùng lực đẩy người kia ra.
“Ngươi từ bến cảng chạy đến đây chỉ là để ngăn ta sao?”
Hàn Vũ Thiên hướng mắt tới gã trung niên anh tuấn, vóc dáng vạm vỡ cao ba mét. Gã trung niên vuốt chòm râu rậm cười lớn nói: “Ta không quan tâm ân oán của ngươi, đơn giản vì ta thấy ngươi mạnh, muốn giao thủ qua một trận.”
Hàn Vũ Thiên hừ lạnh nói: “Ta không quan tâm, cút!”
Băng Liên Tuyết Nhiên theo nhất kiếm thi triển ra, lao thẳng đến gã trung niên. Nếu đổi lại là một Chuẩn ��ạo thông thường sẽ không xem thường kích này, nhưng gã trung niên trước mặt lại đơn giản nắm lấy trường đao, đối cứng với lam quang kia.
Nhẹ nhàng hất bay lam quang lên trời xanh phía trên, làm cho bầu trời nổ vang, thổi ra một tầng sương lạnh. Hàn Vũ Thiên híp mắt lại nói: “Ta xưa nay giao thủ đều phải có điều kiện thắng thua. Nếu ngươi ra điều kiện làm cho ta hứng thú thì chúng ta có thể đấu.”
Gã trung niên kia vuốt râu cười nói:
“Ninh Hinh ta lần đầu tiên gặp kẻ thú vị như ngươi. Nếu ta thắng thì ngươi phải giao ra thanh vũ khí đó, nó dường như rất hợp với ta. Còn nếu ta thua thì mạng ta tùy ngươi xử trí.”
Hàn Vũ Thiên cười nói: “Ngươi nhận phần thiệt về mình sao? Ta thắng lại lấy mạng ngươi thì quá hời rồi. Hay là như vậy đi, nếu ta thắng thì ngươi gia nhập thế lực của ta.”
Ninh Hinh suy nghĩ một lúc cũng cười nói: “Được, quân tử nhất ngôn.”
Hai người khí cơ đồng dạng bộc phát làm cho trời đất rung chuyển. Phó cung chủ Thái Hòa Tông cau mày nói: “Ninh Hinh, đó chính là Chuẩn Đạo xếp danh hào đệ nhất trên bảng Chuẩn Đạo đại lục Thiên Vực. Nghe nói hắn đang ở bến cảng để tham gia buổi đấu giá, sao lại chạy tới đây?”
Đại trưởng lão bên cạnh không có nghĩ nhiều liền nói: “Bọn họ đang chuẩn bị đánh. Mau đem tông chủ trở về, quyết không để tông chủ chết!”
Bọn họ vừa định phi đến thì Ô Phong Sơn bị thân kiếm của Hàn Vũ Thiên nhấc lên. Hắn không chút do dự đánh Ô Phong Sơn bay trở về Thái Hòa Tông.
Hàn Vũ Thiên không có một chút chần chừ, lập tức lao đến. Ninh Hinh xoa trường đao, cùng đạp mạnh xuống đất lao tới. Hai binh khí va chạm lần nữa làm cho bầu trời tối sầm lại, sấm chớp ầm ầm bắn ra tứ phía, phá hủy không ít cảnh quan xung quanh.
“Dư Chấn.”
Lưỡi đao của Ninh Hinh được một khối cầu trọng lực bao bọc. Một đao quét về phía trước làm cho không gian rạn nứt, mặt đất rung chuyển như núi lở biển dồi.
“Thiên Phạt.”
Kiếm của Hàn Vũ Thiên lóe lên bạch quang kèm theo lôi minh gia trì, chém tới ngăn trở một đao của Ninh Hinh.
Giao thủ lần này còn làm cho Thái Hòa Tông rung lắc dữ dội. Nếu không mau sửa lại hộ sơn trận pháp thì e là toàn tông sẽ sập.
“Không tệ.”
Ninh Hinh bộc phát khí vực làm cho ngàn dặm xung quanh hóa thành trọng lực đè ép mọi thứ. Hàn Vũ Thiên cũng không có dùng Phong Cấm Vạn Vực mà thi triển ra Băng Cực Tuyết Vực. Hắn đang muốn so thử bản thân không dùng đến phong cấm sẽ đạt tới trình độ gì.
“Hàn Long Trấn Thiên, Thương Khung Hóa Băng!”
Hàn khí thổi quét, Hàn Long Nguyên Thánh ngàn vạn trượng tung cánh bay trên không trung. Khí tức kinh thiên vạn dặm hóa băng, long âm gào thét, đại đạo khiếp sợ.
Ninh Hinh cau mày, trường đao lóe lên tử quang hồi tụ toàn lực. Lôi điện ầm ầm hội tụ về lưỡi đao kèm theo trọng lực kinh người gia trì.
“Lôi Minh Chấn Thiên, Phá Trọng Bán Nguyệt Đao!”
Hàn Long Nguyên Thánh rít gào lao đến mang theo bão tuyết ngập trời. Ninh Hinh cũng bổ một đao xuống mặt đất, tạo ra lôi minh bán nguyệt, kéo theo đó là mặt đất chấn động do trọng lực kinh người tạo thành.
Hai bên va chạm, trời như sụp xuống, toàn bộ khung cảnh tối đến như mực. Cứ tưởng kết cục cuối là hòa, nhưng không gian lại truy���n tới một tiếng gầm gừ. Bầu trời thần sắc khôi phục màu xanh vốn có, lộ ra hình ảnh Ninh Hinh bị hàn long quấn lấy, nhưng ai cũng nhìn ra được hàn long đã yếu ớt sắp tiêu tán.
Ninh Hinh muốn chống cự thì cơ thể đã bị băng phong, chỉ chừa lại cái đầu. Hàn Vũ Thiên đứng ở phía xa lại không chú ý tới hắn, mà quay đầu nhìn về phía Thái Hòa Tông.
“Hôm nay, nếu ngươi đỡ được một kiếm của ta, Thái Hòa Tông xem như thoát ra khỏi cửa tử.”
Bạch, hắc, kim tam sắc lần nữa lưu chuyển trên thân kiếm, hội tụ tại đỉnh kiếm hóa thành hồng quang sắc bén. Ô Phong Sơn vừa tỉnh dậy cũng là nghe được hết lời này của Hàn Vũ Thiên.
Hắn ôm một thân thương thế, bay thẳng ra ngoài Thái Hòa Tông, mặc cho những người khác ngăn cản. Thân thể Ô Phong Sơn không vững, đứng cách Hàn Vũ Thiên vài trăm trượng.
“Ngươi nói sẽ không nuốt lời?”
Ô Phong Sơn trầm mặc nói, Hàn Vũ Thiên nâng kiếm nói: “Ta xưa nay luôn giữ lời. Dưới suối vàng, ngươi cứ yên tâm nhắm mắt.”
Hàn Vũ Thiên quét kiếm, hồng quang lao thẳng tới mang theo sức mạnh hủy diệt. Người Thái Hòa Tông đồng loạt hét lớn hai từ "Tông chủ" tràn đầy bi ai.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc.