(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 226: Thiên Thanh Hùng đốt mệnh.
“Bọn ta sợ ngươi sao?”
Một Phong Mộc đầu tiên biến ra bản thể Phong Thiên Bằng. Cùng lúc đó, Thôn Thiên Thạch Hầu và Hỗn Huyết Ma Điệt của hai vị khác cũng đồng loạt ra tay.
Ma Hải Long Vương còn chưa kịp hồi thần, đồng tử đã co rút lại.
“Tuyệt Kỹ Dung Hợp, Tam Hoàng Tam Cực Chi Sát!”
Thanh quang chiếu rọi, nhuộm một màu lục yêu dị lên vùng hải vực âm u t��� ba vị yêu tộc.
“Khốn!”
Ma Hải Long Vương bộc phát toàn lực để chạy trốn. Hợp kỹ của ba vị yêu tộc này không chỉ có sức mạnh cường đại, mà còn là sự tịnh hóa yêu khí với cường độ cao.
Phong chi lực của Phong Mộc mài mòn yêu khí, cùng với thổ thuộc tính của Mao Hy khiến yêu khí không còn tinh thuần, cuối cùng là hỗn huyết của Hỗn Huyết Ma Điệt sẽ trộn lẫn vào đó.
Yêu tộc nào dính phải chiêu này cũng khó mà giữ được bình tĩnh. Một lượng lớn yêu khí bị hao tổn sẽ khiến tu vi trực tiếp rơi xuống, khó mà hồi phục lại vì tịnh hóa đã ăn sâu vào cơ thể.
Ma Hải Long Vương vừa khó khăn lắm mới đột phá đại viên mãn Thánh Tông, tất nhiên sẽ không cam lòng bị dính phải loại tịnh hóa này của ba tên yêu tộc kia.
Thiên Thanh Hùng đột nhiên nhận ra điều bất thường liền gầm lớn:
“Các vị mau tránh!”
Mười người kia còn đang ngây người chưa hiểu chuyện gì, thì Ma Hải Long Vương đã quay trở lại. Cùng lúc đó, thanh quang tịnh hóa kia vừa vặn giáng xuống chỗ mười vị tộc trưởng yêu tộc.
Một luồng tịnh hóa chi lực ào ạt truyền vào cơ thể, khiến bọn họ đau đớn lăn lộn trên đất.
“Các ngươi...”
Tộc trưởng Xích Diễm Hải Sa trợn tròn mắt nhìn ba người vốn đang cùng phe với bọn họ, lại bất ngờ ra tay, quả thật không thể tin nổi.
“Các ngươi vốn đã vô dụng rồi, cứ để bọn ta kết liễu cho. Yên tâm đi, tộc nhân của các ngươi vẫn sẽ được hưởng vinh hoa phú quý.”
Mao Hy cười hắc hắc, vác trường thương trên vai, ngồi trên một vách đá. Ma Hải Long Vương tà tà cười nói:
“Sao hả? Bản tọa không thể chống lại hợp kỹ của các ngươi, nhưng bản tọa có cách để các ngươi không thể sử dụng nó nữa.”
Thiên Thanh Hùng quay đầu nhìn Đằng Xà Thiên Thê với vẻ mặt đầy vẻ không cam lòng. Đằng Xà Thiên Thê vẫn nằm trên đất, bộ dáng như đã kiệt sức, truyền âm nói:
“Nhị đệ, đem bọn họ đi.”
“Không, đại ca đem họ đi.”
Đằng Xà Thiên Thê còn chưa kịp phản ứng thì mặt biển đột nhiên xuất hiện xoáy nước. Cột sáng kim sắc từ trời cao giáng thẳng xuống tận đáy biển, Thiên Thanh Hùng đã hiến tế tu vi và nhục thân của mình cho thiên địa.
“Nhị đệ!”
Đằng Xà Thiên Thê tràn ngập thống khổ gào lên bi thương, nhưng Thiên Thanh Hùng lại kiên định quát:
“Dung Hợp Kỹ, Thời Không Ngưng Kết!”
Hắn giơ cự trảo về phía lão đại với vẻ mặt đầy kiên định. Đằng Xà Thiên Thê kiềm chế đau lòng, chiếc đuôi giơ lên phóng thẳng tới.
