Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 253: Đông Thăng thần hồn.

"Hàn Vũ Thiên, rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì? Sao lại gây ra chấn động đến mức này?"

Ngưu Trung cau mày ngẩng đầu nhìn Hàn Vũ Thiên hỏi, hắn không vội vàng trả lời Ngưu Trung mà cười nói:

"Quỳ xuống!"

Toàn bộ người của Tây Phỉ theo hiệu lệnh này lập tức quỳ xuống trong vô thức. Đến lúc nhận ra thì bản thân đã cung kính quỳ gối trước hắn.

Hàn Vũ Thiên chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nói:

"Chỉ là hai kiện Tổ Khí công kích mà thôi."

Những vị cường giả cấp bậc Thánh Tông viên mãn và đại viên mãn đều kinh ngạc khi nghe thấy lời này. Bọn họ đã ở cực hạn của cảnh giới Thánh Tông, cũng biết được rằng cấp bậc tiếp theo là Đạo Tổ, mà 'Tổ' lại là cảnh giới mà 'Tông' không thể vượt qua. Tổ Khí càng trân quý hiếm có tựa lông phượng sừng lân.

Vậy mà Trọng Trấn Chuông lại đồng thời bị hai kiện Tổ Khí công kích. Chiếc chuông đồng này cấp bậc cũng chỉ là Tông Khí, liệu có thể chịu đựng được bao nhiêu đợt công kích của Tổ Khí chứ?

Trọng Trấn Chuông được Thiên Dương Liệt Hỏa bao phủ, vẫn phải chịu đựng những đòn công kích khủng khiếp từ hai Tổ Khí.

Lục Quân Thánh Kiếm chém lên thân chuông lại bị hỏa diễm quấn lấy. Bát Đỉnh Thánh Tháp nện lên đỉnh chuông, tương tự cũng bị hỏa diễm bám vào.

Nhưng hỏa diễm này không thiêu đốt Tổ Khí, mà nó thiêu đốt chính là pháp tắc đang khống chế hai kiện Tổ Khí. Tuy sẽ mất nhiều thời gian hơn dùng thực lực để thu phục, nhưng Hàn Vũ Thiên không thể đồng thời đối kháng cả hai kiện Tổ Khí, chỉ có cách này mới có thể thu phục được chúng.

"Hàn Vũ Thiên, chúng ta liệu có thể sống sót trước đòn tấn công của hai kiện Tổ Khí không?"

Tấn Dương vẻ mặt có chút lo lắng hỏi. Hàn Vũ Thiên bình thản nói:

"Ta không chắc. Các ngươi tự mình ra ngoài kiểm chứng xem, nó có thể phá hủy chuông đồng không? Nếu có thể phá hủy thì xem như chúng ta chết chung ở chỗ này vậy."

Nghe Hàn Vũ Thiên nói vậy, cũng không ai nguyện ý ra ngoài xem xét. Nếu vạn nhất gặp nguy nan lại không kịp chạy thoát thì chết là điều tất yếu. Ở trong này, sống được chừng nào hay chừng nấy.

Trong Thất Bảo Thần Cung, Thất Bảo Thần Chủ kích hoạt cấm chế dự phòng, khiến hạo kiếp bắt đầu đi đúng quỹ đạo đã định. Từng đợt hạo kiếp giáng xuống không còn ồ ạt hủy diệt nữa, mà diễn ra chậm rãi để một vài sinh linh tu vi thấp có thể bỏ trốn kịp thời.

Chỉ mới trôi qua nửa ngày, Tây Phỉ Quốc đã tổn thất hàng triệu sinh mệnh.

Hạo kiếp này diễn ra trong vỏn vẹn một ng��y thời gian. Mới trôi qua một nửa mà đã tổn hại không ít sinh mệnh, ngay cả Thất Bảo Thần Chủ cũng sẽ không nghĩ là nhiều người chết đến vậy.

Việc đột phá thành Đạo Tổ sẽ sớm hoàn thành, nhưng liệu cuối cùng có tránh khỏi thiên đạo trừng phạt hay không thì thần chủ như hắn cũng không nắm rõ.

Hàn Vũ Thiên cảm nhận được sự va chạm bên ngoài đang dần thưa thớt đi. Hắn dùng thần niệm quét qua thì thấy hai kiện Tổ Khí đã bắt đầu hoạt động chậm lại. Không chỉ Tổ Khí, ngay cả số lượng thần quang xuất hiện cũng ít đi.

Là ngươi làm sao?

