Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 238: Du ngoạn phàm trần.

“Phu quân, chàng kéo thiếp đi đâu đây?”

Kiều Nguyệt Nga bị kéo đi vội vã, có phần luống cuống, Hàn Vũ Thiên mỉm cười nói:

“Lâu rồi hai ta chưa có không gian riêng tư, hiện tại là thời gian tốt nhất để nàng và ta đi du ngoạn nhân gian rồi.”

Nói đoạn, cả hai rời khỏi Vạn Niên Thành trong trang phục thường dân, cùng cưỡi hai con ngựa bình thường mà phóng đi.

Với màu mắt đã thay đổi và bộ y phục thường dân, Hàn Vũ Thiên trông vô cùng khác lạ, khó ai nhận ra, nhưng mái tóc trắng thì không thể đổi được, đành phải nhuộm màu đen bình thường.

Kiều Nguyệt Nga trong bộ y phục thôn nữ, khi cởi bỏ hết trang sức, nét đẹp của nàng càng thêm dân dã, mái tóc hồng cũng được đổi sang màu đen nhánh.

Hai người cưỡi ngựa đến một thành nhỏ bên ngoài Vạn Niên Sâm Lâm. Hàn Vũ Thiên một tay giữ hai dây cương, tay kia nắm chặt lấy tay nàng, cùng bước vào trong thành.

Hoàng hôn buông xuống, đường phố trở nên vắng vẻ. Chỉ còn lác đác vài sạp hàng đang dọn dẹp để trở về nhà. Một ông lão đi xe lăn, trên đùi đặt một khay đồ chơi, những món đồ chơi hình cào cào, châu chấu, chim, ếch được bện từ cọng rơm khô.

“Ông lão, thứ này bán thế nào?”

Kiều Nguyệt Nga bước tới chỗ ông lão, cúi người nhìn đám đồ chơi trên khay. Ông lão cười nói:

“Cô nương mua một con giá một đồng, mua ba tặng một giá chỉ ba đồng, thấy sao?”

Hàn Vũ Thiên bên cạnh hừ lạnh nói:

“Hai con một đồng thì ta sẽ mua hết cho lão.”

“Phu quân.”

Kiều Nguyệt Nga không ngờ phu quân lại mặc cả với một ông lão. Ông lão nhìn sắc trời sắp tối cũng gật đầu nói:

“Lão cũng cần tiền ăn cơm, sắc trời đã tối, lão còn phải về nhà nữa. Hai con một đồng như lời ngươi nói đi.”

Hàn Vũ Thiên lấy từ trong ngực ra một túi vải đưa cho Kiều Nguyệt Nga, nói:

“Nàng cất vào túi đi.”

Kiều Nguyệt Nga cười gượng, nàng nhặt từng con đồ chơi bỏ vào túi. Nàng hừ lạnh, bước nhanh về phía trước. Hàn Vũ Thiên thì lấy ra hai đồng bạc đặt lên khay rồi rời đi. Ông lão ngơ ngác nhìn theo bóng lưng đôi phu phụ trẻ tuổi, miệng không ngừng cảm tạ.

Cả hai sau đó ghé vào quán trọ Hồng Cẩm để đặt phòng nghỉ chân. Người trung niên ở quầy gãi gãi đầu cười nói:

“Khách quan, quán trọ của tại hạ vừa hay đã hết phòng rồi, xin hai vị ghé sang quán trọ khác thử xem.”

Kiều Nguyệt Nga nhướng mày nói:

“Không còn một phòng nào sao?”

Người trung niên lắc đầu nói:

“Chỉ còn phòng thương gia mà thôi, hai mươi đồng bạc một ngày.”

“Lấy đi.”

Kiều Nguyệt Nga gật đầu đồng ý ngay tức khắc, nàng như không hề bận tâm về giá cả của phòng thương gia.

Người trung niên thấy hai người ăn mặc bình dân lại thuê phòng thương gia thì thầm nghĩ trong lòng có điều không ổn. Nếu họ ở xong rồi quỵt tiền bỏ trốn thì quán sẽ lỗ vốn mất.

“Khách quan hãy đặt mười đồng bạc để làm cọc, hết một ngày, chúng ta sẽ thu nốt mười đồng còn lại.”

Kiều Nguyệt Nga thọc tay vào túi áo lục lọi một hồi, sắc mặt nàng khẽ biến. Nàng lúc rời đi vội vàng, ngay cả một đồng cũng không mang theo, nói gì đến mười đồng bạc.

