Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 225: Ma Hải Long Vương

Hàn Vũ Thanh chỉ lẳng lặng đứng nhìn mộ của nương tử, trong lòng rối bời không biết phải làm sao. Cơ thể hắn run run, từ từ gục xuống. Hắn không thể tin được rằng một người mạnh mẽ như nàng lại có thể dễ dàng ra đi như vậy.

"Tuệ Hiền, là ta hại nàng phải lo lắng dẫn tới khó sinh mà chết. Đời này ta ân hận khôn nguôi, chỉ mong sau này có thể bù đắp cho con thơ. Nàng dưới suối vàng hãy chúc phúc cho con, ta cũng sẽ dùng hết khả năng bảo vệ con. Nếu có kiếp sau, mong nàng có thể tha thứ cho ta, tiếp tục làm phu thê nơi thôn quê, không màng thế sự nhân gian."

Hàn Vũ Thanh trong lòng như thắt lại, không còn biết phải làm gì. Một Kiếm Tông với khí thế sắc bén lại rơi lệ như một đứa trẻ, không thể ngừng lại, nước mắt ngược lại còn tuôn ra nhiều hơn.

Tiểu Bảo đột nhiên xuất hiện phía sau, sát ý không chút che giấu bộc lộ ra ngoài, một ngón tay điểm tới. Hàn Vũ Thanh một kiếm ngăn lại, vậy mà bị hất bay ra khỏi Hàn gia, bay xa ngàn trượng mới có thể ổn định lại thân hình.

"Ngươi lại dám ngang nhiên xâm nhập vào cấm địa của Vạn Niên Cung, quả không sợ mình khó giữ mạng sao?"

Tiểu Bảo rất nhanh đã xuất hiện trên không trung. Hàn Vũ Thanh kinh ngạc nhìn đứa bé. Hắn không thể tin được rằng một đứa trẻ chỉ mới từng ấy tuổi đã có thực lực đả thương Thánh Tông. Không nghi ngờ gì, lai lịch đứa trẻ này quả thực không tầm thường.

"Ta là người của Hàn gia, trở về Hàn gia thăm viếng cố nhân thì sao gọi là xâm nhập cấm địa?"

Tiểu Bảo mỉm cười, toàn thân bộc phát khí tức kinh người, hừ lạnh nói:

"Ngươi đã tự ý xâm nhập thì thôi, lại còn dám mạo danh người Hàn gia? Lão tử ở Vạn Niên Cung này đã lâu như vậy, chưa từng thấy Thánh Tông nào xuất thân từ Hàn gia, trừ vị chủ nhân kia. Mau nói mục đích của ngươi đi."

Hàn Vũ Thanh thở dài, một kiếm nâng lên nói:

"Lời nói không thuyết phục được ngươi, vậy thì dùng vũ lực vậy."

Kiếm quang phóng ra, một đóa băng liên tuy đơn giản nhưng lại tràn ngập uy áp. Tiểu Bảo thấy đó là Băng Liên Tuyết Nhiên của Hàn gia, liền có chút kinh ngạc. Một kẻ lạ mặt xông vào lại còn biết sử dụng Băng Liên Tuyết Nhiên. Điều này khiến hắn nghĩ rằng đây hẳn là một kẻ địch đã sưu hồn đệ tử Hàn gia để lấy đi công pháp bí truyền, vì vậy càng trở nên giận dữ, xuất thủ không chút do dự.

"Vạn Niên Thần Quang!"

Tiểu Bảo giơ bàn tay lên, một đạo hào quang ngũ sắc hội tụ trên đỉnh Vạn Niên Cung rồi nhắm thẳng vào Hàn Vũ Thanh mà bắn tới.

"Thiên Kiếm Phi!"

Hàn Vũ Thanh không dám khinh suất, lập tức điều khiển thanh kiếm phi thẳng tới ngũ sắc quang trụ, một kiếm phóng ra mang theo toàn lực của hắn.

Thanh kiếm ngăn cản Vạn Niên Thần Quang, nhưng chỉ trong chốc lát đã bị đánh bật ra ngoài. Hàn Vũ Thanh mở ra Kiếm Vực, hai ngón tay giơ thẳng lên trời, quát lớn:

"Kiếm Ý Thần Môn!"

