(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 254: Phía dưới Vạn Niên Thành.
“Tiền bối, người còn có thể tồn tại được bao lâu nữa?”
Hàn Vũ Thiên khẽ hỏi Đông Thăng. Vị tiền bối này vốn không hề có quan hệ gì với hắn, nhưng lại ra tay cứu giúp một lần, khiến trong lòng hắn dâng lên hảo cảm và một chút ân tình.
Đông Thăng tính toán một lát rồi thở dài nói:
“Ta chỉ còn chưa đầy một ngày, e rằng chỉ khoảng hai ba canh giờ nữa th��i.”
Hàn Vũ Thiên trầm mặc, không muốn mang nặng ân tình của một người đã không còn. Hắn một lần nữa cất lời:
“Vậy tiền bối có nguyện vọng gì trước khi thực sự biến mất không? Nếu có thể làm được, vãn bối nguyện dốc toàn lực giúp đỡ để trả lại ân tình vừa rồi.”
Đông Thăng suy nghĩ một lúc rồi cười nói:
“Ngươi là chân truyền của lão phu, cứu ngươi một lần cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng nếu ngươi cảm thấy mình nợ lão phu ân tình, thì hãy hứa bảo vệ Hoàn Thi Quốc trong trăm năm là đủ rồi.”
Hàn Vũ Thiên có chút kinh ngạc trước điều mà lão muốn hắn giúp đỡ.
Đông Thăng thở dài nói:
“Lão phu đã gây ra quá nhiều phiền toái cho người dân nơi đó, biến vùng đất phồn thịnh thành khu vực phong ấn yêu tộc, biến cuộc sống bình yên của họ thành địa ngục chết chóc. Nếu còn sống, lão phu rất muốn chuộc lại lỗi lầm này.”
Hàn Vũ Thiên ôm quyền đáp:
“Vãn bối xin ghi nhận lời của tiền bối. Trong vòng trăm năm, Hoàn Thi Quốc sẽ không gặp bất kỳ rắc rối nào.”
Đông Thăng nhẹ gật đầu, sau đó hóa thành kim quang bay về phía Hoàn Thi Quốc.
Hàn Vũ Thiên bước vào trong chính điện. Hắn còn chưa kịp ngồi xuống bảo tọa thì sau lưng đã tụ họp đầy đủ các vị cao tầng.
Hắn chậm rãi ngồi xuống, nhìn từng người trong đại điện. Hàn Vũ Thiên nhớ lại thời điểm Vạn Niên Cung mới được xây dựng, khi số lượng cao tầng chưa đạt tới hàng trăm như bây giờ. Những người đã theo hắn từ thuở ban đầu, có kẻ tu vi tinh tiến, thành tựu hiển hách; có kẻ ngã xuống nơi sa trường vì đệ tử, vì bằng hữu.
“Các ngươi đã theo bản cung chủ suốt hai trăm năm, trải qua không biết bao nhiêu cuộc chiến tàn khốc. Ta rất lấy làm vinh dự khi có được những chiến hữu thân cận như vậy.”
Hàn Vũ Thiên lại dùng từ "chiến hữu" thay vì "thuộc hạ" như thường lệ. Hắn đang rất xem trọng những vị cao tầng này nên mới thốt ra lời ấy.
“Cung chủ, bọn ta mới là người cần phải báo đáp ngài. Ngài đã dẫn dắt bọn ta đến đỉnh cao của hiện tại, còn chỉ dẫn bọn ta những khuất mắt trong việc tu luyện. Ơn nghĩa này lớn hơn trời đất, nguyện theo cung chủ suốt đời suốt kiếp, chết không từ nan!”
Mạch Liên đứng ở vị trí đầu tiên, ôm quyền cúi đầu hành lễ. Lời nói của nàng tràn đầy nhiệt huyết và nghĩa tình.
“Nguyện theo cung chủ suốt đời suốt kiếp, chết không từ nan!”