“Hai mươi đồng bạc trả trước, còn đây là năm đồng bạc cho hai con ngựa bên ngoài.”

Hàn Vũ Thiên đặt lên quầy hai mươi lăm đồng bạc. Người trung niên mắt sáng lên, cung kính nói:

“Khách quan yên tâm, tại hạ sẽ an bài chỗ tốt cho tọa kỵ của khách quan, phòng ở lối này.”

Hai người được đưa tới một căn phòng bày trí sang trọng. Hàn Vũ Thiên ngả lưng xuống giường, cảm giác thoải mái lan tỏa khắp cơ thể.

Kiều Nguyệt Nga ngồi gần cửa sổ, chống cằm quan sát khung cảnh ban đêm bên ngoài. Hàn Vũ Thiên nhìn nàng, bàn tay khẽ động, một luồng gió nhẹ đã thổi lọn tóc nàng tung bay.

Hàn Vũ Thiên cũng đã nhanh tay dùng huyền ảnh thạch lưu lại khung cảnh xinh đẹp này, nàng dưới ánh trăng đẹp đến mê hồn.

“Nàng không ngủ sao?”

Kiều Nguyệt Nga bĩu môi nói:

“Ta không ngủ, chàng ngủ một mình đi.”

Hàn Vũ Thiên cười nói:

“Giận ta chuyện ông lão à?”

Kiều Nguyệt Nga không trả lời, hành động quay đầu sang chỗ khác của nàng đã thay lời muốn nói. Hàn Vũ Thiên cười nói:

“Ta trả cho lão hai đồng bạc rồi, nàng còn muốn sao chứ?”

Kiều Nguyệt Nga hừ lạnh nói:

“Hai đồng bạc thì đủ cho ai chứ.”

Hàn Vũ Thiên lắc đầu, nằm xuống giường đắp chăn rồi nói:

“Nếu nàng thấy không đủ thì tự mình lấy tiền cho đi, ta ngủ đây.”

Kiều Nguyệt Nga thấy Hàn Vũ Thiên định đi ngủ thật thì thân hình nàng lướt tới, một cùi chỏ nhắm thẳng hông hắn mà hạ xuống.

Hàn Vũ Thiên nhắm mắt lại. Cảm nhận được sát ý, hắn toan né tránh, nhưng lại nhớ đang ở quán trọ của phàm nhân. Nếu để đòn này đánh xuống giường, e là sẽ sập cả quán mất. Hắn đành miễn cưỡng đỡ lấy một kích của nàng.

Cơn đau truyền tới khiến hắn ôm hông, vẻ mặt thống khổ. Thân thể ở cảnh giới này mà vẫn không chịu nổi một đòn của nàng, đây quả là lão yêu bà trong truyền thuyết!

“Lão yêu bà, ngươi ra tay độc ác quá đó.”

Hàn Vũ Thiên buột miệng nói ra rồi lập tức ngậm miệng lại, nhìn về phía nàng. Kiều Nguyệt Nga mỉm cười lạnh lùng nói:

“Lão... yêu... bà?”

Người trung niên ở quầy nghe tiếng ầm ầm vọng xuống liền cười nói:

“Tuổi trẻ còn có vợ đẹp, nên chắc hẳn rất sung sức, ha ha ha.”

Sáng hôm sau, Hàn Vũ Thiên toàn thân đau nhức, còn Kiều Nguyệt Nga thì hai tay ê ẩm. Hàn Vũ Thiên tức giận nói:

“Ngươi đấm từ tối đến sáng rồi, còn nhìn cái gì nữa?”

Kiều Nguyệt Nga hừ lạnh nói:

“Đợi ta nghỉ ngơi rồi sẽ tẩm quất cho ngươi một trận nữa.”

Hàn Vũ Thiên nghe vậy thì sắc mặt trầm xuống nói:

“Ôi chao bà cô của ta, ngươi đừng phí sức như vậy. Chúng ta ra ngoài du ngoạn để giải khuây, đâu phải để đánh nhau.”

“Đại nhân, đ��y là ngựa quý của khách quán trọ. Đại nhân lấy đi rồi tiểu nhân ăn nói thế nào đây.”

Phía dưới lầu vọng lên tiếng của chủ quán trọ cùng với tiếng ngựa hí. Hàn Vũ Thiên và Kiều Nguyệt Nga chỉ biết nhìn nhau lắc đầu thở dài.

“Chuyện gì vậy?”