Cánh tay hạ xuống, một thanh cự kiếm hiện ra, chắn ngay trước Hàn Vũ Thanh. Thân kiếm chặn lấy thần quang, vững chãi như cánh cổng thần linh không thể bị phá hủy. Tiểu Bảo cũng không đứng trơ mắt nhìn. Bàn tay hắn khẽ động, những tòa thiên không đảo di chuyển, hình thành một trận pháp. Khí tức từ trận pháp phát ra khiến Hàn Vũ Thanh như rơi vào vực sâu vô tận.

"Không lẽ lại bỏ mạng ngay đây?"

Trong đầu Hàn Vũ Thanh chợt lóe lên ý nghĩ muốn dùng toàn lực ứng phó, nhưng còn chưa đợi hắn phát động thì một luồng hắc hỏa đột nhiên xuất hiện. Nó không công kích ai mà chỉ lơ lửng tại chỗ.

"Đại Cung Phụng, cung chủ nói sẽ có một vị Hàn gia từ xa trở về, đừng có quá tay đấy."

Âm thanh này là của Hàn Tôn. Tiểu Bảo nghe đư��c lời này, sắc mặt không thay đổi, thản nhiên nói:

"Dù là lệnh của cung chủ, ta vẫn muốn xem ngươi có đỡ được một kích này không?"

Tiểu Bảo chưa có ý định dừng lại thì trời đột nhiên hóa thành u tối, ma khí dâng trào. Một nữ tử tuyệt mỹ từ trong ma khí bước ra. Lam Huyền liếc nhìn hai vị cường giả, thản nhiên nói:

"Hàn Vũ Thiên đâu?"

Tiểu Bảo ngước nhìn ma nữ, cau mày nói:

"Chủ nhân vẫn chưa trở về. Ngươi không phải đang cùng ngài ấy đi thí luyện sao?"

Lam Huyền nhướng mày, kinh ngạc nói:

"Thí luyện kết thúc đã được bảy ngày, hắn vốn phải trở về trước khi thí luyện kết thúc rồi chứ?"

"Chủ nhân đã mấy năm chưa trở về Vạn Niên Cung. Ma nữ, ngươi nói vậy là có ý gì?"

Tiểu Bảo cau mày, trong lòng thầm nghĩ sắp có chuyện chẳng lành. Lam Huyền cũng nhíu chặt mày nói:

"Hắn không có ở đây, vậy rốt cuộc đã đi đâu?"

Tiểu Bảo ngước nhìn Lam Huyền, có chút nghi hoặc nói:

"Ngươi thật sự không biết chủ nhân ở đâu?"

Lam Huyền đột nhiên toàn thân tê cứng, nhớ lại lần cuối nàng và hắn gặp nhau, chính là trong hang động của một con hoang thú thần bí. Nếu linh cảm không sai, bọn người Hàn Vũ Thiên chắc hẳn đã gặp rắc rối ở đó.

"Ta đi tìm hắn."

Lam Huyền quay đầu phóng thẳng về phía xa, trong tay còn cầm một khối thần lệnh, truyền hồn lực vào nói:

"Tỷ tỷ, đưa ta trở lại Thí Luyện, ta đang rất gấp."

"Tiểu muội của ta, giọng nói của muội như vậy, đúng là đang gặp chuyện cấp bách. Tỷ sẽ đưa ngươi đi."

Âm thanh của Quân Hỷ Thanh truyền ra từ thần lệnh. Một vòng xoáy không gian đột nhiên xuất hiện rồi chấn động nhẹ. Những đàn hồ điệp tung bay, hội tụ thành Quân Hỷ Thanh.

Nàng vừa tới đã nắm tay Lam Huyền kéo vào trong không gian vòng xoáy, biến mất không thấy tăm hơi.

Tiểu Bảo thấy nàng ta rời khỏi thì trong lòng lại càng thêm bất an. Hắn phất tay, khiến những tòa thiên không đảo đang xếp thành trận hình tách ra, từng cái trở về vị trí cũ như chưa hề động đậy.

"Lão tử còn có việc, không chơi với ngươi nữa."

Tiểu Bảo liếc nhìn Hàn Vũ Thanh một cái rồi biến mất khỏi tầm mắt.

Hàn Vũ Thanh cũng thở phào một hơi, trở về Hàn gia nghỉ ngơi. Về phần Tiểu Bảo, hắn ở trong vùng không gian do bảo tọa hình thành, trầm ngâm về lời Lam Huyền đã nói.

"Chủ nhân, nếu ngài thực sự có chuyện thì Vạn Niên Cung khó mà giữ vững được. Theo như thời gian được tính thì kế đến sẽ là Tây Phỉ Quốc dẫn động toàn quân đánh chiếm Nam Cương. Nếu ngài còn không trở về, mọi chuyện e rằng sẽ kết thúc."