Hàng trăm người trong đại điện đều ôm quyền cúi người thật sâu. Riêng Tiêu Hao và những vị chức vương giả trở lên thì không thi lễ, chỉ ngồi đó nhìn lên vị cung chủ tối cao với vẻ tôn kính.
“Truyền lệnh của ta: Vạn Niên Cung sẽ bế quan ba năm. Bản cung chủ muốn thấy các ngươi có thể tiến triển đến mức độ nào trong ba năm tới. Ta sẽ dùng một biện pháp để thúc đẩy tháp linh khí một lần nữa. Nếu trong ba năm tới, dù đã được trụ linh khí hỗ trợ mà vẫn không có tiến triển, thì xem như khả năng của các ngươi chỉ đến đó mà thôi, dù bản cung chủ có ra tay trợ giúp cũng khó lòng thúc đẩy thêm được.”
“Tạ ân cung chủ!”
Tất cả mọi người đều vui mừng thốt lên thật to. Trụ linh khí, ai nấy ở đây ít nhất cũng đã thử qua một lần, hiểu rõ lượng linh khí dồi dào và thuần khiết của nó đủ để tẩy tủy phạt mao, giúp tu vi thăng hoa lên một trình độ cao cấp hơn. Cung chủ đã mở lời thì chắc chắn không lừa dối họ.
Hàn Vũ Thiên tay kết pháp ấn, xung quanh hắn lại xuất hiện bốn vòng kim loại màu bạch ngân chói sáng. Đây chính là Không Gian Thiên Luân mà hắn từng sử dụng trước đây, nhưng cấp bậc Thiên Luân này đã được chế tạo đạt đến mức độ Thánh Nhân viên mãn.
Hỷ trấn giữ Bắc Quan thành, Nộ ở Tây Quan thành, Ai tại Đông Quan thành, còn Ố thì ẩn mình trong khu rừng Thánh Viên Sâm Lâm. Bốn người họ, theo ký ức của Hàn Vũ Thiên, đã tạo nên một trận pháp khởi nguyên, chuyên thúc đẩy mạch linh khí ẩn sâu dưới lòng đất.
Để thúc đẩy toàn bộ linh khí từ lòng đất, cần phải di dời tất cả sinh linh trong phạm vi trăm dặm ra ngoài. Người dân ở Bắc Quan, Tây Quan và Đông Quan đã sớm di dời đến Vạn Niên Thành. Riêng khu rừng Thánh Viên Sâm Lâm, dưới uy lực Thánh Tông của Ố, toàn bộ sinh linh trong ba trăm dặm không dám bén mảng lại gần.
Bốn đại trận khởi động, tạo ra bốn cột linh khí nồng đậm. Chúng theo Không Gian Thiên Luân chảy vào Vạn Niên Bảo Tọa.
Giờ đây, Vạn Niên Cung đã hoàn toàn rơi vào trạng thái bế quan, không một ngoại lực nào có thể quấy nhiễu không gian tĩnh lặng này.
Vạn Niên Bảo Tọa hấp thu lượng lớn linh khí rồi tản ra khắp đại điện, khiến nơi đây nhanh chóng tràn ngập linh khí. Mỗi người đều nhắm mắt tu luyện, không bỏ phí dù chỉ một khắc.
Từ dưới chân Vạn Niên Bảo Tọa, linh khí thẩm thấu vào lòng đất, rồi thoát ra bên ngoài, kết nối với từng đảo không trung. Giờ đây, ngay cả những thực vật có tu vi kém cỏi nhất cũng có thể hấp thu linh khí nồng đậm này.
Thất Bảo Thần Chủ thấy lượng linh khí khổng lồ bậc này cũng cau mày nói:
“Ngươi làm sao dẫn động được nhiều đại địa linh khí như vậy?”