Hàn Vũ Thiên bước xuống lầu nhìn ra ngoài. Chủ quán trọ đang kịch liệt ngăn cản hai tên đang lôi ngựa của hắn thì gấp gáp nói:

“Khách quan, họ muốn bắt ngựa của ngươi, mau tới phụ ta.”

Hàn Vũ Thiên cười nói:

“Ngươi cứ buông ra đi.”

Chủ quán trọ trợn mắt kinh ngạc, bất giác buông tay. Khách đã nói vậy thì hắn cũng không dám đắc tội với hai tên thanh niên trước mắt. Chúng là công tử của Kiêu gia nổi tiếng ăn chơi phá hoại. Nếu Kiêu gia không có tồn tại tu sĩ Vũ Cảnh, e là quan phủ đã sớm tống giam bọn chúng rồi.

“Ngươi biết điều lắm, bản công tử rất hài lòng.”

Thanh niên áo lam với nét mặt xấu xí cười tán thưởng. Hắn và đệ đệ chuẩn bị leo lên ngựa rời đi.

Hai con ngựa hí lên rồi đứng bằng hai chân, khiến hai huynh đệ Kiêu gia té xuống đất. Kế đó, một b��i phân ngựa lại đáp thẳng xuống mặt hai tên.

Những người xem náo nhiệt không nhịn được mà cười vang cả một vùng. Ai cũng là lần đầu thấy hai huynh đệ Kiêu gia chịu thiệt thòi, lại còn là cái thiệt thòi bốc mùi phân ngựa nồng nặc.

Hàn Vũ Thiên nắm tay Kiều Nguyệt Nga bước ra khỏi quán trọ, hắn còn ném cho chủ quán một thỏi vàng coi như thưởng.

Kiêu Tịnh và Kiêu Phiến phủi đống phân trên mặt, tràn đầy phẫn nộ. Nếu không phải hai con súc sinh này có dáng vẻ uy phong đẹp đẽ thì sớm bị họ một kiếm giết chết rồi.

“Đại ca, mau xem nữ nhân kia.”

Kiêu Phiến không để tâm tới chuyện của hai con ngựa mà say đắm nhìn Kiều Nguyệt Nga đang đứng cạnh Hàn Vũ Thiên.

Kiêu Tịnh tức giận nhìn theo hướng tay của đệ đệ chỉ tới, cũng ngây dại như rơi vào mê hồn trận.

“Hai ta đổi ý rồi, mau giao nữ nhân bên cạnh ngươi ra đây.”

Kiêu Tịnh chỉ tay về phía Kiều Nguyệt Nga, dùng ánh mắt biến thái nhất nhìn nàng. Hàn Vũ Thiên lấy từ trong ngực ra một sợi dây thừng, thân thủ linh hoạt đã trói chặt lấy thắt lưng hai huynh đệ Kiêu gia.

���Các ngươi chưa có ai dạy dỗ, vậy để ta dạy.”

Hàn Vũ Thiên ngồi lên con ngựa có bộ lông màu lam nhạt, quật mạnh dây cương, con ngựa lập tức phi nước đại hết tốc lực.

Huynh đệ Kiêu gia bị kéo chà xát mặt đất, gào lên thống khổ. Tiếng kêu thảm thiết của chúng vang vọng khắp thành.

“Gia chủ, gia chủ! Trong thành lại có người cột hai công tử vào dây thừng rồi kéo lê ngoài đường!”

Một gia nô xông thẳng vào phòng của Kiêu Bảo Thập. Hắn đang vui đùa cùng mấy vị nương tử thì nghe được tin, lập tức trợn tròn mắt.

“Kẻ nào to gan làm loạn địa bàn của Kiêu gia!”

Kiêu Bảo Thập phá vỡ mái ngói, bay vút lên không trung. Thấy hai nhi tử bị lôi đi trên mặt đất, hắn lập tức tức giận lao tới.

“Chết!”

Một chưởng vỗ xuống, mang theo uy áp của Vũ Cảnh viên mãn. Người xung quanh ai nấy đều bị áp lực chèn ép đến khó thở. Hàn Vũ Thiên không chút bận tâm, chỉ quăng hai huynh đệ Kiêu gia về phía chưởng lực ấy.

Kiêu Bảo Thập hoảng hốt, lập tức dùng thân mình chắn lấy công kích của chính mình mới bảo toàn được tính mạng cho Kiêu Tịnh và Kiêu Phiến.

“Kiêu gia ta chưa bao giờ chịu thiệt thòi như vậy! Người trẻ tuổi ngươi đã phạm vào tội không thể tha thứ!”