Hàn Vũ Thiên nhớ ra Thất Bảo Thần Chủ bên ngoài đã không còn thấy bóng dáng. Dựa vào một kẻ từng là Thần Hoàng đỉnh cấp như hắn, nhất định sẽ có những biện pháp phòng bị.

Đúng lúc này, trên bầu trời hạo kiếp lại có một cự thủ hạ xuống, mục tiêu chính xác là Trọng Trấn Chuông. Con ngươi Hàn Vũ Thiên co rút lại, không ngờ tới cự thủ kia lại là cấp bậc Bán Thần.

Nếu để nó bắt được thì ngay cả hắn cũng khó mà giữ mạng. Cự thủ cấp bậc Bán Thần chậm rãi hạ xuống, giam giữ không gian xung quanh. Bất luận sinh mệnh nào trong phạm vi cự thủ đều bị trấn áp.

Trọng Trấn Chuông là nơi chịu áp lực kinh khủng hơn cả. Hàn Vũ Thiên cau mày, chuẩn bị lấy ra một đạo nguyên hồn để mở ra không gian chạy trốn.

Nhưng đột nhiên, một tiếng chuông trong trẻo vang lên khắp trời đất. Trọng Trấn Chuông phát ra kim quang, phá vỡ sự áp chế, hướng đến phương xa lao đi như bay.

Ở phía Hoàn Thi Quốc, tại di tích nơi Hàn Vũ Thiên thu phục được Trọng Trấn Chuông lại lóe sáng một đại trận thượng cổ.

Từ trong kim quang mà đại trận phát ra, hiện lên một bóng người cao ngàn vạn trượng. Khí tức thần thánh của người này khiến người ta sinh ra cảm giác muốn quỳ xuống bái lạy.

"Trọng Trấn Chuông của bản thần, không ngờ ngươi lại tìm được chủ nhân mới rồi! Ha ha ha, Tà Thiềm Cửu Đầu xem ra đã bị tiêu diệt cả rồi."

Vị này là Đông Thăng Đạo Tổ trong truyền thuyết, nhưng ít ai biết trước khi tọa hóa, hắn đã đột phá thành Thần Cảnh, bước vào Thiên giới lập ra không ít công danh. Thế nhưng cuộc chiến với Tà Thiềm khiến hắn nội thương không thể cứu chữa. Dù đột phá thành Thần Cảnh, hắn vẫn chỉ sống được vài trăm năm rồi chết. Cuối cùng, thứ hắn lưu lại trên thế gian này là di tích, chuông đồng và phong ấn địa điểm dành cho Tà Thiềm Cửu Đầu.

Chuông đồng đã nhận chủ, Tà Thiềm đã thoát khỏi phong ấn. Di tích thì chính là tấm bùa hộ mệnh mà Đ��ng Thăng lưu lại cho chủ nhân đời kế tiếp của Trọng Trấn Chuông.

Hiện tại, việc trận pháp kích hoạt cũng chứng tỏ vị chủ nhân kế tiếp kia đang gặp nguy. Đông Thăng mang theo vô tận pháp tắc thần cấp, lao đến Tây Phỉ.

Theo bóng dáng khổng lồ của thần linh bay vút qua khắp thiên địa, ai nhìn thấy cũng bất giác quỳ xuống.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, tàn hồn của Đông Thăng đã đặt chân đến Tây Phỉ. Hắn giơ tay chộp vào hư không, đã bắt được Trọng Trấn Chuông.

Cự thủ Bán Thần truy kích kia lại đổi hướng nhắm tới Đông Thăng. Lão ta vẻ mặt khinh thường, phất tay liền có thần khí lao đến, xé tan cự thủ.

Bán Thần tuy có thể tiếp cận pháp tắc chi thần, nhưng không thể so với Thần Cảnh chân chính. Đông Thăng dù đã tọa hóa, vẫn là Thần Cảnh, không giống như trận pháp này đã bị ăn mòn xuống cấp bậc Bán Thần.

Cự thủ này bị phá thì bầu trời lập tức rung động, rồi lao xuống hàng ngàn cự thủ khác. Toàn bộ đều là Bán Thần cảnh. Đông Thăng thấy cự thủ lao đến nhiều như mưa, bàn tay nâng lên, theo pháp tắc mà hóa thành một kiếm.

Đông Thăng sắc mặt nghiêm nghị, nhất kiếm chém ra, phá tan ngàn cự thủ. Thế nhưng bầu trời lại ngưng tụ ngày càng nhiều hơn trước, tới mức độ khiến mây đen che lấy trận pháp cũng bị xé toạc.