Hàn Vũ Thiên vừa duy trì Không Gian Thiên Luân, vừa giải thích:
“Nơi đây vốn là một đại trận tích trữ linh khí từ thời thượng cổ, giờ mới được ta phát hiện. Ở Nam Cương Quốc có đến tám nơi lưu trữ đại địa linh khí, phân biệt là tám thành lớn ở tám hướng khác nhau. Ta đã dựa vào ba trong số tám tòa đại địa linh khí đó để vực d���y Vạn Niên Cung.”
Thất Bảo Thần Chủ cau mày nói:
“Nếu là đại địa linh khí được lưu trữ, hẳn đã sớm bị kẻ khác cướp đoạt rồi, làm sao có thể đến lượt ngươi hưởng hết?”
Hàn Vũ Thiên cười nói:
“Đúng là không ai dám động vào tám thành trì này, bởi vì chúng lưu trữ đại địa linh khí không phải để phát triển môi trường xung quanh, mà là để ngăn chặn một loại thông đạo thần bí nằm phía dưới Vạn Niên Thành này.”
Thất Bảo Thần Chủ trầm mặc, nói:
“Ngươi biết thứ đó dùng để trấn áp thông đạo, vậy mà lại cố gắng dẫn dắt đại địa linh khí đi, chẳng phải là muốn tìm chết sao?”
Hàn Vũ Thiên phóng xuất hồn niệm, trực tiếp kéo theo hồn niệm của Nguyễn Công Sơn. Hai đoạn hồn niệm xuyên sâu xuống năm vạn dặm bên dưới Vạn Niên Cung.
Nơi đây vậy mà là một khoảng không rộng lớn, tựa như bên trong một cái thùng rỗng.
“Nơi đây sao lại không có đất, tại sao lại trống rỗng vô định đến vậy?”
Thất Bảo Thần Chủ cau mày, trong lòng tràn đầy nghi hoặc. Đây là lần đầu tiên một kẻ như hắn thấy được "thế giới rỗng".
“Đây được gọi là "thế giới rỗng", nói đúng hơn là một thế giới sắp tuyệt diệt.”
Hàn Vũ Thiên cũng chẳng khá hơn là bao. Dù thần sắc bình tĩnh, nhưng ánh mắt hắn lộ rõ vẻ ngưng trọng.
Thất Bảo Thần Chủ không tin, nói:
“Tô Lăng Giới phồn thịnh như vậy, làm sao có thể sắp tuyệt diệt?”
Hàn Vũ Thiên trầm giọng nói:
“Thế giới càng phồn thịnh thì càng nhanh bị tuyệt diệt, bởi vì thế giới càng có nhiều sinh mệnh, linh khí, pháp tắc, tài nguyên thì càng dễ thu hút Hư Không Thú.”
Sắc mặt Thất Bảo Thần Chủ trở nên nghiêm trọng khi lắng nghe. Hàn Vũ Thiên dường như cảm nhận được điều gì đang đến, lập tức ẩn đi hồn niệm của cả hai.
Đột nhiên, từ phía dưới vùng đất kia, một con côn trùng màu tím quái dị chui ra. Nó mang hình dạng kỳ dị, như thể là sự kết hợp của nhiều loài trùng lại với nhau, thân hình to lớn ít nhất ngàn trượng.
Theo sau nó, hàng trăm con Hư Không Thú khác cũng trồi lên, mang sắc tím tương tự. Có loài là sự kết hợp giữa trùng và thú, giữa ngư và trùng, giữa điểu và trùng, cùng vô vàn hình thái khác, nhưng điểm chung là chúng đều mang một phần đặc điểm của loài trùng.
“Những sinh vật này lẽ nào là…?”