“Mẹ kiếp, ngăn chúng lại!”
Phong Mộc với lục dực toàn lực thôi động khiến nước biển chấn động liên hồi, nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước so với Thiên Thanh Hùng và Đằng Xà Thiên Thê.
“Thời Không Ngưng Kết!”
Hai hậu duệ yêu thú chạm nhau khiến mười dặm xung quanh đột nhiên ngưng đọng lại. Không một sinh linh nào rơi vào lĩnh vực này có thể cử động.
“Đại ca, mau đi!”
Thiên Thanh Hùng dùng hồn niệm truyền âm. Đằng Xà Thiên Thê lập tức xoay người, cuốn lấy mười vị tộc trưởng, hướng về bờ mà chạy đi.
Hợp kỹ cần có hai người thi triển mới có thể duy trì được. Đằng Xà Thiên Thê vừa rời đi, áp lực liền đè nặng lên Thiên Thanh Hùng. Nếu không phải hắn thiêu đốt sinh mệnh làm đại giới, thì không thể tr��� nổi quá ba hơi thở.
Ma Hải Long Vương mắt thấy con mồi đang chạy trốn, liền tràn đầy phẫn nộ. Toàn bộ pháp lực như biển trào ra, muốn phá tan lĩnh vực này.
“Ngươi còn phải ở lại chơi với ta đấy!”
Thiên Thanh Hùng gầm lên, thiêu đốt linh hồn, dẫn thêm một luồng sức mạnh từ thượng thiên. Phong Mộc kinh hãi dùng hồn niệm quát lớn:
“Ngươi không muốn luân hồi nữa sao?”
Thiên Thanh Hùng không bận tâm tới bọn chúng, mà nhìn về phía tộc nhân của mình nói:
“Sau khi ta chết, truyền thừa này sẽ đứt đoạn. Các ngươi đừng cố gắng thức tỉnh huyết mạch, bởi vì ta đã phong ấn toàn bộ chúng lại rồi.”
“Ngươi chết một mình đi, đừng có liên lụy bọn chúng!”
Ma Hải Long Vương đột nhiên bộc phát toàn bộ thực lực, thoát khỏi trạng thái ngưng kết, một trảo vồ thẳng tới ngực Thiên Thanh Hùng.
Thiên Thanh Hùng rất nhanh đã tự bạo, khiến toàn bộ không kịp trở tay. Vốn dĩ họ đã dồn hết tinh thần vào việc đối phó với hợp kỹ, không ngờ Thiên Thanh Hùng lại thiêu đốt hồn lực, để lại một vụ tự bạo sau cùng cho mình.
“Ahhh, lũ thối tha, hết lần này tới lần khác chống đối bản tọa! Mau! Mau đem toàn bộ lực lượng đi tiêu diệt hết những tên bỏ trốn!”
Ma Hải Long Vương gầm lớn, tràn đầy tức giận không thể kiềm nén. Phong Mộc bay tới, có vẻ không nghe lọt tai, nói:
“Kế hoạch còn chưa thành, ngươi đừng có làm chuyện hồ đồ.”
Mao Hy cũng nhảy lên vuốt của Ma Hải Long Vương, thản nhiên nói:
“Bọn chúng chạy về phía nhân tộc, chúng ta không thể vọng động, chờ thời cơ đi.”
“Chỉ một tên Kiếm Tông đã làm các ngươi sợ chết khiếp. Tất cả theo ta lên bờ tắm máu nhân tộc, giết!”
Ma Hải Long Vương hất hai vị tộc trưởng ra dẫn theo đại quân mấy trăm vạn lao thẳng về phía bờ biển.
“Hết cách.”
Mao Hy nhún vai lắc đầu, coi như bản thân không liên quan đến chuyện này. Phong Mộc cũng hừ lạnh nói:
“Để một tên ngu làm thủ lĩnh, vị sứ giả đúng là rất có mắt nhìn người.”
Hỗn Huyết Ma Điệt từ nơi khác bay tới cau mày nói:
“Hắn lại nổi cơn điên rồi, yêu tộc sẽ chịu không ít thiệt thòi, giải thích với sứ giả đại nhân ra sao đây?”
Ba vị nhìn nhau, cũng đành bất đắc dĩ đi theo sau đại quân yêu tộc. Dù sao cũng là bọn chúng phụ trách lên kế hoạch hỗ trợ, nếu bỏ mặc Ma Hải Long Vương thì khó mà chối tội được.
Đằng Xà Thiên Thê vụt thẳng ra khỏi mặt biển, lao tới doanh trại nhân tộc. Vừa tới nơi đã tông vào trận pháp, rồi kiệt lực gục xuống.
“Là yêu tộc! Tất cả chuẩn bị sẵn sàng!”
Người canh gác thấy động tĩnh lớn liền kinh hãi quát lớn, khiến toàn bộ trên dưới gấp gáp thủ thế. Hàn Diệp và toàn bộ cao thủ cũng bay lên trời nhìn về phía này.
“Cố Mạch?”
Phùng Càn Dương thấy chính là Đằng Xà Thiên Thê đang trọng thương nằm trước đại trận bảo hộ.
Hàn Diệp đảo mắt, còn thấy phía sau Đằng Xà Thiên Thê có mười người đang lăn lộn thống khổ.
“Đi xem một chút.”
Hàn Diệp bay tới, vượt ra khỏi trận bảo hộ, rơi xuống phía trước Đằng Xà Thiên Thê. Hắn chắp tay, mỉm cười nói:
“Tới để nộp mạng?”
Đằng Xà Thiên Thê đôi mắt ảm đạm nhìn tiểu tử trước mặt hừ lạnh nói:
“Nộp mạng thì không đúng, cầu cứu thì như thế nào?”
“Cầu cứu?”
Hàn Diệp nhìn từ trên xuống dưới tất cả mười một yêu tộc. Bộ dạng bọn họ thê thảm không tả xiết. Đằng Xà Thiên Thê giọng yếu ớt nói:
“Bọn ta vốn không muốn tấn công nhân tộc, chỉ là phụng lệnh mà làm, lại còn bị đồng tộc phản bội đánh cho không kịp trở tay.”
Phùng Càn Dương từ nơi xa bay tới nhướng mày hỏi:
“Bạo Phách đâu?”
Bạo Phách chính là tên của Thiên Thanh Hùng. Cố Mạch ngước nhìn lão bằng hữu, cười nói:
“Cột sáng lúc nãy, chính là hắn.”
Phùng Càn Dương đồng tử co rụt lại, đầy vẻ không tin nổi. Bốn người bọn họ nhiều năm giao hảo, sao nói thành kẻ thù là liền thành kẻ thù.
Phùng Càn Dương cũng là một con Tử Vong Hải Hoàng Xà của yêu tộc, tuy không phải hậu duệ thần thú, nhưng lại là một con biến dị yêu thú cực kỳ hiếm thấy.
Biến dị yêu thú là một chủng loại sinh ra một loài mới, khác biệt rất nhiều so với tổ tiên. Huyết mạch, thân thể hay pháp lực đều không thể tương đồng với kẻ cùng loài.
Biến dị yêu tộc được chia làm hai loại: một là thiên sinh biến dị vô dụng, vừa sinh đã chết hoặc không thể tu luyện, bị đồng tộc giết đi; thứ hai là thiên tài, một bước thành cường giả như Phùng Càn Dương.
Năm đó bọn họ bị tên sứ giả kia uy hiếp tới thân nhân trong tộc. Phùng Càn Dương thì vốn không có tộc, bởi vì bản thân là yêu tộc biến dị nên căn bản không sợ uy hiếp, mà đầu quân cho nhân ngư tộc.
Những người khác không vì tộc nhân, thì cũng là vì lợi ích riêng của bản thân mới chấp nhận chiến tranh.
Bốn người đồng tâm nhất thể, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi này đã mất đi hai vị. Nỗi đau xé lòng không ai có thể tả xiết.
“Lão tam chết trong tay nhân tộc, lão nhị chết trong tay yêu tộc. Ta vẫn nên gạt bỏ thù hận với nhân tộc thì tốt hơn, dù sao họ vẫn đáng tin hơn lũ khốn kia.”
Đằng Xà Thiên Thê hơi thở nặng nề, rất muốn ngất đi, nhưng vẫn cố gượng để đợi câu trả lời của nhân tộc.
“Vì sao ta lại giúp ngươi?”
Hàn Diệp chắp tay sau lưng, thờ ơ nhìn Đằng Xà Thiên Thê. Cố Mạch thở dài nói:
“Không giúp cũng được, nhưng sau khi giết hết bọn ta rồi thì hãy chờ đi.”
“Chờ điều gì?”
Hàn Diệp nhướng mày, có chút kinh ngạc. Hắn rất hứng thú với hai chữ "chờ đi" mà Đằng Xà Thiên Thê nói.
“Đương nhiên là mấy trăm vạn yêu tộc ồ ạt đổ lên bờ rồi, cùng với kẻ có tu vi cường đại hơn cả vị Kiếm Tôn của các ngươi. Nếu ta còn sống thì có th�� giúp các ngươi nói ra điểm yếu của binh trận yêu tộc.”
“Cung chủ, đại cung phụng đã gửi đại quân của chúng ta đến, chờ ngài an bài.”
Hàn Diệp lóe lên hào quang nhìn Đằng Xà Thiên Thê nói:
“Điểm yếu binh trận thì không cần bận tâm đâu. Chỉ cần các ngươi chịu làm yêu thú bảo hộ cho Vạn Niên Cung, ta sẽ đảm bảo tính mạng của ngươi được an toàn.”
Cố Mạch ánh mắt lóe lên hào quang quỷ dị, như đang nhìn một tên quái đản. Phía sau truyền đến âm thanh gào lên của những tộc trưởng yêu tộc đang bị tịnh hóa chi lực ăn mòn:
“Mơ đi!”
“Bọn ta thà chết chứ không làm tọa kỵ!”
Hàn Diệp nhìn bầu trời phía xa xa, thở ra một hơi, quay người nói:
“Được thôi.”
Lời này vừa ra, liền thấy khí tức của mấy chục vị Thánh Tông đã khóa chặt đám yêu tộc vào giữa. Chỉ cần Hàn Diệp bước đi, nhất định sẽ có người động thủ lấy mạng bọn họ.
“Cung chủ xin dừng bước.”
Phùng Càn Dương quỳ một chân trên đất, đầy vẻ cầu khẩn. Nhân ngư tộc đã trở thành tộc phụ thuộc của Vạn Niên Cung, lão giờ đây cũng đã trở thành người của Vạn Niên Cung. Chỉ cần khuyên được Cung chủ giúp đỡ họ thì mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.
“Cung chủ, bọn họ chỉ là nhất thời tức giận mới nói ra những lời này, xin ngài hãy khoan dung độ lượng xem xét việc này.”
“Đồng ý.”
Lời này vừa ra khiến mười vị phía sau ngơ ngác, nhưng cũng đành chấp nhận kết cục như thế này thôi. Dù sao mạng sống của bọn họ mỏng manh như tơ, còn có lựa chọn nào khác sao?
“Vạn Niên Cung chủ, chí ít ngươi cũng phải chia cho bọn ta vài con chứ, đừng có tự ý quyết định.”
Một trung niên tu sĩ Thánh Tông trung kỳ với vẻ mặt âm trầm lên tiếng nói. Những người khác cũng lập tức gật đầu tỏ ý đồng tình với trung niên. Sau cái chết của Ngưu Hoàng Kim Khải, bọn họ đã biết được giá trị thực sự của một hậu duệ thần thú sau khi chết đi. Nếu thực sự giết được một con trong đó thôi, cũng đã là cơ duyên cả đời khó cầu rồi.
“Các ngươi có ý kiến với hài tử của ta à?”
Một cơn gió xuân thổi tới khiến người ta cảm thấy ấm áp tràn trề. Theo sau đó là cánh hoa ngưng tụ ra bóng dáng xinh đẹp kiều diễm của Kiều Nguyệt Nga. Nếu Hàn Vũ Thiên ở đây thì sẽ thấy nàng ấy đã thay đổi rất nhiều về vóc dáng, về vòng một và vòng ba đã phát triển, khiến nam nhân phải si mê, nữ tử còn phải ganh tị vài phần.
“Hoa Vương, ngươi nói như vậy là thực sự không muốn giao ra?”
Trung niên kia nét mặt lại trầm xuống vài phần, kèm theo một chút khí tức uy hiếp. Kiều Nguyệt Nga cười nhạt nói:
“Vạn Niên Cung là của thiên hạ, tất nhiên sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất và mang về lợi ích cao nhất cho nhân tộc. Các vị không phải muốn tự làm theo ý mình đó chứ?”
“Hừ, lợi ích cao nhất chính là giết chết bọn chúng rồi phân chia bảo vật cho nhân tộc. Đó mới chính là tuyệt đại lợi ích mà Vạn Niên Cung phải hướng tới.”
Một lão già bước ra, vẻ mặt bình thản, lời nói tràn đầy uy nghiêm của một bậc Thánh Tông. Tất cả cao thủ xung quanh cũng đồng loạt hô hào tán dương.
“Nhưng nếu lão phu muốn họ sống thì sao?”
Cao Tùng Bách đột nhiên xuất hiện, ngồi phía trên cổng thành, nhìn đám cao thủ nhân tộc đang tràn ng��p lòng tham với bầy yêu thú trước mặt.
“Chiến tranh trước mắt còn dám nội bộ xáo trộn, xem ra phải giết hai kẻ này để răn đe rồi.”
Hồ Niên ngồi trên cái hồ lô lớn, vẻ mặt thờ ơ, không chút bận tâm đám người trước mắt sống hay chết.
Những vị Thánh Tông mạnh nhất lại cùng chung một phe, khiến ý đồ của đám người này có chút ngoài ý muốn. Hàn Diệp lúc này mới thở dài nói:
“Nói phó cung chủ đến đây thu thập bọn chúng, ta đi xem quân trận.”
“Dạ.”
Quản sự ôm quyền thi lễ rồi bay về một hướng khác. Hàn Diệp chắp tay sau lưng, bước đi, không thèm bận tâm tới chuyện phía sau.
“Giết nó!”
Lão già và trung niên đồng thanh quát lên, lao thẳng tới Đằng Xà Thiên Thê. Khí tức của nó là yếu nhất trong mười một yêu tộc có mặt ở đây. Nếu liên thủ giết nó, thì dù là ba vị cường giả Thánh Tông đứng đầu cũng không ngăn được.
“Thứ lỗi, lão phu đang chấp hành mệnh lệnh tông chủ.”
Một thanh âm già nua từ phía xa truyền tới. Cùng lúc đó, mười đạo dây xích quấn lấy cổ mười tên yêu tộc, kéo vào không gian. Phía trên đỉnh đầu của Đằng Xà Thiên Thê Cố Mạch, lại có một bàn tay thò ra từ không gian.
Kéo một cái liền thu thân hình vạn trượng của nó vào một vùng không gian khác, chỉ trong chớp mắt đã mang đi mười một con yêu tộc ngay trước mặt tất cả mọi người.
Cao Tùng Bách, Hồ Niên và Kiều Nguyệt Nga thấy Giao lão đã động thủ, liền rời khỏi vị trí đã đứng để tránh né mấy chục đạo công kích nhắm vào mặt đất trống phía dưới.
“Cung chủ Vạn Niên, ngươi lại dám đem bọn chúng đi, chịu chết!”
Trung niên kia mắt thấy tài nguyên trời ban trong chốc lát đã vụt khỏi tay, liền lên cơn điên toàn lực công kích về phía Hàn Diệp.
Một thanh kiếm từ trời cao giáng xuống, xuyên vào ngực của trung niên, cắm hắn xuống đất, không thể cử động. Nếu kiếm này toàn lực xuất ra, thì chưa chắc trung niên này sẽ toàn mạng.
“Loạn càng thêm loạn, cần bản tông phải dạy cho các ngươi biết thế nào chừng mực sao?”
Hàn Vũ Thanh xuất hiện trên không trung, khiến toàn bộ mấy kẻ làm loạn phải sợ hãi lui về sau.
Toàn bộ diễn biến chương truyện này được phát hành độc quyền trên truyen.free.