Để lộ ra một đại trận đang hoạt động. Đông Thăng ngẩng đầu nhìn trận pháp, hoàn toàn kinh hãi. Cấp bậc trận pháp này đã vượt xa Thần Cảnh thông thường.

"Tiểu tử, ta biết ngươi đang trốn trong tiểu thế giới, mau đem Trọng Trấn Chuông giao cho ta."

Âm thanh của Đông Thăng truyền vào trong tiểu thế giới. Hàn Vũ Thiên cùng lúc này cảm nhận được một sợi liên kết mãnh liệt khác đang từ từ quấn lấy Trọng Trấn Chuông, nhưng sợi liên kết này đã bị khí tức của Hàn Vũ Thiên ngăn cản bên ngoài, trừ khi hắn tình nguyện để khí tức kia xâm nhập và cùng điều khiển chuông đồng.

Hàn Vũ Thiên không cự tuyệt, lập tức để Trọng Trấn Chuông liên kết với Đông Thăng.

Đông Thăng bên ngoài cảm nhận được pháp khí quen thuộc đã trở lại, liền biến hóa chuông đồng to đến ngàn vạn trượng.

"Trọng Trấn Thiên Địa, Cổ Chuông Ngân Vọng!"

Trọng Trấn Chuông khí tức nặng nề đè ép một vùng thiên địa. Bất kể là pháp tắc hay linh khí đều ngưng trệ như bị vật nặng đè lên.

Chuông cổ vang lên, sóng âm khuếch tán tứ phía, phá vỡ thiên địa đại đao. Bất cứ thứ gì có thể phá đều bị tiếng chuông trấn cho vỡ nát.

Trận pháp phía trên, dù có cấp bậc cao hơn cũng không tránh khỏi rung lắc dữ dội trước tiếng chuông này. Thất Bảo Thần Chủ ở trong Thất Bảo Thần Cung thấy được cảnh này, cau mày mà nói:

"Đông Thăng tiểu quái, ngươi chết rồi còn dám công kích trận pháp của bản thần ư?"

Thất Bảo Thần Chủ hất tay, liền thấy Thần Cung lóe sáng, ngưng tụ ra một đạo quang nhận. Đông Thăng mắt thấy quang nhận này trông rất quen mắt, liền nói:

"Thất Bảo đại nhân."

Thất Bảo Thần Chủ cũng không xuất thủ, mà truyền thần niệm nói:

"Oắt con, ngươi năm đó nợ ơn bản thần, nợ còn chưa trả lại còn muốn phá hoại đại trận của ta ư?"

Đông Thăng kinh ngạc truyền âm nói:

"Đại nhân, Đông Thăng thực sự không biết đó là trận của ngài. Ta chỉ là đang ngăn chặn trận pháp tiêu diệt truyền thừa của mình."

Thất Bảo Thần Chủ cau mày, như nhận ra điều gì đó, nói:

"Không ngờ Thần Cảnh tu sĩ bí ẩn dùng Trọng Trấn Chuông năm đó lại là ngươi! Bản thần xem như đã hiểu rõ. Ngươi cứ ngăn công kích, nhưng không được tổn hại đến trận pháp. Chỉ cần duy trì nửa ngày thì trận sẽ dừng lại."

Đông Thăng cau mày, thần niệm lại truyền tới, nói:

"Đại nhân, nửa ngày đối với ta không thành vấn đề, nhưng sinh linh của vùng đất này ắt sẽ bị diệt vong hơn một nửa, vậy..."

"Đây là điều bản thần muốn. Nếu ngươi muốn trả nợ thì xem như chuyện này không diễn ra ngay trước mắt mình. Bảo vệ tốt truyền thừa của ngươi là được."

Thất Bảo Thần Chủ cắt ngang lời nói của Đông Thăng, lại đưa ra một lối thoát để hắn có thể rút lui. Đông Thăng là người trọng tình trọng nghĩa, nhưng cũng là người không thể khoanh tay đứng nhìn phàm nhân bị sát hại.

Đông Thăng thở dài, cuối cùng vẫn thỏa hiệp, xem mọi chuyện như không thấy, bắt đầu giảm uy lực của Trọng Trấn Chuông đi vài phần.

Hàn Vũ Thiên thì lại nghĩ khác. Hắn bay ra ngoài, vung Thiên Dương Liệt Hỏa Kiếm. Liệt Hỏa Kiếm phóng to vạn trượng, lại phủ lên hỏa diễm ngũ sắc.

"Ngũ Thải Hỏa Thần Kiếm!"

Liệt Hỏa Kiếm phóng lên, đâm thẳng vào trận pháp, khiến ngũ sắc hỏa diễm lan rộng ra khắp đại trận.

"Hàn Vũ Thiên!"

Âm thanh chấn động của Thất Bảo Thần Chủ vang lên, khiến thiên địa đổi sắc. Thất Bảo Thần Cung bị phá ra một lỗ lớn, từ bên trong bay lên là một bóng người giận dữ.

"Ngươi sát hại bấy nhiêu sinh linh đã là quá đủ rồi. Nếu còn tiếp tục thì nhân quả ắt sẽ nặng nề."

Hàn Vũ Thiên thì bình tĩnh chắp tay sau lưng nói. Thất Bảo Thần Chủ trầm mặc một lát rồi nói:

"Nhân quả ta không quan tâm, cứ để ta báo xong thù thì tính đến chuyện khác."

Hàn Vũ Thiên thở dài nói:

"Đột phá Đạo Tổ không phải là không có cách khác. Bản cung chủ có thể giúp ngươi thêm một lần nữa."

Thất Bảo Thần Chủ sắc mặt hơi giãn ra nói:

"Còn cách khác?"

Hàn Vũ Thiên thản nhiên nói:

"Đương nhiên, nhưng ngươi phải đáp ứng bản cung chủ một chuyện."

Thất Bảo Thần Chủ cau mày nói:

"Điều kiện? Chỉ bằng vào ngươi ư?"

Hàn Vũ Thiên ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo, đồng thời nở một nụ cười tự tin mà nói:

"Bao nhiêu chuyện ngươi đã tận mắt thấy chưa đủ sao? Bản cung chủ chịu giúp ngươi đã là một ân điển vượt qua thiên đạo. Chỉ cần ngươi đáp ứng một điều kiện là đủ."

Thất Bảo Thần Chủ trầm mặc một lúc mới nói:

"Điều kiện là gì?"

Hàn Vũ Thiên vuốt cằm suy nghĩ một chút, rồi nói:

"Săn vài đầu yêu tộc cấp Đạo Tổ. Đương nhiên là sau khi bản cung chủ giúp ngươi đột phá. Nguyễn Công Sơn, chẳng lẽ ngươi đột phá Đạo Tổ lại không giải quyết được vài tên yêu tộc sao?"

Thất Bảo Thần Chủ hừ lạnh nói:

"Vài đầu Đạo Tổ yêu tộc đó thì bản thần giải quyết được dễ dàng thôi. Bản thần đáp ứng điều kiện của ngươi."

Hàn Vũ Thiên nhìn sang Đông Thăng nói:

"Vậy thì nhờ vị Thần Cảnh này, cùng ta liên thủ phá đại trận."

Đông Thăng nhẹ gật đầu, lại phát động năng lực của Trọng Trấn Chuông lên đến đỉnh điểm. Trận pháp phía tr��n rung lắc dữ dội, lại bị ngũ sắc hỏa diễm liên tục khóa chặt những vùng quan trọng của đại trận.

Cuối cùng, nhờ vào Thần Cảnh trợ giúp mà đại trận cũng đã sụp đổ. Hàn Vũ Thiên nhìn từng tầng trận pháp rơi xuống như lưu tinh thì cau mày nói:

"Còn phải dọn dẹp đám tàn tích này."

Thất Bảo Thần Chủ lắc đầu nói:

"Không cần, cứ để thứ khác dọn dẹp nó."

Vừa dứt câu thì từ trong không gian chui ra từng đạo xích sắt, giống như Thất Bảo Xích Linh Trận, quấn lấy mảnh vụn đại trận, kéo ra khỏi vùng thế giới này.

Thất Bảo Thần Chủ tính toán chu toàn. Đại trận kết thúc rồi sẽ sụp đổ, tạo ra một hạo kiếp thứ hai. Vì vậy, hắn đã tạo ra một loại kết giới đặc biệt để đào thải tàn dư của đại trận sau khi nó kết thúc.

Hàn Vũ Thiên phất tay, Trọng Trấn Chuông lóe sáng, thả toàn bộ người của Tây Phỉ ra, giữ lại những người Nam Cương Quốc ở bên trong.

"Hạo kiếp đã qua, các ngươi tự mình xây dựng lại đế quốc đi."

Lời nói của Hàn Vũ Thiên vừa dứt, hắn đã cùng với Thất Bảo Thần Chủ và Đông Thăng rời khỏi đây.

Mọi người nhìn quê hương chỉ còn là một đống hoang tàn thì lòng dâng lên một nỗi buồn man mác. Từ lúc lập quốc đến nay, Tây Phỉ đã bao giờ phải chịu cảnh tượng hoang tàn đến nhường này chứ?

Thái Hoàng Sơ thở dài, bóng lưng thẳng tắp, nói:

"Thu gom tàn cuộc của hạo kiếp, chỉnh đốn nhân lực, lại bắt đầu một cuộc sống mới, một quốc gia mới: Hàn Thiên Thánh Quốc."

"Hàn Thiên Thánh Quốc?"

Những vị thủ lĩnh đứng đầu biết ngụ ý của vị hoàng đế Thái Hoàng Sơ này. Tây Phỉ dù có vực dậy cũng không còn là của họ, chi bằng bỏ hết quá khứ, hướng đến tương lai, phục tùng kẻ mạnh.

Lấy tên của người cứu rỗi bọn họ khỏi hạo kiếp đặt tên cho quốc gia mới. Từ nay về sau không còn Tây Phỉ Quốc, mà thay vào đó là Hàn Thiên Thánh Quốc.

Trước mắt có hai triệu nhân lực được cứu. Họ được phân chia đến những nơi từng là điểm trọng yếu của Tây Phỉ, rồi lập lại thành trì, chiếu cáo cho những người còn sống sót sau hạo kiếp tụ họp.

Trên đường trở về, Hàn Vũ Thiên thấy không ít cảnh tan hoang thê lương. Hắn cũng chỉ nhìn mà không hề lộ ra chút biểu cảm. Còn Đông Thăng thì vẻ mặt có chút đau xót, tuy là Thần Cảnh coi phàm nhân như cỏ rác, nhưng hắn xưa nay lương thiện, không muốn lạm sát.

"Tâm tính của ngươi không tầm thường nhỉ?"

Thất Bảo Thần Chủ ngồi trên vai Đông Thăng, nhìn Hàn Vũ Thiên ở bên cạnh, nói. Hắn thì mỉm cười đáp:

"Nhìn quen rồi thì không còn phải biểu lộ ra ngoài nữa."

Thất Bảo Thần Chủ tò mò muốn biết thân phận của Hàn Vũ Thiên. Nếu thực sự là một kẻ chuyển thế thì không biết là vị cường giả nào?

(Là kẻ thù hay bằng hữu ở trận Thần Chiến kia đây?) Hàn Vũ Thiên nhắm mắt lại, tận hưởng luồng gió mát trên cao, không còn chú ý đến khung cảnh xung quanh.

Đông Thăng di chuyển chưa đến nửa canh giờ đã đến Vạn Niên Cung. Một tàn hồn Thần Cảnh xuất hiện khiến cho ai cũng ngơ ngác kinh sợ.

"Trên vai hắn có người."

Một đệ tử đôi mắt tinh tường thấy được hai bóng người liền hô lớn. Mọi người nhìn kỹ lại thì lập tức quỳ xuống nói:

"Cung chủ."

Hàn Vũ Thanh thấy bên cạnh là Thất Bảo Thần Chủ thì sắc mặt đại biến, nói:

"Hàn Vũ Thiên, con sao lại đi chung với kẻ thù chứ?"

Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Trước thì là kẻ thù, nay lại là đồng minh."

Tiêu Hạo cau mày, sắc mặt tràn đầy khó hiểu, nói:

"Ngươi đi cầu hòa với Tây Phỉ?"

"Cung chủ, ngài chẳng lẽ không biết Tây Phỉ gây ra cho chúng ta rất nhiều chuyện, ngài dễ dàng cho qua mọi chuyện như vậy sao?"

Mạch Liên lần đầu tiên trong đời tỏ vẻ tức giận trách móc Cung chủ. Hàn Vũ Thiên lộ ra sát ý sâu trong đôi mắt, nói:

"Tây Phỉ ư? Thứ đó không còn tồn tại nữa rồi."

Tây Phỉ Quốc bị hạo kiếp giáng hạ, có thể nói là đã bị diệt quốc. Xây dựng lại Tây Phỉ e rằng không còn khả năng đó.

Mọi người nhìn vị thần linh to lớn cùng với Thất Bảo Thần Chủ và Cung chủ, bọn họ rất nhanh tự suy nghĩ rằng Cung chủ của mình đã âm thầm giải quyết toàn bộ Tây Phỉ.

Không còn ai nảy sinh nghi ngờ với vị Cung chủ mà họ tôn kính nữa.

Mọi nỗ lực biên tập này đều được thực hiện dưới sự bảo hộ của truyen.free, mong độc giả trân trọng thành quả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free