Thất Bảo Thần Chủ kinh hãi nhìn Hàn Vũ Thiên bên cạnh. Hàn Vũ Thiên trầm mặc đáp:
“Không sai, đây chính là Hư Không Thú mà ta vừa nhắc đến. Chúng là sinh vật đến từ Hư Không Giới, một vùng đất mà chưa từng có sinh linh nào sống sót khi bước vào. Không có bất kỳ lời kể nào về Hư Không Giới, chỉ biết nơi đó tuôn ra vô số Hư Không Thú. Chúng sẽ tìm đến những thế giới phồn thịnh, âm thầm thôn phệ từ bên trong, tạo nên cái gọi là "thế giới rỗng" như trước mắt chúng ta. Đợi đến khi thế giới không còn gì để thôn phệ, chúng sẽ tiến lên mặt đất, thôn phệ sinh linh rồi rời khỏi đây.”
Đôi mắt Thất Bảo Thần Chủ tràn đầy rung động khi nhìn đàn Hư Không Thú số lượng hàng vạn bên dưới. Nếu chúng trồi lên mặt đất, không biết sẽ gây ra đại họa gì.
“Thật không ngờ, có kẻ phát hiện ra Hư Không Thú mà không tiêu diệt, ngược lại còn tích trữ linh khí để chúng tiêu thụ.”
Thất Bảo Th���n Chủ cau mày nói:
“Ý ngươi là gì? Tám tòa đại địa linh khí ở trên dùng để bồi dưỡng chúng sao?”
Ban đầu, Hàn Vũ Thiên nghĩ tám tòa đại địa linh khí là để trấn áp một thông đạo nào đó. Nhưng khi đến được đây, hắn đã hiểu ra lý do tồn tại của chúng.
“Hiện tại, chỉ có thể xem là như vậy. Thiên ��ạo luôn giáng xuống ý chí, cho giới chủ các thế giới biết về sự tồn tại của Hư Không Thú, và tuyệt nhiên ra lệnh phải dốc toàn lực tiêu diệt khi gặp chúng. Vậy mà không ngờ, giới chủ Tô Lăng giới khi phát hiện ra lại không hề tiến hành tiêu diệt, ngược lại còn bồi dưỡng chúng để cùng cộng sinh.”
Thất Bảo Thần Chủ trừng lớn mắt nói:
“Giới chủ? Tô Lăng giới chưa từng tồn tại khái niệm giới chủ như vậy.”
Hàn Vũ Thiên trừng lớn mắt, quát lên:
“Là một giới chủ, lẽ ra phải gánh vác sự an nguy của thế giới này, vậy mà lại ẩn mình và còn nuôi dưỡng bầy Hư Không Thú này. Tên khốn kiếp đó!”
Tiếng nóng giận không kiềm chế được thốt ra đã dẫn động ánh mắt của vô số Hư Không Thú bên dưới. Hàn Vũ Thiên lập tức đưa hồn niệm của cả hai trở về.
Đột nhiên, bên dưới lại chui ra một con Hư Không Thú lớn vạn dặm. Nó chỉ có một cái đầu trùng, phía sau mọc ra bốn xúc tu trơn nhẵn phát ra sắc tím.
Đầu trùng này bên ngoài không có mắt, nhưng khi nó há miệng ra, một con mắt lớn màu tím mở to.
“Ha ha ha ha, b��n sinh linh thấp bé kia đã phát hiện ra chúng ta rồi.”
Âm thanh khàn khàn, như hết hơi của con Hư Không Thú vang lên. Nó giơ bốn xúc tu ra tứ phía, cười nói:
“Ăn đi, ăn cho thỏa thích, đồng bạn của ta! Ha ha ha ha, bên trên... vẫn còn một bữa ăn nhẹ đấy.”
Con mắt khổng lồ kia đóng lại, rồi một lần nữa chui vào lõi của thế giới này. Đám Hư Không Thú còn lại thì gào thét hào hứng, cũng chui xuống tìm nơi thôn phệ.
Trong một không gian u tối không có ánh sáng, chỉ bao trùm một sắc tím ma mị và tà dị. Một vương tọa làm từ đất đá đen như than, từng sợi năng lượng tím đang cuộn chảy quanh nó.
Một người ngồi trên vương tọa, trông giống một nhân loại, nhưng lại mang dáng vẻ gần giống Hư Không Thú.