Tiểu Bảo lật bàn tay, ba mươi ức linh thạch thượng phẩm trong túi trữ vật xuất hiện. Đây là thứ Hàn Vũ Thiên đã chuẩn bị trước khi rời đi.

Dùng toàn bộ số linh thạch này rót vào cơ thể Tiểu Bảo, chỉ cần một lần công kích là có thể tiêu diệt bất cứ thế lực nào không có ngụy thần tọa trấn. Nhưng cái giá phải trả chính là sinh mệnh của hắn, cùng với những thủ hạ của Hàn Vũ Thiên, bao gồm mấy vị trưởng lão và yêu thú trấn thủ.

Hai vị Vương Giả và Phó Cung chủ Giao Lão cũng sẽ nằm trong số những kẻ hy sinh đó, chỉ trừ Quản Sự và Cung chủ Hàn Diệp là không cần hy sinh. Nếu làm vậy, thực lực của Vạn Niên Cung sẽ nguyên khí đại giảm.

"Tiểu Bảo, những bố trí ở Vạn Niên Cung đã hoàn thành. Bước cuối cùng ta cũng đã chuẩn bị cho ngươi. Khi nào tình huống bắt buộc, ngươi hãy dùng đến, còn không thì hãy kiên trì đợi ta trở về."

Tiểu Bảo nhớ lại lời dặn của chủ nhân, hắn nắm chặt túi trữ vật, quyết tâm kiên trì tới cùng.

"Truyền lệnh, quân trận Tứ Đại Thần Thú chuẩn bị xuất quan."

Tại đại điện, Tiểu Bảo hạ lệnh cho một vị quản sự, vị quản sự kia với dáng vẻ gấp gáp lập tức chạy đi.

Quân trận Tứ Đại Thần Thú bao gồm Chu Tước trận, Bạch Hổ trận, Thanh Long trận và Huyền Vũ trận mà tạo thành. Quân trận có thể chuyển hóa linh hoạt, công thủ vẹn toàn.

Chu Tước trận là tấn công tầm xa và quần thể, rất hữu dụng cho những cuộc tấn công quy mô lớn. Bạch Hổ trận tấn công tầm gần, chuyên về việc phá vỡ phòng ngự của đối thủ.

Thanh Long trận là tấn công đơn mục tiêu, chuyên nhắm vào tu sĩ cường đại mà phát động công kích, do những tướng quân dẫn trận thi triển.

Huyền Vũ trận phòng thủ kiên cố, không một kẽ hở, dùng để ngăn cản một vài c��ờng giả thì không thành vấn đề.

Quân trận Tứ Đại Thần Thú công thủ toàn diện. Nhưng đáng tiếc, bởi vì nó được thành lập bởi một tiểu quốc của một tiểu tinh cầu, nên uy lực không được cường đại như ở thượng cấp vũ trụ.

Còn nếu đem so với quân trận ở tiểu tinh giới thì quân trận Tứ Đại Thần Thú này, có thể được xem là một ngụy thần quân trận hiếm thấy.

Khoảng ba canh giờ sau, một đại quân trăm vạn đã tập hợp bên ngoài Vạn Niên Sâm Lâm. Bởi vì Vạn Niên Thành không có sức chứa một đội quân trăm vạn lớn đến vậy.

Quân trận chỉnh tề, hiên ngang chờ lệnh. Trong trăm vạn quân binh này, tu vi thấp nhất là Vũ Cảnh, cao nhất chính là Thánh Nhân viên mãn.

Ước tính có hơn hai ngàn Thánh Nhân tu sĩ. Vốn dĩ Nam Cương quốc không thể sinh ra nhiều Thánh Nhân đến vậy trong vòng trăm năm trở lại đây. Nhưng thiên phú của thổ dân Nam Cương như được cởi bỏ phong ấn, thiên tài trẻ tuổi xuất hiện lớp lớp, và cả những tu sĩ tiền bối cũng xuất hiện dấu hiệu muốn đột phá.

Hàn Vũ Thiên dựa vào điều này, đã dặn dò Tiểu Bảo không tiếc tài nguyên mà chiêu mộ họ về. Dùng thượng phẩm linh thạch bồi bổ trong vài năm mới có được số lượng trăm vạn tu sĩ này.

Tiêu hao hơn mười ức linh thạch thượng phẩm. Nếu thời gian còn cho phép, nói không chừng quân trận này sẽ có toàn bộ tu sĩ là Thánh Nhân.

"Thuộc hạ Vĩ Sinh Đại Nguyên Soái, xin chờ Đại Cung Phụng hạ lệnh."

Một lão già vóc dáng to cao, mười phần bá đạo, tu vi Thánh Nhân viên mãn, là người dẫn đầu đại quân trăm vạn này. Tiểu Bảo ngước nhìn phía xa, giơ bàn tay lên nói:

"Đến chiến trường Nam Hải, ưu tiên tiêu diệt yêu tộc."

"Toàn quân nghe lệnh, tiến tới chiến trường Nam Hải, ưu tiên tiêu diệt yêu tộc, xuất phát!"

Vĩ Sinh truyền xuống quân lệnh khuếch tán khắp nơi, không bỏ sót một kẽ hở nào. Trăm vạn quân sĩ bắt đầu bay lên không trung, hướng tới Nam Hải mà đi.

Đại quân trăm vạn hành quân trên không như là một đàn châu chấu không thấy điểm cuối, khí thế như vậy khiến cho ai cũng kinh hãi không thôi.

Tiểu Bảo lại xuất hiện ở Hàn gia để tìm Hàn Vũ Thanh. Hắn thật không ưa việc tên này tùy tiện xâm nhập, nhưng hiện tại là thời điểm cần dùng người.

"Ngươi trở về Nam Hải một chuyến đi."

Hàn Vũ Thanh nhướng mày, có chút kinh ngạc nói:

"Bộ dáng của ngươi sao lại vội vậy?"

Tiểu Bảo cau mày nói:

"Ta cảm nhận được dao động năng lượng mạnh mẽ ở Nam Hải, e là có chuyện chẳng lành sắp diễn ra."

Hàn Vũ Thanh đứng bật dậy không chút do dự, định rời đi. Nhưng hắn quay lại, khó hiểu hỏi:

"Ngươi cũng rất mạnh, lại không cùng bọn họ ra chiến trường sao?"

Tiểu Bảo thở dài nói:

"Ta không thể ra khỏi Vạn Niên Cung. Nếu ta tự mình đi được thì đâu đến nỗi vội vã như vậy?"

Hàn Vũ Thanh đã hiểu ra vấn đề của Tiểu Bảo. Nếu rời khỏi Vạn Niên Cung, hắn sẽ bị suy yếu hoặc biến mất. Vì thế, hắn không thể ra chiến trường mà chỉ có thể ở đây hạ lệnh.

Hắn cũng không nán lại lâu, trực tiếp trở về Nam Hải. Dù sao Hàn gia vẫn còn ở bên đó. Hàn Vũ Thanh đã từng hứa sẽ liều mạng mình để bảo vệ Hàn gia. Dù hiện tại đã trở thành cường giả Thánh Tông, lòng hắn vẫn không đổi, một mực hướng về Hàn gia.

Ở vạn trượng dưới hải vực, vô số yêu tộc các loại tập hợp lại đây. Bộ dáng của chúng, ai nấy cũng chật vật không thôi.

Đằng Xà Thiên Thê cuộn mình trên một hòn đá lớn, vẻ mặt âm trầm không nói lời nào. Thiên Thanh Hùng thì nét mặt hung tợn, tràn ngập hận thù, tùy thời có thể bạo phát đập ch���t bất kỳ kẻ nào dám tới gần.

"Đằng Xà Thiên Thê là hậu duệ thần thú mà còn bị tên Kiếm Tông đánh cho chật vật. Chúng ta phải giải quyết chuyện này như thế nào đây?"

Một lão yêu tộc tu vi viên mãn Thánh Tông tràn đầy bất an nói. Mao Hy bị thương vẫn chưa khỏi, đang ngồi trên bảo tọa của các tộc trưởng, nói:

"Hậu duệ thần thú như chúng ta lại có ngày bị đánh cho thê thảm đến vậy. Tên Kim Hoàng Ngưu Khải đâu? Sao ta chưa thấy hắn xuất hiện?"

Lời này như một chất kích thích làm cho Thiên Thanh Hùng nổi cơn bạo nộ, một trảo từ trên giáng xuống, hướng về phía Mao Hy mà đập tới.

Bản thể Thôn Thiên Thạch Hầu cũng bộc phát, ngăn lấy một trảo. So với thuần túy lực lượng, cả hai cũng không kém nhau là bao.

"Tên khốn, đột nhiên lại động thủ với ta là có ý gì?"

Thôn Thiên Thạch Hầu chống đỡ một kích, tràn đầy phẫn nộ quát. Thương thế do Tiêu Hạo gây ra còn chưa phục hồi hoàn toàn. Nếu không phải phản xạ hắn nhanh nhạy, e là sẽ lại chịu trọng thương lần nữa.

"Lão Nhị, bình tĩnh đi."

Đằng Xà Thiên Thê dùng đuôi quấn lấy "Lão Nhị" kéo ra, không cho hắn tiếp tục tấn công đồng bạn nữa.

"Hự."

Đằng Xà Thiên Thê đột nhiên phun máu, giơ cái đuôi đã bị cắt một khúc lên nhìn. Kiếm khí trước kia vẫn còn lưu lại chưa hề tiêu tán, khiến cho thương thế của nó không thể phục hồi.

"Ba kẻ mạnh nhất trong mười lăm thần thú lại bại sao?"

Một âm thanh trầm thấp chậm rãi từ phía vực sâu gần đó vang lên. Tất cả yêu tộc liền đứng dậy, hướng về phía vực sâu mà cúi đầu quy phục.

Một cự trảo chộp lấy vách đá rồi từ từ trồi lên một cự long vạn trượng. Toàn thân long lân màu xanh đậm yêu dị cực điểm, sóng lưng mọc đầy gai nhọn, tứ chi cơ bắp như là hổ thủ, long trảo bén nhọn hơn cả đao kiếm. Trên đầu nó không phải là long giác mà là bốn cái ngưu giác, cùng với một cặp ngà mọc ra từ hàm, khiến cho bộ dáng của nó mười phần đáng sợ. Đây là Ma Hải Long Vương.

"Nói, Yêu tộc cường đại như vậy, lại không thể thu phục được lũ Nhân tộc. Chuyện này là do các ngươi vô dụng, hay là Nhân tộc kia quá cường đại?"

Cự long kia gầm lên một tiếng, trọng lực đột nhiên hạ xuống. Toàn bộ yêu tộc không ai đứng vững, đều nằm rạp trên đất.

Uy áp của Ma Hải Long Vương truyền tới như thần linh, khiến yêu tộc khiếp sợ. Đằng Xà Thiên Thê cố gượng dậy, bình tĩnh nói:

"Nhân tộc xuất hiện Kiếm Tông, thực lực cường đại vượt ngoài sức tưởng tượng. Bọn ta cũng là lực bất tòng tâm."

Lời này vừa dứt, long trảo đã chộp lấy cổ Đằng Xà Thiên Thê, nhấn mạnh xuống đất. Ma Hải Long Vương tràn đầy sát ý, nói:

"Ngươi là kẻ dẫn đầu. Trận chiến hôm nay thất bại, ngươi cũng nên lấy đầu mình để chuộc tội đi."

"Ngươi dám!"

Trong mười hai vị tộc trưởng đứng đầu của mười hai mạch yêu tộc, đột nhiên có tám luồng khí tức bộc phát, toàn bộ nhắm thẳng về phía Ma Hải Long Vương.

Nội bộ yêu tộc được chia làm hai phe: phe chủ trương hòa bình là của Đằng Xà Thiên Thê, phe muốn tranh đoạt tài nguyên thuộc về Ma Hải Long Vương.

Vốn dĩ cả hai phe ngang tài ngang sức. Nhưng đột nhiên có một vị sứ giả yêu tộc xuất hiện, dùng tu vi của mình ép buộc yêu tộc phải tạo ra chiến tranh.

Phe của Đằng Xà Thiên Thê muốn phản kháng, nhưng lực bất tòng tâm, đành phải theo lệnh mà làm. Vị sứ giả kia còn cho Ma Hải Long Vương vài chỗ tốt, để nó trở nên cường đại, thống lĩnh yêu tộc.

Nếu không phải kẻ kia trợ giúp Ma Hải Long Vương, thì dù nó có là huyết mạch Long tộc, cũng không dám động vào phe của Đằng Xà Thiên Thê.

"Lũ sâu bọ, hiện tại còn muốn bảo vệ hắn?"

Ma Hải Long Vương quay đầu gầm lên, một luồng khí tức hủy thiên diệt địa bắn ra, trực tiếp dập tắt toàn bộ khí tức vừa được phóng thích. Truyen.free giữ quyền sở hữu với từng câu chữ đã được biên tập, kính mời quý độc giả tiếp tục dõi theo hành trình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free