Kiêu Bảo Thập ném hai đứa con vô dụng cho trưởng lão Kiêu gia. Hắn từ trên cao nhìn xuống Hàn Vũ Thiên, tựa như nhìn một cái xác chết.

“Ta cho ngươi mười chiêu. Nếu trong mười chiêu không đánh bại nổi ta, thì Kiêu gia sẽ tự phong bế kinh mạch, trăm năm không thể tu luyện.”

Hàn Vũ Thiên thản nhiên ngồi trên lưng ngựa, nhìn về phía những người của Kiêu gia. Kiêu Bảo Thập nghe thấy lời hoang đường như vậy thì cười lớn nói:

“Ha ha ha ha, trẻ tuổi mà đã cao ngạo thật là không biết trời cao đất dày! Ta không khách khí với ngươi nữa!”

Thân hình Kiêu Bảo Thập lóe lên, một quyền chớp động lục quang, đấm thẳng vào ngực Hàn Vũ Thiên. Một quyền mang theo sức mạnh đủ để khiến một tu sĩ Vũ Cảnh thượng kỳ bị trọng thương, nhưng khi rơi vào ngực Hàn Vũ Thiên, nó lại chẳng khác nào gãi ngứa.

“Một.”

Hàn Vũ Thiên thản nhiên đếm số chiêu của Kiêu Bảo Thập. Gia chủ Kiêu gia không thể tin nổi rằng một quyền mang theo sáu thành lực lượng mà lại không thể tổn hại chút nào đến Hàn Vũ Thiên.

Một cước nhắm thẳng hông, đá tới không chút do dự. Lần này là tám thành lực lượng đủ để khiến một tu sĩ Vũ Cảnh viên mãn bị trọng thương. Hàn Vũ Thiên chậm rãi nói:

“Hai.”

Kiêu Bảo Thập sắc mặt đại biến, lấy ra một thanh trường côn. Hắn bay lên không trung, truyền pháp lực vào trường côn.

“Phích Lịch Côn.”

Một côn giáng thẳng xuống đỉnh đầu Hàn Vũ Thiên. Những người xung quanh đều nín thở quan sát tình huống, nhưng lôi đình bùng nổ quá chói mắt khiến họ chẳng thể nhìn rõ.

“Ba.”

Một tiếng nói nhàn nhạt vang lên khiến những người của Kiêu gia giật bắn mình kinh hãi. Những người khác thì lòng thầm vui như mở hội, Kiêu gia cuối cùng đã gặp phải đối thủ.

“Ngươi...”

Kiêu Bảo Thập lui về phía sau, trong mắt tràn đầy nỗi sợ hãi không thể che giấu. Phích Lịch Côn là sát chiêu chưa từng ai đỡ nổi, vậy mà thanh niên trước mắt không hề suy suyển một chút nào.

“Phụ thân, mau bắt lấy ả nữ nhân kia, ả ta là người đi theo hắn.”

Kiêu Phiến bình thường ham chơi háo sắc nhưng khi Kiêu gia gặp nạn lại chợt trở nên sáng suốt. Kiêu Bảo Thập lao đến chỗ Kiều Nguyệt Nga, bàn tay bóp chặt lấy cổ nàng, uy hiếp nói:

“Nếu ngươi dám động vào Kiêu gia, nữ nhân này sẽ mất mạng.”

Hàn Vũ Thiên lúc này trầm giọng bảo:

“Động vào nương tử của ta tùy tiện như vậy, e là Kiêu gia các ngươi không cần phải tồn tại nữa rồi.”

Cánh tay đang bóp cổ Kiều Nguyệt Nga của Kiêu Bảo Thập đột nhiên biến dạng, bị bẻ ngược ra phía sau. Hàn Vũ Thiên chỉ thấy Kiêu Bảo Thập tứ chi kêu rắc rắc không ngừng.

Hắn vung tay còn lại, một luồng hấp lực lập tức kéo Kiều Nguyệt Nga về bên cạnh. Hàn Vũ Thiên nhìn thấy trên cổ trắng nõn của nàng có vết lằn đỏ của bàn tay.

“Chết.”

Hàn Vũ Thiên nắm chặt tay lại, thân thể Kiêu Bảo Thập liền vặn vẹo như một cái khăn bị vắt khô. Điểm khác biệt là thứ bị vắt ra không phải nước, mà là máu tươi.

Kiêu Tịnh và Kiêu Phiến thấy phụ thân bị giết thảm thì toàn thân run rẩy, ngã vật xuống đất, không thể nhúc nhích. Đại trưởng lão Kiêu gia, với tu vi Vũ Cảnh sơ kỳ, quỳ xuống nói:

“Kiêu gia rốt cuộc đã tạo ra nghiệt chướng gì mà để hai tên súc sinh này chọc giận Thánh Nhân chứ? Bảo Thập ơi là Bảo Thập, ngươi nuông chiều hai súc sinh này, giờ lại đưa cả Kiêu gia vào con đường diệt vong!”

Vài chục năm trước, Kiêu gia từng là một thế lực được nhiều người kính trọng, bởi gia chủ đời trước và đại trưởng lão hiện tại tạo được thanh danh tốt. Đến khi Kiêu Bảo Thập lên làm gia chủ thì thanh danh bị giảm sút đôi chút, nhưng đến đời Kiêu Tịnh và Kiêu Phiến thì chỉ toàn mang tiếng xấu.

Thêm vào đó, bản tính nuông chiều con cái của Kiêu Bảo Thập khiến người trong thành không ai ưa nổi. Giờ đây lại chọc phải Thánh Nhân, cả tộc e rằng khó mà bảo toàn.

Một quan viên bước ra từ đám đông, ôm quyền với Hàn Vũ Thiên mà nói:

“Thánh Nhân rộng lượng, xin hãy tha thứ cho Kiêu gia lần này. Gia chủ Kiêu gia và hai đứa con của hắn tuy không tốt đẹp, nhưng những người khác trong Kiêu gia chưa từng làm chuyện xấu. Mong Thánh Nhân đừng vì ba kẻ này mà liên lụy cả một dòng tộc.”

Quan phủ xưa nay vẫn không có thiện cảm với ba cha con gia chủ Kiêu gia, nhưng đại trưởng lão Kiêu gia là ân nhân giúp thành trì vượt qua nạn đói. Là một quan phụ mẫu, hắn phải báo đáp ân tình này.

Những người dân trong thành đều đồng loạt quỳ xuống cầu xin cho Kiêu gia. Nạn đói năm đó kh���ng khiếp đến nhường nào, họ vẫn còn nhớ rõ. Ơn của đại trưởng lão Kiêu gia, họ đã có cơ hội báo đáp, nhưng lời cầu xin này liệu có thể ngăn cản Thánh Nhân ra tay hay không.

Hàn Vũ Thiên thấy vậy cũng nhẹ gật đầu nói:

“Ba kẻ này phẩm hạnh thấp kém, nhưng đổi lại ngươi có phẩm hạnh rất tốt. Ta sẽ không diệt đi Kiêu gia mà chỉ phong ấn kinh mạch họ trăm năm.”

Đại trưởng lão nghe xong, sắc mặt lập tức tái nhợt không còn chút máu. Kiêu gia bị phế đi con đường tu luyện thì khối tài sản lớn tích góp sớm muộn cũng sẽ bị các tu sĩ khác nuốt chửng.

Hàn Vũ Thiên và Kiều Nguyệt Nga ngồi lên lưng ngựa. Hắn giơ ngón tay lên khiến những người của Kiêu gia căng thẳng tột độ.

“Ta cho Kiêu gia thời hạn mười năm để chứng minh xem, liệu các ngươi thực sự có phẩm hạnh như lời người dân trong thành ca ngợi hay không.”

Vừa dứt lời, Hàn Vũ Thiên và Kiều Nguyệt Nga đã cùng nhau rời khỏi thành nhỏ. Đại trưởng lão cùng những người còn lại của Kiêu gia đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu thật sâu mà nói:

“Tạ ơn Thánh Nhân đã ban thêm cơ hội.”

Kiêu Tịnh và Kiêu Phiến đồng thời bị trục xuất khỏi gia tộc, bị phế đi tu vi, trở thành thường dân. Ngay khi bị trục xuất khỏi Kiêu gia, rất nhiều người từng bị hai huynh đệ này ức hiếp đã lũ lượt kéo đến trả thù, đánh cho cả hai tàn phế, phải đi ăn mày.

“Chúng ta lại đi đâu đây?”

Kiều Nguyệt Nga nhỏ giọng hỏi Hàn Vũ Thiên. Hắn cũng nhún vai nói:

“Đi khắp chốn, đến khi nào nương tử ta chán thì thôi.”

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, hy vọng quý độc giả sẽ ủng hộ bản chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free