Sau lưng hắn có sáu cặp cánh như điệp nhận, trên mặt lại có sáu con mắt, cùng với bộ giáp thô kệch tựa da bọ bao phủ toàn thân.
Đây chính là giới chủ của Tô Lăng Giới, đã đột biến sau một thời gian dài ngâm mình trong máu Hư Không Thú. Những kẻ biến dị này được gọi là Hư Không Tộc.
“Thời gian cũng đã gần ba mươi vạn năm rồi, các ngươi định khi nào ngoi lên mặt đất?”
Giới chủ Tô Lăng Giới ngồi trên vương tọa, nhìn mấy con Hư Không Thú vạn trượng ở bên ngoài.
Một con Hư Không Thú mang thân người, hai tay là song nhận sắc bén của bọ ngựa, sau lưng cũng có hai cánh khỏe mạnh vẫy đập. Nó dường như là Hư Không Thú nhỏ nhất trong số đồng loại tụ họp tại đây.
“Ngươi nôn nóng gì chứ? Cứ đợi thêm một thời gian nữa để chúng ta tiến hóa hoàn mỹ, thì mặt đất sẽ không còn bất kỳ sinh linh nào có thể uy hiếp được chúng ta, ha ha ha.”
Giới chủ Tô Lăng giới hừ lạnh nói:
“Lang Vụ, ngươi không phải không biết, vài năm gần đây thường có ngoại giới dò xét đến. Nếu cứ kéo dài mà bị phát hiện, thì sớm muộn gì chúng ta cũng phải chôn cùng thế giới này.”
“Ngươi lo lắng nhiều làm gì? Cứ tập trung tu luyện cho tốt.”
Con Hư Không Thú một mắt kia một lần nữa xuất hiện, vẻ mặt tràn đầy bình tĩnh. Những Hư Không Thú xung quanh đều hơi cúi đầu tỏ vẻ cung kính, ngay cả Lang Vụ cao ngạo cũng phải cúi đầu chào hỏi.
“Nhất Thi, tình hình bên ngoài thế nào?”
Nhất Thi chậm rãi bay tới ngọn núi của giới chủ Tô Lăng giới. Hắn giơ ra một xúc tu, nói:
“Mọi chuyện đều ổn, chỉ cần thêm một ít thời gian thôi. Mà thứ chúng ta có thừa chính là thời gian. Ngươi mau tu luyện đi, Nhiếp Bạch Hạc.”
Được khuyên nhủ, Nhiếp Bạch Hạc cũng trút bỏ hết gánh nặng trong lòng mà đi bế quan tu luyện.
Trên mặt đất, ngay khi hồn niệm trở về, Thất Bảo Thần Chủ vẻ mặt lo lắng liên tục đi qua đi lại trong đại điện. Hàn Vũ Thiên vẫn bình tĩnh điều động Không Gian Thiên Luân, truyền thêm linh khí.
Thời điểm hiện tại, biện pháp duy nhất còn lại là tăng cao tu vi để chống chọi với bầy Hư Không Thú kia. Bọn họ ước chừng chỉ còn một trăm năm để đạt đến đỉnh cao của Tô Lăng giới. Bằng không, khi Hư Không Thú thôn phệ hết tất cả rồi trồi lên mặt đất tiếp tục giết chóc sinh linh, cho đến khi thiên đạo giáng xuống Lôi kiếp tận diệt, mọi thứ sẽ hoàn toàn chấm dứt.
Hư Không Thú là loài ngoại lai, vượt xa tầm kiểm soát của thiên đạo. Chỉ cần Hư Không Thú còn tồn tại thì sự an nguy mà thiên đạo nắm giữ vẫn bị đe dọa. Cũng may, tu vi của bầy Hư Không Thú này cũng chỉ ngang cấp độ với tầng vũ trụ và thế giới mà chúng xâm chiếm.
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, xin quý vị độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền.